247Truyen.com

Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật Chương 195: Đưa về 1

Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật Chương 195: Đưa về 1 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Một ngày thứ bảy đẹp trời, Trình Kiệt nắm tay Tiêu Dật cùng Tiêu Kỷ Mặc bước vào Trình gia, thật ra thì Trình Kiệt cũng đã nói với Tiêu Dật rằng không cần phải để ý đến bà nội Trình, nhưng mà Tiêu Dật vẫn muốn kiên quyết phải đến, dù sao thì chuyện hai người kết hôn cũng phải thông báo cho trưởng bối biết một tiếng.

Trình gia là một tòa biệt thự lớn tọa lạc ở ngoại thành, nơi đây không ồn ào nhưng lại có đầy đủ tiện ích, nhìn xung quanh cũng có rất nhiều những tòa biệt thự lớn đồng dạng như thế, Tiêu Dật biêt đây hẳn là khu ở cho những người giàu có. Trình gia có ba thế hệ cùng nhau ở, người lớn tuổi nhất là bà nội Trình, nhỏ tuổi nhất là em gái họ của Trình Kiệt năm nay mới hai mươi hai, vốn Trình gia luôn muốn tất cả mọi người đều ở trong căn biệt thự này nhưng mà Trình Kiệt lại là người làm trái ý, một mình hắn chuyển ra ngoài ở.

Khi ba người đến Trình gia liền phát hiện một mảnh im ắng lạnh lẽo, Trình Kiệt đã quen với không khí này rồi cho nên không cảm thấy bất cứ cái gì không đúng cả, nhưng mà Tiêu Dật thì lại có một chút căng thẳng, bàn tay không tự động siết chặt lấy bàn tay của Trình Kiệt hơn. Một nhà ba người tiến vào trong nhà, nhìn quanh một hồi không phát hiện có ai cả, Trình Kiệt nhẹ giọng nói cho Tiêu Dật biết lý do:

“Mọi người thứ bảy bình thường sẽ đều đi thư giãn ở bên ngoài, bây giờ trong nhà hẳn chỉ có bà nội mà thôi”

Tiêu Dật nhíu mày một hồi rồi gật gật đầu, Tiêu Kỷ Mặc thích một con chó sứ rất lớn để ở ngoài cửa, hiện tại đang ngồi xổm ở trước mặt nó đưa tay xoa xoa, Tiêu Dật gọi Tiêu Kỷ Mặc:

“Khỉ con, mau lại đâu”

Tiêu Kỷ Mặc nhanh chóng đứng dậy ngoan ngoãn chạy về phía Tiêu Dật, Tiêu Dật cảm thấy có điểm kỳ quái, căn nhà này lớn như vậy lại không có lấy một quản gia hay thậm chí một người giúp việc nào cả:

“Trình Kiệt, căn nhà lớn như vậy không thuê người giúp việc sao?”

Bà nội Trình lúc nào cũng hướng người trong Trình gia nói cần phải chú trọng tình cảm gia đình cho nên không muốn thuê người giúp việc, mọi việc trong nhà đều muốn chia đều nhau làm việc để gia tăng tình cảm, có điều việc này từ lúc định ra cũng vẫn chưa thể làm được, người giúp việc theo giờ sẽ đến rồi lại trở về:

“Có người giúp việc theo giờ, bây giờ hẳn là sắp tới rồi”

Ba người lại tiếp tục bước ra sân sau, phía sân sau có một khoảng vườn rất rộng trồng một giàn hoa tử đằng vô cùng lớn, bà nội Trình một mình ngồi uống trà ở giữa sân, bóng lưng kia có điểm cô đơn. Trình Kiệt là người đầu tiên lên tiếng:

“Bà nội!”

Tiêu Dật cũng gật đầu với bà nội Trình, Tiêu Kỷ Mặc nhìn thấy bà nội Trình lần đầu tiên cũng có chút ngượng ngùng, lại thấy người bà này có gương mặt rất nghiêm khắc không giống như bà nội của cậu ở dưới quê thế cho nên chỉ biết nép ở sau lưng của Tiêu Dật trốn tránh. Bà nội Tiêu nhận được thông báo của Trình Kiệt ngày hôm nay sẽ đến thăm, hiện tại nhìn thấy ba người xuất hiện ở đây cũng không có tỏ vẻ bất ngờ gì.

Giàn hoa tử đằng mọc rất đẹp, một khoảng trời màu tím mát mẻ vừa vặn có thể tạo ra bóng râm ở phía dưới, Tiêu Kỷ Mặc thích thú ngắm nhìn, ở nhà của cậu cũng có một giàn tử đằng tương tự như vậy, có điều không lớn như ở đây mà thôi. Tiêu Dật đặt một túi quà có chứa đồ bổ dưỡng ở trên bàn, số đồ bổ dưỡng này đảm bảo là những thứ tốt nhất, cũng là do cậu từ bỏ tiền của mình ra mua:

“Bà, cháu có mua một chút đồ”

Bà nội Trình nhìn túi đồ trước mặt cũng không có phản ứng gì cả, Tiêu Dật thất vọng, ở nhà sớm đã nghĩ đến tình huống như vậy sẽ xảy ra rồi, có điều hiện tại quả thật không tránh được buồn bã trong lòng. Trình Kiệt cẩn thận đưa tay qua nắm lấy tay của Tiêu Dật, nếu biết như vậy hắn đã kiên quyết không để cho cậu đến đây, tránh làm người ta phải suy nghĩ lung tung.

“Bà nội, bác cùng dì và em gái đi ra ngoài rồi sao?” Trình Kiệt kéo ghế cho Tiêu Dật, sau đó bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh cậu.

Bà nội Trình gật đầu ừ một tiếng:

“Đều đã đi nghỉ dưỡng ba ngày”

Không gian tiếp theo rơi vào im lặng, cả bà nội Trình và Trình Kiệt đều không biết phải mở miệng nói với nhau cái gì, dường như không khí này đối với hai người đã là điều hiển nhiên, nhưng đối với Tiêu Dật lại vô cùng kỳ quái, thế cho nên Tiêu Dật sau một hồi im lặng cũng là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí này:

“Sức khỏe của bà gần đây vẫn tốt phải không ạ?”

Bà nội Trình lại im lặng, Tiêu Kỷ Mặc nhón tay cầm tách trà ở trước mặt uống một ngụm, vốn là đang rất khát nước lên liền không suy nghĩ gì uống một hớp thật lớn, ai ngờ trà rất đắng cậu liền vội vã phun ra, Tiêu Dật giật mình nhanh chóng đưa tay tiếp nhận tách trà kia trên tay Tiêu Kỷ Mặc đặt lại ở trên bàn rồi dùng tay áo của mình lau miệng cho cậu:

“Khỉ con, sao con lại không lễ phép như vậy hả?”

Tiêu Kỷ Mặc oa oa một tiếng:

“Nước này đắng quá ba ơi”

Tiêu Dật nhíu mày nhìn quanh một hồi, trên bàn này ngoài trà ra cũng không có bất cứ một thứ gì khác cả, nhưng bởi vì bà nội Trình nãy giờ vẫn lạnh nhạt cho nên cậu không dám đưa Tiêu Kỷ Mặc đi tìm nước suối uống. Loay hoay một hồi, bà nội Trình cũng lên tiếng:

“Trong bếp có ít bánh quế”

Trình Kiệt nhanh chóng đứng dậy rời đi, Tiêu Dật lại bắt đầu căng thẳng, Trình Kiệt này tại vì sao lại đột nhiên rời đi như thế, cậu ở đây biết nói cái gì với bà nội Trình bây giờ. Tiêu Dật loạn một hồi suy nghĩ nên nói cái gì mới được thì bà nội Trình đã ở bên cạnh nói chuyện với cậu trước rồi:

“Quê của cậu ở đâu?”

Tiêu Dật thấy vậy thì cũng có chút giật mình nhưng rất nhanh liền lễ phép đáp lời:

“Nhà cháu ở Thiên Tân”

Thật ra thì bà nội Trình sớm đã biết hết những thông tin cơ bản về Tiêu Dật rồi nhưng bà hiện tại vẫn muốn hỏi:

“Ba mẹ cậu làm gì? Nhà có mấy anh chị em?”

Tiêu Dật bắt đầu căng thẳng, Tiêu Kỷ Mặc không biết tại vì sao lại đột nhiên đứng dậy chạy đi, kết quả hiện tại chỉ còn có mình cậu và bà nội Trình ở trong này:

“Ba cháu trước làm cho xã nhưng đã về hưu rồi, mẹ cháu mở một tiệm cơm nhỏ, nhà cháu có một người em trai nữa, em ấy là giáo viên”

Bà nội Trình nhấp một ngụm trà đắng:

“Nhà cậu còn có một đứa em trai, nhà tôi cũng chỉ có A Kiệt là độc đinh”

Tiêu Dật hiểu ý bà nội Trình thế cho nên khi bà nói ra câu đó cậu chỉ im lặng mà thôi, bà nội Trình thở nhẹ một hơi giống như là buông xuôi mọi thứ:

“Bình thường ở nhà có thuê người giúp việc hay không?”

Tiêu Dật ngẩn người để xác định từ nhà trong lời nói của bà nội Trình là muốn ám chỉ nhà nào:

“Nếu như hai người bọn cháu bận rộn quá sẽ gọi người giúp việc theo giờ tới, nhưng bình thường đều là tự mình làm việc nhà”

Bà nội Trình gật gật đầu:

“Cậu có biết nấu ăn không, ở nhà là ai phụ trách nấu?”

Tiêu Dật cảm thấy bà nội Trình đang dần dần tiếp nhận mình cho nên có điểm mạnh dạn hơn, lúc nói chuyện sẽ mỉm cười hoạt bát một chút không có căng thẳng như lúc đầu:

“Là cháu nấu, buổi trưa cũng ở tại tiệm nấu một vài món ăn đơn giản mang đến cùng ăn với Trình Kiệt”

Bà nội Trình có điểm bất ngờ:

“Buổi trưa cũng tự mình nấu sao?”

Tiêu Dật gật đầu:

“Dạ, cũng không tốn quá nhiều thời gian”

Bà nội Trình nhìn Tiêu Dật đánh giá một hồi rồi lại nói:

“A Kiệt là người cuồng công việc, có cậu làm cơm đưa tới nó hẳn là sẽ không bỏ bữa thường xuyên”

Tiêu Dật nghĩ có lẽ bà nội Trình cũng không phải vô tình, nếu không tại sao còn biết được Trình Kiệt là người cuồng công việc, giọng điệu kia của bà nội Trình xem ra cũng rất am hiểu tính cách của cháu trai. Bà nội Trình vẫn không mỉm cười, Tiêu Dật chưa bao giờ nhìn thấy bà nội Trình cười cả, có điều gương mặt hiện tại so với gương mặt trước đây khi đối diện cậu cũng là tốt hơn rất nhiều rồi:

“Một lát nữa có bận việc gì hay không? Nếu không thì cậu vào bếp nấu đồ ăn đi, người giúp việc hôm nay có việc bận, người trong nhà lại đi nghỉ dưỡng hết rồi, tôi ăn thức ăn ở ngoài không quen”

Đương nhiên là Tiêu Dật đồng ý, cho dù buổi chiều có việc bận đi chăng nữa cậu cũng đều sẽ hủy hết, có cơ hội lấy lòng bà nội Trình cậu phải tận dụng cho thật triệt để. Tiêu Dật nấu ăn rất được, rất nhanh liền có thể bày ra một bàn đồ ăn đặc sắc ở trên bàn, cậu là người chủ trương tiết kiệm cho nên cũng không nấu quá nhiều món lãng phí, một món canh, ba món xào cùng một món rau, bà nội Trình vào phòng ăn nhìn qua bàn đồ ăn trước mặt một hồi rồi ngồi xuống, ánh mắt tỏ ra khá hài lòng, ăn được một lúc Trình Kiệt liền lên tiếng nói:

“Bọn cháu dự định sẽ kết hôn”

Không gian tiếp theo rơi vào trầm mặc, bà nội Trình cũng không có ý định tiếp tục ăn, Tiêu Dật căng thẳng để đũa xuống bàn liếc nhìn Trình Kiệt, cậu là còn muốn mắng Trình Kiệt tại sao lại vội vàng như thế, cậu vẫn còn muốn lấy lòng bà nội Trình một thời gian nữa.

“Sẽ là tháng 8 tới đây” Trình Kiệt tiếp tục bình thản nói

Tiêu Dật cũng không biết hôn lễ của bọn họ sẽ là tháng 8 tới đây, cậu chưa hề cùng Trình Kiệt thống nhất cái gì cả, bây giờ đã là giữa tháng 7 rồi, nói tháng 8 kết hôn có phải là gấp quá hay không. Bà nội Trình đột nhiên đứng dậy xoay người vào bên trong, Tiêu Dật trong lòng thầm than hỏng bét rồi, cậu nhíu mày oán trách Trình Kiệt:

“Anh tại sao đột nhiên nói sớm như vậy, bà nội mới chỉ…”

Lời còn chưa nói xong thì Tiêu Dật đã bị Trình Kiệt cắt ngang lời rồi:

“Tiểu Dật, không phải nói chúng ta nhất định sẽ kết hôn sao, cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng không thể ngăn cản được chúng ta phải không?”

Tiêu Dật nhíu nhíu mày:

“Đúng là như vậy, nhưng đột nhiên nói chuyện này cho bà nội biết… vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp”

Đúng lúc này bà nội Trình cũng bước ra, gương mặt của bà vẫn lạnh lùng như trước không có nét cười, trên tay bà cầm một tập văn kiện, Tiêu Dật không biết đó là văn kiện gì, cậu bắt đầu căng thẳng, hai tay đặt ở trên đầu gối cũng nắm chặt thành nắm đấm, trong bất giác liền hít một hơi thật sau. Bà nội Trình mang văn kiện này đẩy đến trước mặt của Tiêu Dật chậm rãi mở miệng nói:

“Đây là tòa biệt thự nghỉ dưỡng ở Tam Á, tặng cho cậu, sau này hãy chăm sóc A Kiệt cho thật tốt”

Một lời nói này của bà nội Trình khiến cho Tiêu Dật ngẩn người chưa thể tiếp nhận được ngay, phải mất vài giây cậu mới có thể xác nhận được ý muốn trong lời nói của bà nội Trình. Tiêu Dật khóe mắt nóng bừng, đôi mắt lớn xinh đẹp cũng đỏ hoe long lanh ngẩn lệ, cậu vội vã đưa tay tới tiếp nhận tập văn kiện kia, không phải cậu khóc vì bà nội Tiêu đột nhiên lại đối xử tốt với cậu như vậy, lại tặng cho cậu một tòa biệt thứ giá trị lớn, mà là cậu khóc vì cậu đợi thời khắc này đã lâu lắm rồi, bà nội Trình cuối cùng cũng đã chấp nhận cậu, tuy rằng trong Trình gia có thật nhiều người nhưng bà nội Trình chính là người lớn tuổi nhất ở đây, lời nói hiển nhiên cũng có giá trị hơn rất nhiều. Tiêu Dật chẳng biết lúc này lên mở miệng nói cái gì cả, mãi cho đến khi Trình Kiệt ở bên cạnh đưa tay lên lau nước mắt cho cậu khẽ lên tiếng nhắc nhở:

“Tiểu Dật, nhận lấy đi”

Tiêu Dật đưa tay tiếp nhận, cậu khẽ gật đầu hướng bà nội Trình bằng một ánh mắt chân thành:

“Cháu nhất định sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt, cám ơn bà”

Buổi tối hôm ấy Tiêu Dật cực kỳ vui vẻ, mang tập văn kiện kia để ngay ngắn ở trên bàn đọc kỹ càng một lượt, tòa biệt thự nghỉ dưỡng kia rộng hơn năm trăm mét vuông ở ngay gần bờ biển Tam Á, nhìn số tiền phải chi trả cho một mét vuông đất kia đã vô cùng đắt đỏ, nếu đem số đó nhân vào với hơn năm trăm mét vuông kia không biết sẽ có giá trị lớn đến bao nhiêu, lớn đến mức Tiêu Dật cũng không dám cầm máy tính ra nhấn số. Trình Kiệt ở bên cạnh quan sát sắc mặt của Tiêu Dật, mắt thấy gương mặt kia có vô số biểu cảm liền buồn cười vươn tay ôm lấy người ta vào lòng:

“Bà nội rất cưng em, em họ anh nói muốn tòa biệt thự đó từ lâu rồi bà cũng không cho đâu”

Tiêu Dật lúc đầu nghe đương nhiên là rất vui, sau đó cậu giống như nghĩ đến điều gì đó liền thở dài, bà nội trước khi tặng cái này cho cậu có nói rằng phải chăm sóc Trình Kiệt cho thật tốt, như vậy có phải là mang cái này ra trao đổi với cậu hay không. Trình Kiệt làm sao mà không hiểu trong đầu Tiêu Dật nghĩ cái gì, hắn ở bên hôn vào trán cậu một cái:

“Đừng suy nghĩ nhiều, tâm tư của bà nội vốn không thể nào đoán định”

Tiêu Dật nghe vậy liền mỉm cười gật đầu, dù sao thì bà nội Trình cũng đã chấp nhận cậu rồi, cậu cũng không cần nhọc công suy nghĩ nữa:

“Trình Kiệt, tháng 8 thật sự sẽ kết hôn sao?”

Trình Kiệt sớm đã lên kế hoạch cho hôn lễ rồi, hôn lễ sẽ cử hành vào đúng ngày sinh nhật của Tiêu Dật:

“Ngày mai chúng ta về Thiên Tân một chuyến đi”.

Tiêu Dật ngẩn người một hồi rồi cũng gật đầu, sớm hay muộn cũng vẫn phải đối diện với chuyện này, chi bằng sớm một chút dù sao lễ kết hôn của hai người cũng sắp tới rồi.

Ngày đó về Thiên Tân trời nắng rất đẹp, Tiêu Dật và Tiêu Kỷ Mặc ngồi ở phía sau xe mỗi người mang một tâm trạng khác nhau, Tiêu Kỷ Mặc thì ngập tràn phấn khích, đã lâu lắm rồi cậu chưa có về nơi này, Tiêu Dật thì lại có một chút lo lắng cùng hồi hộp, ngày hôm qua cậu đã gọi điện báo trước rằng mình sẽ trở về cho mẹ Tiêu biết rồi, bà chính là không có phản đối mà rất nhanh đồng ý, cũng không hề đề cập gì đến chuyện của ba Tiêu, Tiêu Dật vốn là muốn thăm dò ba Tiêu một chút nhưng lại ngại ngùng đành thôi.

Xe của Trình Kiệt dừng ở bên ngoài đầu ngõ, tết năm ấy sự kiện kia đã khiến cho hàng xóm xung quanh bàn tán sôi nổi, hiện tại Tiêu Dật cùng với Trình Kiệt trở về nhà có rất nhiều người nhận ra đó là Trình Kiệt, mọi người lại không nhịn được nhiều lời âm thầm bàn tán một phen. Tiêu Dật lo sợ Trình Kiệt không được vui nên mới ngẩng đầu quan sát hắn, mất thấy người đàn ông kia vẫn tỏ ra một bộ dáng thực bình thường không có vấn đề gì với thở nhẹ một hơi.

Một nhà ba người nhanh chóng đi vào trong nhà của ba mẹ Tiêu, bây giờ là hơn mười giờ trưa, mẹ Tiêu đang ở trong bếp loay hoay làm cơm trưa, ba Tiêu ngồi ở trước cửa nhà, bên cạnh có một chiếc đài nhỏ đã cũ phát ra tiếng của nữ phát thanh viên đang đọc tin tức. Tiêu Kỷ Mặc vừa thấy ba Tiêu liền nhanh chóng chạy tới phía ông:

“Ông nội”

Ba Tiêu dang tay ôm lấy Tiêu Kỷ Mặc vào lòng cười ha ha, có thể nhận ra được ba Tiêu vô cùng yêu quý Tiêu Kỷ Mặc, Tiêu Dật cũng không có ý định nói ra sự thật cho ba mẹ Tiêu biết, dù sao thì cậu cũng sớm đã coi Tiêu Kỷ Mặc giống như là con trai ruột của mình rồi.

“Ba…”

“Bác trai…”

Tiêu Dật và Trình Kiệt cùng nhau hướng ba Tiêu chào hỏi, ông ngẩng đầu nhìn về phía trước, vốn tưởng rằng ba Tiêu sẽ không nói gì cả nhưng ông hiện tại lại mở miệng nói thế này:

“Vào nhà đi”.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật Chương 195: Đưa về 1

Bạn đang xem Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật. Truyện được dịch bởi nhóm Sàn Truyện. Tác giả: Sóc nhỏ. Chapter này đã được 72 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.