247Truyen.com

Vợ Yêu Ở Trên: BOSS, Đừng Yêu Tôi Chương 132: Nên lợi dụng sẽ lợi dụng

Vợ Yêu Ở Trên: BOSS, Đừng Yêu Tôi - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vợ Yêu Ở Trên: BOSS, Đừng Yêu Tôi Chương 132: Nên lợi dụng sẽ lợi dụng online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Mạc Đồng đẩy cửa ra, giọng nói từ trong cổ họng phát ra mới được một nửa đã phải lập tức nuốt trở về, trên tay vẫn giữ lại động tác mở cửa, nụ cười dường như hơi cứng đờ.

Sau đó ánh mắt mới hiểu ra và lên tiếng, “Có phải em đã làm phiền hai người rồi không?”

Lời này còn cần nói ra sao? Chẳng lẽ không nhìn ra biểu hiện vô cùng không hài lòng trên khuôn mặt của Mặc Lệ Tước sao?

Đặc biệt là tư thế giữa hai người, Cố Nam Nam đang ngồi trên ghế sô pha, Mặc Lệ Tước cúi người xuống, hai tay chống lên hai bên tay ghế, trông như đang trình diễn một bộ phim bom tấn, chỉ một chút nữa thôi, nếu cô đến muộn một chút, e rằng cô sẽ thật sự có thể nhìn thấy ‘ đông cung sống ’ chăng?

Nhìn thấy Mạc Đồng, Cố Nam Nam như thấy được rơm cứu mạng, vội vàng vẫy tay với Mạc Đồng, “Không phiền, hoàn toàn không phiền, cô có thể đến tôi thật sự rất vui, cảm ơn cô!”

Vẻ mặt của Mạc Đồng đầy ngu ngơ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Có điều nếu Cố Nam Nam cũng đã nói như thế, vậy ngay cả khi cô có ở lại cũng không liên quan gì rồi!

Nghĩ như thế, Mạc Đồng cũng thoải mái và nhiệt tình bước vào, đi đến trước mặt cả hai, cô đặt cơm trưa đã mang đến lên bàn, nhưng lúc này Mặc Lệ Tước đã lạnh lùng đứng thẳng người dậy, quay về bàn và chuẩn bị bắt đầu làm việc.

Mạc Đồng lo lắng Mặc Lệ Tước sẽ đói bụng, nên quan tâm nói: “Lệ Tước, lại đây cùng nhau ăn cơm trưa đi! Em tự làm, nên hôm nay mang nhiều một chút.”

Hôm nay? Mang nhiều một chút?

Vậy là trong khoảng thời gian cô không có ở đây, Mặc Lệ Tước đều ăn cơm cùng cô gái này sao?

Mặc Lệ Tước rất không khách sáo bưng lấy đồ ăn.

Mạc Đồng mừng thầm trong lòng, nhận lấy đồ ăn từ cô ở trước mặt Cố Nam Nam, điều này có phải đã chứng minh rằng ở trong lòng hắn, thật ra Cố Nam Nam cũng không quan trọng như cô vẫn nghĩ không?

Nhưng giây tiếp theo, hành động của Mặc Lệ Tước đã dồn tất cả những ảo tưởng của cô vào bên trong vực sâu.

Mặc Lệ Tước bày đồ ăn ra trước mặt Cố Nam Nam, thậm chí còn cẩn thận gỡ xương cá cho cô, “Nào, nếm thử đi.”

Hành động vô cùng dịu dàng, như đang đối diện với cô gái mà mình yêu nhất, đặc biệt là ánh mắt mà hắn nhìn cô, nhất định là ánh mắt dịu dàng nhất mà Mạc Đồng từng thấy ở người phụ nữ khác ngoài Mặc Tuyết ra.

Đương nhiên Cố Nam Nam sẽ không nghe theo hắn, cô biết người này sẽ không tử tế như vậy, cố tình giả vờ gần gũi với cô, là vì muốn trốn tránh cô gái trước mặt này sao?

Không tiếc lừa gạt cô đúng vậy không? Thật là đáng khinh.

Tất nhiên cô sẽ không để hắn làm những gì hắn muốn, cô lập tức cầm lấy túi và đứng dậy, “Mặc Lệ Tước, tôi đến đây chỉ để muốn biết về chuyện hợp tác của anh, nếu không có gì để nói thì tôi đi trước, dù sao trong khoảng thời gian này tôi cũng rất bận.” Ý của cô rất rõ ràng, cô rất bận, không có thời gian cùng hắn chơi loại trò chơi nhàm chán này.

Cố Nam Nam vô cảm gật đầu về phía Mạc Đồng đang bị ném ở một bên, như ra hiệu điều gì đó, xong xoay người định rời đi, nhưng đã bị cánh tay dài của Mặc Lệ Tước vung lên kéo trở về.

Hắn ôm chặt cô vào lòng, hoàn toàn phớt lờ khuôn mặt tái nhợt của Mạc Đồng ở bên cạnh, mờ ám nói với Cố Nam Nam: “Bà xã, tối qua em thả bồ câu tôi, chẳng lẽ bây giờ em định chạy trốn sao?”

Công nhiên tình tứ ngay trước mặt Mạc Đồng, làm cho Mạc Đồng tổn thương biết bao.

Cô ra sức vùng vẫy, thậm chí còn rất không khách khí nhấc chân dẫm vài cái thật mạnh lên giày da sáng loáng của hắn, “Mặc Lệ Tước, anh cũng có cái mức độ đi, đừng có quá đáng với tôi.”

“Không phải người quá đáng vẫn luôn là bà xã đại nhân em sao??”

“Bà, bà xã?” Sắc mặt Mạc Đồng trở nên tái nhợt như tờ giấy trắng, có điều cô vẫn mỉm cười nói: “Không lẽ hai người là……”

Mặc Lệ Tước xoa đầu Cố Nam Nam, yêu chiều nói, “Đó là điều tất nhiên, chẳng lẽ anh không nói với em sao?"

Cố Nam Nam không muốn cô hiểu lầm nên nói, “Tạm thời.”

“Tạm thời?” Mạc Đồng hoàn toàn không thể hiểu được tạm thời mà Cố Nam Nam nói rốt cuộc có ý gì.

Sắc mặt của Mặc Lệ Tước trở nên đen kịt, “Em nói tạm thời là có ý gì?”

Cố Nam Nam không chút sợ hãi đối diện với cặp mắt của hắn, lạnh lùng lên tiếng, “Nghĩa đen, đừng nói với tôi là anh không hiểu?”

“…… Chính xác là tôi không hiểu, bà xã đại nhân có thể giải thích không?”

Quả nhiên gia hỏa này đang cố tình, muốn làm Mạc Đồng hết hy vọng, chẳng lẽ một hai phải hy sinh cô sao, nếu đến lúc đó Mạc Đồng chuyển sang nhắm vào cô thì phải làm sao đây.

Cô không muốn lại phải rơi vào trận chiến nhàm chán giữa chính thất và tiểu tam.

Cố Nam Nam nghiến răng nghiến lợi nói, ngoài cười nhưng trong không cười, “Tôi nói anh đúng là không biết xấu hổ, giải thích rõ ràng rồi, anh đã nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ nhưng không hiểu là ý gì.”

“Mặc Lệ Tước, anh đừng được một tấc lại muốn tiến một thước.”

“Bà xã, em muốn tiến thế nào? Phía trên, hay là phía sau?”

"Đồ vô sỉ, lăn!”

“Được, chúng ta cùng nhau lăn!”

Sắc mặt dữ tợn của Cố Nam Nam thật sự rất khủng khiếp, cô đen mặt, hai mắt tràn ngập phẫn nộ, “Mặc Lệ Tước, anh đúng là không biết xấu hổ.”

Trái tim Mạc Đồng thắt lại, rất đau, rất đau, khi cô thấy hai người này phớt lờ sự tồn tại của cô ngay từ đầu, còn không hề cố kỵ tình tứ ngay trước mặt cô, trái tim cô đã vỡ vụn ra từng chút một.

“Này này này! Hai người, em còn đang ở đây mà, đừng xem em như là không khí vậy chứ!” Mạc Đồng cố gắng mỉm cười, chí ít làm cho bản thân trông thật bình thường.

Mặc Lệ Tước không quan tâm nói, “Vợ chồng thể hiện tình cảm trước mặt bạn bè không phải rất bình thường sao?”

Bạn bè?

Hóa ra là như thế, hắn vẫn luôn xem cô như là một người bạn mà thôi.

“Vâng, vậy hai người tiếp tục đi, bóng đèn em đây đi trước vậy, dù sao em cũng còn có việc.”

Cái gọi là có việc thật ra đều là ngụy trang, chẳng qua cô không thể nào nhìn cảnh tượng trước mắt này.

“Mạc Đồng, cô đợi đã!” Cố Nam Nam rất muốn giữ cô lại.

Nhưng Mặc Lệ Tước đã ngăn cản, “Chẳng lẽ em không nghe thấy cô ấy nói còn có việc sao? Cố Nam Nam, em đang suy nghĩ gì vậy?”

Suy nghĩ? Cũng không phải cô không hề có, chẳng qua chút suy nghĩ này của cô hoàn toàn đều là vì tốt cho hắn!

Có điều nhìn dáng vẻ của hắn quả thực làm cho người ta nổi giận, đến nỗi giọng điệu cũng trở nên âm dương quái khí, “Đó không phải thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh sao? Anh không đi tiễn à?”

Bọn họ lớn lên cùng nhau, gần như đã là người thân, cho nên giữa hai người cũng không có quá nhiều lễ nghĩa, tới tới lui lui cũng sớm trở thành thói quen.

“Tôi với cô ấy chỉ là bạn!”

“Ồ, sao bây giờ lại phân biệt rõ như thế, không phải đã tặng hoa hồng cho người ta rồi sao?”

Chuyện ở sân bay, cô nhớ rất rõ, tất nhiên, cô không phải thật sự muốn so đo gì, chỉ đơn giản muốn nhìn thấy hắn thay đổi sắc mặt mà thôi.

“Ồ, em đang ghen à?”

Tiếng nói trầm thấp của Mặc Lệ Tước dễ nghe vô cùng. Một lần nữa, hắn yêu thương ôm Cố Nam Nam vào lòng, “Bà xã đại nhân, vì tôi và cô ấy mà em ghen sao?”

Cố Nam Nam phản công không chút ngần ngại, “Đôi mắt nào của anh thấy tôi ghen chứ.” Cô đang chế nhạo hắn đấy, chẳng lẽ nhìn không ra sao?

Ghen, bây giờ cô còn nhàn hạ chỗ nào để đi ghen chứ? Hơn nữa giữa bọn họ cũng không có quan hệ gì. Chỉ là một cái hợp đồng bình thường mà thôi, ước hẹn đã qua, ai biết được ai còn nhận được ai? Hoàn toàn chưa nói đến ghen.

“Bà xã đại nhân, em đúng là thoải mái thật, chẳng lẽ không sợ tôi chạy theo cô gái nào luôn sao?” Hắn nói như thế, chỉ là muốn Cố Nam Nam quan tâm hắn nhiều hơn một chút. Không phải chỉ có phụ nữ mới cô đơn, đàn ông, cũng vậy.

Cố Nam Nam thật sự đã không còn sức lực để mà chửi bới nữa.

“Anh có thể yên tâm về điều này, anh có ở cùng ai, tôi cũng sẽ không gây rối, tôi sẽ cho anh tự do về thời gian và không gian, anh muốn làm gì thì anh làm, đó đều là chuyện riêng của anh.”

Vết thương quá sâu, cô không còn tin vào tình yêu nữa, không có tin tưởng và không có khát vọng thì sẽ không có tổn thương!

Nói xong, Cố Nam Nam định bước ra ngoài. Lúc này mới phát hiện ra, Mặc Lệ Tước đã giữ tay cô lại.

Cố Nam Nam cau mày, rốt cuộc người đàn ông này muốn thế nào nữa, một lúc ôm một lúc kéo, rốt cuộc có muốn để cho người khác đi không?

“Mặc Lệ Tước, tôi đến đây chỉ để nói chuyện với anh, nếu không hợp tác, thì buông tay!”

Cố Nam Nam nghĩ trong lòng, nếu Mặc Lệ Tước thật sự đồng ý hợp tác mà nói, tất nhiên cô cũng sẽ đồng ý hợp tác. Xét cho cùng thì tập đoàn Đế Quốc cũng là một công ty tập đoàn lớn nhất Hải Thành, tài nguyên và tài chính, cùng với kỹ thuật và trình độ cũng là hạng nhất. Có thể hợp tác với một công ty lớn như vậy, tất nhiên sẽ được trợ giúp cho sự phát triển trong tương lai, trợ giúp rất lớn, những thứ có thể lợi dụng tội gì lại không đi lợi dụng chứ?

Từ khi mất đi Du Minh Tuấn, Cố Nam Nam đã học hỏi được rất nhiều điều trong xã hội này.

Tất cả mọi thứ, nên lợi dụng sẽ lợi dụng.

“Em thật sự như thế, thật sự không yêu tôi chút nào sao?” Không biết xảy ra chuyện gì, Mặc Lệ Tước đột nhiên trở nên u ám.

Cho rằng như vậy cô sẽ cảm động sao, không, cô không cảm động dù chỉ một chút, chỉ cảm thấy, hắn như vậy trông rất buồn cười mà thôi.

“Anh nói ra như vậy không thấy buồn cười sao? Anh cảm thấy sẽ có tình yêu giữa chúng ta sao?”

Nói đến tình yêu, cả người Cố Nam Nam đều trở nên lạnh lẽo.

Hắn vẫn còn có tư cách để nói đến tình yêu sao? Một người có thể không kiêng nể gì mà tàn nhẫn giẫm đạp tình yêu của người khác dưới chân, có tư cách gì để yêu?

Hắn không đủ tư cách, cũng không xứng đáng có được tình yêu.

Cố Nam Nam nói xong.

Im lặng vài phần, và tiếp tục nói.

“Mặc Lệ Tước, đừng nói lại điều này với tôi, mặc kệ anh có nói gì thì tôi cũng sẽ không tin anh.”

“Rốt cuộc cũng trở nên thông minh rồi à?” Khóe môi tuấn mỹ của hắn hiện lên một nụ cười lạnh, “Còn tưởng rằng chỉ cần tôi nói như thế, em sẽ lập tức cảm động mà chủ động nhào vào trong lòng tôi, xem ra tôi đã sai rồi!”

“Anh!”

Ục ục ục ục, Cố Nam Nam vừa định nói gì đó, thì bụng cô đã ục ục kêu lên không ngừng. Điều này làm cho cô có cảm giác cực kỳ xấu hổ, nhưng cô vẫn cố gắng làm mình bình tĩnh lại và không mất đi thần thái, nói: “Đi thôi.”

“Ừ, đi, tôi đưa em đi ăn cơm, nói nhiều như thế, nhất định rất đói bụng rồi.”

Nói tới nói lui, vẫn quay lại chủ đề ăn cơm! Lúc này Cố Nam Nam nhìn về phía cửa, hóa ra Mạc Đồng đang đứng ở cửa cũng đã biến mất.

Edit: Lạc Lạc

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vợ Yêu Ở Trên: BOSS, Đừng Yêu Tôi Chương 132: Nên lợi dụng sẽ lợi dụng

Bạn đang xem Vợ Yêu Ở Trên: BOSS, Đừng Yêu Tôi. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/user/_laclac258_. Tác giả: Chu Tiểu Mễ. Chapter này đã được 3 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.