247Truyen.com

Vạn Cổ Chí Tôn Chương 1943: Phù Diêu Thánh Cung. (2)

Vạn Cổ Chí Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Chí Tôn Chương 1943: Phù Diêu Thánh Cung. (2) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 1942: Phù Diêu Thánh Cung. (2)

Mục Nhất Thông suốt sắc mặt đại biến, cả kinh nói:

Ngươi, các ngươi là người của Phù Diêu Thánh Cung?

Bốn chữ “Phù Diêu Thánh Cung” vừa ra, Lý Vân Tiêu cũng là cả người đại chấn, mạnh mẽ hướng về ba người ngóng nhìn đi.

Bế Nguyệt xấu hổ nũng nịu cười nói:

Hì hì, nghĩ không ra Mục gia đại nhân cũng biết Phù Diêu Thánh Cung chúng ta, thật để cho ta mừng rỡ đấy.

Hi hi hi…

Phía sau nàng hai gã nữ đệ tử cũng là nhịn không được che miệng mà cười, đều là xinh đẹp, minh diễm động nhân.

Mục gia huynh đệ tựa hồ đã không có cái loại cuồng vọng kiêu ngạo lúc trước, trái lại sắc mặt trầm xuống, hừ nói:

Nghiễm Nguyên, ngươi nếu đã tìm Mục gia chúng , vì sao lại tìm tới Thiên Diệp Đảo Rõ ràng là đối với chúng ta không tín nhiệm!

Ai nha nha, Mục gia đại nhân hiểu lầm.

Bế Nguyệt xấu hổ che mặt cười nói:

Nghiễm Nguyên đại nhân đầu tiên là tìm đến Thiên Diệp Đảo chúng ta, chỉ là chúng ta thực lực hữu hạn, khó thành đại sự. Nghiễm Nguyên đại nhân lúc này mới tìm Đại đương gia của các ngươi. Có Mục gia huynh đệ ở đây, đừng nói chính là Đông Hải chi chủ, coi như là tứ hải cộng chủ, cũng là chớp mắt sẽ bị giết.

Mục gia hai người lúc này mới sắc mặt tốt đẹp hơn một ít, hơn nữa cũng có chút ngượng ngùng đứng lên, Mục Nhất Quân kinh ngạc nói:

Tứ hải cộng chủ sợ rằng sẽ không phải dễ dàng giết chết như vậy.

Nghiễm Nguyên mặc kệ để ý tới hai người này, hướng phía Phù Diêu Thánh Cung ba người nói:

Thay ta đa tạ cung chủ đại nhân, nếu là chuyện thành, tất nhiên tự mình đăng môn bái tạ.

Bế Nguyệt xấu hổ liên tục xua tay, cười nói:

Cái đó và Phù Diêu Thánh Cung chúng ta không có quan hệ gì, chỉ là Bế Nguyệt ta xấu hổ tự mình nguyện ý trợ giúp đại nhân của ngươi, đại nhân có thể minh bạch?

Minh bạch.

Nghiễm Nguyên gật đầu, biết ý tứ của Phù Diêu Thánh Cung, nếu là giết Nghiễm Hiền thành công, chính mình thành công lên đỉnh, như vậy coi như là thánh cung đại ân, nếu là thất bại, như vậy hành động này chính là hành động cá nhân xấu hổ của Bế Nguyệt, cùng với thánh cung không quan hệ.

Ai nha nha, vị tiểu đệ đệ này là ai vậy? Lớn lên thật tuấn tú, nhìn tỷ tỷ quá ngượng ngùng.

Bế Nguyệt xấu hổ đánh giá Lý Vân Tiêu, đôi mắt đẹp lưu chuyển, một bộ dáng xấu hổ.

Lý Vân Tiêu nói:

Tỷ tỷ có trên trăm tuổi đi? Tuổi tác lớn như thế nhìn qua còn trẻ như vậy, thật để cho người ước ao.

Ngươi!

Bế Nguyệt sắc mặt xấu hổ “Cà” một chút xám trắng, bộ dáng tức giận hoàn toàn không có, khuôn mặt chậm rãi từ trắng chuyển sang hồng, cắn răng nói:

Nghiễm Nguyên đại nhân, vị tiểu bằng hữu này một điểm đều không đáng yêu, ta có thể bóp chết hắn sao?

Sau lưng nàng hai gã nữ đệ tử còn lại là che miệng mà cười, một người trong đó càng cười đến khom lưng lại, nhưng đều chịu đựng không dám lên tiếng.

Nghiễm Nguyên ho khan một tiếng, nói:

Vị tiểu huynh đệ này gọi là Lý Vân Tiêu, cũng là ta mời tới giúp đỡ.

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều thu liễm thần tình, lộ ra thần sắc không thể tin nổi nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu quan sát.

Vô luận là Mục gia huynh đệ, hay là Bế Nguyệt Tu, đều là cửu tinh Vũ Đế cường giả, mặc dù là sau lưng Bế Nguyệt Tu hai gã nữ đệ tử, cũng có tu vi bát tinh Vũ Đế kinh người.

Mà Lý Vân Tiêu liếc nhìn lại, thực lực ngũ tinh Vũ Đế nhìn một cái không sót gì.

Sắc mặt của Bế Nguyệt Tu trở nên có chút cổ quái, khẽ đọc nói:

Lý Vân Tiêu. . . Lý Vân Tiêu. . . , cái tên thật xa lạ a.

Lý Vân Tiêu nói:

Ba vị tỷ tỷ, xin hỏi biểu tẩu ta là chết như thế nào?

Biểu tẩu ngươi?

Ba gã Phù Diêu Thánh Cung nữ tử đều là ngạc nhiên đứng lên, gương mặt mờ mịt.

Lý Vân Tiêu nói:

Lệ Hoa Trì là đại biểu ca của ta?

Cái gì?

Tam nữ đều là cả người chấn động, đặc biệt Bế Nguyệt Tu, trên mặt thần sắc một chút trở nên nghiêm nghị đứng lên, quát lên:

Lệ Hoa Trì là đại biểu ca của ngươi?

Ở đây tất cả mọi người trong lòng kinh hãi không thôi, mặc dù Mục gia là lánh đời tông môn, cũng biết Lệ Hoa Trì là người nào.

Nghiễm Nguyên tắc là một bộ thì ra là thế thần sắc, thảo nào tên này điều chưa biết tiểu tử, sẽ có được thực lực khủng bố và vô số cường đại huyền khí như vậy, quả nhiên là có bối cảnh sâu đậm.

Lý Vân Tiêu nói:

Đúng nha, nghe nói biểu tẩu ta qua đời, sau đó đại biểu ca của ta cũng chưa gượng dậy nổi, cả người cũng không biết đi nơi nào. Các ngươi biết đại biểu ca của ta hạ lạc không?

Hắn khuôn mặt ngây thơ thuần khiết, chớp chớp nhìn ba người, một bộ dáng khả ái muốn biết câu trả lời khả ái.

Sắc mặt của Bế Nguyệt Tu trở nên cực kỳ khó coi đứng lên, nói:

Tuyết Thần Hề là Phù Diêu Thánh Cung thánh nữ của ta, lộn xộn cái gì biểu tẩu, ngươi đừng vội ở trong lời nói làm bẩn thuần khiết của nàng, bằng không đừng trách ta khi dễ tiểu bối!

Lý Vân Tiêu một bộ dáng không hiểu chuyện:

Vì sao như vậy? Ta không rõ.

Bế Nguyệt Tu nhìn bộ dáng kia của hắn, vừa bực mình vừa buồn cười, khiển trách:

Tiểu hài tử không nên hỏi nhiều vì sao như vậy!

Phía sau một gã lục y nữ đệ tử khẽ cười nói:

Nguyệt trưởng lão, chớ bị tiểu tử này bộ dáng ngây thơ lừa gạt, có thể cùng với Nghiễm Nguyên lăn lộn ở chung với nhau, sao lại là hạng người đơn giản?

Lý Vân Tiêu kinh ngạc nhìn liếc mắt tên nữ đệ tử kia, một thân quần dài màu xanh biếc, mặt trên thêu hồ điệp ám văn màu đỏ. Trên người nữ tử này lộ ra một cổ cảm giác linh tính, lại có loại nhìn không thấu.

Hơn nữa càng để hắn giật mình bất kể là Bế Nguyệt Tu hay là một nữ đệ tử khác, tuổi tác chân thực đều ở đây trên dưới trăm tuổi, mà chỉ có tên lục y nữ tử này, tuổi tác càng cùng với mình tương xứng

Chừng hai mươi tuổi bát tinh Vũ Đế?

Lý Vân Tiêu một chút đã hoa mắt choáng váng, chính mình đó là lưỡng đời làm người, đều mới tu tới ngũ tinh Vũ Đế a, tên nữ tử này là chuyện gì xảy ra? Lẽ nào nàng cũng là chuyển thế sống lại

Lục y nữ đệ tử tiếp tục cười nói:

Nếu hắn thật là biểu đệ của Lệ Hoa Trì, cũng tuyệt đối không thể nào tuổi còn trẻ như vậy. Con tư sinh của Lệ Hoa Trì ngược lại còn có khả năng.

Giỏi cho tiểu oa nhi, thiếu chút nữa để bề ngoài của tiểu tử này lừa gạt.

Bế Nguyệt Tu cáu giận nói:

Thành thật khai báo, ngươi mấy trăm tuổi? Ta cuộc đời này ghét nhất bị lão nam nhân giả trang lừa gạt.

Trong lòng nàng vẫn là giật mình không thôi, võ giả bình thường thay hình đổi dạng cũng không phải là việc khó, nhưng xương cốt của người số tuổi là vô pháp gạt người, chỉ cần tu vi đủ cao, đều có thể đủ liếc mắt xem thấu, tựu như cùng đối phương có thể phát hiện số tuổi thật sự của nàng đã ngoài trăm tuổi vậy.

Nhưng vô luận nàng làm sao quan sát, Lý Vân Tiêu cốt linh đều chỉ có trên dưới hai mươi tuổi.

Trong lòng của Bế Nguyệt Tu đột nhiên dâng lên một loại cảm giác kích động, nếu là loại bí pháp này mình có thể học được, vậy niên kỷ đích thực của mình chẳng lẽ không phải có thể giấu giếm liễu?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 5 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Chí Tôn Chương 1943: Phù Diêu Thánh Cung. (2)

Bạn đang xem Vạn Cổ Chí Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Thái Nhất Sinh Thủy. Chapter này đã được 68 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.