247Truyen.com

Thâm Tình Không Đứng Đắn (Say Mê) Chương 59: Lúc đó tôi cho rằng được giải thoát, thực chất là đổi gông tù?

Thâm Tình Không Đứng Đắn (Say Mê) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thâm Tình Không Đứng Đắn (Say Mê) Chương 59: Lúc đó tôi cho rằng được giải thoát, thực chất là đổi gông tù? online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Biên tập: TBB

Vu Tri Nhạc bắt đầu luyện tập bài hát này, tai nghe nhạc của cô rất tốt, chưa quá mấy ngày đã có thể tự đàn tự hát.

Lần đầu tiên cô công khai biểu diễn bài hát là trước mặt nhóm học viên. Công ty âm nhạc Cảnh Nguyên có hội trường riêng, ngoài việc dùng để họp hành hàng năm thì những người mới có thể thử diễn tập trước khi ra mắt tại nơi này.

Dưới sân khấu có hơn 10 người ngồi, chỉ lác đác vài ánh mắt thôi nhưng cũng đủ khiến người ta thấy áp lực.

Không có trang hoàng lộng lẫy, không có hoa tươi sặc sỡ, chỉ có ánh sáng trắng duy nhất chiếu tới chỗ người phụ nữ.

Sau khi chào hỏi, Vu Tri Nhạc ôm đàn ghi-ta, khi cô đánh lên nốt nhạc đầu tiên ——

Lâm Hữu Hành nở nụ cười.

Khi cô bắt đầu hát, sân khấu có chút ồn ào như biến thành nơi không người.

Bà ấy muốn chính là loại cảm giác kỳ ảo này.

Ánh trăng trên khe núi dần nở ra cây hoa hòe, sơn ca đậu trên cành cây hay sương khói mờ mịt đầu suối nước nóng.

Tất cả đều là “Đâu Biết” của Vu Tri Nhạc.

Ballad không phải dòng nhạc thịnh hành, nó không chạy theo ý thích của đại chúng. Điều nó đem lại là người nghe có thể tìm được bóng dáng của mình trong đó.

Ca khúc kết thúc, tiếng vỗ tay rào rào như nước.

Vu Tri Nhạc đứng dậy, đi đến bên micro, khom người cúi chào thật thấp. Hai mắt cô sáng lên như được ánh sáng cảm nhiễm.

___

Một tuần sau, Vu Tri Nhạc nhận được thông báo đầu tiên.

Đó là lời mời tới chương trình giải trí nổi tiếng của Trung Quốc, tại đây họ sẽ giới thiệu những album mới ra mắt hay nghệ sĩ đang quảng cáo phim mới. Việc ra mắt thành bại là ở điểm này, nên người đại diện của Vu Tri Nhạc rất coi trọng, sớm đưa cô tới trường quay.

Người đại diện của cô là một phụ nữ hơn 30 tuổi, tên là Đào Ninh. Cô ấy mày rậm, mắt to, mang khuôn mặt đầy kiên cường, chính trực. Đối với Vu Tri Nhạc cũng đâu ra đấy, giống người chị không nói cười tùy tiện mà rất nghiêm túc.

Cô ấy đưa Vu Tri Nhạc tới phòng trang điểm, nhân viên trang điểm đi tới tô son điểm phấn cho cô. Trong gương, gương mặt mộc mạc dần trở nên rực rỡ, sinh động.

Vu Tri Nhạc không nói lời nào, trừ phi nhân viên trang điểm chủ động nói chuyện, người phụ nữ mới lễ phép đáp lại đôi câu.

Được một nửa, Đào Ninh đi vào, cô ấy liếc nhìn Vu Tri Nhạc, hơi dị nghị: “Đừng trang điểm đậm, màu môi nhạt một chút.”

“Đậm lên hình mới đẹp.” Nhân viên trang điểm nói.

“Không cần.” Trước khi tới, Lâm Hữu Hành cố ý nói phải trang điểm để cô ấy mang vẻ yên tĩnh, yếu ớt một chút, Đào Ninh vẫn nhớ kĩ điều này: “Cô ấy không cần như vậy.”

Đào Ninh lại đưa mắt nhìn gương trang điểm: “Ngũ quan của cô ấy đẹp, còn gầy như thế, lên hình sẽ không có vấn đề gì.”

Nhân viên trang điểm gật đầu đồng ý, lau phần son môi đã trước đó cho Vu Tri Nhạc. Cô ấy lần nữa để ý tới nốt ruồi nhỏ trên cánh mũi Vu Tri Nhạc, không nhịn được khen: “Nốt ruồi này của cô rất đặc biệt.”

Vu Tri Nhạc nói cảm ơn, trong nháy mắt bỗng nhớ tới một người, anh từng nói anh thích nơi này nhất.

Cân nhắc tới phần mục trò chuyện trong chương trình, Đào Ninh mang tới bộ áo liền quần nhẹ nhàng màu trắng lộ tay và lưng, cùng một đôi giày mũi nhọn nhỏ.

Thường thì mặc một bộ màu trắng sẽ rất khó, nhưng Vu Tri Nhạc vừa cao vưa gầy, đặc biệt phần lưng lộ ra vừa vặn khoe phần xương bướm tương xứng của cô. Tất cả những nhân viên làm việc ở đó đi qua đều không nhịn được quay lại nhìn thêm.

Sau khi chuẩn bị để lên sân khấu xong, Vu Tri Nhạc ngồi nghỉ ngơi, an tĩnh chờ đợi.

Cách lúc lên sân khấu còn một chút thời gian, nói không khẩn trương là giả, lòng bàn tay đã ướt, Vu Tri Nhạc rút một tờ khăn giấy, rũ mắt tỉ mỉ lau đi, vừa để giết thời gian cũng khiến tâm trạng thấp thỏm lắng xuống.

Mấy phút sau, Đào Ninh đưa đạo diễn tiến vào. Vu Tri Nhạc đứng dậy, bắt tay và chào hỏi với người đó.

Đạo diễn bắt đầu phổ biến công việc hôm nay: “Cô Vu, tổng giám Lâm đã nói với tôi rồi, cô không quá thích nói chuyện, nhưng không sao cả, hôm nay cũng không cần cô nói hay làm gì quá nhiều, cô không cần khẩn trương.”

“Cô sẽ lên sân khấu với tư cách là khách mời bí ẩn.” Đạo diễn quan sát cô trong chốc lát, như đang phán đoán hình tượng hôm nay của cô có phù hợp hay không: “Sau khi lên sân khấu, cô sẽ có màn tương tác ngắn với sư huynh của mình là Nghiêm An. Sau đó cô sẽ hát, hát xong trở về chỗ ngồi, hai MC sẽ hỏi hai người một vài câu hỏi. Câu hỏi và câu trả lời để tham khảo đều có ở đây, cô chuẩn bị một chút đi.”

Tuy nhận lấy tập kịch bản, Vu Tri Nhạc vẫn còn ngẩn ra, chưa kịp hoàn hồn sau khi nghe tới cái tên Nghiêm An.

Nhưng cô không lập tức đặt câu hỏi, đợi đạo diễn dặn dò đôi câu, đóng cửa rời đi rồi, cô mới cau mày hỏi Đào Ninh: “Nghiêm An cũng ở đây?”

Đào Ninh trả lời như chuyện đương nhiên: “Nửa khoảng thời gian quay đầu tiên là sân của cô và Nghiêm An mà.”

Vu Tri Nhạc mím môi, chất vấn: “Sao tôi không biết?”

“Cô không cần biết, tiếp nhận là được rồi.” Đào Ninh thuận tay vuốt sợi tóc cô, chúng vừa bị gió thổi nên hơi rối, mang vẻ chán chường.

“Đây không phải giấu giếm sao?” Vu Tri Nhạc nhìn cô ấy không chớp mắt, không muốn nói sang chuyện khác: “Tại sao tôi hát, Nghiêm An cũng phải có mặt ở đây?”

“Đây là quyết định của công ty.” Giọng Đào Ninh vẫn trấn định như thường, không thấy có gì không thỏa đáng.

“Khách mời bí mật là ý gì?” Vu Tri Nhạc mở mấy tờ giấy A4 kia ra, mỗi trang đều viết câu hỏi và câu trả lời.

Trong đó có một trang viết thế này:

Hỏi: Nghe nói anh từng là thầy dạy ghi-ta của Tri Nhạc?

Nghiêm: Phải.

Hỏi: Lúc đó từng sáng tác nhạc cho cô ấy không?

Nghiêm: Có.

Hỏi: Có thể hỏi đó là bài hát gì không?

Nghiêm: Lúc đó còn trẻ, bài hát viết ra không hay lắm.

Hỏi: Tri Nhạc nói thử xem, bài hát đó thế nào?

Vu: Không tồi chút nào.

Hỏi: Vì sao lần này lại sáng tác bài “Nào Biết” cho cô ấy?

Nghiêm: Một ngày là thầy cả đời là thầy. Sau khi Tri Nhạc trở thành học sinh của tôi, tôi đã sáng tác một bài hát cho cô ấy. Hiện giờ cô ấy ra mắt cũng không khác gì ‘xuất sư’, tôi không ngại sáng tác một bài nữa.

Nhìn tới đoạn này, chân Vu Tri Nhạc không đứng vững được nữa.

Cô rũ tay xuống, siết chặt tập giấy kia, quay đầu không thể tin được mà hỏi: “Nào Biết là Nghiêm An sáng tác?”

“Phải, anh ấy chủ động xin đi giết giặc.” Đào Ninh thấy biểu cảm của cô kì lạ thì giải thích: “Thật ra cô không cần để ý quá, dù bây giờ không biết thì sau đó chương trình cũng công bố anh ấy sáng tác vì cô.”

Mất hết tinh thần, Vu Tri Nhạc chỉ còn sức lực dò hỏi: “Vì sao lại làm vậy?”

“Đây là cách ra mắt tốt nhất cho cô.” Đáy mắt Đào Ninh lộ ra một tia phạm quy và ti chức lạnh lùng: “Hãy hiểu và tuân theo quyết định của công ty, việc đó không có gì xấu với cô.”

“Tôi không tiếp nhận được.” Vu Tri Nhạc xoay người tiến về phía ghế salon, cô phải hé miệng để hô hấp, muốn dùng không khí quanh thân khiến ngọn lửa trong lòng tiêu tan.

Cổ họng hơi căng lên, cô đưa tay sờ cổ, ở đó trống trơn nhưng lại như có gì đó vô hình khiến cô hít thở không thông.

Đào Ninh vẫn đang nhìn cô: “Cô muốn vi phạm hợp đồng?”

“Không phải mấy người lừa tôi trước?” Vu Tri Nhạc đột nhiên quay đầu, gò má đỏ bừng, chút hơi nóng như muốn bùng lên.

Nói xong cô lại quay đi, hoàn toàn đưa lưng về phía Đào Ninh.

Đào Ninh đưa mắt nhìn cô, lấy điện thoại ra gọi: “Vâng, đúng vậy, rất kích động, sắp khóc…”

Nghe cô ấy khái quát tình hình của mình, lòng Vu Tri Nhạc càng thêm phiền loạn.

Một lúc sau, điện thoại được đưa tới trước mặt cô, cô thoáng thu mắt nhìn, là mặt Đào Ninh: “Tổng giám Lâm muốn nói với cô mấy câu.”

Vu Tri Nhạc cầm lấy điện thoại di động, để sát lên tai, đè ép giọng, hỏi: “Sao lại lừa tôi?”

“Vu Tri Nhạc.” Giọng Lâm Hữu Hành vẫn như bình thường, vẫn đôn hậu, ôn hòa như thế: “Đây là lừa gạt sao? Đây là bố trí xảo diệu, là việc có giá trị với cô.”

Vu Tri Nhạc hất tóc ra sau, như thể làm vậy mới thể hiện được ý của mình: “Tới tôi thì phải ra mắt như thế?”

“Phải.”

Hốc mắt đỏ một vòng, cô lại nói: “Tổng giám Lâm, bà còn nhớ lời ngày đó tôi nói không?”

“Nhớ, tôi nhớ rất rõ.”

Cảm xúc của Vu Tri Nhạc phập phồng: “Bà đã đồng ý với tôi, sẽ không dính líu tới Nghiêm An, nhưng bây giờ thì có gì khác?”

“Đương nhiên là khác.” Cô hùng hổ chất vấn nhưng không khiến Lâm Hữu Hành tức giận: “Cô hợp thành một nhóm với Nghiêm An thì sẽ không có đất dụng võ. Trước đây cậu ấy đã có danh tiếng, sẽ dễ dàng đoạt hết hào quang của cô. Nhưng hôm nay không giống, hôm nay cậu ấy chỉ là một bước đà. Hoặc nói cả hai người đều có lợi, đây là cách tốt nhất cho những phản ứng sau này. Đừng lo, mọi người đều thích tai tiếng, thích bát quái, đặc biệt với mối quan hệ thầy trò như vậy, càng dễ khiến cô thành chủ đề nổi tiếng.”

Vu Tri Nhạc nắm điện thoại trong tay, không nhịn được run rẩy: “An phận ca hát không được sao?”

Dựa vào thực lực của chính mình không được sao?

Tổng giám Lâm đầu bên kia vẫn như hướng dẫn từng bước một, thể hiện là người có tri thức và hiểu biết: “Vu Tri Nhạc, tôi muốn nâng cô lên thì sẽ dùng mọi cách thức để thực hiện việc đó.”

“Lúc trước tôi đã nói với cô rồi, vì sao Nghiêm An có thể một đêm thành danh, ít nhất 50 phần trăm là do dáng vẻ bên ngoài của cậu ấy.”

“Cô vẫn không hiểu sao? Không hiểu thì đi xuống lầu, ra ngoài tìm bừa một cành hoa mà nhìn xem, rậm rạp chằng chịt như thế, cô tìm được đóa hoa nào đẹp nhất không?”

“Còn nếu một đóa hoa dưới đó có hai phiến lá nâng đỡ, có phải chỉ cần liếc mắt cô đã nhìn thấy không?”

“Có câu nói rất hay thế này: Hoa hồng cần có lá xanh nâng đỡ.”

“Vì vậy tôi lợi dụng sự nổi tiếng trước mắt của Nghiêm An, đó là điều kiện tốt nhất cho cô. Bây giờ cậu ấy chính là phiến lá của cô, người khác nhìn thấy cô như vậy mới hứng thú tiến lại thưởng thức chút hương thơm, chiêm ngưỡng vẻ xinh đẹp của cô.”

“Cô phải biết, thế giới này không chỉ có cô thích ca hát, có rất nhiều người có tài nhưng vẫn lu mờ.”

“Nếu nói vậy…” Vu Tri Nhạc nhìn chằm chằm ánh nắng chói mắt ngoài cửa sổ, hai mắt khô lại, giọng chua chát: “Lúc đó tôi cho rằng được giải thoát, thực chất là đổi gông tù?”

Lâm Hữu Hành hừ cười: “Đâu có nhà tù nào thế này, đây là cơ hội lớn. Đâu có nhiều người được sống tùy theo ý mình, mỗi người đều phải sống dưới một tầng quy tắc. Dù cô lựa chọn con đường nào, nhiều hay ít cũng sẽ bị người khác điều khiển và định đoạt, một vài người nhận ra rằng họ không thể làm gì để chống lại điều đó. Nôn nóng hay chăm chỉ chưa chắc đã phát triển được, thành công cũng cần lối tắt. Tôi là người giúp cô, không phải muốn hại cô.”

“Hy vọng cô sớm hiểu rõ đạo lý này.” Có lẽ Lâm Hữu Hành vừa uống một ngụm trà, giọng hơi lạnh xuống: “Cô không phục có thể giải trừ hợp đồng ngay lập tức, sau đó quay về khóc lóc kể lể với giám đốc Cảnh, trở về than phiền với cha mẹ. Cô một thân không có gì tới đây gặp tôi, không phải vì muốn thực hiện ước mơ ca hát sao?”

“Vì nó cô đã từ bỏ rất nhiều thứ, chẳng lẽ cô còn muốn mất nhiều hơn?”

“Ở lại, công thành danh toại rồi, cô sẽ có nhiều lựa chọn hơn hay dứt khoát rời đi và tiếp tục coi mình như kẻ hành khất?”

“Cô tự suy nghĩ đi.”

Vu Tri Nhạc một mình ngồi trong phòng nghỉ hồi lâu, không lật xem kịch bản hỏi đáp kia nữa.

Tới khi Đào Ninh tới thông báo cô có thể lên sân khấu, cô mới đứng dậy, sửa sang lại quần áo, đi theo cô ấy tới sau cánh gà.

Ở đó Vu Tri Nhạc có thể nghe thấy rõ đoạn đối thoại bên ngoài, MC nữ cố làm ra vẻ huyền bí: “Thầy Nghiêm, hôm nay chúng tôi mời tới một vị khách bí ẩn, nghe nói là người phụ nữ rất quan trọng với anh, anh đoán được là ai không?”

Giọng Nghiêm An lộ ra chút ý cười: “Không lẽ là mẹ tôi?”

MC nam cười ha ha: “Nghĩ theo hướng lãng mạn hơn đi.”

Nghiêm An làm bộ suy nghĩ, sau đó mới nói: “Không lẽ…”

Cũng đúng lúc này, hai cánh cửa trước mắt Vu Tri Nhạc đột ngột mở rộng.

Mũi hơi khô, ánh đèn sân khấu hoa lệ khiến người ta hoa mắt, âm thanh truyền tới từ đỉnh đầu rất lớn, khiến màng nhĩ của cô căng ra.

Mi tâm Vu Tri Nhạc hơi nhíu, nhưng bằng tốc độ nhanh nhất, cô tiếp nhận toàn bộ hiệu quả âm thanh và ánh sáng của chương trình.

Dần dần tầm mắt rõ ràng hơn, cô thấy trên sân khấu có ba người, họ đều đang nhìn cô.

Cô nhìn thấy trên mặt Nghiêm An là những kinh ngạc và vui mừng khôn xiết, ống kính máy quay đang chĩa về phía anh ấy…

Sau đó ống kính ấy cũng dần hướng về phía cô ——

Vu Tri Nhạc khéo léo giương khóe môi, không cho phép mình chùn bước, sau đó tiến về phía ánh sáng gần trong gang tấc.

Hết chương 59.

Lời của editor: Vở kịch nhỏ

Editor: Lảm nhảm ở chương trước…

Độc giả 1: Khi nào hai người mới làm lành đâyyyyy >

Độc giả 2: Rất thích ngược nam nhưng bộ này thấy tội Cảnh, chị về với anh đi…

Độc giả 3: *inbox* Bao giờ hai người mới quay lại hả cậu? Làm lành đâu? HE đâu? *=)))*

Độc giả 4 + 5: Cmt siêu dài, siêu cảm xúc… *cảm ơn các cậu kkk*

Độc giả 6+++++++: Like like like

Editor: Em Cún quốc dân được mn yêu thương quá nè, sắp làm lành rồi nhé cả nhà. Chương mới tiếp nhé. Chương sau nữa Cún đi chửi cư dân mạng cho Nhạc, lại yêu xỉu =))

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thâm Tình Không Đứng Đắn (Say Mê) Chương 59: Lúc đó tôi cho rằng được giải thoát, thực chất là đổi gông tù?

Bạn đang xem Thâm Tình Không Đứng Đắn (Say Mê). Truyện được dịch bởi nhóm Wattpad.com/user/duongbot, thobongbenh.wordpress.com. Tác giả: Thất Bảo Tô. Chapter này đã được 26 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.