247Truyen.com

Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc Chương 43: Chợ Quê

Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc Chương 43: Chợ Quê online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Trời còn tờ mờ sáng. Sương đêm lượn lờ đầy đất. Mọi vật vẫn im lìm ngủ say. Nhưng nhà Hiểu Linh mọi người đều đã lục đục thức dậy nướng bánh.

Chợ quê có một đặc điểm là họp rất sớm mà tan cũng rất sớm vì mọi người còn phải về nhà lo chuyện gia đình. Nên đôi khi bán đồ trên chợ xong, mấy nam tử mới về nhà lo đồ ăn sáng cho nữ nhân trong nhà.

Cũng may bánh sắn vốn là đã chín nên nướng lên chỉ để cho bánh nóng và thơm hơn. Việc nướng bánh do Hiểu Linh phụ trách, còn mấy nam nhân trong nhà thì lấy thêm rơm, vải thừa may thành một bộ nệm giữ nhiệt cho bánh.

Mọi thứ xong xuôi, Hiểu Linh đưa chân Lưu Thị và Tiểu Đông ra chợ rồi mới định quay về gánh nước. Dù sao hơn sáu mươi cái bánh với chiếc thúng cũng không phải vật gì nhẹ nhàng. Cô mang ra dùm họ một chút, tiện thể ngắm chợ quê chốc lát.

Khi ba người ra đến nơi, chợ đã lác đác có ngươi bày hàng. Hiểu Linh chọn một chỗ ngay mái đình đặt thúng xuống, quay sang dặn dò:

- Tiểu Đông, giá cả hôm qua chúng ta cũng nói rồi. Nhưng nếu ai mua nhiều thì giảm cho họ một chút cũng được. Đừng quá cứng nhắc quá.

Tiểu Đông gật gật đầu:

- Ân. Thê chủ. Ta đã biết.

Hiểu Linh quay sang Lưu thị nói:

- Nhạc phụ, phiền toái ngươi và Tiểu Đông bán hàng, ta chạy về nhà gánh chút nước.

Lưu thị mỉm cười:

- Không vấn đề, con cứ về làm việc của mình đi. Chúng ta bán hàng rất nhanh sẽ xong thôi.

Hiểu Linh gật đầu định đi, đột nhiên có người cất giọng nói:

- Ô… đây chẳng phải Lưu Đức. Lâu không thấy ngươi ra chợ bán đồ. Ta còn đang ngóng mua vài cái rế ngươi làm a.

Đó là một nam nhân trung niên, tuổi tác chừng ngang Lưu thị, mặc một chiếc áo nâu sòng cùng váy đen dài kín chân, trên tay cầm một rổ ổi găng đi bán.

Lưu thị mỉm cười gật đầu chào người kia, đáp:

- Hà Vân, thật là lâu không gặp. Ta bị bệnh một hồi, được con dâu đón qua nhà chăm sóc. Giờ khỏe hơn nên đi chợ bán vài cái bánh a. Nếu ngươi cần rế, một hai hôm nữa ta đan xong lại mang sang nhà cho ngươi.

Tiểu Đông đứng bên cạnh nói nhỏ cho Hiểu Linh:

- Đây là Nguyễn thúc, là đại phu lang của Trần thôn trưởng.

Vừa lúc đó, ánh mắt dò xét của Nguyễn thị quét đến người Hiểu Linh:

- Nga… thực sự là Hiểu Linh đón ngươi đến Phạm gia chăm nom sao? Giờ người đã về nhà hay vẫn ở bên nhà nàng ta.?

Hiểu Linh hơi nghiêng người coi như chào hỏi, đáp:

- Nguyễn thúc hảo. Hiện nhạc phụ ở tại nhà ta. Nếu có thời gian rảnh, mời ngài tới nhà chơi cùng nhạc phụ coi như giải sầu. Ta còn việc gia đình, mạn phép về trước.

Nói rồi, Hiểu Linh gật đầu với Lưu thị và Tiểu Đông rồi quay đi.

Lúc này chợ đã khá đông người rồi. Nơi này là chợ tạm, nên cũng không có cái gì gọi là cửa hàng. Mọi người đều tiện chọn một chỗ rồi đặt hàng của mình ra để bán. Hàng bán đặt ở luôn trong thúng hoặc bầy ra ngoài đất. Có nhà nào đàng hoàng hơn hoặc bán đồ ăn quà sáng thì có thêm chút lều nhỏ, căng vải buộc vào những cành cây. Một chiếc bàn lớn và ba phía là mấy cái ghế dài. Phía còn lại là của chủ nhân sạp hàng, bên trong là những nồi niêu, bát đũa. Khách hàng ăn trực tiếp ngồi xung quanh gọi món là được.

Chợ làng nên đồ bán cũng không có nhiều lắm. Nhưng vẫn có hàng thịt, cá, tôm. Đâu đó có bày bán chút hàng rau hoặc chút quả trong vườn. Phần lớn rau củ mọi người đều lên chợ trấn bán. Dân trong làng ai cũng trồng rau nên hiển nhiên hàng rau củ cũng không bán nhiều.

Rồi lại có vài hàng bán những đồ mây tre đan, đồ thủ công như nón, thúng, gáo dừà, quạt nan…

Hiểu Linh để ý thấy ở đây có khá nhiều đồ ăn sáng quen thuộc: bánh rán, bánh bao, bánh cuốn, bánh trưng nhỏ, bánh khoái… đa phần đều đủ cả. Những món quà quê luôn là niềm háo hức của những đứa trẻ khi chờ cha mẹ chúng đi chợ về.

Nghĩ đến khuôn mặt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng của Tiểu Hàn và Lập Hạ khi cô đưa ra chút quà quê khiến Hiểu Linh không nghĩ nhiều mà xà vào hàng quán. Cô chọn một quán ăn khá sạch sẽ nhưng cũng không kém phần đông khách, chủ quán là một nam tử trung niên, nói:

- Ông chủ. Bán cho ta hai cái bánh rán.

Hiểu Linh vốn định mua cho Tiểu Hàn và Lập Hạ, nhưng rồi đột nhiên trong đầu cô lóe lên hình ảnh của hai nam nhân nữa. Sao cô lại có thể chỉ mua cho hai đệ đệ của mình mà lại bỏ qua Lưu Minh và Tiểu Nhã đây. Dù sao, họ cũng ở nhà cô một thời gian. Vì thế sửa lời:

- Cho ta năm cái bánh rán đi. Bốn cái bọc đường, một cái không đường. Tiện thể làm cho ta… ờm… hai mươi cái bánh cuốn nữa.

Mọi người trong quán quay ra nhìn cô, ánh mắt có chút dò xét. Hiểu Linh nhíu mày cười khổ trong lòng. Đây là chợ quê a… toàn người làng với nhau cả. Hẳn những người này quá quen thuộc thân thể này đi.

Từ ngày cô xuyên qua, ngoại trừ tiếp xúc với Lưu thị thì cùng chỉ có một nhà Trần bá mẫu. Những người làng khác còn chưa biết cô thay đổi đâu. Hiểu Linh cố nặn ra nụ cười:

- Cái kia… là ta bị bệnh một hồi, đem mọi thứ đều quên hết. Các vị… nếu có gì thất lễ thì xin tha thứ cho ta. Còn có… ta có mang theo tiền. Ông chủ không phải lo lắng ta ăn nợ của ông đâu.

Chủ quán cười cười:

- Phạm cô nương.. ngươi ngồi đi. Bánh rán thì sẵn có, nhưng bánh cuốn thì phải chờ một lát.

Hiểu Linh xưa nay đi ăn bánh cuốn ở nhà cũng biết. Hàng này đông như vậy, lại chỉ bán có bánh cuốn, bánh rán và nem. Trong khi bánh rán và nem thì luôn sẵn sàng, chỉ có bánh cuốn là phải chờ đợi. Nên cô cũng không dị nghị gì, gật đầu ngồi xuống chờ.

Nhưng Hiểu Linh không biết, thái độ của mình khiến những người ngồi đây đều giật mình a. Bọn họ như đều cùng chung một suy nghĩ: người này thực quên hết đến mức thay đổi luôn tính, tỉnh rồi sao? Trước đây nếu nghe một câu phải chờ thì hẳn đã nổi đóa lên, chèn ép đòi lấy trước. Bây giờ lại không hề suy nghĩ, trực tiếp ngồi xuống chờ. Thái độ còn đoan chính như vậy, có lễ như vậy. Hình như không phải Hiểu Linh nổi tiếng ác phụ của Trần thị thôn này nữa.

CHƯƠNG 44: QUÁN BÁNH

Hiểu Linh coi như không để ý tới những ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua xem động thái của cô, mà chỉ tập trung nhìn hành động trên tay của chủ quán.

Nói đến bánh cuốn, cũng là một trong những món quà quê mà cô rất ưa thích. Lần nào về nhà, không phải là kéo em cô đi ăn cháo lươn thì cũng là lượn ra hàng bánh cuốn ngoài chợ. Cũng không rõ là do nhớ quê hay hương vị nơi quê nhà đặc biệt khác mà cô chỉ yêu thích ăn bánh cuốn ở nhà. Cho dù nơi cô làm việc là chốn phồn hoa đô hội, không thiếu thứ gì. Nhưng món bánh ấy, chỉ khi về quê cô mới thấy là ngon nhất.

Chủ quán nhanh nhẹn lấy một muỗng nhỏ bột, xoa đều lên mặt vải căng trên nồi rồi đậy nắp lại. Sau chừng nửa phút đồng hồ, cái vung một lần nữa được mở ra. Chỉ với một ống tre vuốt trơn bằng chút mỡ, chủ quán đã dễ dàng lấy lớp bánh mỏng dính kia lên, đặt xuống nền chiếc chõng nhỏ, đoạn tiếp tục tráng thêm một lớp bột vào nồi, chuẩn bị cho một vòng quay mới. Hắn nhanh tay xúc chút nhân bánh cho vào rồi nhanh tay cuốn lại. Nhân bánh gồm hai phần: một phần nhân trong có thịt, chút hành, mộc nhĩ băm nhỏ xào chín. Phần nhân ngoài là hành củ băm nhỏ, xao vàng.

Hiểu Linh gật đầu. Cách làm bánh cuốn này thực giống ở quê nhà của cô. Có lẽ hương vị cũng không khác nhiều đi. Làm cô muốn nếm thử ngay lập tức tại đây, liền nói:

- Bằng không, ông chủ chỉ gói về cho ta mười sáu cái thôi, còn cho ta ăn tại đây bốn cái cũng được.

Chợt một tiếng xì khinh bỉ phát ra ngay bên cạnh khiến Hiểu Linh không thể không quay đầu nhìn sang. Người đó là một nam tử còn khá trẻ, mặc một chiếc áo cánh màu hồng kèm theo váy màu đỏ mận, đang dùng ánh mắt chán ghét về phía mình.

- Đấy. Ta đã nói là làm sao thay đổi được cả tính tình chứ. Xem xem.

Tay chủ quán cũng có chút khựng lại, giọng có phần khó xử nói:

- Nhưng là còn ba người nữa chưa lấy bánh. Ngươi còn phải chờ a.

Không cần nói nhiều, Hiểu Linh cũng đã biết vấn đề là gì. Cô coi như chưa có gì sảy ra, gật đầu nói:

- Ta cũng chưa nói phải ăn ngay lập tức. Ý của ta là bao giờ tới phiên ta, chỉ cần gói về cho ta mười sáu cái, còn lại bốn cái ta ăn tại đây là được. Ta cũng chưa có ý định tranh trước của ai cái gì.

Nam chủ quán có chút đỏ mặt. Cũng không thể trách hắn hiểu sai. Bản chất của con người đâu có thể nói đổi là đổi được.

Đổi lại nam tử kia hừ lạnh một tiếng rồi quay đi. Hiểu Linh cũng không so đo với bọn họ. Đời trước cũng như đời này, cô luôn sống theo phương châm: sống cho mình và người thân, không quản người khác nghĩ gì về cô, chỉ cần cuộc sống của cô và người cô để ý vui vẻ, hạnh phúc là được rồi.

Đột nhiên có một giọng nói vang lên:

- Nga… là Hiểu Linh. Con đi chợ sáng sao? Tính mua bánh về?

Giọng nói tràn đầy quan tâm này là của Trần bá phụ đi. Hiểu Linh đứng dậy, quay lại đối diện với ông, cúi người chào:

- Bá phụ đi chợ. Ta tính mua chút quà về cho hai tiểu đệ ở nhà. Ngài đi mua bán gì sao?

Lý thị cười hiền, nhìn cô:

- Ân. Ta là đi mua chút mắm. Nhà vừa vặn hết. Mấy hôm rồi con cũng không qua nhà. Thê chủ cứ nhắc suốt.

Hiểu Linh cười nhẹ, đáp:

- Ta thực là bận rộn không rời được. Khi rảnh, nhất định sẽ sang nhà làm phiền hai người.

Nói đến đây, Hiểu Linh mới nhớ ra bản thân mình làm ra bánh mới còn chưa mời hai người bọn họ nếm thử đâu. Dù sao họ cũng là những người thực lòng đối tốt với cô. Trong lòng dâng lên áy náy. Bằng không, trưa nay cô lại làm một chút mang sang, cả chè sắn nữa. Cũng không thể lấy chỗ Tiểu Đông đang bán hàng được, như vậy có vẻ không đủ trân trọng. Âm thầm hạ quyết tâm, Hiểu Linh hỏi:

- Bá phụ ăn sáng chưa? Hay ngồi cùng ta ăn luôn. Xem ra cũng đến lượt của ta rồi.

Đột nhiên bị vỗ nhẹ vào đầu, Hiểu Linh ngẩn người nhìn Lý thị. Ông cười mắng:

- Cái đứa nhỏ này. Một nam tử như ta sao có thể ngồi đây ăn bánh trong khi thê chủ còn chờ ở nhà chứ. Con cứ ăn đi thôi. Ta đi trước.

Hiểu Linh cười cười:

- Ân. Bá phụ đi thong thả.

Chia tay Trần Lý thị, Hiểu Linh ngồi lại quán ăn. Vừa lúc chủ quán đưa lên bốn chiếc bánh cuốn vừa làm xong. Hiểu Linh tự động rót chút nước mắm, thêm quất và ớt vào rồi gắp một đũa ăn thử.

Cô như lặng đi. Vỏ bánh mỏng, dai lại mềm vừa tới. Bột thơm mà không bị chua. Nhân bánh có thịt dai dai, kèm theo mùi thơm của hành phi vàng. Tất cả hòa quyện cùng vị mặn vừa phải và vị cay của ớt. Hương vị này… giống như đúc ở quê nhà cô. Còn những tưởng sẽ không bao giờ gặp được hương vị đó. Còn những tưởng cô sẽ chỉ có thể tự mình nấu ra những món ăn để hoài niệm về quê nhà. Rốt cuộc, cũng có một món ăn người khác làm mà cô có thể gửi gắm. Cô từ tốn thưởng thức hết chỗ bánh kia. Tâm trạng cũng dần ổn định hơn.

Chủ quán cũng đã gói xong bánh cho cô. Hiểu Linh đưa tay đón lấy, hỏi:

- Bánh thực sự rất ngon. Của ta hết bao nhiêu?

Nam tử cười cười, đáp:

- Của ngươi bốn cái bánh rán đường là hai hào, bánh rán không đường là bốn xu, hai mươi cái bánh cuốn là một hào. Tổng hết ba hào tư a.

Hiểu Linh móc tiền đưa chủ quán rồi tiêu sái rời đi. Vừa về đến cổng, cô đã thấy bóng dáng có người chạy ra đón mình:

- Tỷ tỷ… người đã về nga.. bánh có bán được hay không? Phải chăng đắt hàng quá nên tỷ phải ở lại phụ nga?

Hiểu Linh cười cười, xoa đầu Tiểu Hàn.

- Không có. Ta về trễ là mua chút quà cho mọi người. Nhìn xem.

Cô đưa số bánh gói trong lá dong ra cho Tiểu Hàn:

- Đưa vào cho mọi người ăn đi. Chút này ăn lót dạ trước, chờ Tiểu Đông và Lưu thúc về lại ăn sáng đầy đủ. Ta mua đủ cho cả nhà đấy. Đệ gọi cả Lưu huynh và Tiểu Nhã luôn nhé.

Tiểu Hàn sửng sốt, không ngờ tỷ tỷ còn mua bánh về. Một tay cầm gói hai gói bánh được bọc cẩn thận bằng lá dong, một tay cầm tay cô kéo vào nhà, nói:

- Tỷ tỷ… vào ăn cùng chúng ta a. Nếu không có tỷ, khẳng định sẽ không ai ngồi ăn hết.

- Ân… được rồi. Đệ không cần kéo ta.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc Chương 43: Chợ Quê

Bạn đang xem Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Lãnh Thiếu. Chapter này đã được 79 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.