247Truyen.com

Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư Chương 164: Chương 160

Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư Chương 164: Chương 160 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Quân Lan Phong bất đắc dĩ cười, dỗ nàng: "Chớ lộn xộn nào!"

Biết giờ khắc này nàng khó chịu, cũng không nói thêm nữa, hai chân tách ra, hắn đứng trên bè gỗ, dùng tay chém mái chèo thành hai khúc, mỗ tay một cái, hai tay đồng thời đảo mái chèo, bè gỗ vững vàng bơi ra ngoài.

Lạc Vân Hi khoác áo lông chồn lớn của Quân Lan Phong lên, ôm đầu gối mà ngồi, bè gỗ dần dần đi xa, đỉnh khoang thuyền lớn, rốt cục, chìm vào trong sông, hoàn toàn không còn gì, cũng không thấy chiếc thuyền nào khác nữa, chỉ còn lại ánh trăng trên sông nước mênh mông, hoàn toàn yên tĩnh.

Dù cho gan lớn, người nàng cũng không khỏi run rẩy.

Nghiêng đầu liếc nhìn Quân Lan Phong, không biết khi nào hắn cởi hết áo chỉ còn quần áo trong, hai cánh tay cường tráng hữu lực đong đưa về phía sau, tiếng nước và mái chèo gặp nhau có tiết tấu dễ nghe như âm nhạc, bè gỗ cũng tạo ra âm thanh theo mái chèo.

Nghĩ tới nam nhân này từ đầu đã tại sắp xếp mọi người lên thuyền, kết quả đến cuối cùng, chính hắn lại không thuyền để ngồi, còn phải ra sức cheo thuyền ở nơi này, nàng không khỏi cười vui vẻ, chuyện vừa rồi cũng dần dần quên mất.

"Cười cái gì?" Quân Lan Phong thấy nét cười của nàng, rủ hàng mi, dịu dàng hỏi nàng.

Nụ cười của thiếu nữ giống như tinh linh, ánh trăng mông lung chiếu đến, vô cùng mê ly, nhịp tim của hắn không khỏi tăng nhanh hơn một chút.

Lạc Vân Hi mãi mới ngưng cười, hỏi: "Ngươi biết đây là ai đã hạ thủ sao?" Đổi chủ đề.

"Tử sĩ." Quân Lan Phong thản nhiên nói.

"Tử sĩ sao?" Lạc Vân Hi bắt đầu lo lắng, không khỏi liếc nhìn về hướng đáy sông.

Quân Lan Phong gật đầu: "Ừm, quỷ nước, đều đã bị ngự Lâm Quân bắt lại, đêm nay ta không về phủ, phải đi vào cung, cẩn thận điều tra việc này."

Thấy Lạc Vân Hi trầm tư, hắn bổ sung: "Mấy ngày nay, Dạ Đô có một thế lực nhỏ hoạt động, cũng là tổ chức dân gian, làm việc quỷ dị, có khả năng có liên quan tới bọn hắn, sau khi ta đưa ngươi trở về, thì không nên tùy tiện ra khỏi cửa."

"Ừm"

"Hôm nay là tết Nguyên Tiêu, dòng người trên đường nhiều, rất dễ có chuyện, nhưng ngươi lại chạy ra ngoài." Quân Lan Phong hừ nhẹ một tiếng.

"Ta đi xem đèn rồng." Lạc Vân Hi bĩu môi.

"Cùng Đoan Mộc Ly sao?" Giọng nói của Quân Lan Phong trầm xuống rõ ràng.

"Đúng vậy."

Quân Lan Phong mím môi, ngừng động tác bơi chèo trong tay, ngồi vào bên người nàng, tuy mặt không có biểu hiện gì, nhưng nhiệt độ quanh thân rất thấp, ánh mắt của hắn, trước sau không rời mặt Lạc Vân Hi: "Ta biết."

Lạc Vân Hi liếc mắt xem thường.

Bên cạnh nàng còn thiếu người của hắn theo dõi sao?

"Chẳng qua Đoan Mộc Ly quá giảo hoạt, phát hiện có người theo dõi, liền trốn thoát. Ta tìm tìm ngươi cả đêm." Sắc mặt Quân Lan Phong lạnh lùng: "Mãi đến tận lúc có người nói cho ta biết ngươi ở trên thuyền, ta mới đuổi đến. Ngươi liền không nghĩ ta sẽ đến tìm ngươi một chút nào sao?"

Đầu tiên Lạc Vân Hi có chút kinh ngạc, hắn tìm mình cả đêm sao? Nhưng lời nói ra lại có chút giận hờn: "Ta làm sao biết ngươi sẽ đến tìm ta!"

Quân Lan Phong không thích giọng nói cứng rắn của nàng, mềm giọng nói: "Sáng sớm ta đưa đèn thỏ ngọc cho ngươi, còn có thể không tới gặp ngươi sao? Người có thích chiếc đèn kia không?"

Lạc Vân Hi nghĩ tới đèn thỏ ngọc tinh xảo, sắc mặt hơi dịu xuống: "Rất đẹp, ta thật sự rất thích."

Những thứ Đoan Mộc Ly mua nàng cũng thích, may mà trước lúc lên thuyền Đoan Mộc Ly đã gọi thuộc đưa về Lạc phủ trước, bằng không, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng sao còn có nhiều đồ như vậy được!

"Tờ giấy kia bị làm sao vậy?" Lạc Vân Hi nhắc nhở hắn: "Chỉ có một chấm mực, cũng không có chữ."

Quân Lan Phong khẽ cười: "Không biết viết cái gì, mấy lần đặt bút đều ngừng lại, rối rắm nửa ngày, vẫn là đưa cho ngươi một tờ giấy trắng thôi."

Lạc Vân Hi không nói gì.

Bè gỗ theo sóng nước mà trôi đi, hai người đều không nói lời nào, bầu không khí có chút xấu hổ.

Cuối cùng Lạc Vân Hi đứng dậy, cầm hai cái mái chèo gỗ để ở trên Tuyết Cẩm vào trong tay, nói: "Ta chèo thuyền."

"Đừng, để ta đi, về không dễ —— " Quân Lan Phong vội muốn ngăn cản.

Lạc Vân Hi cười tránh ra: "Yên tâm đi, chút chuyện này, ta làm được!"

Nàng thuần thục cầm ngược hai mái chèo, linh động luồn vào trong nước sông, sau tiếng nước "ào ào", bè gỗ như tên lướt về hướng của sông Tam Dương.

Quân Lan Phong sợ nàng không giữ được cân bằng, cảnh giác nhìn, chỉ chờ lúc bè gỗ bị làm sao còn kịp thời khống chế.

Thế mà hắn đợi nửa buổi, bè gỗ vẫn hết sức vững vàng, một mặt Lạc Vân Hi khua chèo, động tác nhanh chóng lại nối liền, hai chân như bị đóng đinh đứng ở trên bè, trừ hai tay, thân thể không hề lay động chút nào.

Quân Lan Phong nhìn tới ngây người, đứng lên, thán phục hỏi: "Hi nhi, sao ngươi có thể thuần thục như vậy?"

Coi như là hắn, lúc vừa mới chèo, bè gỗ cũng tuyệt đối không ổn định như vậy, hắn hoàn toàn dựa vào nội lực ổn định bè gỗ, nhưng Hi nhi thì sao đây? Động tác của nàng quả thực có thể so với một thủy thủ kinh nghiệm đầy mình!

Lạc Vân Hi cười nhạt không nói.

Cuộc đời đặc công kiếp trước, tuy khổ sở, thế nhưng lại có thể học được rất nhiều bản lĩnh sinh tồn.

Sinh tồn trên nước, là một cái quan trọng nhất, bởi vì lúc bọn hắn thi hành nhiệm vụ, đường thủy cũng có thể dùng để thoát mạng, là phương pháp tiện nhất cũng dễ dàng bị áp dụng nhất.

"Không thể, Hi nhi, điều đó không có khả năng!" Hai tay Quân Lan Phong kích động nắm lấy nhau, đi tới đi lui trong phạm vi một thước ở chính giữa bè gỗ, không thể tin được mà la hét, giọng càng lúc càng lớn.

"Còn không ngồi xuống, sắp lật thuyền rồi đó!" Lạc Vân Hi mỉm cười nói.

Quân Lan Phong nghe lời ngồi trên bè, nhưng mặt vẫn khó nén hưng phấn.

Lạc Vân Hi bất đắc dĩ lắc đầu, hơi suy nghĩ một chút, nói: "Yên tĩnh một chút, ta hát cho ngươi."

Hát sao? Quân Lan Phong bỗng cảm thấy phấn chấn, lập tức ngồi thẳng người, trong mắt đều là mong đợi.

Chân trời, trăng đầy tháng xuyên qua mây mù, chia mây rẽ sóng, mặt nước yên lặng, ánh trăng sáng bạc như ẩn như hiện rơi trên mặt sông, một trời mông lung. Một ngày, một sông, một bè, hai bóng dáng, Như bức tranh sơn thủy đẹp đẽ.

Tay Lạc Vân Hi cầm hai mái chèo, trong tiếng nước bì bõm, nàng lay động hát:

"Dựa vào lan can thuyền

Nghe tiếng chuông trống truyền đến

Ráng chiều sặc sỡ yểu điệu thướt tha tản ra

Một dòng sông xuân chậm rãi chảy

. . .

Trên trời triệu triệu vì sao

Chiếu vào mặt sông như vảy bạc long lanh

Trên sông là dung nhan một người đang ngủ

Sông xuân trăng thanh gió mát

Sao không để dòng người dừng lại."

(Thực sự là đoạn này khó dịc nên mình chỉ có thể chém...)

Tiếng ca mềm mại, quanh co, theo gió truyền càng xa, Quân Lan Phong thất thần nhìn dáng người thiếu nữ mê người dưới ánh trăng, trong lòng chẳng những không bình tĩnh,

Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư Chương 164: Chương 160

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư Chương 164: Chương 160

Bạn đang xem Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư. Truyện được dịch bởi nhóm Truyen.org Edit Tiểu Mặc Mặc. Tác giả: Tuyết Sơn Tiểu Lộc. Chapter này đã được 20 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.