247Truyen.com

Thê Khống Chương 84: Chương 83

Thê Khống - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thê Khống Chương 84: Chương 83 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

"Diêm Bảo Nhi, thu dọn mấy bức tranh chữ này lại đi. Đợi mấy ngày nữa Ngô mụ mụ đến đây thì giao cho bà ấy." Phương Cẩn Chi đặt bút xuống, xoay tròn cổ tay trái đã hơi ê ẩm.

"Vâng, đã biết!" Diêm Bảo Nhi đặt tranh chữ vào trong hộp gấm, ôm xuống lầu.

"Tỷ tỷ, thật sự đã đoạt lại được Hàm Hương tửu trang rồi sao?" Bình Bình và An An đi tới, đưa cho Phương Cẩn Chi trái táo vừa gọt vỏ xong.

Phương Cẩn Chi cắn một miếng lớn trên trái táo, mùi trái cây ngọt ngào tràn đầy trong khoang miệng. Nàng nói: "Ừ, mặc dù hiện tại Hàm Hương tửu trang bị thua lỗ đến rối tinh rối mù, nhưng dù sao cũng đã lấy lại. Không lâu nữa đâu, tỷ tỷ có thể khôi phục lại sự hưng thịnh trước đây của nó, các muội hãy tin tỷ tỷ!"

Phương Cẩn Chi nói xong liền vỗ vào ngực mình.

"Tin tưởng tỷ tỷ!"

"Bọn muội tin tỷ tỷ!"

Hai gương mặt giống nhau như đúc của Bình Bình và An An kề sát vào nhau, bọn họ đang mỉm cười nhìn tỷ tỷ của mình. Đối với tỷ tỷ của mình, hai tiểu cô nương vốn tin tưởng trăm phần trăm.

Phương Cẩn Chi phát hiện lúc Lục Vô Nghiên không có trong phủ, mỗi ngày của nàng trôi qua đặc biệt dài. Năm năm Lục Vô Nghiên rời đi, cuộc sống của nàng cũng trôi qua bình thường. Nhưng lần này hắn chỉ mới đi được mười ngày, trong đầu Phương Cẩn Chi lúc nào cũng hiện lên bóng dáng của hắn. Nàng bắt đầu làm chuyện gì cũng thường xuyên mất hồn gây ra sai lầm. Chẳng hạn như ngày hôm nay, lúc nàng dùng danh nghĩa Phương Tông Khác vẽ tranh cũng vẽ sai mấy lần, cuối cùng lại phải vẽ lại từ đầu.

Phương Cẩn lắc lắc đầu, không muốn nghĩ đến Lục Vô Nghiên thêm nữa, nàng lục lọi trong ngăn kéo lấy ra một bàn cờ.

"Đến đây, bồi tỷ tỷ đánh cờ nào!" Lục Vô Nghiên không ở đây, Phương Cẩn Chi liền lôi kéo Bình Bình và An An đánh cờ với nàng. Kỹ thuật đánh cờ của Phương Cẩn Chi là do một tay Lục Vô Nghiên huấn luyện, trình độ đánh cờ của Bình Bình và An An kém hơn rất nhiều, mỗi ván cờ chơi không được bao lâu, Phương Cẩn Chi liền thắng. Phương Cẩn Chi phát hiện thắng cuộc chẳng hề vui vẻ.

Trong lúc đó Mễ Bảo Nhi đã bỏ thêm ngân than vào trong lò, khiến cả phòng ấm áp dễ chịu

Phương Cẩn Chi còn muốn tiếp tục đánh cờ, nhưng nhìn thấy hai muội muội ngáp ngắn ngáp dài mắt mở không lên mới biết thời gian đã không còn sớm. Nàng thu dọn quân cờ, bảo hai muội muội trở về giường nhỏ trong tủ y phục ngủ. Còn bản thân nàng nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được.

Mặc dù nàng đã đoạt lại được Hàm Hương tửu trang, nhưng so với mấy cửa hàng và trang tử vẫn còn trong tay Tam nãi nãi, một Hàm Hương tửu trang chỉ là hạt cát trên sa mạc. Làm cách nào mới có thể đoạt lại tất cả gia sản của nàng mới là vấn đề lớn. Mặc dù Tam nãi nãi đã nói nếu nàng quản lý tốt Hàm Hương tửu trang, bà ta sẽ trả lại những gia sản khác của Phương gia cho nàng. Nhưng Phương Cẩn Chi vô cùng chắc chắn trong này nhất định có trắc trở, Tam nãi nãi trả lại một cái vỏ rỗng ruột quá dễ dàng.

Cho nên, Phương Cẩn Chi tuyệt đối không thể bị động chờ đợi như vậy, nàng phải làm cho Tam nãi nãi không kịp ứng phó, khiến cho bà ta hoàn toàn không có thời gian chuyển dời tài sản. Bây giờ nàng đã lấy lại được Hàm Hương tửu trang, nói không chừng Tam nãi nãi đã có hành động. Phương Cẩn Chi chỉ có thể hành động nhanh hơn!

Phương Cẩn Chi trở mình, nhìn tủ y phục đối diện, ấn đường nhíu chặt. Bởi vì trong hoa trang có sẵn một biệt viện, nên hiện tại coi như có xây dựng cũng không mất quá nhiều thời gian. Nghe Ngô mụ mụ nói, không quá ba tháng, công việc sửa chữa biệt viện bên trong hoa trang có thể hoàn tất. Nhưng Phương Cẩn Chi và hai muội muội đã sống bên nhau từ lúc còn nhỏ, nghĩ tới tương lai phải tách ra, trong lòng nàng không nỡ. Hơn nữa, tình huống của hai muội muội đặc biệt như vậy, nàng thật sự không yên lòng. Nhưng còn cách nào nữa chứ? Nàng vốn định cùng với hai muội muội sống nương tựa với nhau cả đời, nhưng bây giờ bảo nàng rời bỏ Lục Vô Nghiên? Nàng không làm được.

Lục Vô Nghiên đối với nàng rất tốt, khiến cho nàng hoàn toàn không thể nào cự tuyệt hắn. Huống chi, trong lòng nàng vốn đã bị hắn lấp đầy.

Phương Cẩn Chi còn có một chuyện rầu rĩ, sau khi biệt viện bên trong hoa trang xây dựng xong, đưa Bình Bình và An An ra khỏi phủ Ôn Quốc Công nhất định phải rất rất rất cẩn thận, không thể để xảy ra bất cứ sơ suất nào.

Phương Cẩn Chi đang trù tính làm thế nào để đưa hai muội muội ra ngoài an toàn, chợt nghe thấy tiếng động lạ bên ngoài cửa sổ. Phương Cẩn Chi sững người, cho đến khi nghe thấy người bên ngoài tiếp tục gõ thêm hai cái, nàng mới bất ngờ tung chăn lên, ngay cả giầy cũng không kịp mang đã chạy ào đến cửa sổ.

Nàng thận trọng đẩy cửa sổ ra, liền bắt gặp ánh mắt mang ý cười nhẹ nhàng của Lục Vô Nghiên. Hắn mặc một bộ tăng y màu xanh, đứng lẫn trong bóng đêm, yên lặng.

"Tam ca ca, huynh lại leo cửa sổ. . . . . ." Phương Cẩn Chi lui về phía sau một chút, để cho Lục Vô Nghiên nhảy vào.

"Ta không leo cửa sổ, mà là trộm hương." Lục Vô Nghiên đứng lại, hắn nhìn đôi chân trần hồng hào của Phương Cẩn Chi, liền bồng nàng lên, ôm nàng đi về phía giường.

"Sao lại gấp gáp như vậy, ngay cả giầy cũng không biết mang." Lục Vô Nghiên thả Phương Cẩn Chi lên giường. Mặc dù trong miệng hắn nói mấy lời trách cứ, nhưng mặt mày lại rất đắc chí. Vì sao nàng lại gấp gáp như vậy, còn không phải là vì hắn. . . . . .

Phương Cẩn Chi mím môi, không trả lời, mà co chân lại, giấu đôi chân xinh xắn vào trong váy, sau đó nâng đôi tay hơi lạnh của Lục Vô Nghiên ấp ủ trong lòng bàn tay mềm mại như không xương của mình, từ từ sưởi ấm cho hắn.

"Tam ca ca, huynh có lạnh không? Muội sưởi ấm cho huynh!"

Lục Vô Nghiên thâm ý nói: "Trên người còn lạnh hơn."

Phương Cẩn Chi làm bộ nghe không hiểu, chuyển câu chuyện sang hướng khác: "Tam ca ca, huynh xem huynh mặc bộ tăng y này thật là lạ nha!"

Lục Vô Nghiên nhìn nàng chằm chằm, nói: "Bên trong cũng rất lạ, có muốn nhìn một cái hay không?"

Đôi tay nhỏ bé của Phương Cẩn Chi đang làm ấm cho Lục Vô Nghiên bỗng dừng lại, sau đó hất mạnh tay Lục Vô Nghiên ra. Nàng cau mày, nhìn chằm chằm Lục Vô Nghiên: "Tam ca ca, huynh thật đúng là càng ngày càng. . . . . . Càng ngày càng. . . . . ."

Mấy lời tiếp theo, Phương Cẩn Chi ngại không

Thê Khống Chương 84: Chương 83

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thê Khống Chương 84: Chương 83

Bạn đang xem Thê Khống. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Qúy Đôn. Tác giả: Lục Dược. Chapter này đã được 56 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.