247Truyen.com

Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2234: Đi Theo. (1)

Vạn Cổ Chí Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2234: Đi Theo. (1) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 2234: Đi theo. (1)

Lão giả lạnh giọng nói:

Vậy ngươi muốn thế nào?

Mặt hắn một mảnh tái nhợt, dùng thân phận tôn sư của hắn, cho tới bây giờ đều là tiền hô hậu ủng, cao cao tại thượng, hiện giờ lại nói điều kiện với một gã hậu bối, thật sự là biệt khuất.

Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:

Không muốn như thế nào cả, chỉ dùng chổi quét sạch con sâu cái kiến mà thôi.

Con sâu cái kiến? Ha ha ha ha,.

Lão giả giận quá thành cười, toàn bộ đầu tức đến bốc hơi nước, lạnh giọng nói:

Trong thiên hạ, coi như là thất đại tông chủ cũng không dám nói lão phu là con sâu cái kiến, nếu ngươi đãchấp mê bất ngộ, vậy thì đi chết đi.

Song chùy hắn lượn vòng trước người, rất nhanh trăm trượng quanh thân đều lâm vào một mảnh kim quang xán lạn, chùy ảnh chìm nổi bất định.

“Rống”

Xa xa Huyền Lôi Kinh Vân Hống thấy thế, trực tiếp hóa thành một đạo kim lôi, từ trên trời cao bay thẳng xuống, lôi điện khủng bố ở trên trời cao hóa ra từng đạo quỹ tích thật dài, như một đầu kim quang đại đạo, kéo dài tới tận chân trời

Kim lôi nhảy vào trong chủy ảnh kia, trong hoảng hốt, mơ hồ thấy được lão giả kia vung mạnh chùy, đập vào trên người Huyền Lôi Kinh Vân Hống.

“Ầm ầm”

Vô số kim quang lập tức nổ bung, nương theo mảng lớn lôi đình chi lực, tách ra khắp bốn phương tám hướng, toàn bộ Thiên Địa lâm vào một mảnh kim quang lôi hải.

Ác Linh tay cầm búa, chém chết một gã địch nhân cuối cùng, há to mồm nhìn qua vụ nổ kia, lộ ra thần sắc.

Sau khi trầm ngâm một chút hắn liền giơ búa lên vọt tới.

Xa xa bà lão cũng bị kinh động, nội tâm một hồi lo lắng, lập tức liền bị Tân Thần đánh mấy quyền lên người, chấn khiến liên tục thổ huyết.

Bà lão phun ra một ngụm máu tươi, không ngờ lại là màu thảm lục.

À? Ngươi. . .

Bà lão kinh hoảng chỉ vào Bắc Quyến Cổn Nam, hoảng sợ phát hiện thân thể của mình dần dần trở nên thông lục, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được dần bị ăn mòn lấy.

Tân Thần cũng lộ vẻ kinh nagcj, có chút kiêng kị nhìn qua Bắc Quyến Cổn Nam, vừa rồi hắn đánh mấy quyền phá vỡ đế khí phòng ngự của bà lão, vô hình chi độc kia đã như ảnh tùy hình tiềm nhập vào trong.

Chỉ mấy hơi thở, bà lão liền run rẩy toàn thân, cuối cùng triệt để hóa thành mục nát, thân hình trở nên một mảnh thối rữa, hoàn toàn biến dạng đi.

Tân Thần mặt mũi tràn đầy mồ hôi lạnh, sau khi liếc nhìn Bắc Quyến Cổn Nam liền nhảy vào trong kim quang ở xa xa, bắt đầu đại chiến lão giả kia.

Bắc Quyến Cổn Nam thì lại lắc mình xuống, xuất hiện ở bên người Lý Vân Tiêu, khuôn mặt phức tạp nhìn qua hắn, nói:

Dưới phiến thiên không này dã không còn cường giả Thần Cảnh, không thể tưởng được còn có người có thể khống chế Giới Thần Bi. Như vậy ta liền không còn hoài nghi nữa, chuôi Vạn Thế Ngự Kiếm này đã ở bên ta hơn mười vạn năm, hiện giờ tặng tặng cho ngươi.

Trong tay hắn lóe lên kiếm quang, hai tay nắm kiếm, trong mắt có chút lưu luyến không rời, đưa đến.

Lý Vân Tiêu tức cười cười cười, nói:

Sao thế hả, ngươi sốt ruột muốn chết rồi sao?

Bắc Quyến Cổn Nam sắc mặt lạnh nhạt nói:

Ta cách cái chết không xa, chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn thôi, không nên khiến nó cùng bị chôn vùi với ta, càng không muốn nó bị một ít người ngông cuồng lấy được, bị nhục nhã.

Lý Vân Tiêu đẩy kiếm về, nói:

Tuy rằng ta cũng không có cách cứu ngươi, nhưng nếu chỉ là áp chế thương thế, phòng ngừa mở rộng thêm một bước thì tự hỏi vẫn có thể làm được.

Bắc Quyến Cổn Nam nhíu mày lại, nói:

Ngươi là muốn dùng thế giới chi lực của Giới Thần Bi để áp chế hồn thương của ta sao? Phương pháp này lý luận có thể thực hiện, nhưng độ khống chế của ngươi đối với Giới Thần Bi quá thấp, rất khó có công hiệu.

Lý Vân Tiêu nói:

Mượn Giới Thần Bi chi lực là thứ nhất, ta còn truyền cho ngươi một bộ thuật tu hồn, hỗ trợ lẫn nhau, đừng nói là áp chế, coi như là khôi phục toàn thịnh cũng rất có khả năng.

Bắc Quyến Cổn Nam động dung, nếu có thể không chết, sẽ không có ai muốn chết cả.

Lý Vân Tiêu nói:

Chỉ là bộ thuật tu hồn kia tuy rằng ta cũng biết, nhưng cũng không phải thuộc sở hữu của tả, không có quyền truyền thụ cho người, ta đi hỏi chủ nhân thuật này một chút, hắn cũng đang ở trong Giới Thần Bi.

Tốt.

Bắc Quyến Cổn Nam gật đầu, nói:

Ta đi trước giúp ngươi chấm dứt chiến đấu ở đằng kia a.

Lý Vân Tiêu vội hỏi:

Không cần, có bọn hắn là được, Thiên Thương lão nhân hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Ngươi tận lực ít ra tay, miễn cho hồn thương mở rộng thì hơn.

Tốt.

Bắc Quyến Cổn Nam lên tiếng, sau đó trầm ngâm nói:

Ngươi đã là chủ nhân Giới Thần Bi thế hệ này, như vậy về sau ta sẽ theo ngươi, mặc ngươi phân công.

Lý Vân Tiêu sững sờ, lập tức cười đùa nói:

Như thế rất tốt.

Hắn phân ra một đạo hồn phách, hiển hóa ra trong Giới Thần Bi, trực tiếp xuất hiện ở trên Phương Thốn Sơn.

Trong núi một mảnh yên tĩnh, thiếu đi ánh sáng luyện chế, và linh khí trắng trợn thu nạp lúc trước, ngược lại khiến Lý Vân Tiêu có chút không quen lắm.

Một đạo quang mang từ trong núi bay ra, đúng là Cố Nguyệt Sinh, tiến lên bái nói:

Bái kiến Vân Tiêu đại nhân.

Lý Vân Tiêu nói:

Sư phụ ngươi đâu rồi?

Cố Nguyệt Sinh có chút xấu hổ, ngượng ngùng nói:

Sư tôn trước kia dặn ta, nói muốn bế quan, nếu Vân Tiêu đại nhân tới, cứ nói là Bắc Minh Hàn Tinh Kiếm đều đãluyện xong, không còn chuyện gì nữa, bảo đại nhân không nên tìm hắn nữa.

Ha ha.

Lý Vân Tiêu cười ha hả, nói:

Tốt cho lão Viên, còn tưởng rằng ta sẽ chiếm tiện nghi của hắn hay sao? Vốn là có chuyện muốn tìm hắn thương lượng, đã như vậy, ta đây coi như hắn đã đáp ứng. Ngày sau nếu không vui thì ngàn vạn đừng oán ta đấy.

Hắn vứt bỏ một câu, liền muốn rời đi.

Hừ.

Trong núi truyền đến tiếng hừ lạnh bất mãn của Viên Cao Hàn, quát:

Ngươi lại muốn đùa nghịch hoa chiêu gì? Vào đi.

Lý Vân Tiêu cười cười, liền đi vào trong động phủ.

Cái gì? Ngươi muốn truyền Tinh Quang Hồn Thuật của ta cho người khác sao?

Viên Cao Hàn thoáng cái nổ tung, vội xông lên, muốn bóp chết Lý Vân Tiêu, giận dữ hét:

Ngươi như dám như thế, ta liền lấy mạng ngươi.

Lý Vân Tiêu đã sớm đoán được phản ứng này của hắn, thân thể lóe lên liền thuấn di đến sau lưng hắn, cười nói:

Tỉnh táo chút đi, vị bằng hữu kia của ta hồn phách bị trọng thương, hơn nữa do nguyên nhân nào đó, hồn lực xói mòn quá lớn, trong thiên hạ trừ Tinh Quang Hồn Thuật của ngươi ra, ta không nghĩ ra cách nào tốt nữa.

Viên Cao Hàn cả giận nói:

Cho dù bằng hữu của ngươi chết rồi, cũng không cho truyền thuật của ta ra ngoài.

Chậc chậc, đừng kích động như vậy nha, thiên hạ không có chuyện không khả năng, sở dĩ làm không được, đều là vì lợi ích không đủ thôi.

Lý Vân Tiêu du tự nhiên nói.

Viên Cao Hàn lạnh lùng nói:

Hừ, ngươi cảm thấy ngươi có gì lợi ích, có thể khiến ta đổi ra Tinh Quang Hồn Thuật?

Lý Vân Tiêu nói:

Cao Hàn huynh song hồn hợp nhất, không phải muốn tại hạ hộ pháp sao?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 5 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2234: Đi Theo. (1)

Bạn đang xem Vạn Cổ Chí Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Thái Nhất Sinh Thủy. Chapter này đã được 72 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.