247Truyen.com

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 261: Đừng vội tan trường (22)

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 261: Đừng vội tan trường (22) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Hấu - duahauahihi

Beta: Sa Nhi - Shadowysady

========================

Quản lý đương nhiên không dám đánh gãy chân Kỷ Thành rồi, thế nên đành nhốt hắn vào trong một căn phòng, lập tức khóa cứng cửa lại rồi canh giữ bên ngoài.

Như vậy thì sẽ không chạy được nữa!

Kỷ Thành ngồi trên chiếc ghế trong phòng, Sơ Tranh đi vào hắn cũng không ngẩng đầu lên.

Sơ Tranh đặt quần áo xuống bên cạnh hắn.

"Sơ Tranh."

Giọng nói của hắn chợt nặng nề, giống như đang cố gắng đè nén thứ gì xuống.

"Lần sau không được xúc động như vậy." Sơ Tranh nói trước khi hắn kịp lên tiếng: "Nếu như anh không có năng lực, mà lại muốn tất cả mọi người không dám trả thù khi mình động thủ thì bản thân đừng có động thủ trước mặt người khác."

Kỷ Thành nghi hoặc nhìn cô.

"Xúc động chẳng giải quyết được vấn đề gì cả." Sơ Tranh xoay người, ngón tay trắng nõn cởi cúc áo sơ mi của hắn ra.

Kỷ Thành bắt được tay cô: "Em muốn anh nhịn?"

"Em không nói anh nhịn."

Sơ Tranh kéo tay hắn xuống, tiếp tục cởi áo hắn.

Sơ Tranh cởi áo sơ mi của hắn ra rồi mặc quần áo sạch sẽ vào cho hắn.

Nữ sinh rũ mắt, đường cong bên sườn mặt cô trơn mượt nhưng lại sắc bén.

Động tác của cô không nhanh không chậm cài khuy áo cho hắn, cài đến chiếc khuy cuối cùng, cô mới lên tiếng:" Đừng để một kẻ nào bắt được điểm yếu của anh."

Sơ Tranh không thích chủ động gây chuyện.

Bởi vì phiền phức.

Nhưng cô cũng sẽ không bỏ qua cho bất kì ai dám chọc vào mình.

Mà đa số thời điểm, cách giải quyết của cô là sẽ khiến cho người ta có nỗi khổ mà không thể kêu rên, cho dù có biết là cô làm nhưng lại chẳng có chứng cứ nào cả.

"Vậy còn em?" Kỷ Thành không biết Sơ Tranh đã làm gì bọn chúng: "Kỷ Bác là người thừa kế của Kỷ gia, em ghi hận với hắn thì chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua cho em."

Sơ Tranh lấy điện thoại di động ra đưa cho hắn.

Kỷ Thành không hiểu lắm mở điện thoại lên, lát sau sắc mặt hắn khẽ biến sắc tắt di động đi.

"Không khống chế được đối phương thì phải nắm được điểm yếu của đối phương trong tay." Sơ Tranh tiếp tục nói, "Hiểu chưa?"

Nửa ngày sau Kỷ Thành mới khẽ mở miệng: "Hắn sẽ tìm người đối phó em."

Tên Kỷ Bác này...

Thù dai nhớ lâu...

"Đánh không thắng em."

Kỷ Thành: "......"

Chưa bao giờ Kỷ Thành thấy Sơ Tranh đánh nhau nên đối với câu đánh không thắng của cô này thì hoàn toàn chẳng biết nói gì nữa.

【Chị gái nhỏ, chị cảm thấy chị làm như vậy sẽ thích hợp sao?】Sao nó cứ có cảm giác chị gái nhỏ đang dạy thẻ người tốt hắc hóa thế nhỉ!

"Chỗ nào không thích hợp?"

【Chị dạy thẻ người tốt cái quỷ gì vậy?】Bảo chị đi ngăn cản hắn hắc hóa, chứ không kêu chị dạy hắn hắc hóa nhanh hơn.

"Dạy hắn cách động thủ chu toàn cẩn thận một chút."

【... Em thấy chị đang dạy hắn hóa thì đúng hơn!】

"Hắc hóa không tốt sao? Mi xem hắn hiện giờ như con gà bệnh yếu nhớt, ta nhìn cũng không nổi nữa rồi, sao có thể yếu đến thế chứ?"

【Chị gái nhỏ, xin chị nhớ kỹ giùm, chúng ta phải làm một người tốt! Làm một người tốt!】

Ta còn chưa phải người tốt sao? Ta cảm thấy ta đây rất tốt!

"Ta rất cố gắng nữa!" Sơ Tranh hung hãn quạc lại.

【........】

"Cốc cốc... Tiểu thư Sơ Tranh, có chút đồ vật được đưa tới cô có muốn xem luôn không?" Giọng nói của ông chủ vang lên từ bên ngoài.

Sơ Tranh xoa đầu Kỷ Thành: "Thay quần đi, đừng chạy lung tung."

Sơ Tranh ra ngoài, thấy ông chủ đang cầm điện thoại di động, bộ dạng thấp thỏm không yên.

"Sơ Tranh tiểu thư, cô xem xem."

Trong điện thoại có rất nhiều video.

Hai video cuối cùng chắc là được quay trong rạp chiếu phim.

Kỷ Thành bị người ta vây quanh, quần áo trên người bị kẻ khác cố tình giật ra, thậm chí có kẻ còn muốn cởi cả quần của hắn.

Tiếng cười đê tiện của cả nam lẫn nữ từ trong di động truyền ra cực kỳ chói tai.

Cuối cùng hình ảnh rung rung mấy cái rồi tắt ngúm.

Có lẽ là lúc ấy đã chọc giận Kỷ Thành.

Phía trên còn có một đống video lung tung, nhưng có mấy cái đều liên quan đến Kỷ Thành.

"Điện thoại này là của ai?"

"Kỷ... Kỷ Bác." ông chủ không dám gọi Kỷ thiếu nữa: "Trên icloud còn một ít."

Sơ Tranh trầm mặc xem tất cả video một lượt.

Kỷ Bác thân là phú nhị đại, thích nhất là mấy trò chơi kích thích, video có rất nhiều cái lung tung, ngắn nhất là vài giây còn dài nhất là khoảng 1 tiếng.

Sơ Tranh dừng lại ở video được quay từ một năm trước.

Video quay cảnh hắn đua xe, nhưng trong video là cảnh Kỷ Bác đâm phải người ta, Kỷ Bác cưới xe motor nên khi đâm vào người ta thì xe cũng bị văng ra.

Ống kính vừa vặn nhắm ngay vào người bị đụng kia.

Nhưng rất nhanh video đã bị người ta cắt đứt.

Có lẽ là do Kỷ Bác đã đổi điện thoại mới, nhưng video đã tự động đồng bộ hóa nên có khi Kỷ Bác cũng đã quên chuyện xóa đi.

Sơ Tranh bảo ông chủ đi điều tra xem thử.

Ông chủ không biết đã đi đường tắt hay vòng vèo kiểu gì mà vẫn tra ra được đầy đủ.

Người bị đâm kia tử vong tại chỗ.

Lúc đấy Kỷ Bác đã tròn 16 tuổi, đủ tuổi để chịu trách nhiệm hình sự, nhưng Kỷ Thành thì lại chưa, thành ra cái tội danh này lại bị đổ lên đầu Kỷ Thành.

Mặc dù Kỷ Thành bị đổ tội nhưng Kỷ gia cũng không cho phép có tin đồn xấu gây tổn hại danh tiếng của gia tộc, cuối cùng vẫn là dùng tiền giải quyết trong im lặng.

Sơ Tranh sao chép lại một bản rồi bảo ông chủ xóa hết những video có liên quan đến Kỷ Thành đi.

-

"Bạn học Kỷ Thành, trước đó chúng tôi đã nghi ngờ cậu gian lận, là chúng tôi không điều tra rõ ràng mà đã trách oan bạn học Kỷ Thành."

Kỷ Thành vừa vào lớp thì đã bị gọi lên văn phòng.

Hắn còn tưởng rằng bọn họ sẽ tiếp tục tra hỏi chuyện gian lận.

Ai ngờ lại là xin lỗi hắn.

Kỷ Thành lơ mơ rời khỏi văn phòng làm việc.

Đến tiết thứ 2 hắn mới nghe nói có người nói rằng hung thủ đã chủ động ra thú nhận, còn nói Kỷ Thành là bị hãm hại.

Theo bản năng Kỷ Thành nhìn về phía bạn cùng bàn của mình một chút.

Sơ Tranh tư lự chống cằm, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Kỷ Thành nhìn cô, cô cũng không thèm liếc mắt, chỉ lấy một hộp donut từ trong ngăn bàn ra đưa cho hắn.

Kỷ Thành: "......"

Không ngăn nổi sự dụ hoặc của đồ ngọt.

"Sơ Tranh..."

Sơ Tranh lấy thêm một gói bánh quy đưa cho hắn.

Đừng tìm bổn cô nương nói chuyện!

Muốn yên tĩnh một chút cũng không được sao!

Ồn cái gì mà ồn!

Đại khái Kỷ Thành cũng nhìn ra Sơ Tranh lúc này không muốn nói chuyện nên định giờ ra chơi thì sẽ hỏi cô.

-

Kỷ Thành tưởng Kỷ Bác sẽ rất nhanh chóng tìm đếntính sổ.

Nhưng việc hắn không thể ngờ lại chính là, Kỷ Bác chẳng những không trả thù, mà đến tìm hắn gây sự cũng không có nốt.

Điều này khiến Kỷ Thành rất nghi hoặc, rốt cục Sơ Tranh đã làm gì Kỷ Bác rồi mà có thể khiến hắn an phận như vậy.

Toàn thân cô trên dưới đều là bí mật.

Thật khiến người ta thật muốn dò xét nhìn thử, nhưng lại không dám...

"Thành tích thi giữa kỳ đã ra lò!!"

Trên hành lang có người chạy vụt qua rồi xông vào lớp học: "Vừa rồi tớ thấy trên bàn làm việc của cô Chu có thành tích kỳ thi giữa kỳ rồi."

"Tớ xếp hạng mấy?"

"Tớ không nhìn thấy, ai mà dám hí hoáy ở chỗ cô Chu chứ!"

"Sao lần này có thành tích nhanh vậy?"

"Không biết nữa, năm ngoái thi sau hai ngày đã có rồi đấy thôi."

"Thôi xong rồi, tớ không dám nhìn kết quả đâu."

Trong lớp học có người vui vẻ nhưng cũng có người sầu não.

"Khẳng định lần này Dư Duyệt lại đứng nhất."

"Chắc chắn rồi, tớ cũng muốn được như Dư Duyệt, ngày ngày trốn học mà vẫn có thể đứng nhất."

"Tớ nghe nói Dư Duyệt đã học xong giáo trình lớp 12 rồi nữa cơ..."

Dư Duyệt ngồi ở chỗ ngồi của mình chơi điện thoại di động, khóe miệng cũng cong lên mấy phần, nhìn như không thèm để ý nhưng thật ra lại cực kỳ hưởng thụ sự tung hô này.

Khi các bạn học đang thảo luận sôi nổi thì chuông vào lớp vang lên, cô Chu giẫm lên tiếng chuông đi vào lớp học.

Trong lớp học nháy mắt đã an tĩnh lại.

Cô Chu quét mắt một vòng, thấy cao thủ trốn học Dư Duyệt cũng đang ở đây thì tâm tình tốt lên không ít.

"Thành tích tổng thể lần này có hơi kém." Cô Chu nghiêm mặt: "Không biết gần đây các em làm cái trò trống gì nữa! Các em biết bây giờ đang là lớp 11 rồi không, chẳng mấy chốc sẽ lên lớp 12, mà nhìn bộ dạng các em xem, có muốn thi đại học nữa hay không hả?"

Cô Chu nói nguyên một câu dài mà không hề thở dốc.

"Nhưng mà..." Lời nói của cô Chu bỗng nhiên uyển chuyển hẳn: "Lần này cũng có mấy bạn thi không tệ, top 3 toàn trường đều ở trong lớp chúng ta."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 261: Đừng vội tan trường (22)

Bạn đang xem Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!. Truyện được dịch bởi nhóm m.facebook.com/camtutiendo. Tác giả: Mặc Linh. Chapter này đã được 63 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.