247Truyen.com

Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc Chương 16: Chuyện Vào Bếp

Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc Chương 16: Chuyện Vào Bếp online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Về đến gần nhà, xua cho Tiểu Hàn chạy về trước, khi chỉ còn hai người, Hiểu Linh đưa toàn bộ tiền cho Tiểu Đông:

- Đây là tiền bán đồ sáng nay, trừ mua vài thứ còn từng này. Ngươi cất đi.

Tiểu Đông ngỡ ngàng:

- Thê… thê chủ. Ngài đưa ta tiền sao? Cái này.

- Có gì phải ngạc nhiên. Các nhà khác không phải là nam nhân giữ tiền sao? Mà dù không phải như vậy thì nhà ta sẽ như vậy, bình thường đi chợ mua đồ ăn đều là ngươi đi. Đợt này nhà không có, ta sẽ không giữ lại. Sau này rảnh rang hơn, tiền ta sẽ cầm một ít để không phải lúc nào cũng cần hỏi ngươi.

Tiểu Đông cúi đầu, nói nhỏ:

- Trước giờ trong nhà đều là thê chủ cầm tiền. Hằng ngày đưa ta đi chợ mà thôi.

Hiểu Linh cũng nghĩ ra, một kẻ như thân thể này, làm sao có thể đưa tiền cho phu lang cất giữ được, hẳn là kè kè bên người đi. Vậy thì số tiền còn lại ở chỗ nào? Hiểu Linh nhíu mày:

- Vậy thì phiền phức rồi. Ta không nhớ gì cả. Số tiền của gia đình để đâu cũng không nhớ thì phải làm sao? Có khi nào phải dọn nhà một lần tìm xem hay không?

Tiểu Đông đánh mắt lén nhìn sự lo lắng trong mắt Hiểu Linh. Có lẽ thê chủ lo lắng thật đi, có nên nói cho ngài là thực ra số tiền đó ngài ấy đã tiêu hết rồi hay không. Hay là, thôi đi. Nếu… nếu không may chỉ là thê chủ thử hắn. Tiểu Đông nghĩ đến đây rồi quyết định không nói gì.

Hiểu Linh rối rắm một hồi. Thôi kệ đi. Chuyện đâu sẽ có đó. Bỏ qua việc đó một bên, Hiểu Linh quay qua Tiểu Đông:

- Chúng ta về thôi. Còn xử lý số đồ này nữa.

Vừa về đến nhà, Hiểu Linh đã nhìn thấy Lưu thị đang ngồi nhổ cỏ và tỉa lại vạt rau hồi sáng hái bán. Cô nói nhỏ với Tiểu Đông cho hắn qua đỡ Lưu thị dậy. Lập Hạ đang lúi húi trong bếp thấy có tiếng động liền đi ra, cười chào:

- Tỷ tỷ, tỷ phu. Hai người về rồi.

Hiểu Linh quay sang cười với Lập Hạ:

- Ừm. Ta đã về. Đệ đang nấu cơm sao?

Lập Hạ gật đầu:

- Vâng. Đệ đang nấu.

Hiểu Linh lúc này quay qua nói với Lưu thị:

- Nhạc phụ. Người thấy thân mình thế nào? Người vừa sốt dậy không nên làm việc, nghỉ ngơi nhiều một chút.

Lưu thị cười yếu ớt:

- Ta không sao. Vẫn có thể giúp đỡ được một chút. Ngồi lâu trong nhà cũng buồn chán.

Hiểu Linh kiên trì:

- Nhạc phụ nên dưỡng bệnh cho tốt rồi sau đó muốn giúp chúng ta gì cũng được. Thời tiết mùa xuân nóng ẩm, người khỏe còn khó chịu nữa là người ốm. Người vừa cắt sốt ban sáng, còn phải uống vài thang thuốc mới khỏe được.

Nhắc đến thuốc, Hiểu Linh mới nhớ hôm qua Trần bá mẫu nói hôm nay sẽ mang sang. Sáng nay cô không có nhà, không biết đã mang qua để sắc thuốc chưa liền quay qua hỏi Lập Hạ:

- Lập Hạ, Trần bá mẫu đã đưa thuốc qua chưa?

Lập Hạ lắc đầu:

- Từ sáng giờ vẫn chưa thấy bá mẫu qua ạ. Có lẽ nhà bá mẫu đang bận gì đó.

Hiểu Linh đáp:

- Ừm. Có lẽ bá mẫu phải đi khám cho ai rồi. Đệ qua đó một chuyến lấy thuốc đi. Tranh thủ buổi trưa sắc lấy một ấm. Ừ. Mua thêm cho ta ba xu tai hồi, quế chi, thảo quả nhé. Ta có chút việc với chúng.

Lập Hạ để xuống việc trong tay:

- Vâng tỷ. Đệ đi ngay.

Lập Hạ lấy tiền chỗ Tiểu Đông rồi ra cửa. Hiểu Linh nhắc Tiểu Đông:

- Ngươi đưa nhạc phụ vào nhà nghỉ đi.

Nói đoạn, cô xoay người ra chồi nước. Chỗ mỡ và lòng kia phải xử lý để lát nữa còn nấu luôn bữa trưa. Bình thường ở nhà khi xử lý mỡ lá, cô sẽ rửa sạch, trùng qua nước sôi một lần, rồi sau đó mới thái để chiết mỡ. Muốn mỡ để được lâu, khi chiết ta bỏ thêm nước và vài hạt muối vào, để lửa liu riu chậm rãi đun cho tới khi tóp ra gần hết mỡ thì bắc ra ngoài để nó tự nguội. Trong lúc đó, lượng nhiệt còn lại cũng đủ vắt nốt số mỡ còn lại trong tóp mà không làm mỡ bị cháy khét.

Hiểu Linh rửa sạch mỡ cho vào nồi. Cô xoay qua làm ruột non. Cô cắt rời đoạn ruột nhỏ và đoạn ruột lớn hơn ra. Đoạn nhỏ là đoạn ngon nhất, khi luộc sẽ căng tròn và ăn ngọt dịu. Đoạn ruột này chỉ cần ken lại ruột: kẹp chặt ruột non vào khẽ hai ngón tay rồi kéo từ đầu cho tới cuối một lần là được. Còn phần ruột to hơn phía sau có chất dịch màu vàng thì cần làm đi làm lại vài lần như vậy cho tới khi không còn chất dịch màu vàng chảy ra nữa mới ổn, nếu không ăn sẽ bị đắng. Phần này cho dù làm sạch thì khi luộc cũng sẽ bị dai nên cô sẽ dùng làm việc khác. Về ruột già và dạ dày, cô lộn trái nó ra, cho tất cả vào một cái chậu, đổ dấm và muối vào bóp mạnh tay nhiều lần để làm sạch và khử đi mùi hôi. Chỉ cần làm đi làm lại chừng ba lượt thì sẽ không còn lưu lại mùi khó chịu kia nữa. Trong lúc nghỉ tay lần bóp đầu tiên để chờ dấm và muối phát huy tác dụng, Hiểu Linh mang nồi mỡ vào bếp thì thấy Tiểu Đông đang chở lửa nồi canh. Nàng dặn hắn luôn:

- Tiểu Đông, ngươi bắc nồi này lên bếp, đun sôi một cái rồi bắc ra, mang ra chồi nước để ta rửa lại lần nữa.

Nói xong, cô xoay người ra chồi nước luôn, để mớ lòng còn trong chậu như vậy, không cẩn thận bị chó mèo tha đi thì uổng. Xắn tiếp tay áo nhào bóp số lòng, khi thấy thứ nước trắng trắng, nhớt nhớt từ lòng tiết ra khá nhiều rồi, cô chắt chúng đi rồi cho nước vào rửa lại kỹ. Chắt nước rồi đổ thêm dấm và muối ăn tiếp tục như vậy 3 lượt cho tới khi không còn mùi nữa cô mới dừng lại, đổ lòng vào rổ để ráo.

Vừa lúc đó, Tiểu Đông bê nồi mỡ vừa sôi ra ngoài. Cô đón lấy nồi rồi chắt nước đi, đổ nước đầy vào nồi rửa mỡ một lần nữa. Tiểu Đông đứng bên cạnh nhìn sang rổ lòng thì ngạc nhiên. Mớ lòng đen bẩn, bốc mùi đó giờ trắng bóc, nộn nộn trông cực ngon mắt rồi. Quả nhiên là thê chủ có cách.

Vừa rửa lại mỡ cô vừa nói:

- Thực ra mỡ lá chiết được nhiều dầu hơn so với mỡ khổ, nhưng lại hay bị mùi lạ nên ít người để ý. Thật là món hời a. Mỡ này chỉ cần luộc sôi lên một chút, đưa ra rửa sạch lần nữa. Khi chiết dầu cho thêm nước và ít muối vào, đun nhỏ lửa. Số mỡ thu được chắc chắn nhiều hơn mỡ khổ lại sẽ không khác gì từ mỡ khổ lấy ra cả. Món ăn trưa nay ngươi nấu những gì rồi?

Tiểu Đông vừa chăm chú nhìn đông tác tay của Hiểu Linh vừa đáp:

- Trưa nay có cơm khoai, bánh ngô hấp, đậu đũa xào, rau cải cúc luộc và canh bầu nấu tôm còn có cá kho.

- Cháo tối qua nấu còn ăn được không? Ngươi xem cho kỹ, không thì nấu thêm nồi khác, đừng để nhạc phụ ăn cháo hỏng. Người ốm càng dễ hư bụng đấy.

Hiểu Linh nhắc nhở làm Tiểu Đông lúng túng một hồi rồi mới đáp:

- Thực ra cháo sáng nay đã ăn hết rồi. Không còn nữa. Ta chia cho Tiểu Hàn và Lập Hạ một chút.

- Vậy nấu thêm đi, lát lấy lòng này băm nhỏ bỏ vào cũng được. Nếu không nhạc phụ ăn gì. Ngài ấy làm sao đã ăn được cơm.

Tiểu Đông ấp úng:

- Phụ… phụ thân nói ăn như cả nhà là được. Không cần nấu thêm gì, người sẽ ngại.

Hiểu Linh trầm ngâm một chút rồi cũng không ép. Lát nữa nàng nấu là được. Sợ là Tiểu Đông và nhạc phụ còn e ngại nàng. Nàng nói:

- Vậy thì thôi. Ngươi bưng mỡ vào đi, ta bưng số lòng này vào.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc Chương 16: Chuyện Vào Bếp

Bạn đang xem Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Lãnh Thiếu. Chapter này đã được 51 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.