247Truyen.com

Vợ Trước Muốn Tái Hôn Chương 36: Tôi không li hôn

Vợ Trước Muốn Tái Hôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vợ Trước Muốn Tái Hôn Chương 36: Tôi không li hôn online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Đối với tình cảnh như vậy, cô hẳn là đã sớm coi như không thấy gì, nhưng mà, sau khi cô cho rằng quan hệ giữa cô cùng Đường Hạo Nam đã dịu đi rất nhiều, anh lại vẫn như vậy.

Trong lòng không khỏi có chút mất mác.

Mất mác như vậy cô đương nhiên hẳn không biểu hiện ra ngoài, rộng rãi cười, nhìn mắt Đường Hạo Nam cùng ba người đàn ông xem ra anh khí bất phàm kêu cô chị dâu gật đầu chào hỏi.

Mấy người này đều là bạn của Đường Hạo Nam ở Bắc Kinh, đều là thiếu gia danh môn ở Bắc Kinh a.

Liền ngay cả những người phụ nữ ngồi bên cạnh bọn họ, xem ra cũng đều không tầm thường, mặc sườn xám cổ kính, cầm trong tay cây quạt cổ, không giống đám oanh oanh yến yến thô tục trong mấy bộ phim tối.

Nhưng mà tuyệt đối không phải tiểu thư khuê các gì.

Lúc này, một cô gái xem ra cực kỳ có hiểu biết, xinh đẹp mặc váy dài hai dây màu trắng bưng mâm đi đến, vì Hạ Nhất Nhiễm rót nước.

"Chị dâu, người ngồi trước, uống nước, ăn miếng bánh! Chúng ta còn có một ván nữa thôi!" Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ nhà giương giọng nói, anh ta là chủ của tòa nhà này, bạn tốt Đường Hạo Nam, Hạ Cận Nghiêu.

"Uh"m, được! Các người tiếp tục chơi đi, không cần phải quan tâm đến tôi!" Cô rộng rãi nói, ở trên ghế sofa ngồi xuống, ba người đàn ông cũng ngồi xuống, đánh tiếp mạt chược.

"Từ Từ! Cơm chiều chuẩn bị ra sao rồi?!" Hạ Cận Nghiêu trừng mắt nhìn cô gái bưng mâm kia, nghiêm túc hỏi.

"Đang làm!" Cô gái kêu Từ Từ lập tức trả lời, khuôn mặt đỏ bừng, hốc mắt phiếm hồng, trên mu bàn tay nổi lên một cái bọt nước rất lớn, Hạ Nhất Nhiễm nhíu mi.

Cô gái kia đã đi rồi.

Trên bàn mạt chược lại khôi phục tiếng động nhốn nháo cùng tiếng cười "Khách khách" của mấy người phụ nữ, cô lãnh đạm nhìn người phụ nữ đang ở trong lòng Đường Hạo Nam, lén lút đứng lên, ra ngoài.

Tại phòng bếp, tìm được Từ Từ chính đang nấu cơm.

"Cần tôi giúp gì không?" Cô thân thiện hỏi, nhìn Từ Từ tay chân vụn về rửa rau, dáng vẻ da mịn non mềm, không giống như là người biết nấu ăn.

Hạ Nhất Nhiễm trực giác được cô gái này là tiểu thư khuê các, mà không phải bảo mẫu hoặc người giúp việc.

"Không cần, chị dâu!"

"Đừng khách khí với tôi, trên mu bàn tay cô bị bỏng nổi bọt nước rồi, nên xử lý chút đi!" Hạ Nhất Nhiễm ôn nhu nói, từ trên kệ bếp, tìm đến đường cát trắng, múc một muỗng nhỏ, rắc lên trên mu bàn tay bị nổi bọt nước của Từ Từ.

"Oa, thật sự không phải rất đau nữa rồi!" Từ Từ kinh ngạc hỏi, mu bàn tay vốn dĩ nóng rát, hiện tại không cảm thấy đau nữa rồi.

Hạ Nhất Nhiễm cười cười, "Này là phương thuốc dân gian ở quê nhà chúng tôi, như vậy có thể giảm bớt phỏng rát, sau này cũng sẽ không để sẹo!"

"Thần kỳ như thế sao?!" Từ Từ kinh ngạc nói, một đôimắt long lanh ngập nước chứa đầy sự ngây thơ.

Cô ấy tên là Lăng Từ Từ, năm nay hai mươi tuổi.

Hạ Nhất Nhiễm cùng cô trò chuyện vài câu, đối với tình huống tính của cô ấy là có chút hiểu biết, lập tức rửa tay, hỗ trợ rửa rau. Xem bộ dạng tay chân lóng ngóng này của Từ Từ, chưa biết chừng trời tối rồi cũng làm không ra hai món ăn.

"Chị dâu, người xem nhìn đến Đường đại ca cùng người phụ nữ khác như vậy, cũng không quản à?" Lăng Từ Từ tò mò hỏi, vểnh môi, vì Hạ Nhất Nhiễm bênh vực kẻ yếu.

Hạ Nhất Nhiễm mỉm cười, không nói chuyện.

"Chị dâu, người đừng nóng giận! Em cũng như vậy đó, em nhìn thấy anh ấy cùng người phụ nữ khác cùng một chỗ, trong lòng sẽ rất khó chịu! Anh ấy còn bảo em xuống bếp!" Lăng Từ Từ vội vàng nói, hốc mắt đỏ lên, "Em không muốn làm! Em lại không nợ anh ấy!"

Nói xong, cô liền kéo xuống tạp dề.

Hạ Nhất Nhiễm coi như hiểu rõ, thì ra Lăng Từ Từ thích Hạ Cận Nghiêu.

"Em thích Hạ Cận Nghiêu sao? Anh ta biết không?" Cảm thấy được cô bé Lăng Từ Từ này rất đơn thuần thẳng thắn, Hạ Nhất Nhiễm rất ít cùng người khác thổ lộ tình cảm, không khỏi lắm miệng hỏi câu.

Lăng Từ Từ mặt đỏ, "Thích thì lại như thế nào?"

"Thích liền nói cho anh ta!" Hạ Nhất Nhiễm vừa cắt hành, vừa nói, thốt ra mấy lời kia lại giống như tự đâm chính mình một dao.

Nếu lúc trước mới vừa ý thức được thích Đường Hạo Nam khi đó, liền dũng cảm nói cho anh, kết cục có thể có chỗ khác rồi hay không?

Từ Từ ngồi chồm hổm trên mặt đất, cúi đầu, nhìn gạch, "Anh ấy chán ghét em, em mới không cần nói cho anh ấy biết, mà còn, anh ấy lại phong lưu như vậy, đáng ghét!"

Chính mình đều đã trải qua cuộc đời thảm hại như thế, lại có cái tư cách gì khuyên người khác?

Hạ Nhất Nhiễm không lại đối với Lăng Từ Từ khuyên cái gì, chuyên tâm nấu cơm.

Thật lâu không chân chính đứng nấu bếp, cảm thấy được rất có lạc thú.

...

Lúc ăn cơm tối, mấy người phụ nữ kia đã đi, chỉ có bốn người đàn ông cùng hai người các cô.

Khả năng nấu ăn của Hạ Nhất Nhiễm được mấy người đàn ông ca ngợi, ngoại trừ Đường Hạo Nam.

Bọn họ mở miệng một tiếng "chị dâu" kêu, càng không ngừng khen ngợi cô.

Đường Hạo Nam gặp mấy anh em tốt của mình là thành tâm khích lệ Hạ Nhất Nhiễm, là một người đàn ông, lòng hư vinh của anh chiếm được thỏa mãn rất lớn.

Hạ Nhất Nhiễm vốn là rất đẹp, lại làm một bàn đồ ăn ngon.

Không phụ lòng cùng Hạ Cận Nghiêu khen: Nên mở một nhà hàng

Ngoài trừ lúc cô bước vào, cô thấy được chính mình cùng người phụ nữ khác ái muội, anh cũng không lên tiếng phản bác chuyện này.

Ăn xong cơm chiều, Đường Hạo Nam mang theo cô rời khỏi Tứ Hợp Viện, hai người đi ở trong ngõ sâu, khóe miệng Hạ Nhất Nhiễm lại vẫn chứa nhàn nhạt tươi cười.

"Em cười cái gì mà cười, bị bọn họ khen ngợi, cực kỳ vui vẻ sao?" Đường Hạo Nam miệng đầy mùi rượu, châm chọc hỏi.

Hạ Nhất Nhiễm nghe anh châm chọc, không để ý, bước đi nhanh hơn, Đường Hạo Nam tiến lên một bước dài, vươn tay bắt được tay cô, gắt gao dữ chặt.

"Em chạy cái gì mà chạy?! Tôi hiện tại nói em hai câu cũng không được?!"

"Tôi không nghĩ muốn nói chuyện với anh!" Hạ Nhất Nhiễm phản bác, dùng lực hất tay anh ra, lại hất ra không xong.

"Không nghĩ muốn nói với tôi, em nghĩ muốn nói với ai?" Đường hạo Nam không vui hỏi, một tay đem cô đẩy lên trên tường, một tay chống vách tường, một tay giữ cằm cô. (Sao nhiều tay vậy nhể, ổng chơi Kabedon ah)

Mùi rượu nồng nặc hòa với mình hương thơm nam tính của người đàn ông vây quanh cô, hơi thở nóng bỏng phun ở trên mặt, giương mắt khi đó, chống lại con ngươi đen sâu thẳm của anh.

"Vô vị!"

"Vậy em với ai trò chuyện?! Vừa nãy tôi xem em theo chân bọn họ trò chuyện rất vui vẻ nha, chỉ riêng nhìn đến tôi, tươi cười liền suy sụp!" Đường hạo Nam châm chọc, chính mình không phát hiện trong giọng nói của mình mang theo nồng đậm ghen tuông.

Càng là để ý một người, sẽ càng là yêu cầu đối với đối phương càng nhiều, suy đoán lung tung cũng càng nhiều.

"Đối với anh cười, anh sẽ cười lại với tôi sao?" Cô tức giận phản bác, người này thực ngây thơ, thực thất thường, một hồi đối tốt với cô, một hồi lại là nhục nhã.

Đường hạo Nam tức giận đến há mồm liền muốn hôn cô, Hạ Nhất Nhiễm vội vàng xoay đầu, "Anh đừng làm loại chuyện ấu trĩ này nữa rồi! Trở về lại cảm thấy được thực có lỗi với Mộng Mộng rồi!"

Quả nhiên, anh như giống bị người ta điểm huyệt, không có phản ứng.

Hạ Nhất Nhiễm từ trong ngực anh rời khỏi, dẫn đầu đi tới, Đường Hạo Nam đi theo phía sau, nhìn bóng lưng cô.

Trong lòng càng ngày càng mâu thuẫn.

Biết rõ muốn rời xa cô, lại nhịn không được bước đến gần hơn...

Anh đuổi theo cô, dắt tay cô, Hạ Nhất Nhiễm vùng ra muốn tránh khỏi tay anh, Đường Hạo Nam một câu cũng chưa nói, nắm tay cô, đi ở trong ngõ nhỏ đêm hè.

Ánh đèn điện rất sáng, xung quanh một mảnh yên tĩnh có thể nghe được tiếng côn trùng kêu vang rõ ràng, bọn họ nắm tay nhau, liền như thế một trước một sau đi tới.

Trong phút chốc, Hạ Nhất Nhiễm hốc mắt có phần ẩm ướt.

Này giống như là chuyện mà những người yêu chân chính thường làm cùng nhau.

Tại sao?

Không khỏi nghi hoặc, anh tại sao muốn nắm tay cô, tối hôm qua tại sao thiếu chút nữa liền cùng cô phát sinh quan hệ, buổi chiều tại sao vì giấc ngủ trưa của cô mà khoát thảm lông?

Tại sao muốn quan tâm cô?

Không hận cô sao?

Không dám hỏi, sợ phá hoại đi những giây phút hiếm hoi không dễ yên bình.

Hai người đi qua vô số con hẻm, Hạ Nhất Nhiễm vốn là chúa mù đường, bọn họ đi lại là đường nhỏ, nhưng mà, cô một chút cũng không lo lắng đi nhầm, hoặc là đi lạc, bởi vì, có anh ở đây.

Đi xuyên qua mấy con hẻm, vậy mà liền đến Tứ Hợp Viện của anh.

Cửa sáng đèn, bên trong tối đen một mảnh.

Mỗi cái căn phòng trang hoàng đều lộ rõ hơi thở Hiện Đại Hóa, đều có phòng tắm cùng nhà vệ sinh riêng.

Đường hạo Nam chỉ gian phòng khách cho cô, đưa áo sơmi của chính mình cùng quần đùi mặt ở nhà cho cô.

Hạ Nhất Nhiễm tắm rửa xong, đi ra sân hóng mát khi đó, thấy anh nằm trên ghế nằm hút thuốc, cô xoay người rời đi, bị anh gọi lại.

"Có chuyện gì sao?"

"Thấy tôi liền bỏ chạy?" Đường Hạo Nam sâu xa hỏi.

"Anh đang hút thuốc lá." Hạ Nhất Nhiễm nói khẽ, ở trên ghế đá ngồi xuống, vì có sự xuất hiện của cô, trong không khí tỏa ra hơn vài phần hương khí tươi mát.

Tóc lại vẫn ướt sũng, cô vén tóc, ý đồ hong khô.

Đường Hạo Nam ngồi dậy, đem thuốc lá dụi tắt trong gạt tàn ở trên bàn đá.

Thanh Thủy ra Phù Dung.

Anh đánh giá cô, quần đùi mặc ở nhà của anh, bị cô mặc thành quần short.

Áo sơmi trắng rộng thùng thình bao bọc thân hình nhỏ gầy của cô.

Hạ Nhất Nhiễm bị anh nhìn chăm chú đến có chút không yên, không dám trực tiếp nhìn anh, Đường Hạo Nam lại lại vẫn gắt gao nhìn chằm chằm cô.

Không thích cảm giác cô trốn tránh mình.

"Đúng rồi, anh tại sao muốn can thiệp chuyện của bộ phận nhân sự, bác bỏ đơn từ chức của tôi?" Nhớ tới chuyện này, cô vội vã hỏi.

Hứa Thành nói cho cô, là do ý của anh đưa ra.

Đường Hạo Nam híp mắt, "Rời khỏi Đường thị, em muốn đi đâu?" Anh hỏi, không hy vọng cô ở dưới tầm mắt của anh biến mất.

"Chúng ta đều sắp ly hôn, chẳng lẽ sau khi ly hôn tôi còn muốn ở lại Đường thị công tác?" Cô hỏi lại, vì sao nghĩ đến còn có hơn bốn tháng liền muốn cùng anh ly hôn, trong lòng liền có loại cảm giác không hiểu sao không nỡ a?

Trước kia không phải như thế, cô mỗi ngày ngóng trông, khẩn trương chờ đến kết thúc thời hạn thực hiện di chúc, khẩn trương cùng anh ly hôn, thoát khỏi khổ cảnh này.

Đường Hạo Nam cắn chặt răng, tâm tình cũng nặng nề như cô.

Trước kia anh cũng là chỉ mong sao sớm một chút cùng cô ly hôn, nằm mơ cũng muốn thoát khỏi đoạn hôn nhân buồn cười này, để cho cút khỏi tầm mắt mình!

Hiện tại...

"Sau khi cùng tôi ly hôn, em có cái tính toán gì không?" Hai tay người đàn ông nắm chặt tay vịnh ghế mây, trầm giọng hỏi.

Hạ Nhất Nhiễm ngửa đầu nhìn trời đầy sao, khóe miệng nhếch lên, "Dự tính đi nước Pháp bồi dưỡng, có thể di dân ra nước ngoài định cư càng tốt."

Cô bình tĩnh nói.

"Ở nước ngoài định cư? Em là không nghĩ muốn trở lại đúng không?!" Đường Hạo Nam tức giận hỏi.

Anh giống như đột nhiên liền tức giận, Hạ Nhất Nhiễm khó hiểu nhìn anh.

"Anh cũng biết, tôi cùng người nhà quan hệ không tốt, nơi này không cái gì vướng bận." Tương lai người duy nhất có thể có thể nhớ tới, chính là anh rồi.

Đường Hạo Nam tức giận cùng ghen tuông dâng trào trong lòng càng thêm lợi hại.??.!

Không có cái gì vướng bận...!

Anh thì sao?!

Anh trong lòng gầm thét, liền tính không thích anh, giữa bọn họ lại vẫn có rất nhiều năm hữu nghị đi?

Cảm xúc phức tạp tích tụ trong lòng ngực, có cảm giác chua xót cũng có buồn khổ, rất muốn đối với cô phát hỏa, lại cực lực khống chế lại, sợ chính mình mất bình tĩnh khiến cô bị thương!

"Hừ! Em đem Mộng Mộng hại thành như vậy, liền muốn bỏ đi cho xong? Nghĩ cũng thật tốt đẹp quá ha!" Đường Hạo Nam tức giận đứng lên, hướng cô gào rống.

"Anh lại muốn như thế nào?!" Cô luống cuống, cảm giác anh còn không có đồng ý buông tha cô, lại vẫn coi cô như kẻ thù!

"Tôi không li hôn!" Đường Hạo Nam thốt ra, bỏ lại những lời này, bước đi rồi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 2/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vợ Trước Muốn Tái Hôn Chương 36: Tôi không li hôn

Bạn đang xem Vợ Trước Muốn Tái Hôn. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com. Tác giả: Lâm Hy. Chapter này đã được 53 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.