247Truyen.com

Thần Đạo Đan Tôn Chương 4320: Giải thể

Thần Đạo Đan Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn Chương 4320: Giải thể online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Hiện tại Lý Tự Toán có uy vọng cao đến kinh người.

Cho nên, hắn vừa mở miệng, có ai dám xuất thủ?

Lục Kỳ thật sự bị chọc giận đến mức điên lên, hắn nhìn thấy một gia hỏa yếu ớt như con sâu cái kiến lại biến thành cọng rơm đè chết lạc đà.

Việc này chính là nhục nhã của hắn.

Lý Tự Toán nhìn Lục Kỳ, trái tim hắn đập mạnh, hắn vừa sợ hãi lại vừa cảm thấy hưng phấn.

Mặc dù hắn vẫn nói khoác, biến trận chiến làm mình bị hủy dung thành một việc vinh quang, nhưng trên thực tế trong lòng của hắn rất hận Lục Kỳ, ai nguyện ý biến một gương mặt anh tuấn thành đáng sợ như vậy? Trước đó hắn biết rõ, mình và Lục Kỳ là người của hai thế giới, hắn không có khả năng báo thù, cho nên chỉ có thể vùi tức giận vào đáy lòng.

Nhưng bây giờ, cơ hội của hắn đã đến, hắn quả quyết bắt lấy, cũng biến thành cọng rơm đè chết lạc đà.

Hắn nhìn Lục Kỳ, cũng không thèm quan tâm ánh mắt hận không thể ăn thịt mình của đối phương, hắn có khoái cảm báo thù.

Lục Kỳ rất tức giận, nhưng hắn là một trong năm thiên tài Chú Đỉnh cảnh cao cấp nhất trong Bắc Thiên vực, hắn còn chưa hoàn thành giai đoạn đầu tiên, chẳng lẽ hắn từ bỏ?

Nếu không từ bỏ, chẳng lẽ còn muốn vứt bỏ tính mạng tại đây?

Lục Kỳ cũng là người quả quyết, hắn nhìn chằm chằm vào mặt Lăng Hàn:

- Thù này, ta nhớ kỹ!

Hắn bóp nát lệnh bài, ngay sau đó có ánh sáng bao phủ hắn, hắn biến mất tại chỗ.

Hắn bị truyền tống ra khỏi bí cảnh.

Đáng tiếc, không có khả năng đánh chết đối phương tại đây.

Lăng Hàn thở dài, nhưng không sao, lần này hắn phá hỏng đại cơ duyên của đối phương, trước hết cứ làm Lục Kỳ buồn bực một phen, sau đó hắn sẽ từ từ xử lý.

Tất cả mọi người dùng ánh mắt kính sợ nhìn Lăng Hàn.

Đây chính là một trận chiến công bằng, thậm chí Lăng Hàn chiến đấu với Băng hổ rất lâu, Lục Kỳ không địch lại, cũng không có khả năng tìm cớ.

Đương nhiên, nếu không phải Lý Tự Toán nhúng tya vào, chắc chắn sẽ có người tương trợ Lục Kỳ, tình huống khi đó sẽ khác, chí ít yểm hộ Lục Kỳ rút lui không khó.

Nhưng hiện tại nói cái gì cũng trễ rồi, kết quả chính là Lăng Hàn còn ở nơi đây, Lục Kỳ bị đưa ra khỏi bí cảnh.

- Đi.

Mọi người tiếp tục đi tới, cũng nhanh chóng quên việc của Lục Kỳ, mọi người quan tâm tới cơ duyên của mình.

Phía sau Băng cốc là Binh Nhận lĩnh.

Đây là sơn lĩnh do binh khí tạo thành, sau khi vượt qua nơi này mới là Bạch Liên bí cảnh chân chính, bọn họ có thể đi tìm cơ duyên nghịch thiên.

Mọi người bắt đầu leo núi, đương nhiên việc này không khó khăn gì, mặc dù nơi này có trọng lực siêu cấp, bọn họ không thể phi hành, nhưng leo vài ngọn núi là việc rất dễ dàng.

Ông, đúng lúc này, tất cả mọi người cảm giác ngọn núi rung động nhè nhẹ, sau đó tất cả binh khí lắc lư.

Lần này, tất cả mọi người không dám động, càng lộ ra vẻ mặt phòng bị.

Trong bí cảnh này có nơi nào là an toàn?

Xèo, một thanh phá kiếm thoát ra khỏi núi, nó đảo qua người bên cạnh.

Cái gì, không có người điều khiển binh khí còn có thể tự động công phạt?

Người kia vội vàng huy động binh khí tiến hành chống đỡ, keng, hắn bị chém lui, sắc mặt hắn đỏ bừng, tiếp theo là sắc mặt tái nhợt.

Xèo, càng nhiều binh khí thoát ly ngọn núi và tấn công mọi người.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người như ốc còn không mang nổi mình ốc.

- Đừng hốt hoảng, tất cả mọi người đứng ở cùng một chỗ.

Lý Tự Toán gào to, hắn hiện tại càng ngày càng thích ứng vai trò mới.

Tất cả mọi người tới gần lẫn nhau, bởi như vậy, chỉ có người ở phía ngoài cần chiến đấu, những người khác có thể nghỉ ngơi, sau đó có thể thay phiên.

Bọn họ tiến lên chậm chạp những binh khí giống như muốn giết bọn họ xuống núi, làm cho bọn họ bước đi mỗi bước đều rất khó khăn.

Lăng Hàn đi ở phía trước, hắn cũng không cần toàn lực ứng phó, những binh khí này không uy hiếp lớn lên hắn, hắn cảm thấy hứng thú với trận pháp nơi này, nó có thể điều khiển binh khí phát động sát phạt.

Đúng rồi, trước đó con Băng hổ kia không phải hung thú, mà là cơ quan thú do trận pháp điều khiển, bởi vì nó quá giống như từ vẻ ngoài không phát hiện ra, thậm chí có máu có thịt.

Mọi người tiến lên từ từ, ban đầu những người này đều là thiên chi kiêu tử, tự nhiên đều là người kiệt ngạo bất tuần, nhưng bây giờ đoàn kết dưới sự lãnh đạo của Lý Tự Toán, cùng nhau đối mặt với khó khăn.

Cửa này không tính khó, nửa ngày sau, bọn họ đã đi tới khu vực cuối cùng.

Phía trước là một phiến bình nguyên to lớn, cỏ xanh khắp nơi nhưng không cao quá bàn chân.

Rốt cục, bọn họ đã tiến vào giai đoạn thứ hai của Bạch Liên bí cảnh.

Tất cả mọi người vui mừng, từ đó có ý nghĩa tùy thời sẽ xuất hiện cơ duyên kinh người, khi đó thực lực của bọn họ sẽ tăng lên gấp mấy lần.

- Đa tạ Lý huynh chiếu cố, nhưng đến nơi này, chúng ta sẽ chia tay nhau.

- Lý huynh, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, ngày khác gặp lại.

- Lý huynh, cáo từ.

Tất cả mọi người cùng rời đi, nếu đi cùng nhau, cơ duyên xuất hiện sẽ phân cho ai? Có ai tranh nổi với Lý Tự Toán?

Lý Tự Toán cũng thở ra, hắn thật sự sợ trang bức tới cuối cùng lại không thu thập tàn cục nổi.

Bởi vậy, mọi người cũng tách nhau ra.

- Lăng huynh, ngươi cũng muốn đi sao?

Lý Tự Toán thấy Lăng Hàn cũng rời đi, hắn mở miệng hỏi.

Lăng Hàn cười cười:

- Thế nào, còn muốn ta làm tiểu đệ tiếp hay sao?

- Không dám! Không dám!

Lý Tự Toán vội vàng cười làm lành, vị này mới là mãnh nhân, hắn có thể đá Lục Kỳ ra khỏi bí cảnh.

Hắn vốn muốn dính chút ánh sáng của Lăng Hàn nhưng nghĩ lại thì hắn ngượng ngùng.

- Lăng huynh, ta nhớ kỹ ân tình của ngươi, ngày khác tất có hồi báo.

Hắn nói rất nghiêm túc.

Lăng Hàn gật gật đầu, nói:

- Được.

Nói không chừng tương lai Lý Tự Toán sẽ cho hắn vui mừng lớn đấy.

Lăng Hàn cười nói, hắn nghênh ngang rời đi.

Đi không đến bao lâu, Lăng Hàn phát hiện nơi này sinh cơ bừng bừng.

Có hàng loạt đàn bò, bầy cừu, bầy hươu ăn cỏ, cũng có sư tử, báo, chó hoang đang đi săn, trên bầu trời có diều hâu bay qua, cũng đang tìm con mồi.

Sau khi đi một lúc, hắn phát hiện có thôn xóm.

Lăng Hàn cất bước tiến lên, hắn nhìn thấy ngoài thôn có tường gỗ, trên tường rào có đầu vót nhọn, hiển nhiên dùng để chống cự mãnh thú xâm lấn.

Lúc Lăng Hàn đến gần, hắn nhìn thấy trên tường rào có người, trong tay kéo cung tiễn nhắm vào hắn.

Lăng Hàn cười một tiếng, hắn giơ hai tay lên, nói:

- Ta không có ác ý.

- Ngươi là ai, đến từ phương nào?

Có người hỏi, đây là lão giả, chỉ có hắn không cầm cung tiễn, mà là chống quải trượng.

Lăng Hàn đang muốn nói chuyện, đột nhiên hắn quay đầu nhìn ra phía sau.

Chỉ chốc lát, hắn nhìn thấy một đoàn chó hoang kết đội thành quần chạy tới, số lượng ít nhất cũng mấy trăm con.

Quy mô như thế rất đáng sợ, có lẽ hùng sư gặp chúng cũng phải bỏ chạy, chỉ có đàn sư tử mới có thể đối kháng với chúng.

- Không tốt, chó hoang đến rồi!

- Chuẩn bị phòng ngự!

Người trong thôn gào lên giống như đại nạn lâm đầu.

Đàn chó hoang đã lao đến, mục tiêu của chúng lại là Lăng Hàn.

Bởi vì hắn quá chói mắt.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 3 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thần Đạo Đan Tôn Chương 4320: Giải thể

Bạn đang xem Thần Đạo Đan Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Phong Nguyệt Lâu. Tác giả: Cô Đơn Địa Phi. Chapter này đã được 42 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.