247Truyen.com

Xin Hãy Ôm Em Chương 166

Xin Hãy Ôm Em - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xin Hãy Ôm Em Chương 166 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Trong quán café, Lâm Uyển Bạch ngồi có vẻ thấp thỏm.

Ráng chiều lúc chập tối từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đồng thời hắt lên gương mặt người đàn ông ngồi đối diện, giống như quảng cáo kem đánh răng trên tivi, suốt cả quá trình đều lộ ra tám chiếc răng tiêu chuẩn, khiến cô nhìn mà khóe miệng cứng đờ.

Lúc tan làm, còn chưa ra khỏi tòa nhà văn phòng, cô đã nhận được điện thoại của Hoắc Dung.

Bà nói tối nay muốn ăn cớm với cô. Không cho cô cơ hội từ chối, chiếc BMW vừa được mang đi sửa đã đỗ bên lề đường.

Lâm Uyển Bạch đành phải lên xe, nhưng không ngờ mình bị lừa đi xem mặt. Hoắc Dung đã sớm viện cớ chuồn lẹ từ lâu, để lại cô và người đàn ông đối diện mắt lớn nhìn mắt nhỏ.

Hôm trước Hoắc Dung có nói ở bệnh viện, cô còn tưởng bà chỉ đùa giỡn...

Quả nhiên là người nhà họ Hoắc, toàn phái hành động...

Lâm Uyển Bạch cực kỳ khó xử, lại không thể thẳng thừng đi về. Đây là lần đầu tiên cô có trải nghiệm này, không biết phải đối phó ra sao, đành gắng gượng.

Nhưng cô đã len lén nhắn tin cho Tang Hiểu Du, bảo cô ấy khoảng hơn mười phút nữa gọi điện thoại cho mình, sau đó cô sẽ giả vờ có việc phải về.

"Ban nãy thật ra Hoắc tổng giới thiệu chưa toàn diện, quê gốc của tôi thật ra ở Sơn Đông, tôi có may mắn được làm việc tại công ty của Hoắc tổng ở nước ngoài, bây giờ về nước xem có cơ hội nào phát triển tốt hơn không! Nhưng tôi có thẻ xanh, nếu một nửa sau này..."

Lâm Uyển Bạch im lặng ngồi nghe đối phương nói, khuấy đều tách trà sữa của mình.

Lúc cô gật đầu như đang nghe, thì thấy ở bàn kế bên hình như có vị khách đi vào. Cô cảm giác có một luồng khí lạnh ùa tới, nhưng vẫn không quá chú ý, cho tới khi...

"Cho tôi một tách café đen kiểu Mỹ."

Giọng trầm quen thuộc vang lên, Lâm Uyển Bạch thảng thốt.

Cô quay sang, quả nhiên nhìn thấy Hoắc Trường Uyên đang ngồi trên chiếc sofa ở bên bên cạnh, bên ngoài là một chiếc áo gió dài màu đen, bên trong còn mặc áo bệnh viện, bắp chân phải bị nẹp cố định vẫn quấn băng, động tác hơi chậm rãi.

Chẳng phải anh nên ở bệnh viện hay sao, cớ gì lại chạy tới đây?

Người đàn ông đối diện thấy vậy hỏi han: "Người quen?"

"À..."

"Vậy có cần chào hỏi không?"

"Không cần đâu!" Lâm Uyển Bạch lập tức lắc đầu.

"Ban nãy chúng ta nói tới đâu rồi nhỉ?" Người đàn ông thấy biểu cảm hoang mang của cô, cũng không tức giận, rất nhanh lại mỉm cười tiếp tục: "Tôi nhớ ra rồi, nói tới chuyện tôi có thẻ xanh. Nếu sau này một nửa của tôi muốn ra nước ngoài sinh sống, tôi cũng có thể quay trở về! Không biết hướng đi của cô Lâm như thế nào?"

"Tôi chưa từng nghĩ sẽ đi nước ngoài..." Lâm Uyển Bạch tỏ ý.

"Vậy rất tốt! Không hẹn mà gặp có chung suy nghĩ với tôi. Tôi càng lúc càng cảm thấy cô chính là người thích hợp với tôi!" Người đàn ông có vẻ rất vui, đôi mắt sáng rực lên: "Năm nay cô Lâm bao nhiêu tuổi nhỉ?"

"24..."

"Vừa hay, chúng ta cả tuổi tác cũng thích hợp, nếu hơn trên ba tuổi là có khoảng cách thế hệ rồi!"*

*Lại tát vào mặt ông Dịch Niên, ông này bị tát hơi nhiều =))

Bên cạnh bất ngờ truyền tới tiếng ly café bị đặt mạnh lên mặt bàn cái "cạch".

Hơi thở của Lâm Uyển Bạch như ngừng lại, cô thức nhìn sang bên cạnh.

Nếu ba tuổi là khoảng cách thế hệ thì cô và Hoắc Trường Uyên thật ra cách hai thế hệ, thêm hai năm nữa thôi thì đủ kháng chiến rồi...

Người đàn ông ở đối diện vẫn đang thao thao bất tuyệt, ánh mắt u ám bên cạnh chốc chốc lại liếc qua, quả thật như nước sôi lửa bỏng. Lâm Uyển Bạch nắm chặt di động, không biết Tang Hiểu Du chết đi đâu rồi, còn không gọi điện cho cô.

Cô đành phải đứng dậy: "Thật ngại quá, tôi uống hơi nhiều trà sữa, tôi xin phép vào nhà vệ sinh một lát."

"Vâng!" Người đàn ông cười ôn hòa.

Lâm Uyển Bạch gọi thẳng cho Tang Hiểu Du, thế mà lại quên mất việc quan trọng!

Từ trong nhà vệ sinh đi ra, cô nhìn thấy Hoắc Trường Uyên ở bàn bên đã ngồi sang vị trí của mình, đang nói gì đó với người đàn ông đối diện. Còn anh ta thì nét mặt cứ gọi là đặc sắc, thay đổi màu không khác gì điều khiển chuyển kênh.

Khi cô bước lại gần thì cuộc nói chuyện cũng kết thúc đúng lúc. Anh đứng dậy, bình thản nhìn cô rồi lại trở về vị trí cũ.

"..." Lâm Uyển Bạch mặt đầy khó hiểu.

Cô ngồi xuống, còn chưa đợi Tang Hiểu Du gọi tới, người đàn ông đối diện dường như đã không ngồi tiếp được nữa.

"À cô Lâm! Tôi bỗng dưng cảm thấy chúng ta có thể về mặt tính cách hoặc rất nhiều điểm còn chưa hợp lắm..." Nói đến cuối cùng, người đàn ông hầu như ngồi xoa hai tay, ánh mắt nhìn cô rất phức tạp, dường như còn có chút sợ hãi: "Tôi có việc gấp, tôi đi trước đây!"

Lâm Uyển Bạch còn chưa kịp hiểu chuyện gì, người đàn ông đã đứng dậy.

Người đó xách chiếc cặp công vụ của mình, khi đi ngang qua bàn bên cạnh còn nói một tiếng cảm kích: "Cảm ơn anh!"

"Không có gì." Hoắc Trường Uyên khẽ nói.

Lâm Uyển Bạch nhìn bóng người đàn ông hoảng hốt như bỏ chạy, cảm thấy rất vô duyên vô cớ. Cô cũng đeo balo đứng dậy, có điều sau khi đứng cắn môi một lúc, cô vẫn đi sang bên cạnh: "Hoắc Trường Uyên, anh nói gì với người ta vậy?"

"Trò chuyện đôi ba câu." Hoắc Trường Uyên giơ tay xoa cằm.

"Không thể nào..." Lâm Uyển Bạch không tin.

Hoắc Trường Uyên cầm tách café đen lên nhấp một ngụm: "Anh nói với anh ta, anh vừa bị em đá không lâu, rất thảm, bắp chân phải rạn xương. À, chắc là anh ta nghi ngờ em có khuynh hướng bạo lực gia đình!"

"Anh..." Lâm Uyển Bạch trợn tròn mắt.

Nhìn theo bóng cô tức giận thở hồng hộc rời đi, Hoắc Trường Uyên nhướng này, tâm trạng có vẻ rất tốt.

Anh cũng đứng dậy, nhưng không đi ngay mà từ từ dịch bước chân về phía một vị trí trong cùng gần cửa sổ, nghiêng người, thẳng thừng giật tờ menu dùng để che mặt của hai người đó ra.

"Tại sao hai người lại ở đây?"

Sau khi bị phát hiện, Tần Tư Niên giơ cao tay: "Cô gọi mình tới xem trò vui!"

"Tiểu cầm thú, ban nãy cháu cũng nhìn thấy chứ?" Hoắc Dung nhún vai, cười ngặt ngoẽo: "Hoắc tổng của chúng còn chưa truyền xong dịch đã khập khiễng chạy từ bệnh viện ra đây, còn phá hoại nhân duyên tốt đẹp của người ta! Thất đức!*

*Định dịch chỗ này là "Nghiệp" nhưng thôi, nên dịch nghiêm chỉnh =))

Tần Tư Niên cũng không nhịn được cười, khóe miệng giật giật: "Thì đó! Ban nãy cháu cũng nghe rõ rành rành. Cậu ấy không hề ám chỉ với người ta cô Lâm có khuynh hướng bạo lực gia đình, mà nói về mặt đó, cô ấy có sở thích đặc biệt, thích nhỏ nến, thích dùng thắt lưng, dây xích sắt... vân vân... Thế nên chân phải của cậu ấy mới bị rạn xương! Để cô Lâm biết được, chắc là đấm cho cậu ấy ngất luôn không chừng!"

"Ha ha ha!" Hoắc Dung cười điên.

Hoắc Trường Uyên dựa ra sau ghế sofa, mặc cho họ điên loạn.

Tới khi cười chán rồi, Hoắc Dung mới nói vào chuyện chính: "Trường Uyên! Tối qua cô về biệt thự nhà họ Hoắc, mẹ con nhà họ Lục cũng ở đó, cô chắc là đang bàn chuyện cưới hỏi của cháu đấy."

"Vâng." Hoắc Trường Uyên hơi nheo mắt lại.

"Vâng?" Hoắc Dung nhíu mày, có chút sốt sắng: "Cháu định thế nào?"

"Kệ thôi." Hoắc Trường Uyên giật giật khóe môi.

"Trường Uyên, cậu thật sự định thôi với cô Lâm như vậy sao? Không tiếp tục nữa? Lẽ nào cậu chấp nhận buông tay?" Tần Tư Niên ngồi bên cũng có phần sốt ruột, hỏi tiếp.

"Mình nói mình buông tay khi nào?" Hoắc Trường Uyên hờ hững hỏi ngược lại.

Hoắc Dung nghe vậy, nhìn thẳng vào cháu trai mình, rồi nhanh chóng mỉm cười: "Có câu nói này của cháu, cô hiểu rồi."

~Hết chương 166~

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 2.5/ 5 - 4 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xin Hãy Ôm Em Chương 166

Bạn đang xem Xin Hãy Ôm Em. Truyện được dịch bởi nhóm fjveel.wordpress.com. Tác giả: Bắc Chi. Chapter này đã được 65 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.