247Truyen.com

Xin Hãy Ôm Em Chương 131

Xin Hãy Ôm Em - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xin Hãy Ôm Em Chương 131 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

"Anh đi vệ sinh cơ mà, em chắc chắn muốn đi cùng?" Hoắc Trường Uyên nhướng mày nhìn cô.

Lâm Uyển Bạch xấu hổ, vội giải thích: "Em đứng bên ngoài đợi anh..."

"Ừm." Hoắc Trường Uyên có vẻ do dự giây lát, rồi miễn cưỡng gật đầu. Trước khi đóng cửa phòng tắm lại, anh còn cố gắng đi chậm hơn, từ tốn buông một câu: "Vậy em chớ có nhìn trộm."

"..." Mặt Lâm Uyển Bạch rơi đầy vạch đen nhưng lại không dám phản bác.

Nghe thấy tiếng nước xả bồn cầu vọng ra, cô xấu hổ đỏ mặt nhưng lại thấy rất yên tâm.

Chẳng mấy chốc, Hoắc Trường Uyên đã kéo cửa, nhưng anh không lập tức bước ra ngay, mà dựa vào cạnh cửa, nhìn cô: "Anh còn chưa tắm, bây giờ định tắm đây, cùng tắm không?"

"Không cần!" Lâm Uyển Bạch lắc đầu thật mạnh, khẽ cắn môi: "Em tắm rồi... Em vẫn đứng đây với anh!"

Hoắc Trường Uyên im lặng nhướng mày nhưng không nói thêm gì nữa. Anh lại đóng cửa vào, lần này là tiếng nước vòi sen chảy rào rào.

Lâm Uyển Bạch như cô trò nhỏ bị giáo viên phạt đứng, nghiêm người nép mình bên cạnh cửa, nghe từng động tĩnh của anh ở bên trong, từ tắm rửa đến đánh răng mới cảm thấy không còn quá sợ hãi nữa. Cô quả thực không dám ở một mình lúc này, toàn suy nghĩ những thứ đâu đâu.

Mấy chuyện ma quỷ tuy không có thật nhưng cô vẫn sợ...

Hoắc Trường Uyên tắm khá nhanh, khi anh kéo cửa ra lần nữa, trên hông chỉ còn độc chiếc khăn tắm.

Mái tóc chưa khô hẳn vẫn còn đang rỏ nước. Những giọt nước men theo tóc mai chảy xuống yết hầu gồ lên, khiến người ta nhìn là thất hồn điên đảo. Lâm Uyển Bạch cuống quýt quay đi, cố gắng khiến mình trông tự nhiên hơn một chút.

"Sắp hai giờ sáng rồi đấy, còn không về ngủ?" Hoắc Trường Uyên nhìn đồng hồ trên tường.

Nghe vậy, Lâm Uyển Bạch lập tức cuộn chặt tay lại.

Trong lúc do dự, cô lại nghe thấy anh nói: "Anh ngủ đây, buồn ngủ lắm rồi."

Lệnh đuổi khách không thể rõ ràng hơn nữa.

Lâm Uyển Bạch khó xử. Cô cắn môi, càng nắm tay lại chặt hơn, rồi liều mạng lên tiếng: "Em có thể ngủ cùng anh không?"

"Hm?" Hoắc Trường Uyên cao giọng đầy mờ ám.

Lâm Uyển Bạch bị anh nhìn đến đỏ mặt, xấu hổ giải thích: "À... Ý em là, ở chung một phòng, anh ngủ giường, em ngủ đất cũng được..."

Hoắc Trường Uyên không lên tiếng, nhưng đã vượt qua cô đi về phía phòng ngủ, có vẻ như đang lấy chăn trong tủ ra.

Cô thở phào, rảo bước chạy qua giúp.

Nằm trong chăn ấm đệm êm, Lâm Uyển Bạch lật người, có thể nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông đang nằm dưới đất qua ánh trăng bàng bạc, cằm anh sắc lem một đường nhưng đầy sức mạnh nam tính, khiến người ta an tâm.

Lúc trải chăn xuống đất, Hoắc Trường Uyên ngăn cô lại, bảo cô nằm lên giường.

Câu nói "Sao anh có thể để bạn gái mình ngủ đất" của anh vẫn còn văng vẳng bên tai. Sự bá đạo đó dường như đã vượt qua ngàn vạn câu nói ngọt ngào hoa mỹ khác trên đời.

"Ngủ đi."

Cảm giác được ánh mắt chăm chú của cô, Hoắc Trường Uyên lên tiếng.

Lâm Uyển Bạch vội nhắm mắt lại, không còn sợ hãi bất kỳ thứ gì nữa, chẳng mấy chốc đã bước vào giấc mộng.

Sáng hôm sau, cô vẫn còn giãy giụa trong mơ. Cô mơ thấy có một cơ thể cao lớn đè lên người mình, lướt một đường từ trên xuống dưới, liếm lên người cô, khiến cô tê dại, ngứa ngáy...

Cô cảm thấy rất nóng, hơn nữa là càng ngày càng nóng.

Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, ngũ quan đập thẳng vào tầm mắt làm cô giật nảy mình. Điều càng khiến cô sửng sốt là quần ngủ trên người mình đã không cánh mà bay.

Hoắc Trường Uyên đang phủ phục trên người cô.

"Anh... Anh..."

Lâm Uyển Bạch lập tức tỉnh như sáo.

Những tưởng anh sẽ lại vờ như đang nằm mơ không tỉnh táo giống mọi lần, ai ngờ cô ngẩng lên chỉ thấy trong đôi mắt anh là dục vọng chan hòa, đáy mắt anh đỏ rực lên.

Dường như đã chờ đợi rất lâu, thấy cô dậy, anh thẳng thừng hôn cô như khát nước.

Nhất thời, cô chỉ còn phát ra được những tiếng ú ớ.

Khó khăn lắm mới được thả ra, cô thở hồng hộc, đồng thời phát hiện lớp màng che chắn cuối cùng trên người cũng không còn nữa.

"Hoắc... Hoắc Trường Uyên..."

Lâm Uyển Bạch hoảng loạn, lắp bắp.

Hoắc Trường Uyên đè cơ thể tráng kiện xuống, hơi thở nặng nề phả vào mi mắt cô, ngữ khí rất ngang nhiên: "Tự em chui vào hang cọp đấy chứ."

"..." Lâm Uyển Bạch câm nín, hoàn toàn không thể cãi lại.

Tuy rằng anh nói không sai, nhưng tối qua rõ ràng là tình huống đặc biệt mà...

Lâm Uyển Bạch đạp chân đạp tay mấy cái nhưng chẳng có tác dụng gì. Cô vẫn bị anh kìm cặp, hơn nữa cô cảm thấy hình như hơi thở của anh lại nặng nề thêm, nhiệt độ cũng tăng cao.

Hoắc Trường Uyên bất ngờ nâng mặt cô lên, tựa trán anh vào trán cô, giọng nói trầm ấm như đang dụ dỗ: "Uyển Uyển, nhìn anh nào!"

Lại là danh xưng này...

Đầu óc Lâm Uyển Bạch trống rỗng, cô như bị mê hoặc, mơ màng nhìn vào mắt anh.

Một giây sau, cả người Lâm Uyển Bạch cứng đờ, chỉ còn phát ra những tiếng ngâm nga.

...

Nóng bỏng lùi xa, trong không khí chỉ còn lại dư âm của những màn thân mật.

So với một Lâm Uyển Bạch đang nằm rũ ra đó, không mở nổi mắt, Hoắc Trường Uyên tựa đầu vào giường, gương mặt mãn nguyện như một con sư tử đang nhớ lại dư vị của con mồi.

Di động rung lên, anh cầm xem, là trợ lý Giang Phóng gửi tin nhắn tới.

"Hoắc tổng, hiệu quả thế nào ạ?"

Hoắc Trường Uyên lướt nhanh một chữ: "Perfect."

Ngừng một chút, anh gửi thêm một tin thông báo lùi toàn bộ lịch trình sáng nay rồi quăng điện thoại qua một bên, một lần nữa kéo cô vào lòng.

Anh vừa chạm vào, Lâm Uyển Bạch đã run lên: "Đừng..."

Đừng...

Làm sao có thể!

Anh đói bao nhiêu ngày nay, trống trải tưởng chết, bom đạn vẫn còn hừng hực đây!

Yết hầu của anh trượt lên trượt xuống vẻ sốt sắng, anh lại đè lên người cô...

...

Buổi chiều trở lại công ty, bước đi của Lâm Uyển Bạch có phần không tự nhiên.

Cô không chỉ hai chân lảo đảo, chủ yếu là quá xấu hổ, vì cái chuyện ấy mà cô xin nghỉ hẳn buổi sáng.

Nếu không phải vì cô khăng khăng e là Hoắc Trường Uyên sẽ giữ rịt cô trên giường cả ngày mất. Đôi mắt ấy nóng bỏng tới mức cô sợ hãi!

Nghĩ tới bộ phim kinh dị tối qua, Lâm Uyển Bạch bỗng nhiên cảm thấy con đường sâu nhất mình từng đi chính là bước vào những cái bẫy của Hoắc Trường Uyên...

Cô vừa ngồi xuống, người đồng nghiệp hóng hớt bên cạnh đã nhào tới: "Tiểu Bạch, ốm hả?"

"Ừm..." Lâm Uyển Bạch mệt mỏi gật đầu.

"Rõ ràng trông mặt cậu hồng hào sáng sủa, chẳng giống ốm gì cả!" Người đồng nghiệp quan sát mấy giây rồi cố tình trêu chọc: "Mau nói đi, có phải lại làm mấy chuyện xấu hổ không hả?"

Lâm Uyển Bạch chột dạ, càng gượng gạo, ấp úng hai ba câu cho xong chuyện rồi viện cớ tới phòng photo.

Lúc cô ôm chồng tài liệu đi về, có một anh chuyển phát nhanh gõ cửa phòng làm việc, tay ôm một bó hoa hồng đỏ to tướng: "Xin hỏi ai là cô Lâm Uyển Bạch ạ?"

~Hết chương 131~

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 2.5/ 5 - 4 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xin Hãy Ôm Em Chương 131

Bạn đang xem Xin Hãy Ôm Em. Truyện được dịch bởi nhóm fjveel.wordpress.com. Tác giả: Bắc Chi. Chapter này đã được 69 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.