247Truyen.com

Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2111: Đấu Giá Hội.

Vạn Cổ Chí Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2111: Đấu Giá Hội. online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 2110: Đấu giá hội.

Tô Hồng vội hỏi:

Vân thiếu khách khí, xin cứ phân phó.

Lý Vân Tiêu nhẹ gật đầu, giơ tay lên chụp một cái, mở ra năm ngón tay, một thứ nhỏ như hạt gạo nằm trong lòng bàn tay, có màu da cam, phát ra chút ánh sáng màu vàng.

Đại chưởng quỹ có nhận biết vật ấy không?

Đây là. . .

Tô Hồng híp mắt nhìn một hồi, hồ nghi nói:

Vật này là vật còn sống?

Lý Vân Tiêu nói:

Đúng vậy.

Nhãn quang hắn lóe lên, tựa hồ bắn ra lực lượng khác thường nào đó, hạt gạo màu da cam kia tựa hồ run lên một cái, không gian trên ghế lô trở nên mông lung, sau đó chậm rãi ngưng ra bộ dáng một đầu Cự Trùng.

Cự Trùng do quang ảnh hội tụ mà thành, toàn thân thành tiết, tổng cộng chín vòng, trên đó mọc đầy lông tơ trong suốt màu vàng nhạt tinh tế, trên mỗi một tiết càng có chín cái chấm đen.

Cự Trùng kia đúng là thể phóng đại của thứ trong tay Lý Vân Tiêu, trọn vẹn lớn hơn mười vạn lần.

Trước đầu Cự Trùng có một cái hố nhỏ, bên trong chậm rãi tuôn ra râu màu trắng, có đến mấy trăm cái.

Tô Hồng cả kinh, nhìn chằm chằm vào Cự Trùng kia một hồi, nói:

Hình thái thứ này có chút giống với loại Nghĩ Tằm, nhưng vẫn có khác biệt rất lớn.

Lý Vân Tiêu thu nhãn quang lại, hình chiếu thể của Cự Trùng lập tức biến mất không thấy gì nữa, hắn cũng thu con côn trùng kia vào, nói:

Ta cần đại chưởng quỹ giúp ta nghe ngóng lai lịch vật ấy, càng tường tận càng tốt, càng nhanh càng tốt.

Tô Hồng sửng sốt xuống, nói:

Trùng này có gì đặc thù?

Lý Vân Tiêu nói:

Chỉ biết là có chứa kim thuộc tính chi lực rất mạnh, về phần những thứ khác thì hoàn toàn không biết gì cả, cần Tô đại chưởng quỹ hỗ trợ.

Tô Hồng vội hỏi:

Không dám, hình ảnh vật ấy ta đã nhớ kỹ, sẽ lập tức phát xuống mệnh lệnh cao nhất, một có tin tức sẽ lập tức hồi báo cho Vân thiếu ngay.

Lý Vân Tiêu gật đầu nói:

Làm phiền rồi.

Về sau, Lý Vân Tiêu lại hỏi thăm một ít chuyện có quan hệ tới thương hội, hữu ý vô ý thăm dò tình huống Đinh Sơn một chút.

Nhưng Tô Hồng đều đối đáp trôi chảy, cũng không lộ ra quá nhiều tình báo, chỉ nói lão hội trưởng đã sớm không hỏi thế sự nữa.

Lý Vân Tiêu thấy không hỏi ra thêm được gì nữa nên cũng đứng dậy cáo từ.

Sau khi Lý Vân Tiêu cất bước, Tô Hồng trầm tư một hồi, lập tức vội vàng trở lại hậu viện, xuyên qua vài đạo hành lang gấp khúc, đi vào trong một gian sảnh.

Một gã nam tử trẻ tuổi khuôn mặt tuấn tú, mặc trang phục quý giá đang đi qua đi lại trong đại sảnh, không ngừng suy nghĩ về chuyện gì đó.

Tô Hồng vội vàng bước lên phía trước nói:

Thiếu chủ, Vân Tiêu công tử đã đi rồi.

Nam tử này đúng là Đinh Bằng, khí chất trên người và thần thái đã có khác nhau rất lớn với lúc ở Tống Nguyệt Dương Thành, trong mắt chớp động lên tinh quang.

Ta đã biết, vừa rồi đã quan sát các ngươi nói chuyện với nhau. Côn trùng kia thật có chút cổ quái, cũng không biết có tác dụng gì lại khiến cho hắn thận trọng như thế.

Đinh Bằng suy nghĩ một hồi, mới nói:

Có lẽ phải tìm một ít kỳ năng dị sĩ chuyên môn mới có thể phân biệt ra, việc này liệt vào cấp ưu tiên cao nhất, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải thay hắn hoàn thành

Vâng.

Tô Hồng trong nội tâm chấn động, vội vàng lĩnh mệnh, liền cáo lui xuống.

Sắc mặt Đinh Bằng trở nên có chút cổ quái, thì thào lẩm bẩm:

Lý Vân Tiêu ah Lý Vân Tiêu, đã bắt đầu hoài nghi phụ thân đại nhân sao? Hừ, ngươi có thể mang đến cho phụ thân đại nhân bao nhiêu giá trị lợi dụng đây? Tranh thủ thời gian cường đại lên đi.

Lý Vân Tiêu sau khi rời khỏi thương hội Thiên Nguyên lại lần nữa trở lại trong Tử phòng.

Hôm sau, đấu giá hội Vạn Bảo Lâu mở ra ở một đấu giá hội tràng ở trung tâm nhất thành Tân Duyên.

Trên bầu trời thỉnh thoảng có hào quang chớp động, hướng phía phòng đấu giá kia mà đi.

Đấu giá hội tràng là một tòa nhà vàng son lộng lẫy, bản thân cũng không lớn, lơ lửng ở trung ương thành Tân Duyên, tản mát ra cửu thải u quang.

Ở phía dưới đấu giá hội tràng, trên mặt đất phủ kín trận pháp rậm rạp chằng chịt, như tản ra bốn phương tám hướng, lớn chừng vài mẫu.

Trong đó một đầu thông đạo trạng thái chân không trực tiếp chỉ lên tòa nhà màu vàng trên không, xa xa nhìn lại một hồi hoảng hốt, có chút cảm giác không chân thực.

Lý Vân Tiêu chỉ là nhìn thoáng qua, liền biết cái tòa nhà màu vàng này tất nhiên là bên trong có Càn Khôn.

Ở lối vào thông đạo, dựng đứng lấy một khối ngọc thô hình bầu dục cực lớn, trên ngọc mềm nhẵn ôn nhuận, quang giám chiếu người, mỗi một võ giả bay qua đều lưu lại một đạo bóng dáng trong đó.

Đây là Chiếu Ảnh Thạch của Thương Minh, kể từ đó, tất cả võ giả tham giá đấu giá lần này đều nằm dưới sự giám sát và điều khiển của nó.

Bóng dáng Lý Vân Tiêu lóe lên rồi biến mất trên đó, hắn theo thông đạo trạng thái chân không kia trực tiếp bay vào bên trong tòa nhà

Ngay khi vừa tiến vào, liền có một cổ không gian chi lực chấn động ra, lập tức hai mắt tỏa sáng.

Một cái hội trường vòng tròn cự đại xuất hiện ngay trước mắt, đầu người di động, có đến mấy vạn người.

Ở tầng trên vòng tròn là nguyên một đám phòng khách quý cách ly ra, cũng có vài chục trên trăm, chỉ chiêu đãi khách quý của Thương Minh, không mở ra với bên ngoài, mặc dù có nhiều nguyên thạch hơn nữa cũng không có khả năng bao xuống một gian.

Hơn nữa trên những ghế lô kia, đều có các loại Trận Phù khắc ở trong đó, có thể ngăn cách tất cả thần thức dò xét.

Ánh mắt Lý Vân Tiêu quét qua, liền tùy tiện tìm một vị trí không chút thu hút ngồi xuống.

Trong một gian phòng chung ở trên không, trước mặt Hàn Quân Đình đặt một thủy tinh viên cầu, trên đó trực tiếp hiện ra bộ dạng Lý Vân Tiêu.

Hừ, tiểu tử này quả nhiên đã đến.

Quỳ Hoa bà bà ánh mắt lạnh lẽo, lạnh giọng nói.

Toàn bộ ghế lô to như vậy, liền chỉ có hai người bọn họ.

Hàn Quân Đình nhìn qua hình ảnh Lý Vân Tiêu, lạnh nhạt nói:

Hắn là Lý Vân Tiêu, tự nhiên sẽ đến. Chỉ Linh Bàn, Địa Tinh Thiết, Thần Kiếm Tinh Diệt, chính là mấy thứ hắn muốn cạnh tranh lần này.

Quỳ Hoa bà bà cười lạnh nói:

Thần Kiếm Tinh Diệt không biết bao nhiêu người muốn giành, hắn hoàn toàn là si tâm vọng tưởng. Về phần hai vậttrước, không bằng chúng ta đoạt xuống, để hắn không công đi.

Hàn Quân Đình mỉm cười, nói:

Đoạt xuống ngược lại không cần, nếu hông thú vị thì có thể nâng giá cho hắn.

Quỳ Hoa bà bà âm trầm nói:

Tiểu tử này lại dám uy hiếp đại chưởng quỹ, thực là mình muốn chết, không bằng đợi lát nữa chúng ta trực tiếp ra tay giết hắn đi.

Trên mặt Hàn Quân Đình không chút biểu tình, lạnh nhạt nói:

Ta mấy ngày nay vẫn một mực xem qua tư liệu của hắn, suy nghĩ hắn rốt cuộc hắn là người thế nào. Qua đó ta có một kết luận, người này vô cùng kiêu ngạo, một thiên tài kiêu ngạo, thật sự rất dễ tìm đường chết. Nhưng khiến cho người kinh ngạc chính là, vận khí của hắn vô cùng tốt, vậy mà còn sống tới tận giờ vẫn chưa chết.

Quỳ Hoa bà bà cười lạnh nói:

Nhưng ngàn không nên vạn không nên, hắn không nên đắc tội đại chưởng quỹ, vận khí xem như đến đây là hết rồi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 5 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Chí Tôn Chương 2111: Đấu Giá Hội.

Bạn đang xem Vạn Cổ Chí Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Thái Nhất Sinh Thủy. Chapter này đã được 87 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.