247Truyen.com

Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào Chương 42: Ông ta sàm sỡ em

Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào Chương 42: Ông ta sàm sỡ em online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Sau khi Trần Ngư đánh cho người đàn ông bay trở vào ngõ nhỏ, đang muốn đuổi theo sống mái một trận thì bị bầu ác khí bên trong ngõ nhỏ chặn lại.

Nhìn Hướng Nam gần như điên cuồng đang công kích người đàn ông, Trần Ngư yên lặng thu hồi bàn chân đã bước vào ngõ nhỏ, bình tĩnh đứng ở đầu ngõ, quyết định khoanh tay đứng nhìn một lát.

Người hôm nay gặp xui xẻo chắc chắn là Thiên Sư đã vẽ trận pháp luyện hồn kia, nhưng mà bị Hướng Nam đánh cho bầm dập thế này, không biết có còn sức để luyện hồn nữa không.

Người này tìm đường chết đúng là có phong cách riêng.

Người đàn ông bị Trần Ngư đánh cho bay vào ngõ nhỏ, đầu óc đang choáng váng thìlại bị Hướng Nam đè lại đánh cho một trận tơi bời, ác khí trong ngõ nhỏ càng ngày càng nặng hoàn toàn áp chế linh khí trên người gã đàn ông. Người đàn ông không còn chút hơi sức để đánh trả, chỉ có thể một lần nữa móc lá bùa phòng ngự cao cấp ra mộtlần nữa đánh văng Hướng Nam ra ngoài.

Người đàn ông thừa cơ chạy ra khỏi ngõ nhỏ.

Trần Ngư thấy hắn ta chạy về phía mình, giơ chân đạp cho người đàn ông một cú, lăn trở lại.

Hướng Nam lại như hổ đói rình mồi, nhào lên.

“Con nhóc kia từ đâu đến, cô đang làm cái gì vậy!” Người đàn ông trung niên vừa khó khăn tránh né sự tấn công của Hướng Nam vừa nhìn Trần Ngư quát lên, hắn ta vẫn chưa nhận ra Trần Ngư là Thiên Sư chán sống mà hắn ta vừa mới động chân động tay.

“Ha ha …”

Năm lần bảy lượt bị Trần Ngư đánh lén, người đàn ông trung niên đã sớm mất ưu thế khi đánh nhau với Hướng Nam, mà Hướng Nam thì đang dốc toàn bộ sức lực nhằm vào hắn ta. Người đàn ông trung niên biết mình còn chần chừ nữa thì không chết cũng bị thương nặng, thế là móc lá bùa phòng ngự cao cấp cuối cùng ra, định thừa cơ tẩu thoát.

Lần này, khi người đàn ông chạy ra khỏi ngõ nhỏ, từ xa đã hét lên với Trần Ngư “Tránh ra!”

“Ha ha …” Tay phải Trần Ngư nâng lên, chiếc la bàn vẫn bay lơ lửng trong không trung chậm rãi bay về bên cạnh Trần Ngư.

“cô là Thiên Sư kia?” Người đàn ông trung niên cảm nhận được hơi thở của Trần Ngư, biến sắc hỏi.

“Tôi vất cả học tập nửa tháng, thế mà ông dám ám hại tôi ngay lúc tôi đang thi?” Trần Ngư nhe răng cười tay phải mạnh mẽ vung về phía trước, la bàn vù một tiếng, lại đem người đàn ông trung niên đánh bay vào ngõ nhỏ.

Hướng Nam gào một tiếng rồi nhào lên lần nữa.

Con người có người tốt người xấu, Thiên Sư cũng vậy. Lúc còn nhỏ, Trần Ngư ngây thơ hỏi ông lão, làm sao phân biệt được Thiên Sư tốt, Thiên Sư xấu? Đến bây giờ, Trần Ngư vẫn còn nhớ câu trả lời của ông lão.

Lúc đó, Trần Ngư mới học xong kĩ năng vẽ bùa, ông lão chỉ vào lá bùa Trần Ngư mới vẽ xong nói “Bùa chú là Thiên Sư sử dụng linh lực của chính bản thân mình vẽ ra, nên bùa chú và Thiên Sư có mối liên hệ vô cùng chặt chẽ. Ví dụ như lá bùa này, vì đây là do con vẽ nên nếu như bị người khác sử dụng, con sẽ cảm nhận được.”

“Bùa chú là sử dụng linh khí của con để tạo thành, có thể đi giúp đỡ người khác, đồng nghĩa người khác cũng có thể lợi dụng mối liên hệ giữa con và bùa chú, thông qua thuật pháp đặc biệt mà gây tổn thương cho con. Nhóc con, con hãy nhớ kỹ, thuật pháp của Thiên Sư là dùng để diệt trừ các loại vật âm tà, như là trừ ma, vân vân …, lợi dụng thuật pháp để làm hại người khác là điều tối kị trong giới huyền học.” Ông lão nghiêm túc nói “Nếu có một ngày, có người dám lợi dụng bùa chú của con, thi triển thuật pháp hại con thì cứ tìm hắn ta đánh cho đến chết.”

Trần Ngư nhìn người đàn ông bị Hướng Nam đánh cho sống dở chết dở, lập tức cảm thấy, chỉ cần cô không cho hắn ta ra khỏi ngõ nhỏ này, không cần cô tự tay đánh hắnthì người này cũng bị đánh thừa sống thiếu chết rồi.

Người đàn ông thấy Hướng Nam hoàn toàn không thèm để ý đến tác dụng của trận pháp luyện hồn, điên cuồng sử dụng sức mạnh hiển nhiên là có ý định cùng hắn ta ‘đồng uy vu tận’ (Cùng sống cùng chết). Mà ba lá bùa phòng ngự cao cấp hắn ta đã sử dụng hết rồi, người đàn ông quyết định rút trong túi một tấm bảng gỗ màu đen.

Trong tấm bảng gỗ này, phong ấn một con ác ma mà mười năm trước hắn ta đã luyện hóa được ở Tương Tây, bây giờ đã gần chạm đến mốc Ma Vương rồi. Nếu không phảihắn ta còn kiêng dè việc xuất hiện đồng thời của hai ác ma hung mãnh sẽ khiến giới huyền học chú ý thì hắn ta đã lấy ra từ sớm. Nhưng lúc này hắn ta cũng không thể so đo nhiều như vậy.

“Ma Vương nghe lệnh!”

Theo lời hô của người đàn ông, một nguồn sát khí còn lớn hơn của Hướng Nam đột nhiên xuất hiện. Hai nguồn âm khí hung mãnh đụng vào nhau, bắn thẳng lên trời, mộttiếng sét nổ vang.

Hướng Nam bị nguồn âm khí khổng lồ đánh văng ra, khi giương mắt nhìn lại thì thấy đứng trước mặt người đàn ông là hình ảnh một con ma, trên trán mọc hai cái sừng giống như sừng trâu.

Ma Vương, lần đầu tiên Trần Ngư nhìn thấy Ma Vương, âm khí làm người ta rét run cũng làm cho Trần Ngư phải lui về sau một bước.

“Ăn nó, ăn nó thì mi có thể hoàn toàn hóa thành Ma Vương.” Người đàn ông dựa vào tường, chỉ vào Hướng Nam ra lệnh.

Mặc dù thực lực của Ma Vương rất hung mãnh, hơi thở quanh thân làm cho người khác nhìn mà khiếp sợ, nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu chỉ có sự lạnh lùng mà không có chút cảm xúc nào khác. Ma Vương nghe người đàn ông ra lệnh thì nhảy lên tại chỗ nhào về Hướng Nam, tốc độ chiến đấu của hai con ác ma quá nhanh, Trần Ngư không nhìn thấy rõ chỉ thấy nhoang nhoáng hình ảnh trước mắt.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Ba luồng sét liên tiếp từ trên trời vang lên, đó là do âm khí quá nặng dẫn đến trênthiên đình đưa đến cảnh báo. Đồng thời, các Thiên Sư trong giới huyền học ở Đế Đô, dù lúc này đang làm gì, tất cả đều rối rít dừng tay ngẩng đầu bấm quẻ, chẳng lẽ cóyêu quái phương nào xuất hiện?

Sau khi thả Ma Vương ra đối phó với Hướng Nam, người đàn ông không quan tâm đến Hướng Nam nữa, vì hắn ta biết, dù Hướng Nam lợi hại như thế nào cũng không phải là đối thủ của hồn ma đã cắn nuốt hàng ngàn hồn ma khác, sắp biến thành Ma Vương.

Người đàn ông đưa tay lau khóe miệng rướm máu, khuôn mặt bình tĩnh từng bước từng bước đi về phía Trần Ngư.

“Con nhóc chết tiệt này, cô chết với tôi!” Liên tiếp bị Trần Ngư phá rối, người đàn ông vô cùng tức giận, mặt mày dữ tợn giơ tay định bóp cổ Trần Ngư.

Trần Ngư nghiêng người né tránh cánh tay của người đàn ông, tiếp đó giơ chân chomột cú đá hậu vào mặt người đàn ông. Người đàn ông bị đá văng ra, đầu đụng vào tường, người vẫn chưa kịp phản ứng thì bị Trần Ngư bồi thêm một cú ném qua vai nằm sõng sượt trên mặt đất.

Nếu muốn kể đến năng lực của Trần Ngư, học tập đứng thứ ba, trừ ma đứng thứ hai, đánh nhau mới là cao thủ số một của cô.

Trong lúc này, trong ngõ hai con ác ma đang chiến đấu, ngoài ngõ, Trần Ngư đang đè người đàn ông xuống đất, đánh cho một trận tơi bời hoa lá, vừa đánh vừa mắng “Ai bảo ông dám ám hại tôi lúc tôi đang thi, ông có biết toán cao cấp khó nhằn lắm khônghả?”

Người đàn ông không thể ngờ hắn ta có thể dễ dàng khống chế một ác ma có tu vi cao như Hướng Nam nhưng lại thê thảm trong tay một cô nhóc con như vậy.

“Ma Vương!” Người đàn ông hét lớn.

Trong ngõ nhỏ, Ma Vương đang áp chế Hướng Nam chợt hóa thành trận khói đen thổi về phía Trần Ngư.

“Chết cha!” Làm sao Trần Ngư có thể đánh thắng Ma Vương, cô cũng bị dọa sợ khôngbiết phải đối phó như thế nào, đang định đứng dậy chạy trốn thì khóe mắt chợt nhìn thoáng qua tấm bảng gỗ màu đen. Đó chính là nơi trú ngụ của Ma Vương, Trần Ngưkhông chút nghĩ ngợi, nhấc chân đạp xuống.

“Rắc!” Bài vị vỡ thành hai mảnh, đã bay tới gần, Ma Vương bỗng nhiên biến mất theo tiếng vỡ của bài vị, cũng làm cho âm khí còn u ám đầy trời bỗng nhiên hoàn toàn biến mất.

“cô …” Người đàn ông không thể tin những gì mình đang nhìn thấy.

“Bài vị quan trọng như vậy mà lại dùng gỗ dỏm quá thể.” Trần Ngư dè bỉu một câu, nhấc chân tiếp tục đạp lên người đàn ông.

Bà cô ta chỉ muốn đánh ông một trận cho hả giận, vậy mà ông dám dùng Ma Vương truy sát cô, đây là muốn giết người mà.

“Cảnh sát đây, không được nhúc nhích!” Trong lòng Trần Ngư run lên một cái, chânđang nhấc lên một nửa cũng dừng lại giữa chừng.

Xong rồi, lại phải vào cục cảnh sát rồi!

“Tiên sinh, ngài không sao chứ?” Cảnh sát đem người đàn ông bị đánh mặt mũi bầm dập, sưng như đầu heo lên, trong lòng nói thầm một tiếng ‘thật là quá thảm rồi’.

Người đàn ông đứng lên, không trả lời cảnh sát mà dùng đôi mắt tràn đầy oán độc nhìn chằm chằm Trần Ngư đang đứng một bên.

“cô … Trần Ngư?” Người cảnh sát quay đầu, khi trông thấy Trần Ngư thì nhịn khôngđược kêu một tiếng.

“Cảnh sát Khâu!?” Trần Ngư bứt rứt lo lắng chào hỏi. Xong rồi, xong rồi, mấy vết thương trên người gã kia 80% là do Hướng Nam đánh nhưng mà người khác đâu nhìn thấy ma, xem ra mình phải đứng mũi chịu sào rồi đây.

“Em … em đánh ông ta?” Vẻ mặt Khâu Hằng phức tạp hỏi.

“Em … em nói không phải, anh có tin không?” Trần Ngư cười còn khó coi hơn khóc.

Khâu Hằng do dự một chút, nhìn người đàn ông thê thảm hỏi “Vết thương trên người ông là do cô gái này gây ra sao?”

Người đàn ông cũng nhận ra Trần Ngư và cảnh sát có quen biết, nhưng hắn ta mặc kệ, hắn ta cũng không muốn đi đến cục cảnh sát. Người đàn ông tránh sự giúp đỡ của Khâu Hằng, đi qua một bên đứng trước mặt Trần Ngư hỏi “cô tên Trần Ngư?”

“Đúng, thì sao?” Trần Ngư không chút yếu thế, trừng mắt nhìn lại ông ta.

“cô cứ chờ đấy!” Người đàn ông hung hăng nói.

“Tiên sinh, có chuyện gì chúng ta đến cục cảnh sát giải quyết, đừng có nói mấy lời giống như tự mình đi trả thù như vậy.” Khâu Hằng thấy vẻ mặt và thái độ của người đàn ông không thích hợp, có ý sau này sẽ tìm Trần Ngư trả thù, thế là cảnh cáo trước.

Người đàn ông quay đầu nhìn chằm chằm Khâu Hằng, ánh mắt kia cũng làm Khâu Hằng nhịn không được mà rùng mình, người này không phải là người tốt!

“Chuyện gì vậy?” Đợi trên xe một lúc lâu, Trần Dương thấy Khâu Hằng giải quyết vụ đánh nhau mãi mà không xong, thế là mặt lạnh xuống xe.

Trần Dương tới gần, liếc nhìn người đàn ông bị thương, lập tức nhíu mày lại, bị thương như thế đã có thể cấu thành tội Cố ý gây thương tích rồi. Đánh ông ta hình như là mộtphụ nữ, anh tò mò không biết người phụ nữ nào mà hung dữ như thế, thế là xoay người nhìn về phía đầu sỏ gây tội.

“anh!” Trần Ngư cười thật khó coi.

Lon coca trong tay Trần Dương cạch một cái, rơi xuống đất, nước coca tràn ra mặt đất.

“Em lại gây chuyện gì vậy hả?” Trần Dương tức giận hỏi.

Trần Ngư bị dọa lùi về sau một bước, chỉ vào mặt người đàn ông bầm dập vết thương ở đối diện, không chút nghĩ ngợi nói “Ông ta bắt nạt em trước!”

Khâu Hằng nghe thế, trong lòng không tiếng động rên lên một tiếng, em gái Trần Ngư nha, em đánh người ta thành cái gì rồi mà còn dám nói người ta bắt nạt em?

“Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ánh mắt Trần Dương đảo qua mặt người đàn ôngđã sưng như đầu heo, ngẩn người.

Khâu Hằng nhìn túi vải của Trần Ngư bị quăng trên mặt đất, một tia sáng chợt lóe lên “Có phải ông ta giật túi của em không?”

“Ông ta … ông ta …”

“nói ông ta sàm sỡ cô!” Sắc ma nữ từ đâu tới, nhẹ nhàng nói vào tai Trần Ngư.

“Ông ta sàm sỡ em!!” đang không biết phải giải thích thế nào, Trần Ngư đương nhiên đồng ý gợi ý của sắc ma nữ.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào Chương 42: Ông ta sàm sỡ em

Bạn đang xem Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải. Chapter này đã được 10 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.