247Truyen.com

Vợ Trước Muốn Tái Hôn Chương 35: Trên thân em có chỗ nào tôi không thấy qua

Vợ Trước Muốn Tái Hôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vợ Trước Muốn Tái Hôn Chương 35: Trên thân em có chỗ nào tôi không thấy qua online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Đường Hạo Nam tới cùng không phải một người đàn ông vô tình đến thế, vuốt ve vết sẹo chằng chịt phía sau lưng cô, lòng cũng giống chằng chịt rối loạn như vết sẹo kia, gắt gao nhăn nhúm cùng một chỗ.

Hạ Nhất Nhiễm bởi vì hành động ôn nhu của Đường Hạo Nam, lòng dần dần mềm mại, khóe miệng dương lên ý cười.

"Đã nói, không phải là vì anh rồi. Liền tính bởi vì anh, thì lại như thế nào?" Cô cười nói, từ từ nhắm hai mắt, lòng tràn đầy chua xót.

Anh đối với cô có phải còn có chút tình cảm thương tiếc hay không?

Dù cho một chút thôi cũng được.

Ví như là vì anh, trong lòng anh sẽ cảm thấy được chút cân bằng, ít nhất, ở trong lòng cô, anh là có vị trí có phân lượng.

"Đi ngủ! Đừng nữa chọc tôi tức giận!" Đường Hạo Nam trầm giọng nói, bức ép chính mình kiềm chế cảm xúc, cũng kềm kích thích chế đối với cô.

Hạ Nhất Nhiễm từ từ nhắm hai mắt, vùi đầu ở trong lòng anh, tham lam hít lấy hương vị trên người anh, hi vọng thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này, hi vọng giữa bọn họ khôi phục hài hòa đã từng. Cô thật sự không nghĩ muốn cùng anh ầm ĩ, thật sự hi vọng cùng anh làm một đôi bạn dù là bình bình thường nhất cũng đủ rồi.

Là bạn bè, không phải vợ chồng, lại càng không là phải tình nhân.

Bởi vì uống thuốc cảm, cô rất nhanh đi vào giấc ngủ, trong mộng, cô ôm Đường Hạo Nam mà cô yêu thương, cảm giác được kiên định cùng ấm áp đã lâu không có.

Mà Đường Hạo Nam ở trong mộng đối với cô cũng cực kỳ ôn nhu, thương tiếc.

Thế giới chỉ có hai người  bọn họ, không có Đồng Y Mộng, cũng không có Kha Dịch Thần, về tới lúc ban đầu.

Hạ Nhất Nhiễm trước kia thi thoảng sẽ ảo tưởng, nếu Đường Hạo Nam về sau không có quen biết Đồng Y Mộng, anh có thể lâu ngày sinh tình mà thích chính mình hay không?

Ảo tưởng rất tốt đẹp, hiện thực đối với cô mà nói lại cực kỳ tàn khốc.

Cảm giác hạnh phúc đó khiến cô ngủ rất ngon ngủ một giấc dài, vẫn ngủ thẳng giữa trưa ngày hôm sau, cảm mạo không hề chuyển biến tốt chuyển, ngược lại nặng thêm.

Đường Hạo Nam là nghe An Lạp nói, Hạ Nhất Nhiễm hôm qua trời xế chiều vốn đĩ đã nằm viện, cô là mang bệnh tham gia bữa tiệc tối hôm qua.

Cái người con gái quật cường này, vì cái gì đối với công việc dụng tâm như vậy?

Không phải đã xin từ chức sao?

Đường thị đối với cô luôn luôn không ra sao, cô vậy mà cúc cung tận tụy như thế!

...

Đường hạo Nam trở lại phòng khách sạn khi đó, Hạ Nhất Nhiễm đã thức dậy, bộ dạng ngây ngô ngờ nghệch, sắc mặt tái nhợt, tóc tai tán loạn.

Nhìn thấy anh, mới có chút tinh thần, phòng bị bao quấn chặt chăn, bởi vì trên người cô không mặt cái gì.

Nhìn dáng vẻ Đường Hạo Nam xem ra cực kỳ mất hứng, mặc vẫn như cũ cực kỳ hưu nhàn, quần bó, áo sơmi, sau khi tiến vào liền đi đổ nước.

Hạ Nhất Nhiễm muốn mở miệng nói chuyện mới phát hiện, cổ họng gần như hoàn toàn khàn khàn, nói không nên lời cái gì.

Đường Hạo Nam bưng cốc nước đến gần, lấy thuốc cho cô, cô miễn cưỡng khởi động, uống thuốc rồi, một câu không thể nói nên lời, chỉ vào tủ quần áo, cô nghĩ muốn mặc quần áo.

Đường Hạo Nam giúp cô mở ra tủ quần áo, từ trong ngăn kéo tìm một bộ nội y bằng ren màu tím nhạt, chọn một cái áo thun tay dài cùng quần jean.

Tiện tay để lên trên giường, Hạ Nhất Nhiễm lại vẫn trốn ở trong chăn.

Đường Hạo Nam biết, cô thẹn thùng.

"Hừ... Trên thân em có chỗ nào tôi không thấy qua, làm màu cái gì, khẩn trương mặc vào, tôi muốn đi ăn cơm rồi!" Anh hừ lạnh, giọng điệu mang châm chọc, xoay người ra ngoài.

Hạ Nhất Nhiễm vội vàng đem nội y lấy vào trong chăn, bọc chăn, mặc vào.

Trong không khí phiêu đãng mùi hương cơ thể chỉ thuộc về cô, nghĩ đến Hạ Nhất Nhiễm đang thay quần áo, nhớ tới tối hôm qua thiếu chút nữa liền phát sinh quan hệ, Đường Hạo Nam không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, con ngươi càng lúc càng sâu, như là mực đặc nhuộm dần tối đen.

Sâu trong bụng dưới, có ngọn lửa đang rộn rạo muốn bùng cháy

Hạ Nhất Nhiễm từ trong chăn chui ra, thấy Đường Hạo Nam đưa lưng về phía chính mình, dứt khoát ngồi dậy, cầm lấy áo thun viền ren trắng mặc vào.

Đường Hạo Nam xoay người khi đó, vừa lúc thấy dáng vẻ cô trên người mặt nội y ren màu tím ở trong mắt, nháy mắt nhiệt huyết sôi trào cuồn cuộn!

Hạ Nhất Nhiễm mới vừa chui vào cổ áo thun, liền đối diện với ánh mắt nóng bỏng kia, "Lưu... Lưu manh!" Cô nói so với giọng vịt đực vẫn còn khó nghe, hướng anh trách cứ.

Đường Hạo Nam tức giận trừng mắt nhìn cô, cô mới lập tức mặc quần áo xong.

Anh nếu là lưu manh, đã sớm đem cô ăn sạch rồi!

Đường Hạo Nam ở trong lòng hừ lạnh.

Hạ Nhất Nhiễm mặc quần jean, đi một đôi giày da đáy bằng, rửa mặt xong ra ngoài, đã htấy Đường Hạo Nam vẻ mặt không kiên nhẫn.

Cô lại không muốn cùng anh đi ăn cơm, anh mắc gì phải không kiên nhẫn như vậy? Nếu gấp, liền đi đi!

Cô ở trong lòng kháng nghị, ngoài mặt cũng không dám nói ra, cổ họng của cô cũng nói không được nói, im lặng đi theo anh nhanh chóng ra khỏi khách sạn.

Đường Hạo Nam đối với Bắc Kinh dường như rất quen thuộc, anh là lái một chiếc Wrangler biển số Bắc Kinh chở cô đi một nhà hàng đồ Quảng.

Anh, cái con người này trước sau đều rất cường thế, hơn nữa ở trước mặt cô, gọi cơm thời điểm cũng chưa hỏi cô.

Lúc món ăn dọn lên thời điểm, cô mới ý thức được, tất cả món anh gọi, đều là món cô thích ăn.

Làm cho người ta cảm thấy được ấm áp hơn nữa chính là, anh lại vẫn tỉ mỉ gọi một phần tuyết lê chưng đường phèn giúp nhuận hầu nhuận phổi.

Ăn cơm thời điểm, anh vẫn lại là bộ dạng lãnh đạm khô khốc, giống như là không nghĩ để ý đến cô, Hạ Nhất Nhiễm cũng không nói chuyện.

Ăn xong tô cháo loãng đầy chất dinh dưỡng, cảm giác thoải mái hơn!

Bởi vì cùng anh không có gì để nói, cô nhàm chán lướt di động, nhìn đến tin tức về vị Trương tổng tối hôm qua ý đồ phi lễ cô khi đó, cô nhíu mày.

"Anh thực sự đem công ty Trương Ngọc Cường thu mua rồi sao?!" Cô nhìn Đường Hạo Nam đối diện chính đang chậm rãi, tao nhã sủi cảo tôm, trầm giọng hỏi.

Vị trí của bọn họ ngồi ở cửa sổ, ánh sáng bên ngoài chiếu vào trên người anh, anh mặc áo sơmi trắng, xem ra ôn nhuận vô hại, nhưng mà, ai có thể nghĩ đến, người đàn ông ở trước mắt cô lại là một Diêm Vương có thể trong vòng một đêm, có thể để cho một công ty đóng cửa!

Đường Hạo Nam nâng mắt, liếc Hạ Nhất Nhiễm ngồi đối diện, khóe miệng nâng lên, "Em chẳng lẽ tưởng là Đường Hạo Nam tôi chỉ là thuận miệng nói vui sao?" Anh châm chọc nói, cho dù thô ngữ từ trong miệng anh nói ra, cũng làm cho người ta không biết là thô tục.

Ý của anh là, anh nói được thì làm được!

"Vậy cũng không thể thật sự..." Hạ Nhất Nhiễm cau mày, thì thào nói nhỏ.

Cảm thấy được Đường Hạo Nam ra tay cực kỳ tàn khốc, cái tên Trương Ngọc Cường hiện tại khẳng định sắp bị ép đến phải tự sát đi?

"Hừ, Hạ Nhất Nhiễm, thu lại chút lòng dạ đàn bà đó của em đi! Đừng làm như mình là Bạch Liên hoa, cái tên họ Trương kia tối hôm qua thiếu chút nữa đem em cưỡng bức đó, em lại vẫn vì hắn thương xót?" Đường Hạo Nam khinh bỉ nói, cũng không biết cô là thật thiện lương, hay vẫn lại là giả vờ!

Anh lại bắt đầu nói lời ác độc rồi.

Hạ Nhất Nhiễm không lại nói nữa, cô mới không vì thứ cầm thú cặn bã kia mà thương xót, chẳng qua là suy nghĩ cho Đường Hạo Nam mà thôi.

Anh lại vẫn là giống như hồi trước, không buông tha bất luận cái cơ hội gì nói móc, châm chọc cô.

"Như thế nào không nói nữa?" Nhìn đến cô không lên tiếng, anh cho rằng cô tức giận, nhíu mày, không vui hỏi.

Liền tính cô không vui, anh cũng không có khả năng dỗ giành cô!

"Nói chuyện với anh, quả thực là tìm tai vạ." Hạ Nhất Nhiễm thấp giọng phản bác một câu, đối với anh liếc mắt trợn trắng.

"Hạ Nhất Nhiễm, lá gan em to rồi đúng không, còn dám đối liếc mắt trợn trắng với tôi!" Giống như đã không chỉ một lần, Đường Hạo Nam không vui nói, kỳ thật cảm thấy được cô như vậy, muốn so với Hạ Nhất Nhiễm lãnh đạm như nước tồn tại giống cái máy một dạng kia đáng yêu hơn rồi!

"Tôi nào dám nha, tổng giám đốc đại nhân!" Cô nói xong, nghịch ngợm lè lưỡi, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Đường Hạo Nam khóe miệng không tự giác cong lên, "Khẩn trương ăn đi!" Nói xong, gắp gạch cua cho cô.

Ăn cơm xong, đã là buổi chiều, trời vào hạ ở Bắc Kinh không oi bức giống Sùng Xuyên như vậy, sau giữ trưa đều đã rất nhẹ nhàng.

Đường Hạo Nam mang cô đến dinh thự của anh ở Bắc Kinh, là Tứ Hợp Viện kiểu cổ, theo hiểu biết của cô, Tứ Hợp Viện cổ xưa như vậy ở Bắc Kinh không nhiều lắm, giá trị, đương nhiên là, có tiền cũng không mua được.

Có thể thấy được vài năm nay anh đã trở nên càng Tài Đại Khí Thô rồi.

Kỳ thật Đường Hạo Nam ở trong mắt cô, cũng không phải một Phú Nhị Đại hoang dâm vô năng, vài năm nay, Đường thị dưới sự quản lý của anh, so với bốn năm trước, có thể nói là bước sang một tầm cao mới.

Đường gia hiện tại đã thuộc loại một trong những tập đoàn giàu có bậc nhất cả nước rồi.

Tứ Hợp Viện trống vắng không người, trong phòng không có mở điều hòa, nhưng lại có gió tự nhiên mát rượi.

Trong viện, có một gốc cây bạch quả già cành lá sum xuê, dưới tàng cây đặt một cái ghế nằm, còn có bàn đá cùng ghế đá.

Hạ Nhất Nhiễm đầu tiên nhìn đến liền thích nơi này rồi.

Nơi này giống như là chốn bồng lại tiên cảnh quý giá còn sót lại giữa phố xá sầm uất bên ngoài.

Cô ở dưới tàng cây ngồi xuống, Đường Hạo Nam lại vào trong nhà, trở ra khi đó, phát hiện Hạ Nhất Nhiễm ở trên ghế dựa ngủ thiếp đi.

Dưới bóng cây loang lỗ, làn da cô trắng nõn thông thấu, xinh đẹp điềm tĩnh, khóe miệng gợi lên một tia nhợt nhạt ý cười, giống như đang mơ một giấc mộng đẹp.

Là mộng đẹp như thế nào, có thể để cho cô ở trong mộng đều đã cười?

Đường Hạo Nam đứng ở bên cạnh ghế nằm, nhìn cô, âm thầm suy nghĩ, cúi người, đem thảm lông màu nâu nhạt phủ lên thân thể của cô.

Hạ Nhất Nhiễm thoải mái mà trở mình phía dưới, điều chỉnh tốt tư thế, không có mở mắt, tiếp tục ngủ.

"Không tim không không phổ, không chịu để tâm mà." Đường Hạo Nam liếc cô, thấp giọng nói một câu, ra khỏi Tứ Hợp Viện.

...

Hạ Nhất Nhiễm tỉnh lại thời điểm, trong viện chỉ có cô một người, lúc xế chiều, Đường Hạo Nam không biết đi đâu, không ở trong phòng.

Cô không tính toán tại chọc giận anh, công việc bên này bị Đường Hạo Nam can thiệp, cô tính toán ngày mai trở về Sùng Xuyên.

Cô mới ra ngõ nhỏ, trợ lý Đường Hạo Nam, Hứa Thành từ trên một chiếc xe đi xuống, anh ta lễ phép mời cô lên xe, nói là Đường Hạo Nam ở gần đây, bảo cô đi qua đó.

"Hạ tổng, đơn xin từ chức của người, đã bị Đường tổng bác bỏ, hẳn là đã gửi đến hộp thư của người rồi!" Hứa Thành ngồi ở ghế lái phụ, giương giọng nói.

Hạ Nhất Nhiễm nhíu mày, "Không có khả năng đi? Đơn xin từ chức của tôi, vì cái gì bị anh ấy bác bỏ? Anh ấy vì cái gì phải làm như vậy?"

Hứa Thành quay đầu, hướng cô mỉm cười.

"Đường tổng không nỡ để người rời khỏi Đường thị đi!" Hứa Thành cười nói.

Không có khả năng!

Hạ Nhất Nhiễm ở trong lòng phản bác, ngoài mặt không nói cái gì, Đường Hạo Nam anh lại muốn như thế nào làm khó dễ cô đây?

Trong lòng cô có phần không yên.

Xe tại cửa một căn nhà khác dừng lại, Hạ Nhất Nhiễm xuống xe, dưới sự dẫn dắt của Hứa Thành, vào trong nhà.

"Đường thiếu, người đánh một vạn, một vạn nha!"

"Tôi đánh một vạn, em cho tôi cái ưu đãi gì?"

Hạ Nhất Nhiễm bị Hứa Thành dẫn vào cửa nhà chính, vừa mới tiến vào cửa liền nghe được giọng phụ nữ trêu đùa cùng tiếng Đường Hạo Nam vang lên đầy vẻ tà tứ, lập tức, liền nhìn đến Đường Hạo Nam ngồi ở bàn mạt trượt, mặc áo sơmi trắng, bên cạnh anh một người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh.

Ngồi cùng bàn còn có ba người đàn ông khác, các bên cạnh người đều đã kề một vị mỹ nữ, mà dung mạo ba người đàn ông kia đều đã cực kỳ làm cho người ta kinh diễm.

Cũng là người cô không biết.

"Chị dâu! Chị dâu đến rồi!" Người đàn ông trẻ tuổi ngồi vị trí chủ nhà nhìn thấy cô, lập tức đứng dậy, giương giọng hỏi.

Hạ Nhất Nhiễm nhìn về phía anh ta, một tiếng "Chị dâu" này kêu được cực kỳ châm chọc.

Cô vẫn lại là lễ phép cười gật gật đầu.

Hai người dàn ông khác cũng đứng lên, một tiếng "Chị dâu" kêu, chỉ có Đường Hạo Nam, vẫn như cũ ngồi ở kia, há mồm ăn nho do người phụ nữ bên cạnh đút tới.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 2/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vợ Trước Muốn Tái Hôn Chương 35: Trên thân em có chỗ nào tôi không thấy qua

Bạn đang xem Vợ Trước Muốn Tái Hôn. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com. Tác giả: Lâm Hy. Chapter này đã được 73 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.