247Truyen.com

Thần Đạo Đan Tôn Chương 3396: Một nhân tình

Thần Đạo Đan Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn Chương 3396: Một nhân tình online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Thiếu nữ áo trắng trách mắng:

- Ngươi thật to gan, xông vào bản tông còn mơ ước thánh hồ của tông ta!

Lăng Hàn cười hỏi:

- Vậy sao nàng còn muốn cứu ta?

Thiếu nữ áo xanh chống nạnh nói:

- Tiểu thư nhà ta lòng dạ Bồ Tát, một con kiến cũng không nhẫn tâm giẫm chết. Nếu đổi lại người khác thì ngươi đã bị đám thủy yêu xé nhỏ làm thức ăn nuốt vào bụng rồi!

Lăng Hàn ậm ừ:

- Vậy ta nhảy vào hồ lại trả nhân tình của nàng.

Thiếu nữ áo trắng kinh kêu:

- Ngươi bị điên!

Giây sau thiếu nữ áo trắng tỉnh táo lại, nói:

- Sau khi lên bờ ngươi hãy rời đi ngay, sau này đừng đến nữa, ngươi không có vận may như hôm nay đâu!

Thật tốt bụng.

Lăng Hàn nhủ thầm. Giống như một tên trộm vào nhau, không trộm được đồ ngược lại bị bẫy thú kẹp, nàng chẳng những không báo quan phủ bắt người còn giúp ăn trộm chạy thoát, đưa người đi.

Người lương thiện như vậy không có nhiều trên đời.

Lăng Hàn nghiêng đầu lộ vẻ chăm chú lắng nghe, một lúc sau nói:

- Vậy xem như ta nợ nàng một nhân tình, có gì cần hỗ trợ hãy đến tìm ta, ta sẽ giải quyết cho nàng.

Nghe Lăng Hàn nói thế thiếu nữ áo xanh khinh thường nói:

- Tiểu tử, ngươi cho rằng chính mình là ai? Mạng của ngươi là tiểu thư nhà ta cứu, còn nói có thể giải quyết vấn đề thay tiểu thư, ngươi thật là huênh hoang.

Lăng Hàn cười cười không giải thích, càng không lộ ra thực lực kinh thiên động địa.

Đến cảnh giới như Lăng Hàn rất nhiều chuyện chỉ xem duyên phận.

Nếu thiếu nữ áo trắng tin tưởng hắn thì Lăng Hàn sẽ ra tay, nếu nàng không tin vậy hắn sẽ không cưỡng ép xen vào.

Thiếu nữ áo trắng cảm thấy Lăng Hàn hơi quái đản, sau đó thuyền nhỏ cập bờ nàng nói:

- Ngươi tự giải quyết cho tốt.

Thiếu nữ áo trắng cất thuyền, mang theo thiếu nữ áo xanh rời đi. Tiểu tỳ đi ra mấy bước còn quay đầu thè lưỡi nhát Lăng Hàn.

Lăng Hàn không để bụng, hắn đi từ từ cảm nhận núi sông chốn này.

Lăng Hàn thầm thắc mắc, vị diện đã có linh trí của mình vậy tại sao không thể tùy ý thích? Là lực lượng gì trói buộc chúng nó?

Lăng Hàn cảm ứng núi sông, hy vọng sẽ cảm ngộ được gì.

Thiên địa có lớn đến đâu cũng là vô số núi nước tổ hợp. Thấy mầm biết cây, thông qua những thứ nhỏ bé sẽ xem thấu chân lý của thế giới.

Lăng Hàn đi trong địa bàn của Thanh Thiên tông, nhiều người thấy hắn. Nhìn bộ dạng ung dung bình tĩnh của hắn, tuy khuôn mặt xa lạ nhưng họ nghĩ Lăng Hàn là đệ tử được trưởng lão nào mới thu nên lạ mặt, không ai cho rằng hắn là kẻ xâm nhập.

Bên kia thiếu nữ áo trắng về phòng mình, một lát sau có một người hầu tìm đến.

Người hầu nói:

- Tiểu thư, lão gia tiểu thư đi qua.

Thiếu nữ áo trắng gật đầu, đi theo người hầu rất nhanh đến đại đường.

Thiếu nữ áo trắng thướt tha khuỵu gối:

- Kính chào phụ thân.

- Đứng lên đi.

Thiếu nữ áo trắng đứng dậy, mắt đẹp liếc qua, trong đại sảnh trừ phụ thân Ninh Đạo Lan ra còn có hai người khác. Một người thoạt trông hơn bốn mươi tuổi, vóc dáng vạm vỡ. Nhưng cường giả thì không thể nhìn bề ngoài đoán tuổi được, có lẽ lớn hơn Ninh Đạo Lan mấy ức tuổi.

Người thứ hai là thanh niên trẻ tuổi, khá đẹp trai nhưng mắt hơi tà, làm thiếu nữ áo trắng nhìn đã khó chịu.

Ninh Đạo Lan chỉ vào nam nhân trung niên khôi ngô:

- Hải Tâm, đây là Hàn Chương Hàn tiền bối.

Thiếu nữ áo trắng Ninh Hải Tâm vén áo thi lễ hướng nam nhân trung niên:

- Kính chào Hàn tiền bối.

Hàn Chương cười sang sảng nói:

- Ha ha, nghe tiếng đã lâu Ninh đạo hữu có hòn ngọc quý trên tay xinh đẹp động lòng người, quả nhiên như thế!

Ninh Hải Tâm hơi khó chịu, tuy là lời khen nhưng nàng vẫn thấy bực.

Chỉ có thể nói Hàn Chương là kẻ thô lỗ.

Ninh Đạo Lan chỉ hướng người trẻ tuổi:

- Đây là Lục Dương Lục thế huynh. Lục thế huynh là con thứ tư của An Đằng Tiên Vương, thiên tài siêu đẳng, thành tựu tương lai không thua gì An Đằng đại nhân.

Ninh Hải Tâm vén áo thi lễ hướng Lục Dương:

- Xin chào Lục huynh.

Mắt Lục Dương lóe tia sáng kỳ dị, lật đật đứng dậy sải bước qua định nâng Ninh Hải Tâm:

- Hiền muội mau đứng lên.

Ninh Hải Tâm lùi một bước làm Lục Dương đỡ hụt.

Lòng Ninh Hải Tâm lướt qua cảm xúc chán ghét, người này quá thô lỗ, vươn ta ra tính ăn bớt nàng sao?

Hàn Chương cười to bảo:

- Ha ha, xem ra Lục điệt rất vừa ý lệnh thiên kim. Ninh huynh thấy hôn kỳ đặt ở ngày nào thì tốt?

Cái gì!?

Ninh Hải Tâm giật nảy mình, nàng sắp gả cho người? Gả cho Lục Dương vừa nhìn liền biết không phải người tốt?

Ninh Hải Tâm nhìn hướng phụ thân, trông chờ Ninh Đạo Lan từ chối ngay. Nhưng khiến Ninh Hải Tâm thất vọng là Ninh Đạo Lan nghiêm túc suy nghĩ, đó không phải muốn từ chối mà đang chọn lúc thành thân.

Ninh Hải Tâm cảm thấy đầu váng mắt hoa, suýt ngất xỉu.

Ninh Hải Tâm không nghe thấy phụ thân nói cái gì, đầu óc hỗn loạn, chỉ nghe được câu cuối:

- Ba tháng sau chờ Lục Dương hiền tế đến đón dâu.

Ninh Hải Tâm không biết mình về phòng như thế nào, nàng như mất hồn.

Thiếu nữ áo xanh vội vàng nghênh đón:

- Tiểu thư sao vậy?

Ninh Hải Tâm thẫn thờ được thiếu nữ áo xanh dìu về phòng, ngồi bên giường, nàng bỗng bật khóc.

Thiếu nữ áo xanh luống cuống hỏi:

- Tiểu thư làm sao vậy? Đừng làm tiểu tỳ sợ!

Đang yên lành sao tiểu thư khóc?

Ninh Hải Tâm không trả lời, chỉ nức nở.

Nàng đầy bụng uất ức, nàng sắp gả cho người, thế mà mãi đến khi hôn kỳ quyết định mới được thông báo. Hơn nữa Lục Dương không phải người tốt!

Ninh Hải Tâm trời sinh có thể nhận ra người tốt người xấu, nhìn một cái biết ngay có ôm ác ý không. Ninh Hải Tâm nhìn thấy dâm dục, đáng khinh, đê tiện trong Lục Dương. Gả cho nam nhân như vậy cả đời nàng sẽ sống trong đau khổ, buồn bực mà chết.

Tại sao phụ thân gả nàng cho loại nam nhân này?

Ninh Hải Tâm tỉnh táo lại, đáp án rất đơn giản.

An Đằng Tiên Vương.

Phụ thân của Lục Dương là một Tiên Vương, Ninh Đạo Lan có dã tâm rất lớn, không muốn ở yên trong Thăng Nguyên cảnh, cảnh giới này mạnh thì có mạnh nhưng sẽ có ngày hóa đạo. Thành Tiên Vương thì khác, vạn cổ bất hủ, thọ cùng thiên địa.

Ninh Đạo Lan muốn dùng nữ nhi liên kết với An Đằng Tiên Vương, để gã có cơ hội trở thành Tiên Vương, dù hy vọng này rất bé nhỏ.

Nhưng phụ mẫu trên đời chẳng phải nên yêu thương tử nữ sao?

Ninh Hải Tâm biết phụ thân ác như vậy vì nàng còn có hai ca ca, đủ để chống dậy tương lai của Ninh gia. Nữ nhi rồi sẽ có lúc gả cho người, có thể thuận lợi kiếm chút ích lợi cho mình chẳng phải là càng tốt?

Từ nhỏ đến lớn Ninh Hải Tâm biết phụ thân không yêu thương gì mình, gã chỉ quan tâm hai điều. Một là tu vi của gã, hai là hai nhi tử trưởng thành.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 3 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thần Đạo Đan Tôn Chương 3396: Một nhân tình

Bạn đang xem Thần Đạo Đan Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Phong Nguyệt Lâu. Tác giả: Cô Đơn Địa Phi. Chapter này đã được 26 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.