247Truyen.com

Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2360: Giảng hòa (2)

Vạn Cổ Chí Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2360: Giảng hòa (2) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Hàn Quân Đình lạnh lùng quét mọi người một cái, liền lăng không một trảo, một lá cây màu vàng xuất hiện ở trong tay, liền ném ra ngoài.

Lá cây kia thoáng cái biến lớn, lớn chừng nửa mẫu.

– Không sợ thì lên, sợ thì cút.

Nàng khẽ quát một tiếng, sau đó bay lên, hai tay không ngừng bấm niệm thần chú, đánh vào Kim Diệp, hóa thành một đạo lưu quang bay đi.

Thân thể mọi người khẽ động, liền bay vào trong, lá vàng giống như Chiến Hạm, ở trên trời cao lóe lên rồi biến mất.

Nửa ngày sau, trên bầu trời một mảnh sơn cốc địa hình cổ quái, Kim Diệp thoáng cái hiện ra.

Sau đó nó ở trên không trung xoay chuyển, bay vào trong sơn cốc.

Ninh Khả Vân nhướng mày nói:

– Nguyên lực ba động thật cường đại, có người chiến đấu ở chỗ này.

– Đó là… có người chạy…

Lý Vân Tiêu kinh hô một tiếng, trong mắt hiện lên tia sáng kỳ dị, mơ hồ nhìn thấy có người phá không rời đi.

Hàn Quân Đình trầm giọng nói:

– Chắc là chỗ này.

Nàng lấy Tinh Bàn ra, kim đồng hồ phía trên xoay tròn, chấn động rất mạnh, tựa hồ không thể định vị.

– May mà trên người Lê còn lạc ấn, chỉ bất quá lúc này bị không gian ba động bao vây, nên có vẻ không chính xác.

Kim Diệp ở trên không trung lắc lư vài cái, liền bay xuống sơn cốc, trên mặt đất quả nhiên có vết tích chiến đấu.

Ở cách đó không xa, có một thi thể nằm trên mặt đất, ngực bị đánh ra một cái động lớn.

– Người nọ là…

Hàn Quân Đình nhìn chằm chằm người nọ một hồi, trầm tư nói:

– Có chút quen mặt, nhưng nhớ không ra là người phương nào.

Ninh Khả Vân cúi người dò xét thương thế, sắc mặt khó coi nói:

– Phiền phức lớn rồi, người này là Cửu Tinh đỉnh phong cường giả, thực lực thậm chí không kém ta.

Hàn Quân Đình cả kinh nói:

– Cửu Tinh đỉnh phong cường giả, bị một quyền đánh bể ngực?

Lý Vân Tiêu nói:

– Nhìn cả người hắn vết thương chồng chất, liền biết không phải một chiêu giết chết, mà là đã trải qua kịch chiến. Nhưng trong Yêu Tộc có người mạnh như vậy, sợ là thực lực đã vượt qua chúng ta dự tính.

Phi Nghê chớp mắt cười nói:

– Sợ cái gì, chúng ta có La Thanh Vân ở đây, chín con Quỷ Tu la không phải ngồi không. Coi như là siêu phàm nhập thánh tới cũng có thể đánh giết.

– Hừ…

La Thanh Vân hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói gì, lời này xác thực cũng không sai.

Chỉ là tất cả mọi người có chút không thích ứng, mới vừa rồi còn là đối thủ, trong khoảnh khắc liền biến thành chiến hữu.

Thế sự quá thần kỳ, nhân sinh như giấc mộng.

Lúc này chín con Quỷ Tu la thành thành thật thật xếp bằng ở phía sau La Thanh Vân, Quỷ Tu la số bảy bị thương, trên người không ngừng dâng lên ánh sáng, tự động chữa trị.

Đột nhiên Lý Vân Tiêu giơ tay lên, một đạo Kiếm mang bắn ra, quát:

– Người nào?

Phanh…

Cách đó không xa, không gian bị tách ra, thân ảnh một nam tử rơi xuống.

Tên nam tử kia tại chỗ phun ra một búng máu, vội nói:

– Đừng xuất thủ, là ta…

Mọi người định thần nhìn lại, là Thánh Vực Tài tư cục trưởng Tử Xú Tịch, cả người hắn là huyết, dị thường chật vật.

Lý Vân Tiêu hồ nghi nói:

– Là ai đánh ngươi thành như vậy?

Ánh mắt Tử Xú Tịch lộ ra vẻ sợ hãi nói:

– Yêu Tộc, những Yêu Tộc đó thật mạnh.

Lý Vân Tiêu nhướng mày, quát:

– Nói cụ thể một chút.

Ninh Khả Vân lạnh lùng nói:

– Thánh Vực lúc nào cũng chỉ cao khí ngang, cái bộ dáng chật vật này, giống như chó hoang a.

Tử Xú Tịch nuốt nước miếng, có loại cảm giác sống sót sau tai nạn, nhìn thấy La Thanh Vân, liền thở phào nhẹ nhõm nói:

– Các ngươi không biết người Yêu Tộc mạnh bao nhiêu a. Lúc ấy ta đã đem Đường Khánh đẩy vào tuyệt cảnh, lại bị bọn họ cứu đi. Tên bị chết kia cũng là Thánh Vực cường giả, tên Vệ Cương, bất quá…

Hắn có chút hồ nghi nói:

– Hắn vốn là thuộc hạ của Bạch Lăng Nguyệt, tại sao lại ở chỗ này?

Lý Vân Tiêu nói:

– Bọn họ tổng cộng có mấy người?

Sắc mặt Tử Xú Tịch cổ quái, lắc đầu nói:

– Không thấy rõ, đánh chết Vệ Cương cùng trọng thương ta, tổng cộng là hai Yêu Tộc, nhưng tựa hồ còn có mấy người ẩn ở bốn phía. Ta vốn cho là hẳn phải chết, may mà các ngươi tới kịp.

Sắc mặt Lý Vân Tiêu khó coi, có ít nhất hai gã Yêu Tộc đạt tới Cửu Tinh đỉnh, khả năng vài tên Đại Yêu kia đã khôi phục thực lực là phi thường lớn.

Tử Xú Tịch lau mồ hôi lạnh trên trán, ngượng ngùng nói:

– La Thanh Vân, sao các ngươi lại đi cùng nhau? Chẳng lẽ Vi Thanh đại nhân cùng chư vị bắt tay giảng hòa?

La Thanh Vân nói:

– Chỉ là cá nhân ta cùng bọn chúng giảng hòa, không có quan hệ gì tới Vi Thanh.

Tử Xú Tịch nói:

– Mấy vị bằng hữu, Khả Vân đại nhân, Vân Tiêu công tử, chúng ta cũng giảng hòa đi…

Ninh Khả Vân lạnh giọng nói:

– Giảng hòa? Tay sai của Vi Thanh, Bản cung gặp một cái giết một cái, hôm nay trước giết ngươi a.

Tử Xú Tịch vội vàng nói:

– Lý Vân Tiêu công tử, mau cứu ta, ta còn thiếu ngươi một mạng a. Nếu ta chết, sẽ không trả được a, đối với ngươi mà nói là tổn thất cực lớn.

Lý Vân Tiêu có chút im lặng, lời như vậy cũng có thể nói sao, hắn vỗ đầu một cái nói:

– Tha cho ngươi một mạng cũng không phải là không thể được, nhưng ngươi nói một chút, ngươi sống có giá trị gì? Vật không giá trị, lưu lại có ích lợi gì?

Tử Xú Tịch vội nói:

– Vân Tiêu công tử nói đùa, Bổn Tọa là Thánh Vực tài tư cục trưởng, quyền cao chức trọng, phú khả địch quốc. Nếu nói ta không có giá trị, trong thiên hạ người có giá trị thật là không nhiều lắm, ha hả…

Lý Vân Tiêu nói:

– Được rồi, mở thức hải ra, để cho ta lạc ấn, ngươi có thể sống.

Sắc mặt Tử Xú Tịch đại biến, tức giận nói:

– Ngươi biết mình đang nói cái gì không? Không nói ta là một Thánh Vực cục trưởng, bản thân còn là Cửu Tinh đỉnh phong cường giả, danh chấn thiên hạ, há có thể cho ngươi vũ nhục.

Lạc ấn vào thức hải, bằng đem mạng của mình giao cho đối phương, trở thành nô lệ, một cái ý niệm liền có thể để ngươi sinh tử.

Ba ba ba ba…

Lý Vân Tiêu vỗ tay khen:

– Tử Xú Tịch đại nhân thiên thu khí khái, làm ta kính ngưỡng a.

Vẻ mặt tán thưởng của hắn trong nháy mắt hóa thành sát khí, phất tay nói:

– Thành toàn hắn, giết.

– Chậm đã…

Tử Xú Tịch hít một ngụm lãnh khí, ngăn cản mọi người nói:

– Chuyện gì cũng từ từ, mọi người đều là nhân vật nỗi danh ở Thiên Võ Giới, không cần thiết động một chút là đả đả sát sát, điều kiện giảng hòa không đủ còn có thể bàn lại, bàn lại…

Lý Vân Tiêu đi tới trước, vỗ vỗ bả vai của Tử Xú Tịch, kéo hắn qua một bên, thấp giọng nói:

– Như vậy đi, ngươi đem các loại thu chi của Thánh Vực trong ba mươi năm qua phục chế một phần cho ta, chúng ta liền là bạn không phải địch.

– Không được.

Cả người Tử Xú Tịch run lên, đem đầu lắc như trống bỏi, nói liên tục:

– Không nên không nên, nếu làm như vậy, ta trong khoảnh khắc liền thành kẻ phản bội số một, sẽ chết không chỗ chôn.

Lý Vân Tiêu nói:

– Mười năm.

– Không được, tuyệt đối không được.

Vẻ mặt Tử Xú Tịch cay đắng, run run nói:

– Vân Tiêu công tử vẫn là đổi lại điều kiện ta có thể tiếp nhận đi. Huống chi tình trạng tài chính của Thánh Vực, ngươi xem có được cái gì?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 5 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2360: Giảng hòa (2)

Bạn đang xem Vạn Cổ Chí Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Thái Nhất Sinh Thủy. Chapter này đã được 83 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.