247Truyen.com

Thương Tang Tri Cẩm Hoa Chương 2

Thương Tang Tri Cẩm Hoa - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thương Tang Tri Cẩm Hoa Chương 2 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Diêu Đại Đầu bò người lên, quả nhiên thông suốt tự phong kín miệng lại, khom lưng đi đến hậu viện.

Tề Vô Thương tiến lên hai bước, chụp ống tay áo hắn, nghiêm mặt nói: “Diêu Đại Đầu, ngươi chắc hẳn nuốt trộm của tiểu gia nhà ngươi không ít ngân lượng?”

Diêu Đại Đầu hoảng sợ, nghĩ thầm này quả thật thần thông, ta hôm qua mới nuốt trộm của tiểu thiếu gia hai tháng tiền, cùng với mấy khối tiền dong trước kia, hắn làm sao biết?!

Tề Dư Phái cũng thấy kỳ quái, chính mình tuy sớm nhìn ra sơ hở, Diêu Đại Đầu này chẳng phải người lương thiện gì, chỉ sợ tiểu thiếu gia kia đã bị hắn ức hiếp đến ngoan ngoãn phục tùng, lại không ngờ Tề Vô Thương cũng có nhãn lực như vậy, vội hỏi: “Ngươi như thế nào thấy được?”

Tề Vô Thương nói: “Lúc nãy ta nhìn thấy túi tiền bên hông hắn, ước chừng mười hai lượng có thừa, trong người hạ nhân tôi tớ từ khi có thể mang nhiều bạc như vậy? Huống chi trong lời nói lão nhân này, đối với tiểu thiếu gia kia không hề tôn kính, ác phó khinh thường chủ, nếu muốn nuốt tiền bất quá chỉ cần tùy tiện nhấc tay một cái là được.”

Thanh âm che giấu tức giận, trong lòng đối với tiểu thiếu gia chưa từng gặp mặt kia tồn tại vài phần thương hại.

Tề Dư Phái nhất thời nhìn hắn bằng cặp mắt khác xưa: “Nhìn thấu mọi việc, lập luận sắc sảo, giỏi lắm.”

Tề Vô Thương cũng không ra vẻ đắc ý: “Chiến cục thay đổi trong nháy mắt, làm tưởng giả cần phải có năng lực hiểu rõ ngọn nguồn dù đó chỉ là chuyện vụn vặt, nếu không chết cũng không biết người nào, lão thương đầu này dùng chút tiểu xảo cư nhiên muốn qua mặt ta.”

Diêu Đại Đầu giả vờ tai điếc, khẩn cấp che lấy túi tiền ngậm miệng, lão nhân thành tinh, tự nhiên hiểu được từ xưa đến nay rồng không cùng cá tôm tranh cãi, hai vị Thiên gia quý nhân, tại sao còn nghiêm túc cùng lão bộc ta hao khí, liền đem mình thành cái rắm mà phóng thả.

Tề Dư Phái một đường đi tới, thấy viện lạc này tuy nhỏ nhưng cũng khá chỉnh tề, thanh chuyên hắc ngõa (ngói) nam bắc đối xứng, trước sau lưỡng tiến tám gian đại ốc, sân nhà phòng bếp đầy đủ mọi thứ, hành lang đình viện trải ra nhiều khối đá lớn, rất không tầm thường, nhưng trên mặt phủ đầy rêu xanh loang lổ, bệ cửa sổ sơn bong ra từng mảng, hiển nhiên đã lâu không có ai dụng tâm xử lý chăm sóc, trong đình viện vốn nên là cây cảnh hoa cỏ sum suê, lúc này lại là đậu sừng cà chua bắp cải, thập phần chẳng ra cái gì.

Diêu Đại Đầu đi đến phòng bếp phụ cận bên phải sân, hướng đến một bóng dáng nho nhỏ đơn bạc, hô: “Tiểu thiếu gia, Thế tử điện hạ muốn gặp ngươi.”

Nói xong thối lui hai bước, nhẹ nhàng yên lưu không tiếng động, đừng nhìn lão lớn tuổi, nhưng tay chân hoạt động tiến lùi vô cùng lưu loát.

Tề Vô Thương chậc chậc lấy làm hiếu kỳ: “Lão nhân kia, chạy trốn so với ngươi còn nhanh hơn!”

Tề Dư Phái rốt cục cũng thấy được Mục gia tiểu thiếu gia, nhưng vẫn chỉ là bóng dáng một cái mông vểnh (o_o), không khỏi nhỏ giọng thở dài: “Muốn gặp mặt tiểu thiếu gia này khó khăn có thể so sánh với phụ hoàng ta…”

Mục tiểu thiếu gia căn bản không để ý cái gì Thế tử, chính là buồn bực ôm mấy bó củi lớn để vào góc tường.

Hai hàng lông mày Tề Vô Thương nhíu lại, quát: “Tiểu quỷ, lại đây!”

Hắn từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, bản thân kinh nghiệm trải qua hơn mười trận chiến, dưới đao đã có không ít vong hồn, giờ phút này lạnh giọng hét to, quả nhiên uy thế mười phần. Mục tiểu thiếu gia hai tay nhất thời run rẩy, bó củi rơi xuống mặt đất, cúi đầu chậm rãi xoay người lại.

Tề Dư Phái thấy hắn vóc dáng nhỏ gầy bộ dạng chính là hài tử bốn năm tuổi, vội trừng mắt liếc Tề Vô Thương: “Không được hù dọa hắn!”

Tề Vô Thương vô cùng ủy khuất: “Ta nào có dọa hắn? Ta xem hắn chỉ vội vàng xếp đống củi kia, gọi hắn để ý chúng ta thôi.”

Nói xong loan hạ thắt lưng, một tay nâng cằm hài tử lên, đôi lông mày chọn chọn nhìn, bỗng nhiên sửng sốt chớp mắt một cái: “Tứ đệ, hài tử này bộ dạng rất không tệ, so với ngươi không hề kém.”

Tề Dư Phái ngồi xổm xuống, cẩn thận tỉ mỉ đánh giá, thấy đứa nhỏ này một thân áo bông mỏng manh cũ nát, cổ áo tay áo quá mức dơ bẩn, khung xương tinh tế, hai tay gầy yếu nắm chặt giống như có thể nắm gãy, tướng mạo hơi có hướng kim tôn ngọc quý, hơn nữa làn da còn trắng như sữa dê.

Cười cười một phen kéo qua, không ngại tay hắn bẩn, ôn nhu nói: “Ngươi ôm củi làm gì?”

Mục tiểu thiếu gia cúi đầu: “Nấu cơm.”

Tề Dư Phái hừ lạnh: “Ai cho ngươi làm?”

Mục tiểu thiếu gia chần chừ một chút: “Chính mình phải làm.”

Bản thân ở bàn tay nho nhỏ lòng bàn tay run rẩy, giống như mảnh lá non chịu quá nhiều mưa gió nhẹ nhàng xòe ra, Tề Dư Phái hết cách, đau lòng hỏi: “Phụ thân ngươi có phải là Thanh bình hầu Mục Miễn công bộ hữu thị lang Mục Đông Lâu?”

Mục tiểu thiếu gia rụt rè lắc đầu, không nói lời nào.

Tề Dư Phái thấy hắn cực kỳ cảnh giác, cũng không cưỡng ép, vòng vo đề tài hỏi: “Ngươi vì cái gì ngụ ở đây?”

Mục tiểu thiếu gia đáp cực nhanh: “Không biết.”

“Ngươi ở trong này bao lâu rồi?”

“Quên.”

“Nơi này có vài hạ nhân hầu hạ ngươi?”

“Không có quá.”

“Ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Không nhớ rõ.”

Tề Dư Phái nghẹn lời, nụ cười trên mặt chậm rãi nhạt đi, thả tay hắn rồi đứng dậy.

Tề Vô Thương một bên nhìn, cười hắc hắc nói: “Ta xem hài tử này là một nửa sỏa tử.”

Mục tiểu thiếu gia đột nhiên ngẩng đầu căm hận liếc hắn một cái, mâu quang lưu chuyển sinh động trong sáng, nào có nửa phần dáng vẻ ngu si?

Tề Dư Phái đem ánh mắt hắn nhìn rành mạch, khóe miệng nhếch lên mạt ý cười, chờ nghe hắn cãi lại, không nghĩ tới Mục tiểu thiếu gia này sau một cái liếc mắt đảo qua, rồi lại cúi đầu im lặng không nói.

Tề Dư Phái trong lòng thất vọng, thở dài: “Tam ca, chúng ta đi thôi.”

Tề Vô Thương đáp ứng, tránh ra hai bước rồi quay đầu: “Ta phải lấy lại con nhạn kia.”

Vừa nhìn chung quanh hỏi: “Tiểu quỷ, con bạch ngạch nhạn bị ta bắn trúng đầu?”

Mục tiểu thiếu gia đồng dạng ngẩn ra, nói: “Không nhìn thấy cái gì chim nhạn.”

Tề Vô Thương tâm niệm xoay chuyển, đã biết con tử nhạn hiển nhiên đã bị tiểu quỷ này giấu đi, hừ một tiếng, vỗ vỗ gương mặt Mục tiểu thiếu gia: “Ta khuyên ngươi tốt nhất ngoan ngoãn giao ra đây, đừng để ta ra lệnh lục soát…”

Lông mi Mục tiểu thiếu gia rũ xuống, ngắt lời: “Ngươi soát đi.”

Thấy hắn dứt khoát như thế, Tề Vô Thương trái lại sửng sốt, thầm nghĩ khó có khả năng hắn không biết chim rơi xuống?

Ngưng thần nhìn lên, đã thấy hai bàn tay hắn siết chặt tạo thành nấm đấm nho nhỏ không ngừng run rẩy, rõ ràng đang cực kỳ khẩn trương, mà ánh mắt úp mở bất định, thường thường liếc về đống củi bên kia, trong lòng cười thầm, tiểu quỷ này dám ở trước mặt mình giở trò, thản nhiên nói: “Còn cần soát? Chẳng phải đã ở đống củi đây sao?”

Mục tiểu thiếu gia vịt chết nhưng vẫn mạnh miệng, nhấp nhấp miệng, xem xét hắn hỏi ngược lại: “Nếu như không ở đây?”

“Không ở?” Tề Vô Thương chịu không nổi khiêu khích, lập tức tháo đoản đao bên hông xuống: “Nếu như không ở, thanh đao này liền tặng cho ngươi.”

Thanh đao độ dài vừa vặn, vỏ làm bằng da cá mập khảm hoàng kim, đường cong ngắn gọn phong cách cổ xưa, chính là sau lần đầu tiên tham chiến được Phong Tĩnh vương ban cho, từ trước đến nay Tề Vô Thương tùy thân mang theo tu du bất ly.

Mục tiểu thiếu gia chậm rì rì thối lui vài bước, nói: “Thỉnh soát.”

Tề Dư Phái nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên quang mang xảo trá, trong lòng khẽ động, cười nói: “Tam ca, chậm đã!”

“Đừng quên kế minh tu sạn đạo ám độ trần thương.” (ngoài sáng giả vờ theo hướng này, che giấu ám toán bên trong, chọn cách không ai ngờ tới)

Mục tiểu thiếu gia sắc mặt thay đổi, cắn môi, yên lặng cúi đầu.

Tề Vô Thương nhất thời khinh thường xem nhẹ, giờ phút này bị Tề Dư Phái nhắc nhở, cẩn thận suy xét lại, nhìn thấy dưới lỗ tai của Mục tiểu thiếu gia mơ hồ có dấu bụi than, lược nhất suy nghĩ con mồi rơi xuống liền thông suốt, trong tiếng cười một phen chế trụ thắt lưng cùng khuỷu tay Mục tiểu thiếu gia, sải bước đi nhanh vào phòng bếp, chìa tay tiến vào lòng bếp vừa sờ, quả nhiên lấy ra một con chim nhạn bị trúng tên.

Tề Vô Thương đắc ý dào dạt đi ra, đem nhạn và Mục tiểu thiếu gia ném mạnh với mặt đất, cười mắng: “Vật nhỏ này thật hư hỏng, suýt tý nữa là lừa đoạt đao của bản Thế tử.”

Tề Dư Phái nhàn nhàn nói: “Không phải là suýt tý nữa, bảo bối đao kia của ngươi, đã bại dưới tay hắn.”

Tề Vô Thương sờ sờ đao bên hông, trong lòng luyến tiếc, giả vờ như không nghe thấy.

Tề Dư Phái dùng sức nâng Mục tiểu thiếu gia dậy, vỗ vỗ đất trên quần áo hắn, quát: “Ngẩng đầu lên!”

Mục tiểu thiếu gia không dám không nghe, mắt to nổi một tầng lệ, vẫn là cắn răng không cho nước mắt lăn ra.

Khuôn mặt Tề Dư Phái lạnh lùng bất vi sở động, nghiêm mặt nói: “Ngươi nghe cho kỹ, nếu như muốn rời khỏi tiểu viện tử này, thì không cần tiếp tục giả ngu với ta.”

Mục tiểu thiếu gia nghi hoặc: “Ngươi có thể đem ta rời khỏi nơi này?”

Tề Dư Phái nói: “Ta là đương kim Thái tử, ngươi cũng biết cái gì là Thái tử?”

Mục tiểu thiếu gia gật gật đầu, trong ánh mắt đã có màu sắc khao khát sáng ngời: “Thái tử giả, kế tục đế vị giả, là nhất quốc chi trữ quân.” (giả: người, thể hiện sự kính trọng)

Tề Dư Phái nghe hắn nói năng lịch sự tao nhã, càng thêm vừa lòng: “Tốt lắm, ngươi đã đọc qua thư?”

Mục tiểu thiếu gia tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng hiểu được xem xét thời thế, liệu có thể hay không cởi bỏ sự cam chịu nhẫn nhục, hay là tiếp tục đóng kín, lập tức hữu vấn tất đáp: “Phụ thân từng thỉnh tiên sinh dạy ta một năm.”

“Bây giờ còn dạy sao?”

“Không, chỉ dạy một năm.”

Tề Vô Thương một bên cười nói: “Có phải ngươi quá bướng bỉnh, chọc tiên sinh tức giận bỏ đi?”

Mục tiểu thiếu gia nói: “Đúng vậy, phụ thân chê ta học quá nhanh, không cho hắn dạy cũng không cho ta học nữa.”

Tề Vô Thương nhìn nước mắt hắn chảy dài trên mặt, đột nhiên có chút cười không nổi, liền mắng: “Cha ngươi bị tiễn bắn vào đầu sao?”

Mục tiểu thiếu gia đôi mắt mèo loan loan: “Ta không biết!”

Nước mắt còn chưa lau sạch cười đến tâm Tề Vô Thương đều sáng bừng lên, tổng cảm thấy tiểu quỷ này ngoài thời điểm giở trò xấu quả thật đáng yêu muốn chết, xông lên phía trước nhào nặn mặt hắn: “Cho dù Thái tử không cần ngươi, ta cũng sẽ đem ngươi ra khỏi địa phương quỷ quái này.”

Sắc mặt Tề Dư Phái hơi trầm xuống: “Tam ca, nói năng cẩn thận.”

Tề Vô Thương không vấn đề gì mỉm cười, tự thân thối lui.

Mục tiểu thiếu gia thấy mặt hắn không hề vui vẻ, trong lòng khẽ run, đang không biết nên nói cái gì thì nghe tiếng Tề Dư Phái hỏi: “Những lời ta vừa hỏi, ngươi còn nhớ rõ?”

“Nhớ rõ.”

Tề Dư Phái thản nhiên: “Nếu nhớ rõ, chẳng lẽ muốn ta lặp lại một lần nữa?”

Hắn Thiên hoàng hậu duệ hoàng tộc từ nhỏ được dạy dỗ tương lai chính là nhân vật đứng đầu đế quốc, mỗi lời nói cử chỉ đều mang theo khí chất làm cho người khác không thể không nghe theo, Mục tiểu thiếu gia vội nói: “Cha ta là Thanh Bình hầu, ta gọi là Mục Tử Thạch, năm nay sáu tuổi, Diêu Đại Đầu nói cho ta biết, có tương sĩ nói ta sinh ra khắc mẫu lâu dần sẽ khắc phụ, cho nên cha ta mang ta đến nơi này, Diêu Đại Đầu và Diêu đại nương chắc là hạ nhân.”

Tề Dư Phái nghe ra vài phần tư vị: “Chắc là hạ nhân? Cái gì gọi là chắc là?”

Mục Tử Thạch tựa hồ cười cười: “Bọn họ lấy đi bạc của ta, bắt ta nấu cơm giặt giũ, hô đến quát đi… Cho nên ta không biết là ta hầu hạ bọn họ, hay bọn họ hầu hạ ta, cũng không rõ cha ta cấp cho ta hai hạ nhân, hay là một đôi chủ tử?”

Tề Dư Phái đưa tay nhẹ nhàng lau đi vết tro bụi bên gáy hắn, hòa nhã nói: “Ta hiểu được.”

Lại nói: “Mục Tử Thạch… Ngươi viết cho ta xem, là thế nào Tử Thạch.”

Mục Tử Thạch thoáng ngưng đọng: “Nơi này không có bút mực.”

Nói xong liền nhặt lên một cành củi tinh tế, trên mặt đất cẩn thận tỉ mỉ viết ra ba chữ “Mục Tử Thạch”

Hài tử nho nhỏ, lại là hoa bị cắm trong bùn nhão, tự nhiên không thể viết ra được cái gì hảo tự lượng sắc, nhưng khi Tề Dư Phái vừa nhìn, nhất bút nhất họa tinh xảo ngay ngắn, tuyệt không thể một sớm một chiều luyện ra, trong lòng không khỏi chấn động, chính là kinh chính là tán: “Ngươi thường luyện tự như vậy?”

Mục Tử Thạch cầm cành củi ân một tiếng: “Mỗi ngày đều luyện… Trước kia tiên sinh tặng ta một cây bút và một khối mực, sau đó bút tróc mực hết, ta cũng chỉ có thể làm thế này.”

Tề Dư Phái ngưng thần nhìn chăm chú hắn thời gian ước chừng một chén trà nhỏ, thấp giọng nói: “Bất tự khí giả, nhân bất khí chi… Tử Thạch, ngươi có nguyện ý làm Đông cung thư đồng của ta không?”

Trực giác Mục Tử Thạch cho biết chức vị Đông cung thư đồng này không phải là nhỏ: “Đông cung thư đồng… Ta không hiểu lắm… Chính là đi theo ngươi, cùng ngươi đọc sách sao?”

Tề Dư Phái cười nói: “Ngươi đã muốn hiểu hết rồi. Không chỉ như thế, ta sẽ chiếu cố ngươi, ân, sẽ không để ngươi gầy như vậy, khổ cực như vậy.”

Nhất thời nước mắt Mục Tử Thạch từng giọt, từng giọt lớn trào ra, nức nở: “Ngươi không gạt ta?”

“Tự nhiên không lừa ngươi.” Tề Dư Phái trấn an cười nói, nhưng trong lòng có phần co rút đau đớn, tiện tay lấy cành củi trên tay hắn, bên cạnh ba chữ “Mục Tử Thạch”, viết xuống ba chữ “Tề Dư Phái”, hỏi: “Nhận thức sao?”

Mục Tử Thạch khóc càng lợi hại, hai mắt đẫm lệ mơ hồ cố gắng phân biệt, niệm đọc: “Tề… Dư Phái.”

“Đúng, đây là tên của ta. Nhiều nhất mười ngày, ta sẽ tới đón ngươi đến Đông cung… Ngươi nếu chờ sốt ruột, có thể lặng lẽ niệm tên ta, biết đâu ta sẽ nghe được đến, tới sớm hơn một chút.”

Mục Tử Thạch bắt lấy góc y sam của Tề Dư Phái, thần sắc tiều tụy chờ mong: “Thật sự? Ngươi sẽ đến sớm…”

____________________

Tiếng lòng của người edit: Tử thạch, lần sau hãy rút kinh nghiệm, lụm được chim nên lập tức đem nướng ăn vào bụng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thương Tang Tri Cẩm Hoa Chương 2

Bạn đang xem Thương Tang Tri Cẩm Hoa. Truyện được dịch bởi nhóm zenkyesung.wordpress.com. Tác giả: Trần Tiểu Thái. Chapter này đã được 13 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.