247Truyen.com

Thần Đạo Đan Tôn Chương 3215: Ngày mai tái đấu

Thần Đạo Đan Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn Chương 3215: Ngày mai tái đấu online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chuyện này chỉ có thể nói là lực bộc phát, không thể giết người, kết quả còn phải nhìn chiến lực thông thường.

Hắn tự tin chỉ cần chống nổi bộc phát kỳ của Lăng Hàn, hắn nhất định có thể trấn áp yêu nghiệt kia.

- Tiểu tử, có ngươi không có ta!

Hắn từng chữ từng chữ nói.

Lăng Hàn tự nhiên không sợ hãi, chỉ cười nhạt một tiếng:

- Tốt, muốn chiến liền chiến.

Đại Vân Thiên Tôn lạnh lùng nhìn Lăng Hàn:

- Chỉ cần ngươi dám ra khỏi thành, bản tôn tất lấy tính mạng ngươi.

Thực lực hai người hẳn là rất gần, buông tay chiến một trận, khả năng Trung Thiên thành sẽ bị bọn hắn hủy đi. Mặc dù Đại Vân Thiên Tôn là Tứ Bộ, nhưng cũng không dám xông ra họa lớn như vậy, dù sao nơi này Thiên Tôn cao giai nhiều lắm.

Lăng Hàn phất phất tay:

- Tùy ngươi.

Lão gia hỏa này thật muốn không biết tốt xấu, vậy làm thịt là được.

Đại Vân Thiên Tôn hừ một tiếng, vung tay rời đi.

Ánh mắt của hắn tràn đầy sát khí, cũng không chỉ bởi vì Lăng Hàn ở trước mặt hắn giết con trai bạn cũ, càng là ngấp nghé Thiên Tôn ký hiệu của Lăng Hàn. Vừa vặn, mượn trận chiến này diệt sát Lăng Hàn, luyện hóa Thiên Tôn ký hiệu của đối phương ra.

Lão gia hỏa này... Độc!

Mặc dù Lăng Hàn không có khả năng hoàn toàn đoán ra tâm lý của Đại Vân Thiên Tôn, nhưng làm sao cũng có thể nhìn ra một chút, hắn cười lạnh, ở chỗ này hảo hảo đi dạo, lấy đi toàn bộ đồ tốt trong nguyên thạch phường.

- Sư phụ, có phải cần phải đi hay không?

Phù Thiên Hành hỏi.

Lăng Hàn trừng mắt:

- Đi cái gì?

Hắn là nhìn tiểu tử này không vừa mắt, mỗi ngày cùng nữ nhi bảo bối của mình mắt đi mày lại, cũng không biết thu liễm, thật sự là tức chết hắn.

- Cha!

Lăng Hi đi tới, mặt mang lấy nụ cười, nhìn Lăng Hàn.

Đó căn bản là ôn nhu uy hiếp, dù thực lực của Lăng Hàn thông thiên, nhưng ở trước mặt con gái cũng chỉ có phần bại lui, căm giận không nói, tiếp tục ở chỗ này chọn lựa nguyên thạch.

Không có đánh cược, hắn đương nhiên không có khả năng quá mức rêu rao, chỉ lấy ra những hàng tốt có nguyên thạch, mua đi, tuyệt sẽ không mở đá ở chỗ này, như thế, chẳng khác gì là quảng cáo cho nhà Nguyên Thạch phường này.

Lại nói, âm trầm mới có thể đại phát tài, hắn cũng không thể quá mức rêu rao.

Mặc dù hắn đã rất rêu rao.

Hắn một đường đi, phàm là nguyên thạch bao hàm đại dược, Thiên Tôn ký hiệu đều chọn ra, kỳ thật dạng nguyên thạch này vô cùng ít ỏi, dù ở khu trung cấp cũng như thế, hắn chỉ lấy ra bảy khối nguyên thạch, toàn bộ đều bao hàm đại dược.

Về phần Thiên Tôn ký hiệu? Ha ha, nào có nhiều như vậy, hắn thật sự là vận khí quá tốt rồi, mới có thể ở hai khu vực đều mở ra một khối.

- Lăng Hàn, có dám lại cược một lần không!

Đang lúc Lăng Hàn quyết định kết thúc công việc, ngày mai tái chiến, một thanh âm lại đột nhiên vang lên.

Dù sao, mặc dù hắn có thể “nhìn” thấu nguyên thạch, nhưng cái đồ chơi này sinh ra là không thể bị thần hồn của Thiên Tôn xuyên thấu, đối với hắn tiêu hao kỳ thật cũng rất lớn, liên tục nhìn hơn một vạn khối nguyên thạch, hắn hơi mệt mỏi.

Lăng Hàn xoay người lại, chỉ thấy người nói chuyện chính là Ngưu Bất Quần.

A, còn không có ăn đủ giáo huấn sao?

- Thua còn chưa đủ thảm sao?

Lăng Hàn cười nói.

Ngưu Bất Quần không cam lòng, mặc dù hắn thua hai trận, nhưng cái kia đều là vận khí của Lăng Hàn quá tốt, mỗi lần đều đụng phải Thiên Tôn ký hiệu. Phải biết, có chút Nguyên Thạch phường mở tất cả tảng đá, kỳ thật cũng không có khả năng ra một Thiên Tôn ký hiệu.

Người ta vận khí quá tốt, không phải tội của hắn.

Xem chiến tích của hắn là biết, tỷ lệ ra hàng thấp hơn Lăng Hàn sao?

Cho dù là Nguyên Thạch đại sư cũng không có mắt nhìn xuyên tường, nhìn không thấu nguyên thạch, lấy trình độ của hắn, tìm ra nhiều nguyên thạch tốt như vậy đã đủ ngưu bức.

- Lần này, sư huynh của ta đấu với ngươi!

Hắn nói.

Hả?

Lúc này Lăng Hàn mới nhìn về phía một người đứng bên cạnh Ngưu Bất Quần, kia là người trẻ tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi, mặt mang mỉm cười, lộ ra cực kỳ bình dị gần gũi, còn lâu mới ngạo mạn như Ngưu Bất Quần.

Nhưng chỉ cần nhìn thật cẩn thận một chút, có thể nhìn ra hắn kỳ thật càng thêm ngạo mạn hơn Ngưu Bất Quần, bởi vì Ngưu Bất Quần cũng không thể cùng hắn đứng quá gần, cẩn thận từng li từng tí lui ra phía sau khoảng ba thước, như hầu hạ một vị trưởng bối.

Giá đỡ... rất lớn.

- Lâm huynh, tại hạ Bào Phong Vũ.

Người trẻ tuổi kia chắp tay nói.

- Nha.

Lăng Hàn chỉ gật gật đầu, biểu thị biết, cũng không có nói cái gì cửu ngưỡng đại danh.

Cái này khiến Bào Phong Vũ có chút không thoải mái, ai thấy hắn không cung kính gọi “Bào đại sư”?

Tiểu tử này quả nhiên đủ cuồng.

- Tê, thật sự là Bào đại sư!

- Đây chính là Chân Truyền Đệ Tử của Huyền Lai đại sư, ở đổ thạch tạo nghệ cực kỳ kinh người.

- Truyền thuyết, hắn mở ra qua một đầu viễn cổ mãnh thú.

- Thật hay giả?

Phụ cận còn có rất nhiều người không có tản đi, được nghe danh tiếng của Bào Phong Vũ sắc mặt đều thay đổi, ai cũng nhao nhao bước tới chào hỏi, Bào đại sư Bào đại sư réo lên không ngừng, để Bào Phong Vũ rốt cục lộ ra nụ cười.

- Cái bão tố gì này còn có chút địa vị, sư phụ ngươi cũng phải cẩn thận.

Phù Thiên Phù lại gần nói.

Lăng Hàn vừa định trừng mắt, nhưng nhìn ánh mắt cảnh cáo của nữ nhi, hắn không thể làm gì khác hơn là nói:

- Đồ nhi ngoan, vi sư cám ơn ngươi.

Hắn nói cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, nữ nhi nuôi nhiều năm như vậy bị người ủi đi, hắn còn phải miễn cưỡng vui cười, để hắn rất muốn đánh người.

Lăng Hàn nhìn chằm chằm Bào Phong Vũ cùng Ngưu Bất Quần, tâm tình đang không tốt, các ngươi là tự mình đưa tới cửa.

- Được a.

Hắn thờ ơ nói.

- Quy củ cũ, bên thắng được tất cả.

Bào Phong Vũ nói.

- Bất quá, nếu như ngươi thua, tại hạ còn muốn thêm một điều, kia là trả lại cho sư đệ ta mười cái khấu đầu.

Chậc chậc chậc, vẫn rất hung ác.

Bất quá, cái này cũng thể hiện ra hắn tự tin mạnh mẽ, cho rằng thắng chắc Lăng Hàn.

Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:

- Ta cũng thêm một điều kiện, nếu ta thắng, ta đánh hai người các ngươi thành chó chết, bảo đảm lưu cho các ngươi một hơi là được.

Bào Phong Vũ không khỏi nhíu mày, hắn cũng không phải Ngưu Bất Quần!

Ngưu Bất Quần vừa mới xuất sư, mở qua nguyên thạch không nhiều, còn không có thanh danh quá lớn, nhưng hắn không giống, xuất sư đã lấy ức năm tính, mở qua nguyên thạch vô số kể, mà bảo vật được hắn tự tay mở ra cũng nhiều vô số kể.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 3 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thần Đạo Đan Tôn Chương 3215: Ngày mai tái đấu

Bạn đang xem Thần Đạo Đan Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Phong Nguyệt Lâu. Tác giả: Cô Đơn Địa Phi. Chapter này đã được 43 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.