247Truyen.com

Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2251: Chân của Đế Thính

Vạn Cổ Chí Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2251: Chân của Đế Thính online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Nhưng thần hỏa và trận gió này cũng thực kinh khủng, cự ly dưới vạn thước cũng có thể cảm thụ áp chế sâu đậm, cho dù bị thiêu đốt hôi phi yên diệt cũng không quá đáng.

Tần Hi cùng với Luật Thực Nguyên kinh hãi nhìn nhau một cái, đều là chật vật thở ra nói:

- Đại Na Di Thuật!

Mọi người đnag miên man suy nghĩ, đột nhiên trên trời quang vạn dặm hiện lên một âm ảnh, như là mây đen đắp đính, đem Lý Vân Tiêu bao phủ đi vào.

Con ngươi của Lý Vân Tiêu co rụt lại, ngẩng đầu nhìn lại, bầu trời đạo âm ảnh kia lấy tốc độ cực nhanh chạy như bay xuống, như vẫn thạch rơi xuống đất

Âm ảnh hình thái cũng chậm rãi hiển hiện ra, đúng là một cái cự cước to lớn, lớn chừng nửa mẫu, như là tòa núi cao giẫm lên rơi xuống

Trên chân một chút hiện ra vô số ký hiệu, đột nhiên toàn bộ bay ra, nhiễu ở bốn phía xoay tròn, như là một mảnh tinh vân

Cả vùng đất vạn thước phía dưới, trực tiếp bị khí thế kia áp “Ầm ầm” một tiếng, sụp đổ xuống phía dưới, hiện ra một đạo vết chân thật lớn

Cả tòa thành lớn ở một cước này uy thế dưới run rẩy, tảng lớn kiến trúc đột nhiên đổ sập.

Lý Vân Tiêu hoảng sợ ngẩng đầu, chỉ thấy dưới dấu chân kia một đại triện cổ thể viết thành chữ “Đế”, ánh vàng

Dưới chân không khí trong nháy mắt bị đè ép tới cực điểm, tầng tầng bạo liệt, thân thể hắn cũng cực kỳ cảm giác áp lực, bốn phía không gian hoàn toàn bị trói buộc, vô pháp thuấn di mà đi.

- Đây là...

Hắn tựa hồ nhớ ra cái gì đó, trên mặt một mảnh ngạc nhiên, lộ ra kinh hoảng

Dấu chân kia càng ngày càng gần, đã bất chấp suy nghĩ nhiều, toàn thân trên người nổi lên một mảnh kim mang, da trong nháy mắt hóa thành kim sắc xán lạn, mặt trên càng ngưng ra từng đạo ma văn.

Sau đó tay trái bấm tay niệm thần chú, ma thiên khải lên tiếng trả lời ra, vô số ma văn hiện lên.

Tay phải kiếm quang lóe lên, Thần Kiếm Tinh Diệt nắm trong tay, một đạo kiếm ý tản ra, khắp bầu trời kiếm phù xuất hiện.

Tựa hồ nhận ra lai lịch của cự cước, Lý Vân Tiêu cũng không dám giữ lại chút nào, thoáng chút đã đem khí thế đề thăng lên tới đỉnh phong, không ngừng tích súc kiếm thế

Toàn bộ bầu trời đều phong vân dũng động, trong khoảnh khắc trở nên trắng như tuyết cực kỳ áp lực.

Thành trì sát biên giới bên trong một cái trà lâu bình thường, hai gã nam tử dựa ghế mà ngồi, đang thưởng thức trà quan chiến.

Một người trong đó mặc áo đỏ, huyền văn vân tay áo, trên ngón tay thon dài ưu mỹ mang theo một quả ngọc bích bấm ngón tay, đang chuyên chú ngâm vào nước trà.

Động tác của hắn ưu nhã mà duy mỹ, khiến người nhìn có một loại cảm giác cảnh đẹp ý vui, theo trà hương lượn lờ hóa thành hơi nước toát ra, thấm vào ruột gan.

Tuy rằng bầu trời xa xa không ngừng vang dội, nhưng thế giới phàm nhân tựa hồ chịu ảnh hưởng không lớn, hơn phân nửa tưởng nào đó hiện tượng thiên văn, thí dụ như sét đánh trời mưa, vả lại bọn họ cũng nhìn không thấy.

Nhưng trên trà lâu cũng hội tụ không ít võ giả, đều chen ở trước lan can, miệng cũng không dám thở mạnh nhìn chăm chú vào phía xa, lộ ra sắc mặt ngưng trọng, căn bản sẽ không có tâm tình uống trà.

Tay của hồng y nam tử Tiểu Kiêu đột nhiên hơi run lên, trên nắp trà, phát sinh “Ca” một tiếng, một ít nước trà đổ văng đi ra, bàn trà tinh xảo bằng gỗ lim lập tức thấm ướt một khối.

Đối diện một người còn lại là cực gầy cực cao, tóc đã có hoa râm, một kiện thanh bố trường bào rửa đến phai hết màu sắc, hé ra một khuôn mặt chất phác phong cách cổ xưa không có gì lạ.

Điểm sáng duy nhất đó là cặp mắt kia, ánh mắt lấp lánh, lúc này cũng là đồng quang chớp động, xẹt qua một mảnh kinh hãi.

Hai người nhìn nhau, đều thấy được giữa trong mắt đối phương có ngưng trọng và giật mình.

Trên bàn nước trà tùy ý lật tới, cũng không còn tâm tư phẩm thường, hướng chỗ xa xa nhìn qua đến.

- Đây là Cổ Phi Dương kiếm quyết Tinh Diệt...

Tiểu Kiêu chẳng biết lúc nào đã đứng lên, nhìn ngoài cửa sổ xa xa, kinh ngạc lẩm bẩm:

- Tinh Diệt Chi Kiếm quả nhiên ở trong tay hắn, mà lời đồn hắn và Cổ Phi Dương có quan hệ, hơn phân nửa cũng là thật...

Xa xa trên bầu trời, Lý Vân Tiêu kiếm thế vận chuyển tới cực hạn, vô số kiếm phù từ bốn phương tám hướng ngưng tụ đến, một chút tụ tập vào bên trong kiếm, hướng “Đế” chém tới.

- Kiếm Quyết -- Tinh Diệt!

- Ầm ầm!

Một đạo kiếm quang vô cùng phóng lên cao, như là hỏa sơn phun trào, toàn bộ thành thị và bầu trời đều kịch liệt rung động.

Cự cước dẫm nát trên kiếm quang, phù văn kinh khủng đều nổ lên, linh áp từng tấc vỡ nát, hướng ra bốn phương tám hướng bắn ra, trên Tinh Diệt truyền đến một trận run rẩy.

- Bang bang...

Mấy tiếng nổ tung to lớn, Lý Vân Tiêu toàn thân chấn động, lực lượng kiếm quyết của hắn ở dưới cự cước kia đột nhiên vỡ nát, vô biên uy áp lăng không hạ xuống, đánh bại tầng tầng kiếm ý và phòng ngự

Hắn trong lúc hoảng hốt, Bất Diệt Kim Thân vận chuyển tới cực hạn, còn có ma khí điên cuồng trào ra, ngưng tụ thành quyền lăng không oanh đến.

- Ầm ầm...

Cự cước rốt cục hạ xuống, dẫm nát trên quyền uy của hắn, không huyền niệm chút nào ép xuống

Cả người Lý Vân Tiêu bị cự cước một giẫm lên, dường như lưng đeo núi cao, bị oanh rơi từ trên cao, chấn vào bên trong đại địa.

- Ùng ùng!

Từ bầu trời đi xuống nhìn lại, toàn bộ thành thị liền thấy trung gian triệt để vỡ nát một khối, lực lượng vô biên hướng bốn phía cuốn theo tất cả, thôi khô lạp hủ bị phá huỷ toàn bộ kiến trúc, biến thành một mảnh đất khô cằn

Cuồn cuộn khói đặc phóng lên cao, tràn ngập ở bầu trời thành thị, trở nên một mảnh thế giới mờ mịt.

- Thật là mạnh mẽ, quả nhiên là chân của Đế Thính!

Bên trong trà lâu, Tiểu Kiêu cảm thụ nguyên lực ba động xông tới mặt, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi.

Nam tử chất phác tên là Hoán Diệt, trong ánh mắt cũng là một mảnh ngạc nhiên, trầm giọng nói:

- Hung Minh Chi Trảo, chân của Đế Thính, Phong Tử Kiệt này thu thập các loại cường đại ngoại tộc tứ chi chuyển đến ghép trên người mình, thế nhân đều cho rằng hắn đầu óc phá hủy, nghĩ không ra lại cường đại như vậy!

Trên mặt của Tiểu Kiêu thần sắc biến hóa bất định, cuối cùng khóe miệng giương lên, khẽ cười nói:

- Hắn cũng xem như chọn đi đường tắt, muốn thành cực mạnh thân thể, ngoại trừ trong một vạn không có một thiên phú cơ duyên, cũng chỉ có thể kiếm đi nét bút nghiêng. Nói thật đi, lẽ nào cổ lực lượng này ngươi không ước ao, không khát vọng sao?

Hoán Diệt lạnh lùng nói:

- Mặc dù khát vọng, cũng sẽ không để cho mình trở thành hình người dạng quỷ. Chỗ này ngoại tộc tứ chi tất nhiên có chứa thuộc tính cực mạnh, lực lượng phản phệ sẽ không thấp, muốn toàn bộ luyện hóa dung hợp, thậm chí so với trực tiếp tu luyện thành thánh còn khó hơn!

- Ha hả, thân thể thành thánh, ngoại trừ Ngạo Trường Không ra, đương đại tìm không ra người thứ hai rồi. Nếu hắn có thể trở thành dưới một người, trên vạn người, trở nên người không ra người, yêu không yêu, coi như là đáng giá.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 5 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2251: Chân của Đế Thính

Bạn đang xem Vạn Cổ Chí Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Thái Nhất Sinh Thủy. Chapter này đã được 105 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.