247Truyen.com

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 183: Bị chê cười, cuối cùng phá công

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 183: Bị chê cười, cuối cùng phá công online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch đã biến mất sáu đêm, Cố Thất Thiếu tìm toàn bộ Dược thành cũng không có manh mối, ngay lúc hắn muốn chối bỏ danh dự của Long Phi Dạ, cuối cùng Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch cũng xuất hiện.

Hai người vừa vào phòng khách, đang định đóng cửa, Cố Thất Thiếu bỗng xuất hiện, một tay ngăn cửa, nheo cặp mắt yêu dã hẹp dài, lạnh lùng cười, cả người tỏa ra khí lạnh nguy hiểm rợn người.

Hàn Vân Tịch nhún vai, thoải mái mở cửa mời hắn vào.

Cố Thất Thiếu không chỉ trích nàng cái gì cả, còn mỉm cười rực rỡ với nàng.

Hàn Vân Tịch nhếch khóe miệng nhưng không cười, Cố Thất Thiếu nhìn về phía Long Phi Dạ, bờ môi lập tức câu lên một nụ cười mỉa mai: "Tần Vương điện hạ đi thám thính tin tức đã sáu ngày, chắc hẳn thám thính không ít cơ mật đúng không?"

Long Phi Dạ không để ý, ngồi thẳng xuống pha trà, còn rót cho Hàn Vân Tịch một chén, ý bảo nàng tới ngồi xuống.

Hàn Vân Tịch đang muốn đi qua, Cố Thất Thiếu liền giành vị trí kia, tùy tiện nâng chén trà lên, uống hết một hơi: "Nghe nói bệnh dịch của Thiên Ninh đế đô khống chế không tệ, đến nay Tần Vương điện hạ vẫn chưa thực hiện lời hứa, bản thiếu gia cần phải bắt đầu tính toán lợi ích."

Long Phi Dạ cao cao tại thượng ngồi đó, không nói một lời, thậm chí không thèm nhìn Cố Thất Thiếu một chút.

Lần này, Cố Thất Thiếu cũng trầm mặc, dần dần thu vẻ cười trong mắt, thay vào đó là khí tức nguy hiểm, cả phòng yên tĩnh, bầu không khí càng ngày càng không thích hợp, Hàn Vân Tịch ở một bên nhìn cũng không dám lên tiếng.

Long Phi Dạ cũng không phải là người không tuân thủ lời hứa, nhưng vì sao hắn hờ hững, Hàn Vân Tịch cũng không biết.

Rốt cuộc Cố Thất Thiếu mới chậm rãi đứng lên, trong con ngươi cười lạnh hiện lên một tia sát ý, nhưng mà ai biết, ngay sau đó, Sở Tây Phong tiến đến: "Điện hạ, thứ ngươi cần đã đưa tới."

Chỉ thấy trong tay Sở Tây Phong bưng một hộp gấm hình chữ nhật, vừa nhìn đã biết đây chính là bảo bối được cất giấu, Vân Tịch nghi ngờ bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh Long Phi Dạ.

"Mở ra, để hắn kiểm tra hàng." Lúc này Long Phi Dạ mới nhàn nhạt mở miệng.

Kiểm hàng?

Chẳng lẽ cái này là...

Hàn Vân Tịch không thể tưởng tượng nổi, Cố Thất Thiếu nheo hai con ngươi lại, vẻ mặt hoài nghi, chăm chú nhìn hộp gấm kia.

Sở Tây Phong đặt hộp gấm lên bàn, chậm rãi mở ra, chỉ thấy bên trong thật sự cất giấu một giống cây Dược trà, trên rễ bên trên còn mang theo thổ nhưỡng, cành lá bên trên còn có vài mầm non xanh nhạt.

"Cái này... chính là giống cây Dược trà!"

Hàn Vân Tịch vô cùng kinh ngạc, sùng bái nhìn Long Phi Dạ, Cố Thất Thiếu cũng coi như đợi trong vô vọng, tên này đã sớm nắm vật trong tay, hắn đi Mộc gia lúc nào, sao không kinh động đến bất kì người nào.

Lúc này Long Phi Dạ mới nhìn thẳng Cố Thất Thiếu, lạnh lùng nói: "Kiểm tra hàng đi."

Dù Cố Thất Thiếu không biểu hiện kinh ngạc, thế nhưng vẻ kinh ngạc dưới đáy mắt căn bản giấu không được.

Không cần kiểm, hắn liếc mắt liền biết được những thứ này là đồ thật, vô cùng chính xác!

Chỉ là... sao Long Phi Dạ chiếm được thứ này, phải biết rằng những thứ này cũng không phải của Mộc gia, mà là Tạ gia!

Hắn xưng nhầm Mộc gia, đó chỉ là một cái bẫy thôi.

Sở dĩ lựa chọn "giống cây Dược trà" chính là bởi vì người biết được thứ này ít càng thêm ít, sao Long Phi Dạ lại biết thứ này ở Tạ gia?

Mà hắn lại có thể trộm đến thần không biết quỷ không hay, mấy ngày nay Tạ gia cũng không truyền tin tức mất đồ.

Nói một cách khác, Long Phi Dạ cũng biết kế sách của hắn?

"Kiểm xong chưa?" Long Phi Dạ hơi không kiên nhẫn.

"Đúng, chính là thứ này, Tần Vương điện hạ tốc độ tốt, năng lực tốt!" Cố Thất Thiếu cũng không tiếc rẻ tán dương.

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại lạnh lùng nói: "Vậy mang đồ vật đi đi, không tiễn."

Vừa dứt lời, đáy mắt Cố Thất Thiếu hiện ra vẻ tà lạnh âm trầm, không thể nghi ngờ nữa, hắn thua rồi, Long Phi Dạ rất khinh thường hắn, bất quá từ trước đến nay hắn chơi được thua được, hắn cười càng xán lạn hơn, vô cùng phong độ thở dài: "Vậy tại hạ không khách khí, đa tạ!"

Dứt lời, cầm đồ vật đi mất.

Nhìn qua tất cả đều rất bình thường, ai ngờ lúc này rốt cuộc Hàn Vân Tịch nhịn không được, phụt một tiếng bật cười.

Mặc dù là bật cười nhưng lại mỉa mai hơn khuôn mặt lạnh lùng của Long Phi Dạ!

Mấu chốt là, chuyện này khiến Cố Thất Thiếu phát hiện mình mất hết mặt mũi trước mặt Hàn Vân Tịch.

Rốt cuộc, Cố Thất Thiếu phá công, khuôn mặt dù trời có sập đó cũng tươi cười rốt cuộc cũng cứng đờ, đi thẳng ra cửa, khuôn mặt yêu dã tuyệt mĩ kia cũng cứng ngắc.

Long Phi Dạ, lần này, xem như ngươi lợi hại!

Thấy Hàn Vân Tịch cười, khóe môi Long Phi Dạ cong lên ý cười hài lòng, chỉ là rất nhanh liền biến mất không thấy gì nữa.

"Sở Tây Phong, chuẩn bị xe, về Đế đô." Hắn nhàn nhạt dặn dò.

"Bây giờ phải trở về sao?" Hàn Vân Tịch vội vã hỏi.

"Nàng có việc?" Long Phi Dạ hỏi lại.

"Ban đêm trở về được không? Ta còn có chút dược liệu chưa mua." Vất vả lắm mới đến Dược thành một chuyến, Hàn Vân Tịch còn muốn chuẩn bị thêm nhiều dược liệu.

Long Phi Dạ không trả lời, trầm tư.

Thấy thế, Hàn Vân Tịch vội vàng nói: "Nếu không điện hạ về trước đi, thần thiếp một mình trở về cũng được."

Nhưng Long Phi Dạ lại nói: "Dẫn nàng đến chỗ này, đi thôi."

Đến khi nhìn thấy "Sở dược liệu" bốn chữ này, suýt nữa dọa Hàn Vân Tịch, nàng không thể đoán được Long Phi Dạ lại đưa nàng đến đây.

Lúc nàng ở hội đấu giá có nghe đến nơi này, nơi này mua bán tất cả đều là tinh phẩm dược liệu thượng đẳng, nếu như không có tư cách hội viên, căn bản không vào được, nghe nói chi tiêu nơi này không ít hơn sàn đấu giá.

Thật ra Hàn Vân Tịch cũng chỉ muốn đi dạo trung tâm buôn bán dược liệu nhỏ mà thôi, mua chút hàng rẻ thôi, bởi vì, trên người nàng không mang nhiều tiền.

Ở hội đấu giá nàng đã "hốt" một khoản của Sở Tây Phong, mặc dù là Sở Tây Phong nhưng trên thực tế kim chủ trả tiền là Long Phi Dạ, năm sáu vạn vàng cũng không phải số lượng nhỏ, nàng tự biết rõ.

Ai ngờ khi đến cửa, Long Phi Dạ liền đưa cho nàng một tấm thẻ vàng: "Đây là chứng cứ vào cửa, tất cả giao dịch chỗ này đều phải dùng tấm thẻ này, cầm chắc lấy. Sau khi mặt trời lặn, ta chờ nàng ở cửa.”

Đây chính là tổng giám đốc bá đạo trong truyền thuyết sao?

Nàng không muốn, có phải hắn cũng sẽ mạnh mẽ đưa nàng không?

Nhưng Hàn Vân Tịch cũng không nói không muốn, Long Phi Dạ thật sự nhét thẻ vàng vào trong tay nàng, lại dặn một câu: "Sau khi mặt trời lặn ta chờ ở chỗ này, đừng quên.”

Nói xong, hắn xoay người rời đi, Hàn Vân Tịch không có thời gian từ chối, đột nhiên phát hiện động tác xoay người của tên này thôi cũng đẹp như vậy!

Nhìn thẻ vàng trong tay, Hàn Vân Tịch có chút dở khóc dở cười, bất quá, Long Phi Dạ đã khẳng khái hào phóng như vậy, nàng cũng không khách khí, coi như chuyến này không thu phí khám bệnh của hắn đi!

Nàng cầm thẻ vàng quý trong tay, dáng người nhanh chóng biến mất trong Sở dược liệu.

Đưa Hàn Vân Tịch vào bên trong Sở dược liệu, Long Phi Dạ có thể yên tâm trăm phần, có thể đi vào nơi này đều không phải là người bình thường, nhưng có thể kinh doanh nơi này càng không phải là người bình thường, chỉ cần Hàn Vân Tịch không ra khỏi Sở Dược liệu, nhất định Sở dược liệu sẽ phụ trách an toàn tuyệt đối cho nàng.

Sở Tây Phong cho rằng Tần Vương điện hạ còn có những chuyện khác phải làm, nhưng mà ai ngờ Tần Vương lại không đi xa, mà là tiến vào một quán trà gần đó.

Phải biết rằng thời gian của Tần Vương điện hạ quý như sinh mệnh, trong tay hắn còn nhiều chuyện phải xử lý.

Đây có được coi là một cách làm hài lòng con gái không? Tóm lại, Sở Tây Phong không dám tưởng tượng.

Long Phi Dạ vừa uống trà, vừa thưởng thức bình sứ Thanh Hoa, trên khuôn mặt lạnh lùng có một tia âm trầm.

Sở Tây Phong vừa thấy bình sứ Thanh Hoa kia, cảm thấy hơi kinh hãi, chủ tử đã rất lâu không lấy vật này ra.

Đầu của cái này có một vị độc, có một cái tên cực kỳ êm tai "Mê Điệp Mộng", mà chính độc dược này, liên quan đến cả đời Tần Vương điện hạ, chỉ là Tần Vương lại hoàn toàn không biết gì về vị độc này cả.

Một năm trước độc của nội gian Bắc Lệ sử dụng rất giống với cái này, mặc dù không hoàn toàn như vậy, nhưng cũng xem như là đầu mối duy nhất, nếu không, sao Tần Vương điện hạ lại điều tra chuyện nội gian Bắc Lệ lâu như vậy chứ?

Phải biết rằng, Bắc Lệ càng uy hiếp Ninh Thiên, Thiên Vi Hoàng đế càng không dám phân tinh lực đối phó Tần Vương.

Long Phi Dạ nhìn bình sứ Thanh Hoa, có chút lơ là, hồi lâu sau, hắn mới nhìn Sở Tây Phong, thản nhiên nói: "Nàng... sẽ nhận ra loại độc này chứ?"

Nàng, người này không thể nghi ngờ chính là Hàn Vân Tịch.

Sở Tây Phong giật mình, vội vàng nói: "Điện hạ, xin nghĩ lại!"

Trước nay Hàn Vân Tịch luôn là một bí mật, cho dù nàng thật sự là phế vật tiểu thư của Hàn gia, mẫu thân của nàng Thiên Tâm phu nhân cũng không rõ lai lịch.

Chính bởi vì Hàn Vân Tịch độc thuật hơn người, vật quan trọng như vậy, càng không thể giao cho nàng.

Long Phi Dạ như có điều suy nghĩ nhìn Sở Tây Phong một chút, rất nhanh liền thu hồi bình sứ Thanh Hoa, cũng không nói thêm gì nữa.

Sở Tây Phong suy nghĩ không thấu tâm tư của hắn, muốn khuyên, nhưng lại chần chờ một chút, cuối cùng cũng không nói gì.

Sau khi mặt trời lặn, Long Phi Dạ đúng hẹn đến trước cửa Sở dược liệu gặp Hàn Vân Tịch, Hàn Vân Tịch quả nhiên là bại gia nữ, liều mạng mang một đống dược liệu, đầy cả một xe ngựa.

Sở Tây Phong nhìn đến mắt trợn tròn, Long Phi Dạ ngược lại nháy nháy mắt, lúc Hàn Vân Tịch muốn trả thẻ vàng cho hắn, hắn chỉ thản nhiên nói: "Nàng giữ đi, sau này bản vương cần dược liệu, tìm nàng là được."

"Không thành vấn đề, đa tạ điện hạ." Hàn Vân Tịch rất sảng khoái, nàng không thích cùng một nam nhân tranh luận về vấn đề tiền.

Một bên, Sở Tây Phong nhìn đến mắt trợn tròn, hắn nghĩ, rốt cuộc hắn không cần lo tiền điện hạ nhiều như vậy sẽ xài không hết.

Chuyến đi Dược thành này, Hàn Vân Tịch thu hoạch nhiều nhất, Long Phi Dạ cũng không uổng công đến, tâm trạng hai người cũng không tệ, sau khi ăn bữa tối ở quán rượu, rốt cuộc cũng lên đường về Đế đô.

Về phần Cố Thất Thiếu, sớm đã bị người của Tạ gia vây quanh, căn bản không rảnh quan tâm bọn họ.

Về phần tại sao Long Phi Dạ lại biết cây giống dược liệu trên tay Tạ gia, đó chính là bản lĩnh của hắn, mà về phần tại sao người của Tạ gia lại biết cây giống dược liệu trên tay Cố Thất Thiếu, cái này rất rõ ràng là Long Phi Dạ tố giác.

Tóm lại, lần này Cố Thất Thiếu thua thiệt lớn, mà Hàn Vân Tịch kiếm được nhiều nhất!

Trở lại Đế đô đã là mấy ngày sau, độc dịch hạch cũng đã qua rồi, trải qua một phen càn quét, toàn bộ Đế đô sạch sẽ không ít, dường như ngay cả không khí cũng mát mẻ.

Hàn Vân Tịch mang hai hộp tổ yến tinh phẩm cho Nghi thái phi, Nghi thái phi vô cùng bất ngờ, vốn dĩ nghĩ rằng chuyện Vinh Lạc công chúa trước kia sẽ là một cái sẹo trong lòng Hàn Vân Tịch, không nghĩ rằng Hàn Vân Tịch còn tặng cho bà lễ vật này.

Lo lắng trong lòng Nghi thái phi lập tức biến mất, bà kéo tay Hàn Vân Tịch, cười hỏi: "Vân tịch, bụng của ngươi... cũng nên giành chút sức, lúc nào cho Tần Vương phủ chúng ta niềm vui đây."

Hàn Vân Tịch ngoài cười nhưng trong không cười, thực tình cảm thấy Nghi thái phi này chuyển biến quá lớn, nhưng nàng cũng không biết, bởi vì mấy câu trong yến tiệc đêm giao thừa Long Phi Dạ nói và chuyện kháng chỉ đã truyền đi khắp nơi, vị Tần vương phi này đang được thịnh sủng!

Qua loa vài câu, Hàn Vân Tịch liền vội vàng rời đi.

Nhưng bên phía viện, Mộ Dung đã lâu không lộ diện nhìn chằm chặp bóng lưng của nàng, đáy mắt tràn đầy oán hận!

Mấy ngày trước đây, Bình Bắc Hầu tới đây định ngày thành hôn, mặc dù mẫu phi lùi về sau, thế nhưng ngày nào nàng chưa gả thì chưa lộ mặt ra ngoài!

Ngay cả mẫu phi cũng đứng bên phía Hàn Vân Tịch, Mộ Dung tựa như biết mình nhất định phải tìm chỗ dựa khác, chỉ là lúc này ai có thể giúp được nàng đây?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 20 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 183: Bị chê cười, cuối cùng phá công

Bạn đang xem Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com. Tác giả: Giới Mạt. Chapter này đã được 32 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.