247Truyen.com

Xin Chào Tình Yêu Chương 23: Chương 22

Xin Chào Tình Yêu - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xin Chào Tình Yêu Chương 23: Chương 22 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Không giống như kiếp trước nữa, hiện tại Phó Quân Nhan đã rất nổi tiếng, cho nên cũng không thể gọi ‘Ám Ảnh’ là bàn đạp của anh được. Nhưng hình như lần này mới là lần mà anh đi sâu vào lòng khán giả nhất. Lần này, cũng giống như trong kiếp trước, tốc độ của anh đang trên đà khiến cho người ta không theo kịp, chậm rãi đứng lên đỉnh hào quang cao nhất, đứng trong màn danh lợi, không ai có thể sánh bằng. Bốn chữ ‘Công Tử Quân Nhan’ không khiến cho người khác phải lo lắng, ở ngay trong mắt, bên trong tai, ở ngay bên người.

Phải biết rằng, một nhân vật như vậy khiến người rất yêu thích, sẽ khiến cho người ta nhớ mãi không quên, quyến luyến không quên, thậm chí còn than thở tại sao lại không thể bỏ được. Làm cho đầu óc của tôi nóng lên, tôi đã nói trên Microblogging rằng: “Phó Quân Nhan, em nguyện chờ đợi vì sự dịu dàng của anh trên cõi đời này…” Chẳng kiêng nể gì ngôn luận mập mờ gì cả, cho nên cũng không gây ra bất kì sóng gió nào, chỉ giống như viên đá bị ném xuống biển, lập tức chìm ngay. Sau đó tôi phát hiện ra rằng, có đến mấy trăm ngàn người đã phát biểu câu này trước tôi.’’

Tôi quyệt miệng quay sang nhìn Phó Quân Nhan, không nói phải trái đã cho anh một quyền, đợi anh quay sang nhìn tôi mới nói: “Người ta tỏ tình với anh, anh đã xem chưa?” Lại nhìn một chút những bình luận giống bình luận của tôi như đúc, ai oán nói: “Hoàn toàn bị che mất bởi bình luận của những người yêu anh rồi…”

Anh cười mà như không cười nhìn tôi, lấy máy tính sách tay đang đặt trên đùi tôi đi, kéo tôi ngồi lên đùi anh, sau đó nắm chặt mũi tôi cười trêu: “Thật là muốn cạy đầu em ra xem bên trong có những gì?” Lúc này anh đang mặc một bộ đồ ở nhà màu trắng, cảm thấy cả người đều sạch sẽ thoải mái, không có chút lo lắng nào.

Tôi bĩu môi, anh đang dùng đá chườm cho mắt tôi bớt sưng vì khóc. Cảm giác lạnh như băng khiến cho tôi phải oa oa kêu to, khiến cho tôi xoay loạn xạ trong ngực anh. Anh dùng một tay giữ chặt tôi lại, nhỏ giọng mắng tôi không cho phép lộn xộn, một tay khác đang vuốt trên mặt tôi, tôi nghe thấy anh nói: “Em, đứa nhỏ ngốc này sao lại ngốc vậy chứ,sao lại đi so đo với họ? Làm gì có ai giống như em có thể xứng đôi với anh. Em không biết sao?”

Tôi bị giữ chặt, yên tĩnh lại trong nháy mắt, tôi dám thề, so với việc anh gọi tôi, tôi thích anh gọi tôi là đứa nhỏ ngốc, anh khiến cho tôi cảm thấy, tôi là bảo bối của anh, bảo bối chân chính. Mà cho dù tôi có ngu ngốc thế nào nữa, anh cũng sẽ không ngại. Trong đầu tôi là một đoàn rối rắm ngọt ngào, dừng lại suy nghĩ một chút, trong miệng lại lẩm bẩm: “Anh không biết đâu, em biết em suy nghĩ nhiều, nói với anh câu nói kia, vậy là đơn giản trở thành động lực của hai chúng ta. Nhưng mà những fan hâm mộ quá mạnh mẽ, từng cái một đến cả một tổ chức đoàn thể giành đứng lên trước em. Thật là quá thất bại…” Hai tay tôi đặt trong ngực anh giật nhẹ vạt áo anh, anh nhẹ nhàng giữ lại bàn tay tôi bảo tôi đừng động. Lòng bàn tay anh lành lạnh, lại vừa lớn vừa có lực. Cho dù bây giờ tôi không nhìn thấy tôi cũng biết rõ các ngón tay của anh thon dài, sạch sẽ, trắng nõn đẹp mắt. Sau đó tôi nghe thấy anh hỏi: “Hà đồn ngốc, cũng chỉ có em cầm tay anh, ở trong lòng anh khóc như một đứa trẻ, từng chữ một nói rõ ràng, hi vọng sự dịu dàng của anh nên chờ đợi.” Sau đó anh điểm một cái lên chóp mũi của tôi, nói: “Tiểu Ái, không cần bất cứ thứ gì hơn nữa, anh đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi.”

‘Cô bé lọ lem màu đen’ và ‘Thiên đường Bạch Vũ’ càng gần đến kì khảo sát, giống như nhiều lần ngang cơ, sàn sàn như nhau chẳng thể phân biệt. Nhưng là theo sự nổi của phim ‘Ám ảnh’ đoàn diễn của chúng tôi đã thất bại hai trận trên tỉ số người xem.

Đạo diễn nhìn những số liệu này, dùng cây bút gõ gõ xuống, nói vài câu: “Phó Quân Nhan a…” Ngữ điệu kia thâm trầm đến nỗi dọa cho tôi sợ đến không cẩn thận phát run bần bật…. trong đầu xuất hiện rất nhiều những hình ảnh không được hài hòa cho lắm. Khi quay đầu lại tôi nói với Phó Quân Nhan, anh quả quyết không nhìn tôi lấy một cái, chỉ nói một câu: “Đoán mò…”

Nhóm người chúng tôi gần như đều đi xem ‘Ám ảnh’. Thỉnh thoảng lúc dừng lại nghỉ ngơi sẽ vang lên những tiếng thảo luận: “Công tử Quân Nhan a…, Phó Quân Nhan a…”

“Người đàn ông như vậy thật là…”

“Mê chết người mất…”

Sau đó giống như chuyện tất nhiên, tất cả mọi người đều có suy nghĩ đối diện với tổ diễn nhìn ra xa lúc lâu. Thậm chí còn nhớ tới tôi và anh Đinh Việt từng hợp tác cùng với Phó Quân Nhan, bắt đầu từng người một đều đi qua thăm dò chút tin tức. Đơn giản chỉ là muốn nghe một chút chuyện về những dự đoán mạnh mẽ về Phó Quân Nhan, buôn chuyện chứ còn gì nữa. Anh Đinh Việt dựa vào sự lạnh lùng của bản thân mà đánh đuổi được rất nhiều người. Còn tôi thì tương đối thảm, đánh một chút má hồng cũng bị sáu bảy thợ trang điểm vây quanh. Trong lòng tôi vẫn còn sợ hãi, vì vậy mỗi ngày thấy đúng thời điểm lập tức đi bên cạnh anh Đinh Việt và Thư Sảng để cầu xin yên ổn. Càng về sau đạo diễn ra lệnh ngậm miệng không nói, thời gian trong công việc cũng không cho phép thảo luận về Phó Quân Nhan. Tôi càng khắc sâu cảm nhận về sức quyến rũ siêu cường của công tử Quân Nhan. Anh làm ảnh hưởng đến công việc nha, anh…

Có một hôm, Thư Sảng đang nghỉ ngơi trong phòng, khoanh chân ngồi trên ghế chơi PSP, thấy tôi đi tới, đột nhiên cô ấy hỏi: “Cố Bảo Bối, cậu có hiểu mấy thành ngữ linh tinh đó không?”

Tôi gật đầu một cái, bị cô ấy hỏi một câu không hiểu gì hết.

Lại thấy cô ấy ghét bỏ nhìn tôi một cái, tràn đầy chất vấn nói: “Cho dù hiện nay cậu rất là giống trẻ con Trung Quốc, tóc đen mắt đen, nhưng tớ cũng không quên sự thực là cậu là người tóc vàng mắt xanh đâu.”

Tôi bùng nổ trong nháy mắt: “Anh Thư Sảng à, lại còn tóc vàng mắt xanh nữa chứ, anh tưởng tớ là mèo Ba Tư đấy à.” Thư Sảng cái gì cũng tốt, thoải mái, phóng khoáng. Điều duy nhất không tốt đó chính là, cô lại lấy việc trêu chọc người khác làm thú vui… Mặc dù sau mỗi lần bị chọc tức , khi bình tĩnh lại cũng cho người ta cảm giác giống như: “Đấy là cách mỗi lần làm tăng tình cảm của tôi với bạn.”

Cô lắc đầu một cái giống như đáng tiếc than thở: “Tiểu Ái, sao cậu có thể là mèo Ba Tư được? Không được đâu nhá. Cậu tất nhiên là không phải, cậu là hà đồn cơ. Hà đồn đấy.”

Tôi… “Mèo cái gì mà mèo. Cậu nhìn thấy con hà đồn nào có tóc vàng mắt xanh chưa hả? Con mắt nào của cậu thấy tớ giống hà đồn hả? Hà đồn hả? Con mắt nào của cậu thấy hà đồn tóc vàng mắt xanh hả?”

“Không phải là chính cậu sao? Thật tốt, cậu còn có thể kêu được tiếng mèo nữa.” Sau đó, cô ấy còn nói: “Cố Bảo Bối, cậu có thể có thêm chút tiền đồ được không? Sao cậu nói đi nói lại cũng chỉ có câu ‘Con mắt nào của cậu nhìn thấy…’ thế, hai con mắt của tớ đều nhìn thấy nhé. A ha ha ha ha ha.” Đáng ghét. Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, cô ấy nhún nhún vai, cũng trợn to mắt nhìn lại tôi, hai người chúng tôi bắt đầu thi đấu mắt.

Đang vào thời điểm hai người chúng tôi đấu mắt không ai chịu thua, bên cạnh truyền đến một tiếng cười ẩn nhẫn. Chị Nhược Phàm chống nạnh nhô đầu ra từ cửa, cười đến nghiêng trước ngả sau, nói: “Trời ạ, hai người các em là hai kẻ dở hơi. Lại ầm ĩ? Thư Sảng em đừng bắt nạt Tiểu Ái mãi thế chứ, mỗi lần em ấy bị em chọc tức thì tác phong cũng chỉ giống như xe lửa cũ mà thôi, vụt vụt vụt, là lại hết tức liền.” Tôi nhìn thấy hai người họ nhìn nhau cười cũng biết là họ cùng một phe, kẻ địch mạnh mẽ ở phía trước, nhận tội chính là cách tốt nhất. Tôi che mặt bắt đầu tỏ vẻ bán manh (dễ thương ấy, nhưng tớ nghĩ là để vậy hay hơn): “Mọi người sao lại có thể lấy bắt nạt người khác làm thú vui chứ…”

Chị Nhược Phàm thổi phồng tâm trạng lên, xoay người đi về phía tôi: “Thư Sảng à. Chị cũng không thể bắt nạt Tiểu Ái nha. Trong người chị có chỉ thị của mẹ chị nha. Tiểu Ái chỉ cần nói ra là bị chị bắt nạt, về nhà chị liền gặp bi kịch nha…” Trong lòng tôi cười trộm, xoay mặt lại làm ra vẻ thông minh, nghiêm trang nói: “Tớ biết dùng thành ngữ là thật đấy.”

Thư Sảng không thể phủ nhận nhíu nhíu mày, cùng với ánh mắt của chị Nhược Phàm như là chuyện tất nhiên vậy, hai người càng phát ra sự kì lạ sau đó lại cười ầm lên.

Chị Nhược Phàm lại phát ra một từ khóa khác, chị ấy ném cho tôi một ánh mắt nói: “Tiểu Ái, em xem qua ‘Ám Ảnh’ chưa? Hiện tại công tử Quân Nhan nổi đến thế nào không cần nói em cũng biết phải không?”

Tôi đề cao cảnh giác, nghiêng đầu nhìn hai người, cảnh giác âm mưu nồng

Xin Chào Tình Yêu Chương 23: Chương 22

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xin Chào Tình Yêu Chương 23: Chương 22

Bạn đang xem Xin Chào Tình Yêu. Truyện được dịch bởi nhóm sưu tầm; Trans + Edit: NeoNeo. Tác giả: Lan Chi. Chapter này đã được 51 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.