247Truyen.com

Thần Đạo Đan Tôn Chương 1072: Vào đáy biển

Thần Đạo Đan Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn Chương 1072: Vào đáy biển online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Nơi này có quy tắc không rõ, nếu múc nước biển lên mà nói, ngươi sẽ phát hiện nước biển này hoàn toàn không có gì kỳ lạ, nhưng vừa tiến vào hải lý, nước biển là một giọt như một ngọn núi.

Lấy lực lượng của Sơn Hà Cảnh, mấy ngọn núi lớn đè xuống cũng có thể như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nước biển này một giọt liền như sơn nhạc, vậy thật là đáng sợ.

Mấu chốt là, càng chìm sâu, thủy áp sẽ càng trầm trọng, vậy căn bản không phải vấn đề núi cao, mà chính là một ngôi sao!

Võ giả lọt vào hải lý, phải khởi động nguyên lực hộ thuẫn, bằng không chỉ mấy phút sẽ bị nghiền thành máu bọt.

Thảo nào không ai có thể ngừng lâu ở trong biển, bởi vì nguyên lực luôn có lúc tiêu hao hết, đến lúc đó chỉ có một con đường chết. Lăng Hàn nguyên bản còn muốn chìm tới đáy, phí mấy năm luôn có thể đi lên bờ, bây giờ suy nghĩ một chút thực sự là quá ngây thơ rồi.

Dĩ nhiên, Lăng Hàn cũng không phải người bình thường.

Thứ nhất, thể phách của hắn quá mạnh mẻ, chí ít bây giờ còn có thể đối kháng, chỉ là đầu khớp xương đã phát sinh tiếng vang tạp tạp tạp, hiển nhiên thừa nhận áp lực rất lớn. Thứ hai, hắn còn có Hắc Tháp, nguyên lực tiêu hao hết cũng có thể trốn vào khôi phục.

Đến chỗ sâu nghìn trượng, ở đây cuối cùng biến thành một mảnh hắc ám.

Nghìn một, nghìn hai, nghìn ba, Lăng Hàn còn đang chìm xuống.

Này muốn để người khác biết, nhất định sẽ sợ hãi, bởi vì mọi người đến hải vực này cố nhiên là vì tìm kiếm bảo vật thất lạc dưới đáy biển, nhưng bình thường sẽ chỉ ở biển cạn, triển khai tìm tòi mà thôi.

Lấy nghìn trượng làm hạn định, vượt qua chiều sâu này, liền xưng là Thâm Hải.

Thâm Hải quá nguy hiểm, chỉ thủy áp liền có thể để phần lớn Sơn Hà Cảnh tan vỡ, huống chi ở chỗ sâu như vậy, có yêu thú đáng sợ, động một cái là Nhật Nguyệt Cảnh, rất dễ chết a.

Ở trong hoàn cảnh như vậy, võ giả còn có thể phát huy ra mấy phần thực lực?

Nghìn sáu, nghìn bảy, nghìn tám.

Làm Lăng Hàn hạ xuống đến hai nghìn trượng, bốn phía cư nhiên sáng lên, đó là cá trong hải lý, lân phiến trên người cư nhiên phát quang, một đám bơi cùng một chỗ, hình có thể chiếu sáng không gian vậy.

Kỳ quái.

Hai nghìn năm, hai nghìn tám.

Đến nơi này, thần cốt của Lăng Hàn cũng không chịu nổi, hắn phải vận chuyển nguyên lực chống lại áp lực, nhưng nguyên lực tiêu hao cực nhanh. Hắn lấy ra một khối Chân Nguyên Thạch, vừa lấy ra vừa đối kháng.

Ba ngàn trượng!

Rốt cục, Lăng Hàn chìm đến đáy biển, thềm lục địa cũng không bằng, mà như vùng núi, tràn đầy phập phồng, mà rất nhiều thạch đầu còn phát quang, như những con cá kia vậy.

Đây là một thế giới mỹ lệ, nếu không phải thủy áp quá lớn, Lăng Hàn thật muốn gọi Thủy Nhạn Ngọc ra, đồng thời thưởng thức cảnh đẹp như vậy.

Đáng tiếc, Thủy Nhạn Ngọc một không có thể phách như hắn, hai mới chỉ là tiểu cực vị đỉnh phong, căn bản không có khả năng đối kháng áp lực đáng sợ như vậy, ra chính là bị nghiền thành máu bọt.

Xa xa, có một tia sáng chói mắt, dù cho cách rất xa hắn cũng có thể thấy rõ.

Là động phủ của Nhật Nguyệt Cảnh.

Lăng Hàn không do dự nhiều, bơi về phía quang trụ.

Còn ngọc rương, chỉ có thể bằng vận khí.

Bởi vì hai vị cường giả Tinh Thần Cảnh xuống trước hắn, lấy thực lực của bọn họ khẳng định đã tìm vài vòng, nên tìm được khẳng định đã tìm được. Bởi vậy, hắn chỉ có mặc cho số phận, vạn nhất lão thiên gia lọt mắt xanh, nói không chừng cái rương kia sẽ xuất hiện ở dưới chân của hắn.

Hắn khó khăn đi tới, ở đáy biển tốc độ của hắn hạ xuống đáy cốc, dáng dấp vụng về để người nhìn mà buồn cười.

Cứ như vậy, hắn chậm rãi tiến lên, ở trên mặt biển chỉ cần gần mười phút là có thể đi hết, hắn lại mất nửa ngày, tiền phương cuối cùng xuất hiện một mảnh phế tích, nhưng có một góc bạo phát ra tia sáng chói mắt.

Đây là một sơn môn đi.

Có thể rất rõ ràng nhìn thấy, này nguyên bản là một ngọn núi, nhưng bây giờ hơn phân nửa đỉnh núi đã bị tước mất, mà có nhiều bộ phận hơn thì chìm ở đáy biển, bộ phận ngâm mình ở trong nước rất ít.

Ở sườn núi, đứng thẳng một cây thạch trụ, to ít nhất mười trượng, cao trăm trượng, chính là thạch trụ này phát sinh tia sáng chói mắt.

Mà ở bên cạnh thạch trụ có một cửa động, bên trong có ánh sáng yếu ớt truyền ra, nhưng bởi vì thạch trụ thực quá chói mắt, so sánh với nhau, cái động tựu này có vẻ thập phần ảm đạm.

Lăng Hàn bơi đi, muốn đi vào sơn động tìm tòi, nhưng bỗng nhiên trong lúc đó, một đầu sóng đánh lại, tiền phương thình lình xuất hiện một con cá mập to lớn, trên người có từng vòng văn lộ kim sắc.

Kim Văn Sa, tồn tại Sơn Hà Cảnh đại viên mãn!

Con Kim Văn Sa này cũng phát hiện Lăng Hàn, miệng lộ ra vẻ trào phúng, đạt đến cao độ Sơn Hà Cảnh, yêu thú tự nhiên cũng đã sớm khai hoá trí tuệ. Theo nó, Lăng Hàn tự nhiên là yếu đến không đáng giá nhắc tới.

Nhưng nó cũng lay động đuôi, như mũi tên bơi lên, mở miệng cắn tới Lăng Hàn.

Nó há miệng, ngậm miệng lại, nhưng lộ ra vẻ không hiểu, bởi vì trong miệng nó không có cắn được vật gì.

Nhân loại nhỏ bé kia đâu?

Nó ở bốn phía dạo một vòng, cuối cùng bỏ qua dự định tiếp tục tìm kiếm, mà bơi về phía động khẩu kia.

Nó cũng là bị đạo quang trụ này hấp dẫn tới, chỉ là trước có hai cường giả Tinh Thần Cảnh đối oanh, dọa cho nó cúp đuôi, nào dám chạy đến, thẳng đến thật lâu không có phát hiện hai cổ khí tức cường đại kia, lúc này mới lấy can đảm bơi tới.

Sinh linh có ý nghĩ như nó rất nhiều, chỉ thấy một con rùa, một con cua, một con hải mã, một con bạch tuộc xuất hiện.

Thực lực đám yêu thú này hẳn là không sai biệt lắm, bởi vậy chúng nó không có khai chiến, mà giằng co một lúc, đều lấy thần thức giao lưu, lục tục tiến nhập trong động.

- Di!

Sau khi tiến vào, đám yêu thú này đều phát sinh kinh hô, bởi vì trong động cư nhiên không có nước, mà là một không gian thập phần khô ráo.

- Này là động phủ của đại năng Nhân Tộc!

Rùa nói.

- Không không không, đây là một sơn môn, nhưng phần lớn khu vực đều bị phá hủy, chỉ để lại một chỗ như thế.

Hải mã nói.

- Nhất định là trọng địa cất bảo!

Những yêu thú khác trăm miệng một lời.

Bọn nó đều lấy thần thức truyền âm, bởi vậy nhảy qua ngôn ngữ cản trở, có thể tiến hành giao lưu trực tiếp.

- Bảo vật Nhân Tộc đối với chúng ta chưa hẳn hữu dụng.

Con cua nói, hắn là Quỷ Diện Giải, trên vỏ có một hoa văn như lệ quỷ, lúc này hóa thành nhân hình, nhưng một đôi kìm lớn vẫn vẫn duy trì như cũ.

Với yêu thú mà nói, thân thể của bọn nó là thần binh lợi khí, này là Thượng Thiên ban ân cho bọn nó. Dĩ nhiên, bọn nó cũng không ngại nhiều thêm vài món Thần binh cao cấp.

---------------

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thần Đạo Đan Tôn Chương 1072: Vào đáy biển

Bạn đang xem Thần Đạo Đan Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Phong Nguyệt Lâu. Tác giả: Cô Đơn Địa Phi. Chapter này đã được 19 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.