247Truyen.com

Thần Đạo Đan Tôn Chương 847: Đệ Nhất Sát Trận

Thần Đạo Đan Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn Chương 847: Đệ Nhất Sát Trận online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

- Ngươi, ngươi là…

Hắn kinh hô, thật giống như bị dọa sợ rồi, trong giọng nói kinh hoảng không nói ra được.

- Còn chưa cút?

Mã Đa Bảo trách mắng.

- Vâng! Vâng!

Đệ Tam Sát Trận rắm cũng không dám thả một cái, thật quay đầu bỏ chạy, trong nháy mắt liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Cái này!

Đệ Tam Sát Trận a, có thể giết Phá Hư, thiên địa hình thành, làm sao có khả năng bị người doạ chạy?

Chẳng lẽ Mã Đa Bảo còn có thân phận khác? Đệ Tam Sát Trận nhận ra được, sau đó liền bị doạ chạy.

- Hừ, lúc giao thủ với bọn ta, còn dám phân tâm?

Bọn người Ngũ Cao Nguyên cười gằn, đồng loạt ra tay.

Ầm!

Mã Đa Bảo bị ánh sáng vô tận nhấn chìm, ở trong đối kháng cường độ cao, sao có thể phân tâm chứ?

Bọn người Ngũ Cao Nguyên lộ ra nụ cười, tuy Đệ Tam Sát Trận bị doạ chạy, nhưng nếu có thể giết Mã Đa Bảo, hoặc để hắn chí ít chịu trọng thương, vậy cũng hoàn toàn có giá trị.

Ánh sáng tan hết, Mã Đa Bảo ngạo nhiên mà đứng, không mất một sợi tóc, nếu phải nói rõ, thì chính là long bào trên người hắn có vài chỗ tổn hại, cho thấy vừa nãy hắn xác thực bị oanh kích, chỉ là không có thương tổn được da thịt của hắn.

- Cái gì!

Bọn người Ngũ Cao Nguyên kinh ngạc thốt lên.

Cái này là tình huống thế nào, bọn họ nắm giữ sức chiến đấu Phá Hư mười tám tinh, bị bọn họ đánh trúng, dù Phá Hư hai mươi tinh thì đã làm sao, cũng bị trọng thương như thường, thậm chí đánh giết.

- Ngươi, thể phách của ngươi…

Trác Kỳ Phương phản ứng lại.

- Đạt đến trân kim cấp mười!

Phốc!

Tất cả mọi người phun ra ngoài, trước đó thể phách đáng sợ của Lăng Hàn đã khiến người ta có bóng ma trong lòng, mà Lăng Hàn còn chỉ là thể phách biến thái, sức chiến đấu hoàn toàn có thể bỏ qua không tính.

Nhưng bây giờ thì sao, sức chiến đấu của Mã Đa Bảo vốn đứng đầu toàn trường, lại thêm sức phòng ngự như vậy, thế thì còn đánh như thế nào?

Bọn người Ngũ Cao Nguyên nuốt nước miếng, lần đầu cảm giác mình hoàn toàn mất khống chế chiến cuộc. Mã Đa Bảo này chính là Á Long năm đó a, sức chiến đấu vô địch, phòng ngự khó giải, Thần linh hạ phàm thì đã có sao?

Cũng may, Phá Hư Cảnh có tuổi thọ hạn chế, thời gian là lợi khí to lớn nhất, ta không giết được ngươi, vậy vây chết ngươi ở vùng thế giới này a.

Mã Đa Bảo lộ ra nụ cười nhàn nhạt:

- Không có thực lực này, còn nói gì tới khai thiên?

Xoạt, khí thế trên người hắn rực cháy, sát khí lưu chuyển, dù là bọn người Ngũ Cao Nguyên cũng tê cả da đầu, cả người nổi da gà, cảm thấy chỉ cần đối phương nhấc tay liền có thể đánh giết bọn họ.

Người, tại sao có thể mạnh đến nước này?

Phá Hư mười tám tinh a, hầu như đạt đến cực hạn của cảnh giới này, huống mà còn có bảy người, liên thủ lại tuyệt đối có thể ngang hàng Phá Hư hai mươi tinh, nhưng vì cái gì bọn họ vẫn cảm thấy run rẩy?

Lẽ nào, sức chiến đấu của Mã Đa Bảo vượt qua hai mươi tinh?

- Không thể!

Bọn người Ngũ Cao Nguyên lắc đầu, bọn họ tuyệt đối không tin có người Nhưng vượt qua hai mươi tinh cực hạn sức chiến đấu, dù cho là thần thú đời sau, hậu duệ thánh giả đều rất ít có đạt đến sức chiến đấu Phá Hư mười hai tinh, huống chi là vượt qua.

- Ngày hôm nay nhất định phải chém hắn, bằng không có quốc thế bổ trợ, hắn sẽ càng mạnh hơn!

Trác Kỳ Phương nói.

- Giết!

Tiêu Diệu Nhan quát một tiếng, lấy ra một trường kiếm màu đỏ, sau đó vạch mi tâm một cái, trán phá tan, máu tươi tuôn ra, cực kỳ sền sệt, thật giống như muốn ngưng tụ thành tinh thể.

Máu này vừa hiện, thiên địa trở nên động dung, tầng mây màu đen lăn lộn, có chớp giật trắng lóa mơ hồ.

Máu này quá mạnh mẽ, mạnh đến sắp vượt qua cực hạn của giới này, đưa tới phản ứng của thiên địa.

- Thần huyết!

Mã Đa Bảo lộ ra vẻ thận trọng.

Thần giới quả nhiên không chỉ đơn giản đưa năm người hạ giới, còn bí mật mang theo hàng lậu! Tuy một giọt Thần huyết hoàn toàn không thể đại biểu Thần linh, nhưng ở vùng thế giới này, uy năng của Thần huyết há có thể tưởng tượng?

Tiêu Diệu Nhan khẽ lẩm bẩm, không biết đang nói cái gì, Thần huyết bỗng nhiên hóa vũ, chiếu vào trên trường kiếm của nàng, nhất thời, thanh kiếm này toả ra hào quang vô tận, thậm chí có xu thế đè Sơn Hà Phủ xuống.

Một giọt Thần huyết mà thôi, gia trì liền sánh ngang với Sơn Hà Phủ chân chính, thật đáng sợ.

Đám người Trác Kỳ Phương cũng như thế, dồn dập lấy ra một giọt Thần huyết, gia trì ở trên Linh khí của mình, trong nháy mắt khí tức của bọn họ liền đáng sợ gấp mấy lần, thật giống như mỗi người đều thành Thần linh.

Hiện tại sức chiến đấu của năm người này e đều đạt đến Phá Hư hai mươi tinh, người nào cũng không kém Mã Đa Bảo.

- Chết!

Năm người liên thủ, dồn dập phát động đại chiêu, năm thanh Linh khí toả ra đại uy thế, nhằm phía bầu trời, đánh rơi xuống tảng lớn Tinh Thần.

Chuyện này làm sao chặn?

Năm tên Phá Hư cảnh sức chiến đấu hai mươi tinh, coi như thể phách là trân kim cấp mười thì đã làm sao, sẽ bị chém như thường! Lẽ nào Mã Đa Bảo cũng có năng lực hồi phục đáng sợ như Lăng Hàn sao?

Tất cả đều sẽ kết thúc!

Mã Đa Bảo cũng lộ ra vẻ nghiêm nghị, hắn mạnh hơn cũng không dám không để sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh vào mắt, huống chi nhiều đến năm tên! Hắn vươn ngón tay, hơi điểm nhẹ lên ngực nói:

- Mở!

Vù!

Nhất thời, sát ý vô tận lưu chuyển, cả người hắn tỏa ra bạch quang, có thể rõ ràng nhìn thấy, trên da lộ ra đều phát sáng hoa văn, cổ xưa, thương tang, chất phác, đại khí.

Càng kinh người chính là sát khí, vừa nhìn những hoa văn này liền làm người ta run rẩy, cảnh giới thấp vừa thấy thì trực tiếp mù hai mắt.

Ý chí võ đạo?

Không, đây là trận văn!

Lăng Hàn thấy Ân Hồng lạc ấn trận văn lên người mình, cái này rất thực dụng, lấy thân làm trận, bất cứ lúc nào cũng có thể kích phát trận pháp, tụ tập công phòng làm một thể. Nhưng những trận văn này của Mã Đa Bảo... nhìn qua hoàn toàn như trời sinh a!

Thậm chí, Lăng Hàn hoài nghi không ai có thể tái hiện những trận văn này, bởi vì hắn chỉ dùng mắt xem liền cực kỳ khó chịu, cái này vẫn là dưới tình huống hắn phát động Chân Thị Chi Nhãn, vận chuyển Kiếm Tâm.

Phá Hư Cảnh phổ thông lại dám nhìn chằm chằm sao? Nhưng nếu ngay cả xem cũng không dám, vậy thì sao có thể xuất hiện những trận văn này? Phức tạp như thế, nếu không có mấy chục năm thậm chí hơn trăm năm nghiên cứu, lại có thể nắm giữ sao?

Trời sinh mang theo trận văn? Tê, vậy hắn không phải giống Đệ Tam Sát Trận sao!

Chẳng trách trước đó hắn hạ thủ lưu tình với Đệ Tam Sát Trận, ngữ khí quái lạ, cũng khó trách Đệ Tam Sát Trận sẽ kích động như vậy, bởi vì bọn họ là "đồng loại", lẫn nhau nhìn ra lai lịch của đối phương.

---------------

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thần Đạo Đan Tôn Chương 847: Đệ Nhất Sát Trận

Bạn đang xem Thần Đạo Đan Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Phong Nguyệt Lâu. Tác giả: Cô Đơn Địa Phi. Chapter này đã được 31 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.