247Truyen.com

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 182: Quỷ dị, vào túi an toàn

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 182: Quỷ dị, vào túi an toàn online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

"Vèo vèo vèo!"

Từng mũi tên từ bốn phương tám hướng bay tới như bão tố phong ba, Long Phi Dạ ôm Hàn Vân Tịch vào trong ngực thật chặt, cơ thể linh hoạt né tránh mũi tên.

Trong lúc nhất thời muốn chạy trốn cũng không dễ, nhưng chỉ muốn dựa vào các mũi tên tấn công đả thương Long Phi Dạ cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Nếu là lúc trước, Hàn Vân Tịch nhất định sẽ sợ hãi, thế nhưng sau khi thấy sự mạnh mẽ của tên này, Hàn Vân Tịch đã yên tâm từ lâu, nàng cẩn thận lộ đầu ra khỏi ngực Long Phi Dạ, gian xảo nhìn độc ao phía dưới, rất nhanh liền tập trung tinh thần tiến vào trạng thái.

Trong lúc tinh thần tập trung cao độ, nàng có thể lấy độc từ bên trong hệ thống giải độc, giống như vậy, nàng cũng có thể giấu độc vào bên trong hệ thống giải độc, chỉ là khi giấu hao tốn hơn lấy rất nhiều sức lực.

Hàn Vân Tịch vừa tiến vào trạng thái, liền dần dần quên mất quanh mình có nguy hiểm, mặc cho Long Phi Dạ né tránh, chống cự với mũi tên, cơ thể nàng chỉ chú ý đến ao độc.

Đến cuối cùng, ngay cả quanh mình xảy ra cái gì, có tiếng gì vang lên nàng cũng không nghe được, toàn thế giới trong mắt nàng chỉ còn lại cái ao độc phía dưới kia...

Mưa mũi tên dần dần trở nên thưa thớt, Long Phi Dạ đang thừa cơ hội hội muốn đi, nhưng ngay lúc này, phía dưới truyền đến một tiếng kêu sợ hãi: "Không thấy ao độc đâu rồi! Không thấy rồi!"

Long Phi Dạ nghiêng người tránh mũi tên như bão tố, nhìn xuống phía dưới, lại kinh ngạc phát hiện tất cả độc dược thảo trong cấm địa độc ao đã rỗng tuếch, không chỉ như thế, mà ngay cả nước trong ao độc cũng không thấy đâu cả!

Cái này...

Phía dưới, lão già gầy gò và tất cả mọi người đều giật mình, mà Long Phi Dạ cũng cực kỳ kinh ngạc, nhưng hắn chỉ nhìn một chút, cũng không có dừng lại liền rút lui.

Không biết đám thủ vệ kia kinh ngạc bao lâu, tóm lại, sau khi Long Phi Dạ ra khỏi rừng dược liệu, vẫn không thể tin được những thứ tận mắt nhìn thấy.

"Nàng thấy ao độc không?"

Hắn vừa hỏi, vừa buông Hàn Vân Tịch ra, nhưng ai ngờ lúc này mới phát hiện Hàn Vân Tịch hôn mê trong ngực hắn.

Bất tỉnh lúc nào?

Bị dọa ngất?

Nữ nhân này không đến mức yếu như vậy chứ?

Long Phi Dạ buồn bực không thôi, đáy mắt hiện lên một tia lo lắng, lập tức liền đưa Hàn Vân Tịch trở về Vương gia, nào có thể đoán được, Hàn Vân Tịch hôn mê không tỉnh lại.

Vương công tìm đại phu khắp Dược thành, nhưng không ai có thể chẩn đoán được rốt cuộc Hàn Vân Tịch bị cái gì!

Không bệnh không đau không bị thương, mà mạch đập cũng bình thường, chỉ là mệt mỏi một chút, thế nhưng không đến mức hôn mê bất tỉnh nhiều ngày như vậy.

Về phần trúng độc, Long Phi Dạ không tin nữ nhân này trúng độc mà bất tỉnh.

Mấy ngày nay, tam thế gia Dược thành triệu hoán nhiều hội nghị bí mật, bàn bạc về chuyện ao độc trong rừng cấm địa, đêm hôm đó Long Phi Dạ cũng không nhìn lầm, độc dược thảo và nước độc trong độc ao quả thực hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa.

Vương công đích thân đi một chuyến, xác thực thấy ao độc rỗng tuếch.

"Tần Vương, vấn đề này... quả thực kì lạ." Vương công vuốt râu, liên tục cảm khái.

Mộc gia đã cấu kết Khang Vương, nhất định biết chuyện ngày đó Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch tự tiện xông vào cấm địa, Vương công cũng không vạch trần chuyện Mộc gia cấu kết Khang vương tự tiện sử dụng độc ao, mà Mộc gia cũng không rõ giao tình của Long Phi Dạ và Vương Công, chỉ nói đêm đó có hai người bịt mặt tự tiện xông vào, về phần thân phận gì, cũng không công khai.

Tam thế gia phái thêm người phòng thủ rừng dược liệu, về chuyện của rừng cấm địa, nói là cùng nhau điều tra, nhưng một chút manh mối cũng không có, có trời mới biết cuối cùng có thể tra được cái gì?

"Biến mất cũng tốt, tránh để bản vương phí sức hủy nó đi."

Cấm địa ao độc là bảo vật của Dược thành, thế nhưng trước mặt Vương công, Long Phi Dạ cũng không khách khí.

Vương công biết rõ sự lợi hại trong đó, nếu như ao độc thật sự rơi vào tay Khang Vương, như vậy sẽ có một ngày, đừng nói Vương gia, ngay cả Dược thành cũng khó giữ được, Vương công gật nhẹ đầu, biểu thị tán thành.

"Chuyện này có chút kỳ quặc, e là phải phái thêm người, chú ý kỹ lưỡng, đề phòng lại có biến cố." Long Phi Dạ chân thật nói.

Vương công gật nhẹ đầu, tỏ vẻ đã hiểu, cái ao độc cấm địa kia vốn đầy thần bí, bây giờ tự nhiên biến mất, không chừng ngày nào đó lại đột nhiên xuất hiện, tuyệt đối không thể coi thường.

Đang nói chuyện, phòng trong đột nhiên truyền đến tiếng nói vui mừng của tỳ nữ: "Tần Vương điện hạ, Tần Vương điện hạ, Vương phi nương nương tỉnh rồi! Tỉnh rồi!"

Long Phi Dạ vui vẻ, lập tức đứng dậy đi mất, khuôn mặt hắn không bao giờ thay đổi cảm xúc, nhưng lần này vui vẻ tất cả đều viết lên mặt. Nhìn bóng lưng vội vã kia, Vương công không thể tưởng tượng nổi, thực ra Tần Vương một người lạnh lùng như vậy có thể dẫn Tần Vương phi xuất hành đã làm cho rất nhiều người bất ngờ.

Bên trong phòng, Hàn Vân Tịch vừa mới mở mắt, đầu còn đang hôn mê, tứ chi bất lực, có cảm giác khó tả.

Nàng biết mình đã ngủ rất lâu, chỉ là không biết rõ rốt cuộc ngủ bao lâu.

Nơi này là nơi nào?

Đang muốn hỏi tỳ nữ bên cạnh, giọng nói quen thuộc truyền đến, người trước đây luôn băng lãnh bá đạo, lại lộ ra một tia vui mừng ai cũng nghe được: "Hàn Vân Tịch rốt cuộc nàng cũng tỉnh?"

Đáng tiếc, Hàn Vân Tịch đang choáng váng nặng nề không hề nghe được gì, rất nhanh, khuôn mặt tuấn mỹ đến thần cũng căm phẫn của Long Phi Dạ xuất hiện trước mặt nàng.

Hàn Vân Tịch nhếch miệng, tái nhợt cười một tiếng: "Điện hạ, chúng ta trốn ra được rồi sao."

Long Phi Dạ vừa mới xông ra từ đám cung tiễn kia, thế nhưng đến nơi này, đứng bên giường nhìn Hàn Vân Tịch, lại đột nhiên có cảm giác không biết làm thế nào, hắn chỉ nhàn nhạt lên tiếng "Ừ", liền ngồi xuống mép giường nàng.

Tỳ nữ lập tức rót nước ấm, cung kính đưa cho Long Phi Dạ, Long Phi Dạ tiện tay tiếp lấy, chỉ là sau khi nhận lấy, lại có chút không biết làm sao.

"Điện hạ, mấy ngày này Vương phi nương nương không có chút nước, trước tiên cần phải uống chút nước ấm mới có thể ăn, nô tỳ đi bưng bát cháo tới." Tỳ nữ nói rồi vội vã lui xuống.

Phải mớm nước...

Long Phi Dạ không có đáp lại, nhưng dìu Hàn Vân Tịch rất nhanh, cho nàng tựa vào khuỷu tay mình, mớm nước vào trong miệng nàng.

Động tác của hắn rất lạnh nhạt, tựa hồ lần đầu tiên hầu hạ bệnh nhân, thế nhưng cánh tay của hắn rất có lực, rất chắc chắn.

Hàn Vân Tịch còn choáng váng nặng nề, mê man nhiều ngày như vậy, vừa khát vừa đói, vừa thấy được nước ấm, lòng nóng như lửa đốt, đụng vào miệng liền ọc ọc ọc uống vào, không được mấy ngụm đã sặc: "Phụt... Khụ khụ..."

Vừa sặc một cái, lập tức nôn nước bọt đầy tay Long Phi Dạ.

Thấy thế, Hàn Vân Tịch lập tức ngậm miệng, lập tức tỉnh táo lại, mặc dù yết hầu rất là khó chịu rất muốn ho, nhưng nàng chỉ nhỏ giọng khụ khụ, sắc mặt trắng bệch.

Phải biết rằng Tần Vương điện hạ cực kỳ tôn quý có bệnh thích sạch sẽ! Mà lại là bệnh thích sạch sẽ nghiêm trọng!

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại buông chén nước xuống, vội vã cúi đầu Hàn Vân Tịch xuống, vỗ vỗ sau lưng Hàn Vân Tịch: "Dùng sức ho, kìm nén làm gì, không muốn sống nữa sao?"

Hắn không chê sao?

Hàn Vân Tịch nhịn không được, nặng nề mà ho, ho rất lâu rất lâu mới ho hết nước kẹt trong cổ họng, xong xuôi hết, nàng cũng gần như không còn sức lực, dựa vào trong khuỷu tay Long Phi Dạ.

Nàng suy yếu cực kỳ, giống như một đứa bé phạm lỗi nhìn Long Phi Dạ, sợ hãi nhìn hắn, đang muốn xin lỗi, nhưng sau đó Long Phi Dạ lại cho nàng dựa vào gối đầu, còn hắn đi rửa tay.

Lời xin lỗi đã đến miệng, Hàn Vân Tịch lại nuốt xuống.

Nàng yên lặng nhìn Long Phi Dạ, không nhìn thấy mặt hắn, chỉ thấy một bên mặt lạnh lùng của hắn, lông mày có chút nhíu lại, tựa hồ có chút chán ghét, hắn rửa rất lâu, rất chăm chú.

Thật ra hắn không đẩy nàng ra cũng không tệ rồi, chỉ là, cũng không biết vì cái gì, nhìn Long Phi Dạ chuyên chú rửa tay như thế, trong lòng Hàn Vân Tịch có cảm giác mất mát không nói được.

Lau tay sạch sẽ, nhìn bàn tay được chăm sóc kỹ càng của mình, đáy mắt Long Phi Dạ xẹt qua một tia phức tạp, hắn lại rót một chén nước nữa, hỏi Hàn Vân Tịch: "Uống thêm chút?"

Hàn Vân Tịch lắc đầu, tạm thời không muốn uống.

"Lại uống chút đi."

Long Phi Dạ nói rồi đút chén nước qua, Hàn Vân Tịch lại vô ý thức vươn tay ra tiếp lấy, hai người đều dừng lại, rất nhanh, Long Phi Dạ liền đưa chén nước cho Hàn Vân Tịch, thản nhiên nói: "Không ai giành với nàng, uống chậm một chút."

"Ừm." Hàn Vân Tịch lên tiếng, cúi đầu uống nước.

Hai người đều trầm mặc, hồi lâu, Hàn Vân Tịch mới mở miệng, "Vừa nãy... làm bẩn chàng rồi, thật ngại quá."

Long Phi Dạ nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, cũng không nói thêm gì.

Nhưng Hàn Vân Tịch lại tự nhiên nổi nóng, ngay cả bản thân cũng không hiểu, nàng luôn luôn quả quyết dứt khoát, lại tiêu sái, vì sao trước mặt người đàn ông này lại luôn có cảm giác kì lạ thế này chứ?

Phải chăng có một cảm giác mong nhớ và hy vọng không nên có?

Ngay lúc này, Long Phi Dạ lạnh lùng hỏi: "Nàng hôn mê ba ngày ba đêm, chuyện gì xảy ra? Dọa ngất sao?"

Đổi đề tài này, Hàn Vân Tịch dễ chịu hơn, nàng ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ kinh ngạc: "Ba ngày ba đêm?"

"Xảy ra chuyện gì? Sao lại ngất?" Long Phi Dạ lại hỏi.

"Ta cũng không biết, nhìn thấy nhiều mũi tên như vậy, ta cũng không dám ngẩng đầu, cũng không biết tại sao cảm thấy hô hấp có chút khó chịu, sau đó không nhớ rõ xảy ra cái gì." Hàn Vân Tịch vô cùng chân thành.

Ý có nghĩa là hắn ôm quá chặt nên bị choáng ngất?

Long Phi Dạ nhìn thẳng Hàn Vân Tịch: "Chỉ như vậy?"

Ai da, thật sự không dễ lừa tên này, Hàn Vân Tịch ấp úng: "Thật ra... thật ra lúc thần thiếp khó thở, đẩy điện hạ mấy lần, thế nhưng điện hạ lo tránh những mũi tên kia nên không phát hiện, lực tay điện hạ quá mạnh, thần thiếp thoát không được."

Cái này không nói bóng nói gió gì cả, chính là hắn ôm quá chặt.

Nghe thế này, ánh mắt Long Phi Dạ cũng không láo xược nữa, Hàn Vân Tịch thấy thế liền cười trộm, đây coi là đùa bỡn Tần Vương sao?

Đánh chết cũng không thừa nhận, nàng không to gan như vậy đâu!

Nhân lúc chuyện này chưa nguôi nàng lại tiếp tục nói: "Điện hạ, thần thiếp thật sự ngất ba ngày ba đêm sao? Thần thiếp không bị bệnh lạ gì chứ? Đại phu nói thế nào?"

"Nghỉ ngơi trước đi, đợi chút nữa kêu đại phu đến xem sao." Rốt cuộc Long Phi Dạ cũng thu hồi ánh mắt dò xét kia.

"Điện hạ, chuyện cấm địa ao độc... xử lý như thế nào?" Hàn Vân Tịch thử hỏi.

Long Phi Dạ nói những chuyện quỷ dị thế kia để cho tam đại thế gia sắp xếp.

"Quỷ dị vậy sao! Tại sao có thể như vậy chứ?"

Hàn Vân Tịch cực kì không thể tưởng tượng nổi, vô cùng kích động, nhưng đáy mắt lại hiện lên một tia giảo hoạt, toàn thế giới cũng chỉ có một mình nàng biết vì sao lại như vậy!

"Ao độc vốn đã quỳ dị, tam đại thế gia cũng không biết thế nào. Nhưng biến mất cũng coi như là chuyện tốt." Long Phi Dạ thản nhiên nói.

Nếu không phải ao nước và độc dược thảo cùng nhau biến mất, hắn cũng không biết nên xử lý những vật kia như thế nào, dù gì đó cũng là bảo vật của Dược thành, muốn hủy đi cũng không dễ dàng.

Hàn Vân Tịch gật đầu tới tấp, nàng làm chuyện này thần không biết quỷ không hay, dù tam đại thế gia lại có bản lĩnh thế nào đi nữa, tuyệt đối cũng không tìm ra ao độc, mà ao độc kia cũng không thể lại xuất hiện nước!

Cũng không biết vị Khang vương điện hạ kia biết được sản phẩm mới mà hắn khổ tâm vun trồng bị nàng nhổ tận gốc, thu hết vào trong không gian thì hắn sẽ phản ứng ra sao?

Nàng hơi hơi hí mắt, làm bộ nghỉ ngơi, thật ra thần thức lại vụng trộm tiến nhập vào hệ thống giải độc, chỉ thấy rất nhiều độc dược thảo và nước độc trong ao độc dược đều giấu ở bên trong, nàng mới yên tâm.

Lần này đến Dược thành thật sự không uổng phí, bây giờ nàng còn chưa đủ tinh lực thử khởi động hệ thống giải độc để phân tích những độc dược thảo và nước độc này, nhưng cũng đều rơi vào túi an toàn, nàng cũng không gấp gáp.

Hàn Vân Tịch cũng không biết nước độc và những độc dược thảo này sẽ cho nàng kinh ngạc thế nào, đương nhiên, chuyện này hãy nói sau.

Sau một ngày nghỉ ngơi, rốt cuộc Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch cũng trở lại nhà trọ, mà lúc này, Cố Thất Thiếu đã tìm bọn họ đến sắp tuyệt vọng rồi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 20 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 182: Quỷ dị, vào túi an toàn

Bạn đang xem Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com. Tác giả: Giới Mạt. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.