247Truyen.com

Thần Đạo Đan Tôn Chương 4477: Truyền thuyết khai thiên

Thần Đạo Đan Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn Chương 4477: Truyền thuyết khai thiên online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Sát khí xung kích là cấp bậc thần thức, vừa động ý niệm là tới ngay lập tức.

Tiền Lãng cảm giác đầu óc đau đớn, hắn cảm thấy có một đạo thần thức dị chủng xâm lấn, thức hải của hắn đau đớn như sắp bị xé nát.

Hắn vội vàng trấn áp, bởi như vậy công kích của hắn không còn chính xác.

Oanh, công kích đánh xuống nhưng không thể làm gì Lăng Hàn.

Cái gì!

Tiền Lãng giật mình, gia hỏa này thật sự là Sinh Đan cảnh sao, lại có thể ảnh hưởng đến hắn, nếu đối phương bước vào Chân Ngã cảnh, chẳng phải mình không thể tiếp một chiêu của đối phương?

Hắn nhìn sang Từ Lượng đang quỳ dưới đất, nội tâm rung động, khó tránh đối phương quỳ xuống, không phải nhát gan mềm yếu đầu hàng Yêu tộc, mà là bị thần thức ảnh hưởng, bất đắc dĩ.

Đáng sợ, đây là yêu thú gì?

Chẳng lẽ là thần thú trong truyền thuyết, cho nên mới có uy thế như vậy?

Nhưng mà, hừ!

Cho dù thế nào cũng là Sinh Đan cảnh mà thôi, vừa vặn, thừa dịp nó còn nhỏ yếu nên diệt trừ nó, bằng không tương lai tất thành họa lớn.

Tiền Lãng xuất thủ lần nữa, lần này hắn dùng toàn lực ứng phó, hắn vươn tay phải ra, đạo tắc biến thành trật tự thần liên bay về phía Lăng Hàn.

Đây chính là đạo tắc hình thành, có thể nói không gì không phá, nếu như bị đánh trúng, nhục thân khẳng định bị xuyên thủng, sau đó bị thần liên buộc chặc không thể thoát thân.

Lăng Hàn quay người lại, hắn phát động Chỉ Xích Thiên Nhai, một tay bắt lấy Đại Hắc Cẩu và chạy đi.

Xèo, hắn biến mất không thấy tung tích.

A?

Tiền Lãng ngẩn người, hắn không ngờ, Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu phách lối chạy tới đế đô như vậy, không ngờ hắn lại chạy đi.

Hắn đuổi theo mấy bước thì ngừng lại.

Không thể đuổi theo, vạn nhất đây là Yêu tộc đào cái hố cho hắn, như vậy hắn đuổi theo ra ngoài sẽ tiến vào cái hố.

- Vương gia uy vũ, vương gia bá khí!

Các binh lính không biết Tiền Lãng lo lắng, bọn họ cảm thấy Tiền Lãng đã đuổi đi hai tên Yêu tộc, tự nhiên giơ cao binh khí và hò hét.

Tiền Lãng làm ra vẻ mặt cao ngạo, lộ ra tất cả là đương nhiên, nhưng trong nội tâm lại cảnh giác, không rõ Yêu tộc chưa lộ nguyên hình là yêu thú gì, niệm lực thật đáng sợ, hắn còn cảm thấy áp lực.

Có thể nói, thuần niệm lực, hắn tuyệt đối không địch lại.

Lăng Hàn mang theo Đại Hắc Cẩu trốn xa, không cần thiết, hắn cũng không muốn thể hiện ra tinh bộ, đây là tuyệt chiêu áp đáy hòm của hắn, đế đô không có nhiều địa mạch.

- Ghê tởm, tại sao ở cửa thành có kính chiếu yêu chứ!

Đại Hắc Cẩu hùng hùng hổ hổ, nếu không phải đồ chơi kia làm loạn, nó và Lăng Hàn đã sớm trà trộn vào trong thành, làm sao có thể chạy trốn chứ?

- Không sao, ta một mình trà trộn vào là được.

Lăng Hàn cười một tiếng, cũng không biết Thiên Vũ Tôn Giả truyền thừa ở đâu, hắn muốn vào thành tìm hiểu xem có manh mối hay không.

- Được, tiểu tử ngươi cẩn thận một chút.

Đại Hắc Cẩu gật đầu.

Lăng Hàn cải biến tướng mạo và linh hồn ba động, một lần nữa về tới cửa ra vào đế đô, bởi vì vừa mới phát sinh yêu thú muốn trà trộn vào trong thành, hiện tại nơi này kiểm tra nghiêm ngặt hơn trước.

Việc này không ảnh hưởng đến Lăng Hàn, hắn vốn là Nhân tộc, hơn nữa Diễn Hồn thuật cải biến linh hồn ba động, trừ phi Giáo Chủ trở lên mới có thể phát giác ra dị dạng.

Sau khi hắn giao đạo tệ vào thành, hắn tiến vào đế đô tìm khách sạn ở lại, sau đó hắn lợi dụng da Hư Không Thú làm yểm hộ, lặng lẽ tiến vào hoàng cung tìm manh mối.

Nghe người trong cung thảo luận với nhau, hoặc đang nói vị hoàng tử nào sẽ kế thừa đại bảo, hoặc chính là yêu thú uy hiếp, cũng không có nói tới chuyện Thiên Vũ Tôn Giả, huống chi là Tổ Vương truyền thừa.

Nhưng Lăng Hàn lại nghe có người nói tới “khai thiên”.

A, tiểu thế giới này có thể “phi thăng” hay sao?

Hiển nhiên không được, đây không phải nguyên thế giới.

Lăng Hàn tiến vào từ đường hoàng gia, nơi này đề phòng sâm nghiêm, trừ thành viên hạch tâm hoàng thất ra, nơi này hoàng hậu, hoàng tử đều không thể đi vào.

Trong này lại cất giấu bí mật gì?

Lăng Hàn nhìn một chút, không có gì ngoài công pháp, võ kỹ, nhưng cũng không có đặc biệt cao thâm, còn có một bộ biên niên sử liên quan tới bí cảnh này.

Việc này làm Lăng Hàn cảm thấy hứng thú, hắn lật xem.

Một lần đọc xong, Lăng Hàn thì thào:

- Thiên Vũ Tôn Giả, ngươi là người như vậy sao?

Trong sử ký này có ghi kỹ càng về bí cảnh này.

Vào một số năm trước, Thiên Vũ Tôn Giả coi trọng một nữ tử tên là Bạch Nam Trân, triển khai truy cầu kịch liệt, nhưng Bạch Nam Trân đã có người yêu, cho nên lựa chọn cự tuyệt Thiên Vũ Tôn Giả truy cầu.

Thiên Vũ Tôn Giả thẹn quá hoá giận nên tách một khu vực lớn của Bạch gia ra khỏi đại thế giới, tạo thành một thiên địa độc lập là tiểu thế giới.

Không biết có phải cố ý trêu đùa người Bạch gia hay không, Thiên Vũ Tôn Giả còn để lại một cái Khai Thiên Phủ, ai có thể lay động cây búa này là có thể mở tiểu thế giới ra, một lần nữa trở về đại thế giới.

Nhưng qua nhiều năm như thế, không ai có thể cầm lấy Khai Thiên Phủ, tự nhiên cũng không cách nào phá vỡ bình chướng để bí cảnh trở về đại thế giới.

Cho nên nói, Thiên Vũ Tôn Giả đang cố ý trêu người, cho ra hi vọng giả dối mà thôi.

Lăng Hàn tìm trong hoàng cung vài ngày, hắn không phát hiện cái gì gọi là Khai Thiên Phủ, hắn ra khỏi hoàng cung, hành tẩu trong đám người giống như phàm nhân.

Hắn dò xét một chút, phát hiện bách tính nơi này không có gì đáng ngờ, bọn họ sinh ra ở nơi đây, chết ở chỗ này, trôi qua bình thường mà phong phú, cũng không muốn thăm dò thế giới bên ngoài Liệt Phong quốc.

Trên thực tế, bọn họ bị yêu thú vây khốn, cũng không có năng lực như vậy.

Dân chúng không nghe tới chuyện Thiên Vũ Tôn Giả, Khai Thiên Phủ, từ đó làm cho Lăng Hàn cảm giác rất kỳ quái, nếu vì thoát khốn rời đi, chẳng phải nên cổ vũ toàn dân, kích phát càng nhiều người cố gắng, nói không chừng có người xuất hiện và lay động Khai Thiên Phủ.

Hắn ở trong đế đô chín ngày, Lăng Hàn liền rời đi, đi tìm Đại Hắc Cẩu.

Hắn nói ra một lần, Đại Hắc Cẩu sững sờ.

Bọn họ bị lừa vào nơi này?

Bây giờ không có đường trở về, làm thế nào thoát khỏi bí cảnh này?

- Thiên Vũ Tôn Giả đúng là quá tệ, thích người ta, trực tiếp cướp người là được, lại còn giam cầm, khẩu vị thật nặng!

Đại Hắc Cẩu nhổ nước bọt nói:

- Tiểu Hàn tử, chúng ta bị vây ở nơi này?

Lăng Hàn lắc đầu:

- Này cũng không đến mức, nếu như chúng ta chậm chạp không ra được, Cửu Sơn Tôn Giả khẳng định sẽ có hành động, nếu bí cảnh là do Tôn Giả sáng lập, với năng lực của Cửu Sơn Tôn Giả, hắn tiến vào mang chúng ta rời đi không thành vấn đề.

- Cũng phải.

Đại Hắc Cẩu thở ra, chí ít không cần lo lắng vĩnh viễn bị nhốt ở nơi đây.

- Nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, Tiểu Hàn tử, đến trợ Cẩu gia hợp đỉnh đi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 3 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thần Đạo Đan Tôn Chương 4477: Truyền thuyết khai thiên

Bạn đang xem Thần Đạo Đan Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Phong Nguyệt Lâu. Tác giả: Cô Đơn Địa Phi. Chapter này đã được 41 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.