247Truyen.com

Xuyên Thư Chi Điều Hương Sư Chương 44

Xuyên Thư Chi Điều Hương Sư - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xuyên Thư Chi Điều Hương Sư Chương 44 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Xin lỗi vì đã khiến mọi người phải đợi lâu thật lâu, hơn 2 tháng lận. Mình cảm thấy cực kì có lỗi, thành thật xin lỗi mọi người!!!

Vì trong chương này sẽ có tên đầy đủ của Ai Đức (cái tên mà mình đã đọc được ở bản CV nào đó không biết và đã sử dụng nó suốt không muốn sửa) nên mình quyết định chuyển Ai Đức thành Ed luôn như bản CV của wikidich, xin lỗi vì sự bất tiện này. Những chương từ chương 44 trở về trước mình sẽ chỉnh lại sau khi hoàn thành bộ này.

*************

Thẩm Gia Duệ trong phòng tắm thật lâu, chờ cậu thật vất vả mới tắm xong, Tô Hử đã điều chỉnh tốt tâm tình, thái độ thật tự nhiên để Thẩm Gia Duệ đi vọc máy tính một chút, chính mình đi tắm rửa.

Tại phòng tắm, không khí trong phòng vẫn còn tràn ngập cỗ khí vị xạ hương thản nhiên, Tô Hử tự thôi miên chính mình bản thân cái gì cũng không ngửi được, cầm quần áo đi vào phòng tắm. Thẩm Gia Duệ mở quạt gió, khí ẩm trong phòng tắm đã sớm không còn một mảnh, cho nên đối với người thường mà nói, khó có thể nhận ra hương vị khác thường. Nhưng Tô Hử không là người bình thường, thời điểm y rảo bước đến phòng tắm, hương vị thể dịch dày đặc như một đám lỏa nam nhân tuấn mỹ cường tráng hướng y nhào tới, gắt gao đem y bao trong ngực, ý đồ kéo y vào bên trong bẫy rập tình dục.

Tô Hử bị mùi hương phía sau cửa tập kích bất ngờ không kịp đề phòng, lập tức lảo đảo về sau hai bước ra khỏi phòng tắm. Động tác y hấp dẫn sự chú ý từ Thẩm Gia Duệ, Thẩm Gia Duệ từ thư phòng nhô đầu ra hỏi: "Ba ba?"

Mặt Tô Hử lúc xanh lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng ha hả cười gượng hai tiếng, mân miệng không nói vọt vào phòng tắm khóa cửa.

Y như một con mồi tự động hiến thân nhảy vào bẫy rập, lỏa nam tại bẫy rập hoan hô hùng dũng tiến đến, vô số chỉ tay trên người y sờ tới sờ lui, khiêu khích thần kinh y.

"Phối phương quả trám là hải ly hương cùng axit salicylic, bưởi chum là cam ngọt nguyên tinh cùng hồ tiêu mê..." Tô Hử lẩm bẩm trong miệng, một bên thoát quần áo mở vòi sen, một bên ý đồ đem lý trí chính mình từ trong hương vị hormone mê hoặc nhân tâm kéo ra.

Nhưng thân thể y rời bỏ ý chí. Y đã cấm dục lâu ngày, nhịn không được một chút khiêu khích, nhất là giờ phút này, đây không phải ngôn ngữ hay thị gác kích thích, hay cảm giác xúc cảm da thịt mang lại. Đây là hương vị, nó tồn tại trong không khí. Ngươi có thể che tai, có thể nhắm mắt lại, có thể cự tuyệt người khác chạm vào tay ngươi, nhưng ngươi không thể ngừng hô hấp.

Trong phòng tắm, hơi nước dần tràn ngập khắp mỗi ngõ ngách, không khí ướt át mà trầm trọng, điều này làm cho Tô Hử nguyên bản đã có chút mê muội nay lại càng mê muội. Lý trí y biến mất, chỉ còn lại mong muốn gấp gáp rời khỏi nhà giam dục vọng này.Y thô bạo lau mặt, lau bọt nước trên đôi mắt mê hoặc.

Tô Hử không biết, y vừa rồi hốt hoảng khóa cửa đã bị người dùng chìa khóa từ bên ngoài mở ra. Ngoài phòng tắm, Thẩm Gia Duệ yên lặng không một tiếng động đứng ở mặt bên kia cánh cửa, ngưng thần lắng nghe tiếng thở dốc ồ ồ của Tô Hử. Cậu nghe thanh âm thở dốc từ cha kế ngày càng nặng, càng ngày càng bất ổn, trong hô hấp như có như không một tia rên rỉ. Cậu thấy ngày càng hưng phấn.

Đột nhiên ——

"Ngươi a!"

Tiếng thở dốc đột nhiên biến thành tiếng mắng gầm trời. Thẩm Gia Duệ cả người chấn động, thiếu chút đập vào cửa ngã xuống. Trái tim cậu thật nhanh nhảy đứng lên, mạch máu toàn thân cũng bởi thế mà chợt dâng cao bạo liệt.

Hỏng, mình bị phát hiện. Thẩm Gia Duệ trong nhất thời cảm thấy tuyệt vọng, cậu nắm chặt lấy tay nắm cửa, toàn thân đều run rẩy, đại não suy nghĩ liên tục mong muốn mau chóng tìm ra cái cớ thích hợp.

"Câm miệng! Đợi lát nữa lại nói! Trước mau chóng cút đi!"

Lại một tiếng gầm lên, Thẩm Gia Duệ bỗng bình tĩnh lại. Bởi cậu kịp phản ứng, những lời ấy không phải nói với mình.

Chẳng lẽ b aba đang gọi điện thoại? Thẩm Gia Duệ quay đầu lại nhìn di động đặt trên bàn trong phòng khách, loại trừ suy nghĩ này.

Lầm bầm lầu bầu? Thẩm Gia Duệ nhíu mày. Chính là nội dung không giống.

"Còn không lăn, chờ ngươi ra ngoài, lão tử kéo ngươi tới thú y trực tiếp thiến!"

Lại là mắng, thanh âm không còn phẫn nộ như vừa rồi, nghe như tức giận vì bằng hữu trêu chọc, ban đầu cực giận sau lại bất đắc dĩ thoải mái.

Đây là một đoạn trò chuyện. Thẩm Gia Duệ cho ra phán đoán. Nhưng đối phương ở đâu a? Cậu cẩn thận nghe trong chốc lát, nhưng Tô Hử không nói chuyện, trong phòng tắm chỉ có thanh âm nước chảy.

Thẩm Gia Duệ nheo mắt lại, cậu nhẹ nhàng đóng cửa phòng tắm, rón ra rón rén trở lại thư phòng ngồi xuống trước máy tính, cậu không có tiếp tục nhìn màn hình máy tính, mà nhìn ra không trung ngoài cửa sổ như có điều suy nghĩ. Trên người Tô Hử luôn có những chuyện bất hợp lý xảy ra, tỷ như năm đó Tô Hử bán nước hoa, cậu vẫn luôn không nghĩ ra rốt cuộc là từ đâu, Tô Hử lúc ấy quả thật có mua chút hương liệu cùng tinh dầu, nhưng cậu có thể nhìn ra, tốc độ tiêu hao hương liệu còn lâu mới bằng tốc độ nước hoa tiêu thụ.

Bất quá cái Thẩm Gia Duệ không thiếu chính là kiên nhẫn, chỉ cần Tô Hử không rời chính mình, cậu có thể đào ra bí mật trên người y.

Mà ở phòng tắm, năm phút trước, ngay tại lúc ma xui quỷ khiến Tô Hử đưa tay chạm đến hạ thể đã cương thẳng đứng lên, thanh âm quen thuộc đột ngột vang lên trong đầu.

"A Hử a, cái kia cái gì, chúng ta khi nào... A a a a! Ta sai ta sai ngươi tiếp tục ngươi tiếp tục!!!"

"Ngươi a!" Giống như bị tạt một chậu nước lạnh, không quản trước đó có bao nhiêu ý loạn tình mê, Tô Hử hiện tại dư lại chỉ còn lạnh lẽo và xấu hổ, cùng lửa giận ngập trời.

"Ta không phải cố ý, ta xin thề!" Ed hoang mang rối loạn giải thích, tốc độ cực nhanh nhượng người ta cảm thấy nó có thể cắn phạm phải lưỡi, "Ta từ nãy giờ vẫn luôn xem kịch truyền hình, vừa mới xem xong tập 105 "Dĩnh Nương truyện", nghĩ đến phải hỏi ngươi một chút, ngươi đã không còn đi du lịch nữa, chúng ta có phải hay không nên tìm thời gian để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ? Cái kia, phối phương cuối cùng còn dư lại một chút kia, hoàn thành là ta có thể ra ngoài..."

"Câm miệng!" Tô Hử nghiến răng nghiến lợi nói, "Đợi lát nữa lại nói! Nhanh chóng trước hết cút đi!"

Thật mạnh khóa lại chốt mở vòi sen, Tô Hử hít vào thật sâu một hơi, hạ thân ngay tại thời điểm Ed lên tiếng đã khôi phục bình thường. Y nghiêm túc cầm lấy bông tắm, đổ sữa tắm, không nói một lời bắt đầu tắm rửa.

Ed có chút hoảng, nó đúng là có việc muốn nói cùng Tô Hử, mới vô tình bắt gặp y "hành sự", dù sao trước kia thời điểm Tô Hử nhịn không được cũng trước tiên chào hỏi nó, nó nơi nào nghĩ đến nháo ra loại ô long này: "A Hử ngươi đừng nóng giận, ta không phải cố ý. Hơn nữa ta thật sự cái gì đều không thấy..."

Tô Hử không kiên nhẫn vứt bông tắm, hạ giọng phẫn nộ quát: "Còn không lăn nữa, chờ ngươi ra ngoài, lão tử trực tiếp kéo ngươi đến thú ý thiến!"

Ed hoảng sợ ngao nha một tiếng, run run rẩy rẩy nói: "Lập tức lăn! Lập tức lăn!"

Tô Hử muốn làm chút chyện lại bị Ed phá vỡ, tâm tình dị thường không xong, chỉ mong tắm rửa xong nhanh chóng mặc quần áo, chỉ mấy phút đồng hồ liền xong hồi chiến tắm rửa này, thay quần áo tốt liền quyết định mang Thẩm Gia Duệ ra ngoài ăn cơm.

Bị hương vị con kế làm cho thần hôn điên đảo làm ra loại chuyện này quả thực không thể càng tao, Tô Hử kế tiếp vẫn luôn biệt biệt nữu nữu, nhất chợt cả kinh, thời điểm Thẩm Gia Duệ kéo tay y đi ra cửa chính giống ngày thường, y thậm chí y còn cả kinh giãy ra.

"Ba?" Thẩm Gia Duệ nhíu mày, nghĩ tới điều gì, mở ra hai tay lấy tư thái cùng lực độ không cho cự tuyêt gắt gao ôm y vào, "Ba, ngài yên tâm, con tuyệt đối không có khả năng rời ngài, Thẩm Thừa Tuyên nhân tra như vậy, con nhìn hắn đều thấy ghê tởm."

Mặt Tô Hử bị bắt chôn vào cổ Thẩm Gia Duệ, trong xoang mũi tất cả đều là hương vị nồng đậm trên người cậu, đó là hương vị đặc thù của Thẩm Gia Duệ, lập tức khiến y liên tưởng đến chuyện vừa rồi xảy ra trong phòng tắm, điều này một lần nữa làm cho mặt y đỏ bừng lên.

Tô Hử giẫy dụa một cái, lại bị Thẩm Gia Duệ càng thêm dùng sức ôm vào trong ngực: "Ba, ngài tin tưởng con!"

"Ngoan, ta không có hoài nghi ngươi." Tô Hử đành phải ôm phía sau lưng của hắn vỗ vỗ, "Vừa rồi ta nghĩ đến những sự tình khác, cùng ngươi không quan hệ. Hảo, bỏ đi, chúng ta nhanh chóng đi ăn cơm."

Thẩm Gia Duệ lưu luyến buông lỏng tay, lại phát hiện sắc hồng trên mặt Tô Hử đã lan tràn đến cổ, kéo dài đến bên trong cổ áo, lúc này mới mỹ mãn buông Tô Hử ra.

Buổi tối, sau khi xác định Thẩm Gia Duệ đã ngủ, Tô Hử tiến vào không gian. Y vừa đặt chân xuống đất, liền thấy được Ed nơm nớp lo sợ bên người.

Ed hơi hơi cuộn mình, cái đuôi gắt gao dán ở bụng, lỗ tai dán tại sau đầu, thật cẩn thận đánh giá biểu tình trên mặt y, thấy biểu tình Tô Hử coi như là bình tĩnh, vội lắc lắc cái đuôi, nhỏ giọng tế khí kêu: "A Hử ~ "

Tô Hử bị bộ dáng nịnh nọt của nó chọc cười, khom lưng vỗ vỗ đầu nó, nói: "Xin lỗi, ta không nên đối với ngươi phát giận, vốn không phải là ngươi sai."

Ed lập tức đứng thẳng người, đạp đạp chân sau duỗi cái thắt lưng lười biếng, một bộ sống sót sau tai nạn: "Ngươi không sinh khí liền hảo. Chúng ta nhanh lên đi, sớm một chút xong việc, ta được giải phóng, ngươi cũng liền giải phóng."

Nhiệm vụ "Điều Hương Đại Sư" họ đã thực hiện đến cấp thứ năm, phần thưởng nhiệm vụ trước đều là một ít hương liệu sang quý khó có được cùng phối phương thay thế nó, cùng với không ít phối phương nước hoa phức tạp tinh xảo, đại bộ phận đều không can hệ đến Ed, chỉ tại thời điểm hoàn thành nhiệm vụ cấp bốn, mới nhiều thêm một cái thuyết minh, chỉ rõ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cấp năm, Ed có thể rời khỏi không gian, tiến vào thế giới loài người, hơn nữa ở thế giới loài người, chỉ cần không ảnh hưởng đến an toàn thế giới cùng củng cố sự tình phát triển bình thường, năng lực của nó không bị hạn chế.

"Cái gì có năng lực?" Tô Hử truy vấn, y cùng Ed nhận thức nhiều năm như vậy, vẫn cảm thấy Ed trừ bỏ trí tuệ cùng nói tiếng người, những nơi còn lại so với cẩu bình thường không khác mấy, không nghĩ tới nó còn có năng lực đặc biệt.

"Không có gì nha." Ed không chịu tiết lộ, bất quá tiểu bộ dáng đắc ý dạt dào thật khiến Tô Hử rất muốn kéo lỗ tai nó, "Đến lúc đó hù chết ngươi, hừ!"

Chủ đề nhiệm vụ cấp năm là cảm xúc, yêu cầu điều phối ra nước hoa có thể biểu đạt các loại cảm xúc, tỷ như phẫn nộ, bi thương, vui sướng, hâm mộ từ từ. Nhiệm vụ cấp năm Tô Hử hoàn thành miễn miễn cưỡng cưỡng, vừa qua cửa mà thôi, khí vị có thể biểu đạt ra cảm xúc như vậy mà không có hình ảnh hay âm thanh, không có loại khí vị nào có thể đại biểu cho bi thương hay vui sướng, dưới tình huống bình thường, phần nhiều là khí vi khơi gợi hồi ức, từ đó dẫn phát tình cảm. Tô Hử đành phải dùng các câu chuyện quen thuộc mọi người thường nghe làm chủ thể, thông qua câu chuyện biểu hiện cảm xúc, mà hiển nhiên loại phương thức này không thể khiến "Điều Hương Đại Sư" vừa lòng cho qua như vậy, cơ hồ mỗi trương phối phương y đều thất bại ít nhất một lần.

"Ngươi đã làm rất tốt."Ed công bằng nói, "Lấy hương liệu thô cấp thấp của thế giới này điều chế nước hoa biểu đạt cảm xúc, trong mắt ta cơ hồ đó là chuyện không thể, lúc trước thời điểm nhìn thấy nhiệm vụ ta nghĩ cả đời này đều không thể ra ngoài."

Một trương phối phương cuối cùng yêu cầu biểu đạt cảm xúc thầm mến, như vậy không thể biểu lộ ra quá mức đường hoàng rõ ràng, nếu không liền biến thành công khai, thầm mến là phải cẩn thận ám chỉ, đồng dạng có người cảm nhận được.

Tô Hử thử nghiệm hơn một tháng, thất bại ba lượt, mà hôm nay lúc này đây, y tin tưởng mình có thể thành công, hiện tại chỉ còn xác nhận lượng dùng loại thành phần cuối cùng. Công việc này cũng không quá khó khăn, bọn họ chỉ cần nhỏ thêm từng giọt từng giọt hương liệu vào nước hoa, thẳng đến khi có thể tìm được mùi thích hợp nhất.

Một người một cẩu ngồi ở hai bên đài công tác, lấy một lượng nước hoa vừa phải cho vào trong cốc chịu nhiệt, bắt đầu nhỏ thêm thành phần cuối cùng, mỗi lần thêm cách nhau mười lăm giây, như vậy vừa có thể có đủ thời gian để chất lỏng dung hợp hoàn toàn cùng tỏa ra khí vị, cũng có thể dành đủ không gian để bọn họ lý giải đầy đủ hương khí.

Khí vị trong không khí vẫn chưa hòa hợp, nước hoa bán thành phẩm cùng thành phần cuối cùng, chúng nó tựa như dầu với nước tồn tại độc lập với nhau. Tô Hử buông xuống ống nhỏ giọt, nhu nhu bả vai đau nhức, nói với Ed: "Nghỉ ngơi chốc lát đi, ta thấy thần kình mình thật mệt mỏi, cảm nhận của khứu giác với nước hoa sẽ không nhạy."

Hai người rời phòng làm việc, chậm rãi bước trong vườn.

"Chờ ngươi rời khỏi không gian, ngươi muốn làm gì?" Tô Hử hỏi.

Ed thoải mái hắt hơi một cái, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nói: "Ta cũng không biết, chuyện muốn làm nhiều lắm. A, đúng!" Nó kích động mở to hai mắt nhìn, cái đuôi điên cuồng vẫy động, tứ chi không yên lúc nâng lên lúc buông xuống, "Ta muốn đi làm diễn viên! Ta muốn đóng phim truyền hình! Ta cũng muốn diễn Dĩnh Nương cùng Vận Hương!"

Dĩnh Nương cùng Vận Hương đều là nhân vật nữ chính trong phim cung đấu mà Ed đang xem khoảng tời gian này.

"..." Tô Hử chớp chớp mắt, cuối cùng vô hạn đồng tình sờ sờ đầu Ed, "Hảo, ta mang ngươi đi."

Đến lúc đó cấp Ed nhiều ảnh chụp nghệ thuật, an ủi nó một chút đi.

Chờ Tô Hử khôi phục không sai biệt lắm, hai người mới trở lại phòng làm việc, tiếp tục công tác vừa rồi nhỏ thêm hương liệu.

Công việc này kéo dài khoảng mười lăm phút, đột nhiên Tô Hử cùng Ed mãnh liệt ngẩn đầu lên, kích động nhìn chằm chằm đối phương.

Khí vị vẫn luôn tách đôi bỗng xảy ra biến hóa, bắt đầu dung hợp, một loại hương khí mới miểu miểu phát ra từ chất lỏng màu lục.

"Bắt đầu rồi!"Ed kích động nức nở, "Đây là lần nhỏ thứ mấy? Để ta xem...Lần thứ 157!"

"Bình tĩnh, bình tĩnh." Tô Hử hút một hơi thật sâu"Tận lực chú ý, bắt đầu nhỏ một giọt."

Hương khí biến hóa ngày càng rõ ràng, mỗi một lần nhỏ lại biến hóa hoàn toàn mới, Tô Hử cùng Ed tăng thời gian giữa các lần nhỏ lên nửa phút, thẳng đến khi có thể phân biệt rõ ràng lượng hương liệu dùng qua, mới ngừng lại được.

Ed lấy bản bút kí trong tay đưa cho Tô Hử "Ta cảm thấy ba cái này có mùi hoàn mỹ nhất."

Tô Hử đem ký lục của nó cùng mình so ra đối lập một chút, còn lại hoàn toàn giống nhau. Vì thế họ lần nữa lấy mẫu nước hoa, dựa theo ký lục tăng thêm lượng hương liệu cho vào, lại một lần nữa sàng lọc, bỏ đi một cái.

Dư lại còn hai mẫu, hai bên nhất quyết duy trì ý kiến tương phản nhau, tranh chấp không ngớt.

"Ta thấy thật quá nồng úc." Tô Hử chỉ vào hàng mẫu của Ed, "Một khoản này hẳn phải càng nhạt càng tốt, mùi phải không thể nắm lấy được, mà mẫu này của ngươi, hương vị rất đậm."

Ed lắc lắc đầu, "A Hử, ngươi đã từng thầm mến người khác sao?"

Tô Hử dừng một chút: "Hẳn là, xem như không có đi." Y tuy rằng đã từng thầm mến người khác, nhưng với hàm nghĩa của thầm mến, y tự nhận không thể chân chính lý giải. Tời trung học y từng thích một bạn học cùng lớp, nhưng khi đó y đại bộ phận tâm tư đều tập trung vào việc học ở trường cùng nước hoa, không có nhiều thời gian để y bi xuân thương thu, có chút buồn bã, nhưng chỉ một chút thôi. Chờ sau khi y thành niên công tác, công việc của y cùng sinh hoạt luẩn quẩn trong đó có không ít người là đồng tính luyến ái, phân phân hợp hợp nói qua mấy tràng luyến ái, lại đều là người khác theo đuổi y.

Ed thở dài, nói: "A Hử, thầm mến là che dấu với nội tâm điệu thấp tình cảm, nhưng tình cảm không phải là thứ mà chúng muốn khống chế là được. Có đôi khi chúng ta không cần phải nói gì, nhưng ánh mắt, động tác, khí tức trên người chúng ta phát ra, đều không ngoại lệ nói lên tình cảm dành cho đối phương. Thầm mến không phải là đè nén đến mức không ai hay biết được, nó sẽ bùng nổ khi đến cực hạn. Nó không phải hư vô mờ mịt, nó phải là tràn ngập sức dãn."

Tô Hử không nói gì, y đem nắp đạy nước hoa mình lại để một bên, tiếp nhận nước hoa của Ed, đặt ở dưới mũi nhẹ nhàng ngửi, nhắm mắt cảm thụ.

Vừa sợ hãi, lại dũng cảm, vừa vui sướng, lại đau thương, đây là tình cảm mãnh liệt nhưng đầy mâu thuẫn, nó tựa như dã thú ẩn giấu sâu trong rừng cây, vận sức chờ phát động chuẩn bị đẩy ngã con mồi của, mà thời cơ phóng ra, ở chỗ khi nào tầm mắt của ngươi cùng nó chạm nhau.

Qua thật lâu, Tô Hử mới mở to mắt, gật gật đầu: "Ngươi nói đúng, chai này thích hợp hơn."

Xác định lượng thành phần cuối cùng, Tô Hử lần nữa điều chế một bình nước hoa hoàn chỉnh, nước hoa khó là ở phối phường mà không phải ở quá trình điều chế, mười lăm phút sau, một người một cẩu đứng trước "Điều Hương Đại Sư", thật cẩn thận rót bình nước hoa lớn màu lục nhạt lên trang phối phương cuối cùng của sách.

Trang sách đem nước hoa hoàn toàn hấp thụ, nếu "Điều Hương Đại Sư" cho rằng nước hoa không hợp cách, nước hoa sẽ từ trong trang sách chảy trở ra, mà lúc này đây, như Tô Hử cùng Ed nghĩ, cái gì cũng đều không phát sinh, trang sau "Điều Hương Đại Sư" giải trừ trạng thái phong tỏa, bọn họ có thể xem.

Hai nười không thể chờ được lướt đến danh sách khen thưởng, điều thứ nhất là cho Ed:

Nhân đây cho phép Edra Hill Lemond Delco tự do ra vào qua lại giữa không gian và thế giới con người.

Kế tiếp là về đủ loại quyền loại của Ed tại thế giới con người cùng hành vi hạn chế, cũng là dùng ngôn ngữ thế giới Ed viết, Tô Hử xem không hiểu.

Ed cẩn thận xem này đó quy phạm, càng xem càng kích động, cái đuôi đều vung vẩy lung tung. Cuối cùng cổ họng nó phát ra âm thanh kích động mà bén nhọn anh anh hừ, nước mắt từng giọt lớn xoạch xoạch rơi làm ướt cả lông trước ngực rậm rạp của nó.

"Ta tự do!" Ed ngửa cổ lên, giống như một con sói tru một tiếng dài, giây tiếp theo liền biến mất tại chỗ.

Tô Hử mỉm cười hết thảy nhìn nó, chờ Ed biến mất một giây sau trở lại, trên mặt nó là biểu tình vui sướng đọng lại.

"Ông trời a!" Nó kinh hô, lập tức rời không gian, vừa mở mắt lần nữa, liền nhìn thấy không gian phòng ngủ trước đó còn một mảnh hắc ám nay đã sáng lên ngọn đèn mờ nhạt, vừa mới nãy còn ngủ say Thẩm Gia Duệ đang ngồi ở đầu giường, nhìn Ed run rẩy trước mắt ghé lên chăn bọn họ.

Thẩm Gia Duệ thấy Tô Hử cũng mở mắt, bình tĩnh chỉ chỉ Ed, hỏi: "Ba, đây là cái gì?"

"Đây là... Ngạch... Đây là... Một con cẩu... Cái này..." Tô Hử một đầu mồ hôi lạnh, đầu óc loạn nhão như cháo, trong nhà căn bản không thể mạc danh kỳ diệu giấu được một con cẩu lớn như vậy, nói đây là kinh hỉ cũng không được.

Ed biết mình gây họa, vẫn không nhúc nhích ghé vào trên giường, cái đuôi nhẹ nhàng mà rung động, đôi mắt màu đen hạnh nhân đại đại đảo tròn nơi nơi chuyển, nhanh chóng đánh giá biểu tình hai người.

"Ba." Thẩm Gia Duệ thở dài, ôm bờ vai của y, kế tiếp ấn cái hôn ở thái dương y " Tính, ngài không nghĩ nói coi như xong, ta không bức ngài. Hiện tại trước tiên suy xét nên xử lý nó như thế nào đi."

Tô Hử trải thảm trên ghế sô pha ở phòng khách, tính toán để Ed ngủ ở đấy. Thẩm Gia Duệ nhíu mày: "Vẫn là nhốt vào phòng vệ sinh đi, vạn nhất nửa đêm nó muốn đi cầu thì làm sao?"

Ed mở to hai mắt nhìn, miệng hơi hơi mở ra, một bộ muốn lên án, một bàn tay Tô Hử đặt trên đầu nó, đối với Thẩm Gia Duệ cười làm lành nói: "Ed thực ngoan, nó nếu muồn đi cầu sẽ đến phòng vệ sinh, còn sẽ dùng bồn cầu nữa. Có phải hay không a, Ed?"

Ed "ngô" một tiếng thật dài, nhẹ nhàng đem thân thể tựa lên đùi Tô Hử, vui vẻ phe phẩy cái đuôi, vẻ mặt vô tội nhìn Thẩm Gia Duệ.

Tô Hử vỗ vỗ đầu nó: "Nhanh đến trên ghế sô pha ngủ đi thôi, cẩu cẩu ngoan."

Ed rầm rì, phe phẩy cái đuôi nhảy lên sô pha, đem mình cuộn thành một đống, mũi giấu trong đuôi, từ giữa lông đuôi nhìn trộm hai người.

Thẩm Gia Duệ mỉm cười, lôi kéo tay Tô Hử mang y về phòng ngủ: "Mau chóng đi ngủ thôi, hiện tại đã khuya."

Cha con hai người một lần nữa nằm trở lại giường, Thẩm Gia Duệ không có hỏi nhiều một câu, thản nhiên tắt đèn, liền nhắm hai mắt lại.

Tô Hử trợn tròn mắt, nhìn bóng ma hoa văn khắc trên trần nhà bởi đèn đường bên ngoài chiếu qua cửa sổ, một tia buồn ngủ cũng không có, y nỗ lưc tự hỏi ngày mai làm sao hướng Thẩm Gia Duệ giải thích vấn đề của Ed, y không thể nghĩ ra bất cứ cách giải thích nào hợp lý.

"Ngủ đi." Thẩm Gia Duệ đột nhiên động đậy, cậu dùng tay nhẹ nhàng đè lên đôi mắt Tô Hử, ấm áp từ lòng bàn tay khiến đôi mắt y thoải mái thả lỏng xuống.

"Ngủ đi." Thẩm Gia Duệ nhẹ giọng nói, "Con nói không hỏi, liền sẽ không hỏi lại, thời điểm nào b aba muốn nói cho con biết, lại nói với con, không muốn nói, cả đời này không nói cũng không sao. Ngủ đi."

Tô Hử đưa tay muốn bắt lấy tay cậu, lại bị tay khác của Thẩm Gia Duệ nắm chặt. Cha con hai người không nói gì thêm, một mảnh yên tĩnh, Tô Hử dần dần lâm vào cảnh trong mơ.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xuyên Thư Chi Điều Hương Sư Chương 44

Bạn đang xem Xuyên Thư Chi Điều Hương Sư. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/user/Ssoul6419. Tác giả: Thủ Bổn Kỳ Tử. Chapter này đã được 9 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.