247Truyen.com

Tự Cẩm - Đông Thiên Đích Liễu Diệp Chương 14: Từ hôn

Tự Cẩm - Đông Thiên Đích Liễu Diệp - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Tự Cẩm - Đông Thiên Đích Liễu Diệp Chương 14: Từ hôn online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Mộc Yên Chi

Nghe Vệ thị hỏi tới như vậy, Quách thị suýt nữa khóc lên: "Bà bà* có chỗ không biết, Nhị công tử phủ Đông Bình bá là người không tiếc giả mạo, một lần vào phủ liền đem xe ngựa nhà ta đập phá, con dâu còn phải mướn cỗ xe ngựa mới có thể trở về phủ..."

*Bà bà: mẹ chồng

"Lại còn có loại tiểu bối này?" Vệ thị hung hãn lắp bắp kinh hãi.

"Đúng vậy ạ, con dâu cũng tuyệt đối không nghĩ tới."

"Đông Bình bá phủ đến tột cùng là cái thái độ gì?"

Quách thị cười khổ không thôi: "Đông Bình bá nói muốn từ hôn, lão phu nhân bọn họ thì chưa thay đổi ý kiến xong, con dâu thấy vậy liền đi phòng khách chờ, để cho lão phu nhân Đông Bình bá có thể khuyên Đông Bình bá một phen, ai ngờ không đợi đến tin chính xác đâu, vị Nhị công tử kia liền xông vào đến muốn đánh giết con dâu. Nếu không phải con dâu trốn được kịp thời, nói không chừng sẽ thiếu cánh tay thiếu chân..."

"Lẽ nào lại như vậy!" Vệ thị nặng nề vỗ trác kỷ, "Đông Bình bá phủ là dạng dòng dõi gì, bình thường cho tới phủ quốc công xách giày cũng không xứng, quốc công phủ phái con đi nhận lỗi đã cho bọn họ đủ mặt mũi, Đông Bình bá lại còn nói muốn từ hôn, thật là không biết cái gì!"

"Con dâu cũng nghĩ như vậy đấy. Nhà như vậy, vốn là không đăng hộ không đối với chúng ta, bằng không thì làm sao nuôi ra con cháu tùy tiện tới như thế." Quách thị vừa nghĩ tới mặt mày xám xịt từ phủ Đông Bình bá trốn về như thế liền hận đến vô cùng.

Vệ thị chợt cười: "Như vậy cũng tốt."

"Bà bà?" Quách thị ngạc nhiên.

Khóe mắt Vệ thị cười ra đường vân: "Ý kiến Đông Bình bá không quan trọng, người nào không biết Đông Bình bá là không biết quản sự, chủ nội phủ thượng bọn họ chính là Phùng lão phu nhân, chủ ngoại chính là khương thiếu khanh. Nếu Phùng lão phu nhân không nỡ từ hôn, cửa hôn sự này liền lui không được. Nhìn xem đi, không bao lâu Đông Bình bá phủ liền sẽ chủ động phái người đến thương lượng."

"Tại sao bà bà gọi là "Tốt"?"

Vệ thị cười lạnh một tiếng: "Con là phu nhân thế tử An quốc công, há lại bị một tiểu tử hỗn trướng muốn đánh thì đánh? Ta vốn định lấy chút đồ tốt để trấn an Đông Bình bá phủ cho bọn họ, hiện tại chỉ cần nắm bắt cái thóp này trong tay có thể hai tướng triệt tiêu. Ta nhìn hiện nay a, Phùng lão phu nhân đang ảo não đây."

Quách thị nghe trong lòng một trận không thoải mái.

Lấy việc nàng ở phủ Đông Bình bá mất sạch triệt để tôn nghiêm do tiểu thúc hoang đường gây nên, chuyện này bà bà lòng thật là thiên vị nhiều như thế.

Bất quá trước mặt bà bà nàng bất mãn cũng không dám biểu lộ ra, phụ họa nói: "Vẫn là bà bà nghĩ được chu toàn."

Mẹ chồng nàng dâu hai người đối mặt, hiểu ý cười một tiếng.

Đại nha hoàn Hàm Phương vội vàng đi tới: "Phu nhân, Đông Bình bá đến rồi!"

"Bà bà nói đến quả nhiên không sai, người phủ Đông Bình bá tới thật nhanh." Quách thị xu nịnh nói.

Trên mặt Vệ thị lộ ra giãn ra ý cười: "Thì nói lão gia lúc này không ở phủ thượng, ta đang tiếp khách, trước hết mời Đông Bình bá đến trong sảnh phía trước ngồi."

"Phu nhân, Đông Bình bá là đến từ hôn -- "

Vệ thị khẽ giật mình, ý cười cứng ở khóe miệng: "Ngươi vừa mới nói cái gì?"

Đại nha hoàn Hàm Phương hơi cúi đầu, cảm giác được áp lực lớn lao: "Đông Bình bá... Là đến từ hôn..."

"Còn không đi mời người ta trước tiên tiến đến!" Vệ thị nghe xong không lo được làm bộ làm tịch.

Hàm Phương mặt lộ vẻ khó xử: "Phu nhân, Đông Bình bá còn trực tiếp mang sính lễ đến, lúc này những cái sính lễ kia đều để ở ngoài cửa phủ chúng ta rồi, đã khiến rất nhiều người vây xem."

Đầu Vệ thị ông một tiếng vang, thân thể lung lay.

Sau khi Quách thị kinh ngạc bận bịu đỡ lấy Vệ thị: "Bà bà, người không có sao chứ?"

"Có thể không có chuyện gì sao? Còn không đi dò la một chút lão gia trở về chưa!" Vệ thị bóp Quách thị một cái, "Con phái người đi nói với Đại Lang một tiếng, để nó tranh thủ thời gian mời Đông Bình bá vào nói chuyện."

An quốc công thế tử Quý Sùng Lễ gần như là chạy như bay tới cổng lớn, một chân bước ra khỏi cánh cửa suýt nữa bị đám người đầu đen nghịt dọa trở về.

Làm sao xem náo nhiệt nhiều như vậy?

Còn chưa cùng Khương Trạm nói chuyện, Quý Sùng Lễ sắc mặt đã cực kỳ khó coi.

"Bá gia đến đây, tiểu tử không có tiếp đón từ xa, còn xin bá gia vào phủ nói chuyện."

Khương Trạm nhìn thấy Quý Sùng Lễ chào khách khí, thần sắc không có nửa điểm buông lỏng, vung tay lên hô: "Còn lo lắng cái gì, khiêng sính lễ trả lại cho phủ An quốc công!"

Mắt thấy Khương Trạm mang người tới nâng lên sính lễ liền muốn đi vào bên trong, Quý Sùng Lễ vội vàng ngăn lại: "Bá gia làm cái gì vậy? Có chuyện gì đi vào trước hảo hảo thương lượng."

"Việc này không có thương lượng! Ta là tới từ hôn, cũng không phải đến chúc tết. Ầy, đây là danh mục quà tặng, thế tử cần phải cẩn thận kiểm tra đối chiếu rõ ràng, bá phủ chúng tôi một tơ một hào cũng sẽ không tham của các ngươi!" Khương Trạm đem một phần danh mục quà tặng ném vào Quý Sùng Lễ trong ngực.

Quý Sùng Lễ nào dám khiến cái này người giơ lên sính lễ vào cửa, cuống không kịp muốn đem danh mục quà tặng trả lại.

"Đừng trả lại, ta chỗ này còn có đánh!" Khương Trạm lại từ trong ngực móc ra một chồng danh mục quà tặng.

Quý Sùng Lễ: "..." Địch quân quả nhiên có chuẩn bị mà đến!

"Từ hôn sách đã viết xong, bảo cha ngươi ra nhanh chóng theo cái thủ ấn, hai nhà việc hôn nhân như vậy coi như thôi!"

Quý Sùng Lễ có thể coi như tìm được lý do kéo dài: "Bá gia, gia phụ hôm nay có việc đi ra ngoài, hiện tại còn chưa trở về. Hôn nhân đại sự, tiểu bối như ta không thể làm chủ được, nếu ngài sốt ruột trước hết vào phủ chờ đấy, hoặc là về trước hạ hỏa đi -- "

"Khương lão đệ, ngươi đây là --" Thanh âm quen thuộc truyền đến.

Quý Sùng Lễ nghe tiếng xem xét, chính là An quốc công, khóe miệng lập tức giật một cái.

Phụ thân đại nhân là đối phương phái tới hỗ trợ sao? Trở về thật đúng là thời điểm!

An quốc công đi nhanh tới, nhìn thấy trên mặt đất đầy đồ sính lễ, mi tâm vặn thành chữ Xuyên.

Bởi vì sự tình tiểu nhi tử hắn nửa đêm không có chợp mắt, hôm nay lúc ở bên ngoài một lòng vẫn nắm chặt, chờ công việc xong xuôi lập tức chạy về, quả nhiên phu nhân không có đem việc này làm tốt, Đông Bình bá lại khiêng sính lễ đem tới.

"Quốc công gia, chúng ta đều là người thẳng tính, nói chuyện liền không vòng vèo tử, ta là tới từ hôn!"

An quốc công vái chào thật dài: "Khương lão đệ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta. Trong lòng ngươi tức giận, đều có thể đánh lão ca ca ngươi hai cái bạt tai, từ hôn tuyệt đối không thể a."

Thái độ An quốc công khiêm tốn như thế ngược lại để những người xem náo nhiệt nghị luận lên.

"Nhìn An quốc công rất coi trọng việc hôn nhân hai nhà a, thái độ biết sai ngược lại cũng tốt. Muốn ta nói, từ hôn đối với nhà ai đều không phải là chuyện tốt, An quốc công phủ có thể có thái độ này là được rồi."

"Đúng vậy, An quốc công tỏ thái độ như thế, nghĩ đến sẽ quản giáo con của hắn thật tốt."

Các loại thanh âm truyền đến, Khương Trạm không nhúc nhích chút nào, đối với một mặt khiêm tốn của An quốc công một chút cũng không có mềm lòng: "Quốc công gia còn nhớ rõ nguyên nhân hai nhà kết thân nguyên chứ?"

"Đương nhiên nhớ kỹ, là bởi vì huynh đệ Khương lão đệ hai người cứu được lão ca ca một cái mạng -- "

Lúc trước núi lở cứu được An quốc công, còn có một phần công lao khương Tam lão gia.

"Đã như vậy, quốc công gia liền không thể sảng khoái từ hôn sao? Muốn lấy oán trả ơn vẫn là thế nào?"

An quốc công cười ngượng ngùng: "Khương lão đệ lời nói này như thế nào -- "

Khương Trạm hừ lạnh: "Quốc công gia nhất định phải để hỗn trướng nhi tử kia của ngươi cưới nữ nhi của ta, trong mắt của ta chính là lấy oán trả ơn!"

An quốc công nhìn Khương Trạm hồi lâu, thấy thái độ ông kiên quyết, thở dài một tiếng: "Thôi, liền theo lời nói Khương lão đệ."

Chờ An quốc công ở hai phần trên sách từ hôn nhấn dấu vân tay, Khương Trạm giữ lại một phần, lúc này mới hài lòng gật đầu.

"Không nghĩ tới sự việc biến thành cái dạng này. Vừa nghĩ tới lúc trước Khương lão đệ trợ giúp ta, chuyện này trong lòng ta thực sự hổ thẹn a." An quốc công lúng túng nói.

Khương An Thành không để ý khoát tay: "Quốc công gia đừng để trong lòng, ngươi coi như hôm đó mưa quá lớn, nước vào đầu óc ta đi."

An quốc công: "..."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Tự Cẩm - Đông Thiên Đích Liễu Diệp Chương 14: Từ hôn

Bạn đang xem Tự Cẩm - Đông Thiên Đích Liễu Diệp. Truyện được dịch bởi nhóm Diễn Đàn Lê Qúy Đôn. Tác giả: Đông Thiên Đích Liễu Diệp. Chapter này đã được 43 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.