247Truyen.com

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 276: Đừng vội tan trường (37)

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 276: Đừng vội tan trường (37) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Ấu. - duahauahihi

Beta: Sa - Shadowysady

=====================

"Hai vị, vẫn còn đang ở bên ngoài mà đã đói khát đến nỗi ôm nhau thân mật vậy?"

Giọng nói quái gở vang lên phá tan bóng đêm thanh vắng.

Dư Duyệt mang dẫn theo mấy người đang đứng cách đó không xa.

Sơ Tranh vẻ mặt bình tĩnh buông Kỷ Thành ra, quay người lại đối mặt với Dư Duyệt.

"Hứa Sơ Tranh." Dư Duyệt đứng dưới ánh đèn đường, vẻ mặt bặm trợn: "Mày giỏi lắm, dám làm tao ra nông nỗi này."

Tao "làm" mày bao giờ mà làm.

Dung mạo đẹp mắt cũng không được sủa lung tung như vậy nha.

Dư Duyệt cười lạnh: "Hứa Sơ Tranh, hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là kết cục của kẻ dám đắc tội với tao."

Sơ Tranh: "......"

Kết cục gì?

Dư Duyệt nháy mắt với mấy người phía sau cô ta.

Những người kia nhìn có vẻ là dân xã hội đen, dáng vẻ lưu manh đi tới bao vây Sơ Tranh và Kỷ Thành lại.

"Bảo bối." Kỷ Thành lôi kéo cô: "Anh..."

"Đứng yên đừng nhúc nhích." Sơ Tranh đè hắn sang bên cạnh.

Kỷ Thành: "....."

Không phải, anh có thể giúp đỡ mà!

Hiển nhiên Sơ Tranh cũng không cần hắn giúp đỡ.

Đám người này chỉ có chút công phu mèo cào, nhìn trông dọa người thế thôi chứ trên thực tế chẳng được tích sự gì.

Tự tin hùng hổ xông lên rồi từng người một lại hùng hổ ngã xuống bi tráng.

Dư Duyệt không thể ngờ Sơ Tranh lại lợi hại đếnvậy, đám phế vật này, còn dám nói mình lợi hại thế nọ thế chai, bây giờ thì được hai chiêu đã lăn hết ra đấy.

Dư Duyệt thấy tình hình không ổn bèn xoay người chạy vội.

-

"Chạy làm gì, không phải muốn cho tao đẹp mặt sao?"

Dư Duyệt bị Sơ Tranh ném xuống đất, cùng một chỗ với đám người kia.

Mặt mũi nữ sinh thanh lãnh, đứng ở trước mặt bọn họ mà đáy mắt không có bất kỳ cảm xúc gì, thế nhưng lại khiến người ta thấy lạnh lẽo lan khắp thân thể..

Nơi cô đứng cứ như một ngọn núi cao không thể nào vượt qua được.

"Hứa Sơ Tranh." Dư Duyệt hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Nếu mày dám làm gì tao thì tao nhất định sẽ không bỏ qua cho mày."

"Ồ."

Sơ Tranh cúi người: "Bây giờ mày nên nghĩ xem làm thế nào để thoát khỏi tay tao đã."

"Ha, mày có thể làm gì tao nào, mày dám giết tao sao?" Dư Duyệt rất tự tin, Sơ Tranh hẳn không dám giết người.

"Yêu cầu này của mày tao có thể thỏa mãn."

Mặt mũi Dư Duyệt biến sắc, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn định; "Hứa Sơ Tranh mày đừng có già mồm...."

Sơ Tranh đột nhiên lấy ra một con dao, câu nói của Dư Duyệt cũng theo đó im bặt.

Kỷ Thành theo bản năng sờ túi mình.

Cô lấy từ lúc nào vậy?

Sơ Tranh lại gần Dư Duyệt, Kỷ Thành bất chợt đi lên ngăn cản cô: "Bảo bối."

Sơ Tranh nhìn hắn.

Kỷ Thành đưa tay kéo cô lại: "Không cần thiếtpahri vì cô ta mà làm ảnh hưởng đến tiền đồ của mình."

Lúc này Kỷ Thành đang rất tỉnh táo, giết người là phạm pháp đó!

"Chính cô ta yêu cầu đấy thôi." Sơ Tranh rất nghiêm túc, sao không thể thỏa mãn cô ta chứ? Bổn cô nương rất tình nguyện tiễn cô ta đi một đoạn đường mà!

"Bảo Bối, anh nghĩ em không nên giết người." Kỷ Thành khuyên cô: "Em giáo huấn cô ta một chút là được rồi, đừng động thủ có được không?"

Sơ Tranh không động đậy.

Chính cô ta yêu cầu đấy!

Đây cũng không phải do cô ép đâu nhá!

Dựa vào đâu mà không cho bà đây đi giết cô ta!

Kỷ Thành không thể làm gì khác ngoài khuyên bảo: "Bảo bối, nếu như em bị bắt thì anh sẽ là của người khác đấy."

Sơ Tranh: "...." Bà đây còn lâu mới bị bắt! Vẫn là xử lý thôi!

Kỷ Thành tưởng Sơ Tranh đã nghe lọt tai, bèn nhanh chóng cầm lấy con dao.

Hắn cầm lấy lưỡi dao, Sơ Tranh vốn không muốn buông ra, nhưng lưỡi dao dán vào trong lòng bàn tay Kỷ Thành, chỉ cần dùng lực nhẹ một chút là sẽ làm hắn bị thương, cô đành phải buông tay.

Thẻ người tốt không thể bị thương!

Thẻ người tốt thẻ người tốt......

Sơ Tranh mặc niệm trong lòng thần chú thẻ người tốt mấy lần, nhưng vẫn là muốn đánh gãy chân con bitch dám chặn đường lúc cô đang hôn thẻ người tốt này.

Kỷ Thành thu dao lại, quyết định lần sau không thể mang dao trên người nữa.

Trước kia hắn luôn mang theo là vì muốn có cảm giác an toàn.

Nhưng bây giờ......

Không cần thiết nữa.

-

Kỷ Thành kéo Sơ Tranh đi, tâm tình Sơ Tranh vẫn không được tốt lắm, thế nên ban đêm Kỷ Thành liền bị xui xẻo.

Bị Sơ Tranh hôn đến toàn thân như thiêu như đốt, nhưng lại không có cách nào giảm nhiệt, cuối cùng còn phải tự mình chịu đựng.

Sơ Tranh bảo Cẩu ca chiếu cố đám người Dư Duyệt, để cô ta hiểu cảm giác bị ức hiếp chính tông là thế nào.

Cẩu ca vui vẻ đáp ứng.

Dù sao thì Dư Duyệt cũng chỉ là một học sinh, người quen biết không đâu thể nhiều bằng dạng lưu manh như Cẩu ca đã lăn lộn trong xã hội lâu năm được.

Mỗi ngày Dư Duyệt đều được chăm sóc đến chết đi sống lại, không còn thời gian đâu mà tìm Sơ Tranh gây phiền phức nữa.

Về sau Sơ Tranh nghe nói Dư Duyệt sa đọa, vì tiền mà cái gì cũng có thể làm được.

Năm lớp 12 nhoáng cái đã kết thúc.

Chúc Tử An vì Diêu Phỉ mà ngày đêm đèn sách, cắm đầu vào cày ngày cày đêm*, thành tích vì thế mà đột nhiên tăng mạnh.

(nguyên văn là "Huyền lương thứ cổ - 刺股悬梁", nghĩa là "Đâm kim treo xà": Bắt nguồn từ điển tích Tô Tần thời Chiến quốc rất ham học, đam mê đèn sách đến nỗi ngày đêm miệt mài học tập. Để tránh cho bản thân ngủ gật khi học, hắn tự lấy dây thừng tròng qua đầu treo lên xà nhà, hoặc đặt 1 chiếc kim trc mặt để khi ngủ gật sẽ bị giật dậy.)

Mặc dù vẫn còn kém xa so với Diêu Phỉ nhưng cuối cùng hai người vẫn là thi đậu được cùng một trường đại học.

—— Thật ra cũng còn do Diêu Phỉ cố gắng thi kém hơn một chút.

Chúc Tử an vẫn hơi tự trách, thế nên hắn dẫn luôn Diêu Phỉ về ra mắt bố mẹ, kiên định không đổi nói sau này mình phải cưới Diêu Phỉ.

Cả nhà Chúc Tử An trên dưới đều tẩn hội đồng Chúc Tử An một trận.

Làm một tiểu lưu manh yên lành thì không chịu làm, còn đi gây họa cho con gái nhà người ta.

Nhưng mà cuối cùng vẫn chỉ có thể căn dặn Chúc Tử An phải đối xử thật tốt với con gái nhà người ta, người ta đã vì hắn mà nỗ lực nhiều như vậy rồi, nếu sau này hắn dám làm loạn, Chúc gia sẽ là người đầu tiên vì đại nghĩa diệt thân.

Kỷ Thành ở trường học vẫn luôn là một học sinh cá biệt.

Thời điểm công bố kết quả, Kỷ Thành bỗng nhiên nhảy lên hàng đầu, thi đỗ trường đại học trọng điểm cùng Sơ Tranh, có thể nói là đã khiến cho bao nhiêu người rớt hết cả cằm.

Thì ra là học bá ẩn thân ở ngay bên cạnh bọn họ.

Sơ Tranh mua luôn chung cư gần trường đại học.

Sơ Tranh lúc đầu muốn mua căn nhà lớn nhất nhưng lại bị Kỷ Thành ngăn cản, Sơ Tranh đành phải lùi lại một bước để tiến thêm vài bước, mua luôn cả tòa chung cư cho nhanh gọn lẹ.

Kỷ Thành: "......" Biết thế thì để cô mua căn biệt thự lớn nhất cho rồi.

Leng keng ——

Kỷ Thành nhìn Sơ Tranh nằm dài trên ghế sô pha không có ý định nhúc nhích, đem chăn mỏng đắp lên người cô rồi mới ra mở cửa.

Người ngoài cửa khiến cho Kỷ Thành có chút ngoài ý muốn.

"Nhị thiếu gia."

Kỷ Thành nhíu mày, người Kỷ gia chưa bao giờ gọi hắn như vậy.

"Không cần gọi tôi như vậy, có chuyện gì?"

"Nhị thiếu gia, là như vậy..."

Cha Kỷ bị bệnh nặng, Kỷ Bác vẫn đang phải ngồi tù, hiện tại người có thể tiếp nhận Kỷ gia chỉ còn duy nhất Kỷ Thành.

Cha Kỷ không còn cách nào khác chỉ có thể gọi người bảo hắn trở về.

Kỷ Thành đóng sầm cửa lại.

Hắn trở lại ghế sô pha bên kia, ngồi xuống bên cạnh Sơ Tranh.

Sơ Tranh kéo sách trên mặt xuống: "Ai vậy?"

"Người Kỷ gia." Kỷ Thành nói: "Muốn gọi anh về Kỷ gia."

Sơ Tranh cựa quậy ngồi dậy, nắm lấy cằm hắn, dữ dằn nói: "Không cho phép."

Thẻ người tốt là của cô!

Kỷ gia là cái thá gì!

Dựa vào đâu mà dám cướp người của cô!

Kỷ Thành bật cười: "Anh không đồng ý, em đừng nóng giận." Hắn cũng không muốn bị nhốt lại đâu.

Sơ Tranh hài lòng buông hắn ra, lại nằm trở về.

Kỷ Thành cúi người xuống hôn cô, Sơ Tranh lười biếng, đáp lại có hơi lười nhác, Kỷ Thành bèn được đà lấn tới.

Bàn tay ở bên hông Sơ Tranh bắt đầu đi lang thang, lòng bàn tay đụng phải vết thương bên hông Sơ Tranh, hắn hơi dừng lại, kéo vạt áo Sơ Tranh lên.

"Còn đau không?"

"Lâu như vậy rồi sao còn đau được chứ, có kiến thức thông thường chút đi." Thẻ người tốt bị đần à.

Kỷ Thành không lên tiếng, hắn nhớ lại chuyện lần đó, bỗng cảm thấy trái tim đau đến khó chịu.

Vết thương kia cũng không lớn lắm, vết sẹo cũng đã mơ hồ không nhìn ra.

Cánh môi ấm áp của Kỷ Thành rơi lên vết thương, ướt át lại nóng rực.

Sơ Tranh bị hắn làm cho khó chịu, lại có chút ngứa ngáy tê dại.

Đang là mùa hè nên hai người vốn đã đang mặc quần áo mỏng, bây giờ đụng tay đụng chân, lửa nóng rất nhanh đã lan truyền khắp nơi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 276: Đừng vội tan trường (37)

Bạn đang xem Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!. Truyện được dịch bởi nhóm m.facebook.com/camtutiendo. Tác giả: Mặc Linh. Chapter này đã được 29 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.