247Truyen.com

Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2885: Cổ Võ đế quốc (2)

Vạn Cổ Chí Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2885: Cổ Võ đế quốc (2) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Tên còn lại cũng run run nói:

- Ngươi không thể giết chúng ta, chúng ta là thủ hạ của Báo gia, ai cũng cho Báo gia mấy phần mặt mũi, bằng không ngươi ở đế quốc này là lăn lộn không được.

- Không nên giết bọn họ!

Cô gái kia cũng kinh hô một tiếng, sợ đến sắc mặt tái nhợt, nhìn trên mặt đất đã chết mấy người, sợ đến quên khóc, run rẩy nói.

Lý Vân Tiêu cũng nhăn mi lại, có chút hối hận bản thân xen vào việc của người khác. Mặc dù mình giết mấy người này, chỉ cần mình vừa ly khai, tiểu cô nương kia hơn phân nửa sẽ gặp phải tai ương, trừ khi đem thế lực sau lưng những vô lại này nhổ sạch, nhưng như vậy rất phiền toái.

- Thiếu niên, ngươi gây đại họa rồi, đi nhanh a.

Trong đám người truyền đến thanh âm hảo tâm nhắc nhở.

Lúc này từ phía sau chạy ra một đôi phu phụ, chính là phụ mẫu của thiếu nữ, trực tiếp quỳ gối ở trước mặt Lý Vân Tiêu, khóc dập đầu nói:

- Đại nhân, không thể giết bọn họ, thả bọn họ đi đi, bằng không toàn gia chúng ta chết chắc rồi.

Lý Vân Tiêu có chút phiền não nói:

- Báo gia là ai ?

Nam tử kia sửng sốt một chút, ngượng ngùng cười làm lành nói:

- Đại nhân ngài không phải là nói đùa sao? Báo gia ngài cũng không nhận ra?

Lý Vân Tiêu tát một cái, trực tiếp chấn vỡ răng, đồng thời ép vào bụng, lạnh giọng nói:

- Nói nhảm nữa sẽ chết!

Người nọ đau đến đổ mồ hôi lạnh, nhưng mà rất đàng hoàng, nuốt huyết nói:

- Báo gia chính là đại quản gia của Cửu Hoàng Tử Bách Vô Trần.

Nội tâm hắn vạn phần ủy khuất, làm sao cũng nghĩ không ra sẽ có người không đem Báo gia để trong mắt.

- Bách Vô Trần?

Trong lòng Lý Vân Tiêu khẽ động, nhớ lại Chỉ Thái Thanh nói, Bách Vô Trần chính là vị vương tử Quân Như Vân ủng hộ kia, trong lòng nhất thời không thích, lạnh lùng nói:

- Dẫn ta đi gặp Bách Vô Trần.

- A? A!

Người nọ ngây ngẩn cả người, lập tức há to mồm giật mình đứng lên, khổ sở nói:

- Đại nhân ngài nói giỡn, lấy thân phận của tiểu nhân có thể gặp Báo gia cũng đã tam sinh hữu hạnh, ta sao có thể gặp Cửu Hoàng Tử a.

Lý Vân Tiêu biết hắn nói là tình hình thực tế, nói:

- Dẫn ta đi gặp Báo gia của các ngươi.

- Dạ dạ dạ!

Người nọ vội vàng gật đầu, trong lòng vui vẻ, cúi đầu, thần sắc tràn đầy thâm độc.

Nghĩ thầm bên người Báo gia cao thủ nhiều như mây, nếu như ngươi mạo muội đi vào chính là muốn chết, đến lúc đó cái sỉ nhục này muốn gấp trăm ngàn lần trả lại.

Hắn hơi quay đầu đảo qua cô gái kia cùng đôi phu phụ một cái, trong mắt tràn đầy sát ý, đều là cô gái nhỏ này khiến cho bản thân chết nhiều huynh đệ như vậy, cũng nhất định không thể bỏ qua.

Lý Vân Tiêu vẫn là mặt không biểu tình, lạnh nhạt nói:

- Đi thôi.

Một đám người lập tức đi xa, người nọ ở phía trước dẫn đường, Lý Vân Tiêu theo ở phía sau.

Mấy người không có chết mang thi thể, đoàn người ở rất xa theo sau, ngay cả cô gái cùng đôi phu phụ kia cũng đi theo, không dám chạy trốn.

Sau nửa canh giờ, một đám người diễu hành đi tới trước một tửu lâu, phía trên treo một chữ "Trần" rồng bay phượng múa.

Bên trong hoan ca cười nói, rượu kỳ phiêu hương, tất cả mọi người ở phía xa dừng lại, không dám đi lên trước.

Thị vệ trước tửu lâu cũng vênh váo tự đắc, thật xa liền quát to:

- Dừng lại!

Nam tử dẫn đường nhất thời không dám đi, cách xa hơn mười trượng hô:

- Chư vị đại ca, ta là thủ hạ của Báo gia, có chuyện quan trọng muốn gặp Báo gia.

- Gặp Báo gia?

Thủ vệ kia nhìn xuống tràng diện, thân trọng thương, còn mang mấy tử thi, cả giận nói:

- Cút ngay, đừng tìm chết!

Người nọ khẩn trương, tại chỗ quỳ xuống, khóc nói:

- Ta thật là thủ hạ của Báo gia a, tiểu tử này đánh chúng ta trọng thương, mong chư vị đại ca thay chúng ta làm chủ!

- Chư vị đại ca thay chúng ta làm chủ a!

Mấy người còn lại cũng quỳ xuống, khóc cực kỳ bi thương.

- Mấy tiểu tử này thật là thủ hạ của Báo gia, ta nhận ra được.

Một hộ vệ tựa hồ nhận ra bọn họ, giật mình nói.

- Cái gì? Còn có người dám đánh người của Báo gia?

Vài tên hộ còn lại vệ khiếp sợ không thôi, không khỏi quan sát Lý Vân Tiêu vài lần, cảnh giác nói:

- Tiểu tử, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi gây ra đại họa rồi biết không?

Lý Vân Tiêu nói:

- Báo gia ở nơi nào?

Một gã hộ vệ giơ ngón tay cái lên chỉ chỉ phía sau nói:

- Lúc này Báo gia ở trên lầu, không chỉ có Báo gia, Cửu Hoàng Tử Điện Hạ cũng ở đây, chỉ bất quá ngươi không gặp được.

Lý Vân Tiêu gật đầu một cái, liền hướng bên trong tửu lâu đi đến.

Đột nhiên vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy người làm xằng làm bậy thoáng cái đầu thân khác biệt, toàn bộ chết hết.

Vài tên hộ vệ lấy làm kinh hãi, lại đột nhiên phát hiện Lý Vân Tiêu đã không gặp.

Trên tửu lâu, một mảnh cảnh xuân nồng đậm, vũ y xuyên toa, lộ ra ý lã lướt.

Một nam tử mặt quan như ngọc đang thản nhiên uống rượu, ôm mỹ nhân, rất thích ý, các loại tiếng cười vui vang lên mọi nơi.

Đột nhiên một tiếng quát chói tai đâm rách hoàn cảnh, tất cả thanh âm toàn bộ ngừng lại!

- Là ai ?

Trước người nam tử lập tức xuất hiện hai gã hộ vệ, một tả một hữu, đều cảnh giác cùng khiếp sợ nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, hắn đứng ở trung gian các vũ cơ, trước kia căn bản không có người này, hoàn toàn là đột nhiên xuất hiện.

Đám vũ cơ cũng phát hiện dị dạng, kinh hoảng tránh ra hai bên, chỉ còn lại Lý Vân Tiêu lẻ lọi trơ trọi đứng ở trung ương, tất cả ánh mắt đều rơi vào trên người hắn.

- Ngươi là người phương nào?

Cửu Hoàng Tử Bách Vô Trần mi cong mắt tú, ước chừng ba mươi tuổi, thập phần trấn định nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu hỏi.

Hắn chỉ có thực lực Vũ Hoàng, tuy rằng nhìn không thấu Lý Vân Tiêu, nhưng cảm thấy người này bất phàm, trong lúc nhất thời nảy sinh hứng thú.

Lý Vân Tiêu nói:

- Ngươi chính là Bách Vô Trần?

- Vô lễ!

Hai gã hộ vệ trước người Bách Vô Trần cùng kêu lên quát, trên người bọn họ tản ra sát khí, như phun hỏa sơn, trực tiếp xung kích ra, muốn cho Lý Vân Tiêu một hạ mã uy.

Hai người đều là Lục Tinh Vũ Đế cao thủ, so với Bách Vô Trần càng thêm cảm giác được Lý Vân Tiêu không giống tầm thường, nhưng chỉ là nghĩ không giống tầm thường mà thôi, vẫn không có nhiều lo lắng.

Dù sao ở Cổ Võ đế quốc, hai gã Lục Tinh Vũ Đế cao thủ đủ để giải quyết phần lớn sự tình.

Uy áp của hai người ở vài thước quanh thân Lý Vân Tiêu lượn vòng, đem Nghê Thường vũ y của các vũ cơ thổi bay phất phới, một mảnh cảnh xuân vô hạn, làm các nàng kêu sợ hãi liên tục.

- Cái gì?

Nội tâm hai người đồng thời chấn động, khó có thể tin, cảm thấy quá bất khả tư nghị.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều hiện lên một tia nghiêm trọng, muốn thử xuất thủ.

- Dừng tay!

Bách Vô Trần lập tức quát ngừng, trong mắt chớp động tinh quang, lớn tiếng nói:

- Đến, thưởng ghế cho vị bằng hữu này!

Hai gã Lục Tinh Vũ Đế thu liễm khí thế, lui trở về hai bên, bọn họ biết rõ tính cách của Cửu Hoàng Tử, chắc là đến lòng yêu tài, muốn đem người trước mắt này thu nhập dưới trướng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 5 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2885: Cổ Võ đế quốc (2)

Bạn đang xem Vạn Cổ Chí Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Thái Nhất Sinh Thủy. Chapter này đã được 90 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.