247Truyen.com

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 1160: Y kiến khuynh tâm (17)

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 1160: Y kiến khuynh tâm (17) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Đối với thân thể của mình, tôi có phán đoán." Giọng điệu Sơ Tranh hơi lạnh, cũng rất chắc chắn: "Bác sĩ Úc không cần lo lắng."

Úc Giản sửng sốt một chút, cô nói chính là đối với thân thể của mình, cô có phán đoán?

Bình thường người ta cùng lắm sẽ nói là tâm lý nắm chắc, không có vấn đề, sẽ không nói ra lời như vậy.

Úc Giản biết đại khái không đuổi được Sơ Tranh đi, người trong nhà cô dường như cũng không ở đây, người chăm sóc cô chính là bảo mẫu đi thuê, có lẽ cũng không có tác dụng gì.

Úc Giản lui một bước: "Tôi bảo y tá đưa thêm một cái giường đến cho cô, cô chờ chút đã."

Sơ Tranh nhìn giường hộ lý nhỏ hẹp, lại nhìn giường của Úc Giản, không phản đối.

Y tá rất nhanh đẩy giường tới, khi an trí, ánh mắt không ngừng ngắm Sơ Tranh, chỉ thiếu xông lại túm lấy cô hỏi, cô và bác sĩ Úc có quan hệ thế nào.

Úc Giản không nhìn Sơ Tranh, cầm tư liệu nội bộ xem, có thể là y tá thấy sắc mặt hắn không tốt, Sơ Tranh lại lãnh nhược băng sương bộ dáng cao lãnh, cũng không dám nói chuyện, cấp tốc chỉnh lý xong rồi rút khỏi phòng bệnh.

Sơ Tranh cũng không nhiều lời, nằm trên đó lấy điện thoại di động ra chơi.

"Cô nên đi ngủ." Không biết Úc Giản thả đồ trong tay xuống từ lúc nào, đang ghé mắt nhìn cô.

"Còn sớm."

Úc Giản nhìn chằm chằm cô.

Sơ Tranh xoay người, đưa lưng về phía hắn.

Úc Giản có một loại cảm giác "nhà có đứa bé phản nghịch", hắn chống đỡ mép giường xuống đất, cúi người rút đi điện thoại trong tay cô: "Nếu muốn ở chỗ này, thì phải nghe tôi."

"Anh rất phiền."

Úc Giản lui về, ngồi dựa vào biên giới: "Vậy cô về nhà đi."

"Không về."

Muốn gạt ta trở về, không có cửa đâu!

Nếu không phải mi là thẻ người tốt của ta, thì ta có thể ở đây chịu tội với mi à, vật nhỏ đến một chút lương tâm cũng không có.

Đáy lòng Sơ Tranh xoay chuyển mấy suy nghĩ, có lẽ cảm thấy tức giận, hai tay khoanh trước ngực, muốn ôm mình một cái bình phục lại điểm tức giận ấy.

Úc Giản nhìn người đưa lưng về phía mình một chút, lại cúi đầu nhìn điện thoại, cô vừa ấn mở một cái app video, dừng lại trên trang chủ.

Ngón tay Úc Giản điểm đến lịch sử, kéo xuống, tất cả đều là đủ loại phim truyền hình, đều là những phim đang hot bây giờ, hoặc là đã từng hot.

Cô gái mặt không chút cảm xúc thế mà lại thích xem loại phim này...

Úc Giản nhớ tới một từ trên internet, tương phản manh.

Ngón tay hắn trượt xuống, đến phía dưới hình ảnh liền thay đổi, là một chút lưu ý rất ngắn, loạn thất bát tao, nhưng cũng có thứ có tính chuyên nghiệp.

Thậm chí còn có loại lịch sử...

Úc Giản đặt điện thoại ở bên cạnh, nằm xuống không tiếp tục xem tư liệu nữa, trực tiếp tắt đèn.

-

Sơ Tranh nói là chăm sóc, kì thực không làm gì cả, nhiều nhất chính là rót cho hắn cốc nước, bác sĩ y tá ngoại khoa, phát hiện Sơ Tranh ở đây, ngày nào cũng tụm thành đoàn vây xem.

Có người phát hiện, cô chính là thổ hào gần đây quyên góp một nhóm thiết bị chưa bệnh cho bệnh viện kia, trong lúc nhất thời lại là đủ loại lời đồn.

Úc Giản thỉnh thoảng có thể nhận được ánh mắt hoặc là mập mờ, hoặc là bát quái ra hiệu đến từ đồng nghiệp.

Cho nên Úc Giản cũng không muốn ở lại bệnh viện lâu, khi xác định có thể xuất viện, lập tức làm thủ tục xuất viện.

Bệnh viện đã mời được bác sĩ khác tới, hắn tạm thời có thể nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

Sơ Tranh mang theo đồ vật, đưa Úc Giản về chung cư.

Úc Giản cũng không muốn, nhưng không từ chối nổi!

Cô gái này căn bản không cho người ta cơ hội từ chối, tựa như lần ăn cơm kia, hắn còn chưa nghĩ ra làm sao để từ chối, thì cô đã sắp xếp xong cả xe, chỉ chờ hắn lên xe.

Úc Giản và Sơ Tranh vào đại sảnh chung cư, kết quả hai cái thang máy đều bị dán bảng đang sửa chữa.

Bên cạnh còn có quản lý chung cư trông coi.

"Thang máy xảy ra chút trục trặc, phiền mọi người đi cầu thang bộ nhé."

Lông mày Úc Giản cau lại: "Hai cái thang máy đều xảy ra trục trặc?"

Quản lý cũng rất sầu: "Đúng vậy, cũng không biết xảy ra chuyện gì, bây giờ còn đang kiểm tra tu sửa, trong thời gian ngắn có lẽ không xong được."

Bình thường đi thang bộ không có gì, nhưng chân Úc Giản còn chưa thể dùng quá sức, leo cầu thang đi lên, liền lộ ra có chút khó khăn.

Sơ Tranh đại lão không hề cân nhắc về phần cứng của mình tẹo nào, kích động triển phát "năng lực bạn trai" của mình: "Tôi cõng anh?"

Khóe mắt Úc Giản hơi run rẩy, nhìn vóc người nho nhỏ của cô, hít sâu một hơi: "Tôi không muốn trở thành hung thủ giết người."

Úc Giản chống nạng, đi về phía cầu thang.

Sơ Tranh nhìn mình từ trên xuống dưới, cuối cùng cũng chỉ có thể mắng một tiếng thô tục dưới đáy lòng.

Cái thân thể nát này.

Úc Giản ở lầu 16, thân thể của hắn không tiện, vừa đi vừa nghỉ đến tầng 15.

Khi lên lầu cần mượn lực chân quá nhiều, dẫn đến Úc Giản cảm giác được đau đớn, trên trán thấm ra mồ hôi lạnh, hắn giẫm lên bậc thang, có thể là không giẫm ổn, thân thể đột nhiên nghiêng xuống.

Ngay khi Úc Giản cho là mình sẽ ngã xuống, đằng sau có người đỡ lấy hắn.

Cổ tay bị bàn tay ấm áp nắm chặt, nhẹ nhàng đỡ lấy hắn.

Úc Giản ngay lập tức hất tay Sơ Tranh ra, dựa vào vách tường thở một ngụm, giật mình vì động tác của mình quá lớn, có chút chần chờ nhìn về phía Sơ Tranh.

Người sau không có biểu cảm dư thừa gì, nhàn nhạt hỏi hắn: "Còn có thể đi không?"

Úc Giản mở miệng, cuối cùng một chữ cũng không nói ra được, nhẹ gật đầu.

Cô biết thói quen của mình, cũng luôn tuân thủ thói quen của hắn, không sinh ra bất cứ tiếp xúc thân thể gì với hắn.

Úc Giản cực kỳ không hiểu cô gái này.

Rõ ràng có đôi khi làm việc bá đạo đến không có chỗ thương lượng, ngẫu nhiên một chút chi tiết nhỏ lại luôn luôn làm cho lòng người sinh ra ấm áp.

-

Chờ tiến vào chung cư, Úc Giản lập tức vào phòng ngủ, lúc đi ra trên người đã đổi một bộ quần áo khác.

Úc Giản rót cho cô cốc nước, khập khễnh đi kiểm tra đồ ăn còn lại trong tủ lạnh.

"Đói không?"

"Có."

"Vậy tôi tùy tiện nấu một chút."

Sơ Tranh nhìn chân của hắn.

Úc Giản giống như biết cô suy nghĩ cái gì: "Nấu cơm không thành vấn đề."

Có thể là mấy ngày nay nằm viện, nguyên liệu nấu ăn trong nhà không nhiều, Úc Giản nói tùy tiện, đúng là thật sự rất tùy tiện, nấu một tô mì.

Cơm nước xong xuôi, Sơ Tranh đoạt trước Úc Giản, cầm bát ném vào máy rửa bát, động tác thô lỗ lại phóng khoáng, giống như thứ ném không phải bát, mà là bom gì đó.

Úc Giản nghe âm thanh, âm thầm tính xem hắn bị hỏng mất mấy cái bát.

Kết quả chờ Sơ Tranh làm xong ra, bát của hắn vẫn sống sót rất tốt.

Úc Giản dựa vào bên bàn, đồ mặc ở nhà sáng màu, ánh đèn pha lê rơi xuống, nổi bật lên dung mạo thanh tuyển gần như hoàn mĩ của người đàn ông.

Sơ Tranh đi tới, ánh mắt đụng vào mắt hắn, bước chân hơi dừng lại, ánh mắt im ắng giao nhau.

Sơ Tranh tới gần hắn, Úc Giản đột nhiên dời ánh mắt, thân thể khẽ chuyển, rời khỏi bàn ăn, trở lại phòng khách.

Đầu ngón tay Sơ Tranh cọ xát lên quần áo, điềm nhiên như không có việc gì đi qua.

Úc Giản thấy cô không có ý định rời đi: "Không phải cô định ở lại chỗ tôi chứ?"

"Không thể?"

"Bệnh viện coi như xong, nhưng... đây là nhà tôi, cô nam quả nữ ở chung một nhà không tốt lắm." Lúc Úc Giản nói lời này, không biết vì sao, ngữ tốc hơi chậm, giống như từng chữ từng chữ nhảy ra ngoài.

"Tôi không để ý."

"Tôi để ý."

Ba chữ cuối cùng Úc Giản nói đến cực kỳ nghiêm túc.

Cuối cùng Sơ Tranh cũng không ở lại, chỉ là xuống lầu mua cho hắn một vài thứ đi lên, bổ sung đầy tủ lạnh cho hắn.

Úc Giản nhìn xem, đúng là đơn thuần bổ sung đầy —— loạn thất bát tao cái gì cũng có.

"Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi." Sơ Tranh ngừng một chút: "Anh có số điện thoại tôi chứ?"

"Ừ." Úc Giản đưa Sơ Tranh ra cửa: "Đi đường cẩn thận."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi! Chương 1160: Y kiến khuynh tâm (17)

Bạn đang xem Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!. Truyện được dịch bởi nhóm m.facebook.com/camtutiendo. Tác giả: Mặc Linh. Chapter này đã được 4 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.