247Truyen.com

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 505: Phiên ngoại Tô Cực (Xong)

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 505: Phiên ngoại Tô Cực (Xong) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Tô Cực không phải Huyết tộc thuần huyết, hắn là đứa trẻ do Bruno và nhân loại sinh ra.

Nhưng chuyện này trừ Bruno, và hai người anh trai của hắn, thì không ai biết nữa.

Thân vương thuần huyết, có được một Huyết tộc do nhân loại đồng sinh, đây là một chuyện rất sỉ nhục.

Bruno cũng không thích hắn.

Luôn nói hắn không nghe lời, phản nghịch, không chịu quản giáo...

Thế nhưng Tô Cực biết, không phải bởi vì nguyên nhân này.

Mà là Bruno cảm thấy hắn do nhân loại sinh ra, là sự sỉ nhục của ông ta, là nhược điểm không thể đề cập đến.

Khi còn bé Tô Cực cũng không biết chuyện này, hắn vẫn cho rằng bởi vì mình không đủ thông minh, cho nên mới không được cha thích như hai người anh trai khác.

Mãi đến khi hắn biết rõ chân tướng.

Sau khi sinh hạ hắn, mẹ hắn liền bị Bruno xử tử.

Lúc ấy Tô Cực chất vấn ông ta, nếu đã chán ghét con của nhân loại như thế, thì vì sao còn để mẹ hắn mang thai hắn.

Bruno trả lời là, mẹ hắn chủ động bò lên giường ông ta.

Ở trong mắt Huyết tộc, nhân loại là đồ ăn, bọn họ nuôi dưỡng nhân loại, vậy tất thảy của nhân loại đều là của bọn họ.

Cho nên hút máu nhân loại, rồi cùng nhân loại làm chút chuyện khác, thì cũng không ảnh hưởng gì tới bọn họ.

Tô Cực cũng là từ chỗ cha mình mà biết được, làm cách nào để nhân loại giảm bớt thống khổ khi hút máu.

Rất nhiều Huyết tộc đều sẽ làm như vậy.

Hơn nữa nhân loại cũng không thể tùy tiện mang thai con của Huyết tộc.

Nhưng mẹ hắn không giống.

Mẹ hắn có sự đặc thù ngàn dặm mới có thể tìm được một người.

Sau khi mang thai đứa bé, mẹ hắn cũng không có nói cho Bruno biết.

Vẫn luôn giấu diếm.

Lúc đầu thì còn tốt, bụng chưa to lên.

Đợi đến khi bụng lớn lên, thì đúng lúc Bruno có việc rời đi, chờ ông ta trở lại, hắn đã ra đời.

Chuyện này làm quan hệ của hắn và Bruno bắt đầu đóng băng.

Anh trai hắn bắt đầu khinh thường hắn không hề che giấu.

Trong thân thể có dòng máu của nhân loại.

Ở nơi đó, Tô Cực trải qua rất nhiều chuyện mà nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới.

Về sau phần lớn thời gian Tô Cực đều ở trên đảo Tử Vong, không lui tới với bọn họ nữa.

Tô Cực vẫn cho là, mình sẽ ở mãi trên đảo Tử Vong, sống qua một cuộc đời như vậy.

Nhưng mà câu chuyện bắt đầu phát triển theo một phương hướng kỳ quái.

Hắn gặp phải một Huyết tộc kỳ quái trên đảo... lúc đầu hắn tưởng là người, về sau mới phát hiện cô không phải.

Tô Cực là một Huyết tộc thực dụng, đồ cô lấy ra, thập phần mê người.

Tất nhiên hắn nguyện ý làm việc cho cô.

Bên người cô còn dẫn theo một cô gái nhỏ, nhìn có vẻ rất hoạt bát, nhưng kỳ thật giật mình một cái là co lại thành một cục.

Tô Lê...

Tên cũng thật đáng yêu.

Tương tự như cái tên của hắn.

Tô Lê đặc biệt kinh hãi, mỗi lần nhìn dáng vẻ sợ hãi nhưng không dám kêu của cô ấy, Tô Cực lại cảm thấy chơi rất vui.

Lúc đầu hắn xác thực là muốn uống máu của cô ấy.

Nhưng trở ngại Sơ Tranh, nên không tìm được cơ hội ra tay.

Rốt cuộc Tô Cực cũng tìm được cơ hội, đó là ở trong hôn lễ của Sơ Tranh và Chức Không.

Tiểu nha đầu tưởng rượu là nước ngọt, kết quả uống say.

"Tôi vẫn muốn uống, ngon quá, ngon quá..." Cánh tay nhỏ của Tô Lê túm lấy hắn: "Cho tôi, cho tôi, tôi vẫn muốn uống, anh là người xấu! Anh dựa vào cái gì mà cướp đồ uống của tôi, hắc hắc, anh thật là đẹp."

Tô Lê giơ tay nhỏ lên sờ mặt hắn.

Nhiệt độ ấm áp của cơ thể nhân loại, dường như có thể làm thân thể băng lãnh của hắn ấm lên.

Cũng làm cho nhịp tim của hắn trở nên kỳ quái.

Cô gái trước mặt cũng càng thêm thơm ngọt ngon miệng.

"Tô Cực."

Cô gái nhỏ chóng mặt, đột nhiên chuẩn xác kêu lên tên của hắn.

Tô Cực kéo cô ấy ra, túm cô ấy ấn lên trên giường: "Nhanh chóng đi ngủ đi."

"Không muốn." Tô Lê giãy dụa: "Tô Cực anh là người xấu! Anh là ma quỷ, ô ô ô anh thả tôi ra, anh mà dám động đến tôi, tôi liền nói cho Sơ Tranh biết, để cô ấy đánh anh!"

Tô Lê đột nhiên bắt đầu khóc rống.

Tô Cực đau đầu, dứt khoát ôm cô ấy đặt lên giường.

Tứ chi của cô gái nhỏ quấn lên giống như đang bắt cá: "Sơ Tranh, tôi muốn về nhà, tôi muốn về nhà..."

Cô gái nhỏ cứ như vậy ôm hắn, không khóc không lộn xộn, thanh âm ủy khuất, cực kỳ đáng thương.

Tô Cực nhìn cần cổ cô ấy lộ ra ngoài.

Huyết mạch nơi đó đang nhảy nhót, trong thoáng chốc hắn cũng có thể nghe thấy được.

Tô Cực có chút miệng đắng lưỡi khô, dục vọng muốn hút máu càng ngày càng mãnh liệt.

Cô gái nhỏ bỗng nhiên ôm lấy hắn, còn cọ xát.

Cổ vừa vặn đưa đến bên miệng hắn.

Ánh mắt Tô Cực sâu hơn mấy phần.

...

"A!"

Tô Lê lăn từ trên giường xuống, phát hiện trên người mình không mặc quần áo, lập tức kéo lấy chăn mền, che người mình lại.

Thế là Tô Cực trên giường liền xui xẻo.

Cả người đều bại lộ trong không khí.

Không mảnh vải che thân.

"Anh anh anh... Anh làm gì với tôi rồi?!" Tô Lê ôm chăn, hoảng sợ nhìn Tô Cực.

"Chuyện nên làm đều đã làm." Tô Cực cười ác liệt một cái, cầm quần áo của mình bắt đầu mặc vào.

"Anh..." Tô Lê kéo chăn ra nhìn một chút.

Trên làn da trắng nõn, tràn đầy vết tích.

A!

Tô Cực tên khốn kiếp này!

Cô ấy muốn giết chết hắn!

Ánh mắt Tô Lê quét đến tấm gương cách đó không xa, trên cổ còn có hai dấu răng...

"Tô Cực, anh lưu manh!" Tô Lê túm lấy đồ vật bên cạnh đập lên người Tô Cực: "Anh hỗn đản, ai cho anh cắn tôi! Điện hạ cũng chưa từng uống máu của tôi, anh cầm thú, hỗn đản, lưu manh! Anh còn... anh còn... anh đi chết!"

"Tiểu khả ái, đêm qua là em nhào vào ngực anh, em đừng không nói đạo lý, ôi ôi ôi, không thể đập, cái kia rất đắt!! Cái kia cũng là đồ cổ, bán em cũng không đền nổi, em buông xuống, em bình tĩnh một chút!"

Tô Cực xách quần, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Ngoài cửa phòng, Sơ Tranh chắp tay đứng ở bên ngoài.

Thấy hắn ra, lập tức lạnh như băng hỏi: "Mới sáng sớm ồn ào cái gì thế?"

"Điện hạ..." Tô Cực sửa sang lại quần áo: "Ngài giúp ta cản Tô Lê một chút, ta đi trước."

Tô Cực chạy cực nhanh.

Tô Lê nào dám ra.

Bên trong ào ào một trận.

Sơ Tranh vỗ vỗ ngực, nhanh chóng trở về phòng, xem như mình chưa từng ra ngoài.

...

Tô Cực hùng hùng hổ hổ trở lại lâu đài cổ của Bruno.

Bruno chuẩn bị đi ra ngoài, vừa vặn đụng trúng Tô Cực.

"Con muốn kết hôn."

Bruno dựng râu trừng mắt —— mặc dù ông ta không có sợi râu nào—— nhìn Tô Cực trước mặt, khí thế hung hăng hỏi: "Với ai?"

"Không cần cha quan tâm, con về lấy huyết khế." Tô Cực đi vào bên trong.

Bruno đi theo hắn vào, vội vã hỏi: "Con kết hôn với ai? Còn muốn dùng huyết khế? Về sau con cũng chỉ có thể có duy nhất một người bạn lữ, con điên rồi, con đứng lại! Ta đã nói xong đâu!"

...

Tô Cực đột nhiên chạy mất tăm, Tô Lê khóc hơn nửa ngày, cuối cùng cặp mắt sưng đỏ lên, lúc ăn cơm cũng còn khóc.

Quản gia trong lâu đài cổ có chút nhìn không được: "Tô tiểu thư, ngài đừng khóc nữa."

"Người bị khi dễ không phải ông, ông đương nhiên không khóc." Tô Lê vừa khóc vừa ăn, quai hàm nâng lên như một chú Hamster nhỏ.

Quản gia: "..."

Tô Lê khóc đến thương tâm gần chết, Sơ Tranh cũng không dám xuống lầu.

Lúc trời tối Tô Cực mới trở về.

"Tô Lê."

Hai mắt Tô Lê đẫm lệ mông lung nhìn sang, cô gái nhỏ mới vừa rồi còn khóc đến thở không ra hơi, lúc này túm lấy đồ vật trên bàn đập về phía Tô Cực.

"Anh còn dám trở về, anh bồi thường sự trong sạch cho tôi!"

"Bồi bồi bồi." Tô Cực bắt lấy tay Tô Lê, đưa lên miệng cắn một cái, dưới ánh mắt khiếp sợ của Tô Lê, nắm lấy ngón tay đang chảy máu của cô ấy, ấn lên tờ giấy trong tay hắn.

Tô Lê trơ mắt nhìn tờ kia giấy biến mất trong không khí.

Trên cổ tay cô ấy xuất hiện một đường vân màu đen.

"Bồi thường cho em." Tô Cực nhướn mày mỉm cười: "Anh đều là của em."

Tô Lê: "..."

"Tô Cực tôi đánh chết anh, tên khốn kiếp nhà anh, còn dám cắn tôi!!" Tô Lê túm lấy đồ vật bên cạnh đập lên người hắn.

"Em đừng có quá phận nha!"

"Anh làm loại chuyện đó với tôi, ai quá phận!"

"Không phải anh bồi thường cho em rồi sao?"

"Anh cắn tôi, mà còn nói bồi thường cho tôi? Đầu óc anh có bệnh à!! Anh đứng lại! Hôm nay tôi phải đánh chết anh."

Quản gia nhìn hai người rượt đuổi nhau ở dưới đại sảnh, có chút thở dài.

Tô Cực đại nhân muốn ôm mỹ nhân về, còn có một đoạn đường dài phải đi nha.

Anh không thể đưa em về nhà, nhưng anh có thể cho em một ngôi nhà. —— Tô Cực

*

VỊ DIỆN THỨ 14 HOÀN TẤT!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 505: Phiên ngoại Tô Cực (Xong)

Bạn đang xem Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!. Truyện được dịch bởi nhóm m.facebook.com/camtutiendo. Tác giả: Mặc Linh. Chapter này đã được 31 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.