247Truyen.com

Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 535: Quyết đấu không công bằng

Tại Hạ Không Phải Là Nữ - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 535: Quyết đấu không công bằng online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

“Đáng ghét, dưới tình huống khởi động mô phỏng drive chiến đấu, lại còn không sánh bằng một cái lão già!” Ngô Minh trong lòng rất là oán giận.

Khi Lộc lão hoàn toàn bộc phát ra huyền khí của mình, Ngô Minh mới âm thầm run lên.

Cường độ gợn sóng huyền khí của đối phương so với mình còn muốn hơn một chút, không nghĩ tới tiến hóa khung máy móc mặc dù có khởi động drive còn không vượt qua nổi hắn.

Mô phỏng dù sao chỉ là mô phỏng, cũng không phải là hàng nguyên đai nguyên kiện, mức độ tăng lên có hạn. Lộc lão dù sao cũng là nguyệt giai thánh giả tích lũy lắng đọng mấy chục năm, chỉ là ăn đan dược không dám nói coi như thay cơm, chí ít ở dưới nhiều năm cung phụng từ Vũ quốc số lượng cũng kinh người.

Chính như thanh âm kim loại hoá nhắc nhở, mô phỏng drive chiến đấu của Ngô Minh hiện tại, vẻn vẹn là bậc sơ cấp khi chém giết đủ trăm người. Sau còn có nghìn, vạn người càng cao hơn, đến thời điểm ấy đẳng cấp huyền khí tự nhiên có khác biệt nghiêng trời lệch đất.

Nhưng ở trước mắt, dưới tình huống khuyết thiếu drive chiến đấu, tiến hóa khung máy móc không cách nào phát huy toàn bộ thực lực. Đây giống như là một dàn máy tính thuộc hàng quái vật, rõ ràng có thể vận hành bất kỳ một tựa game 3D với màn hình 4k siêu rõ nét. Nhưng ở dưới tình huống thiếu hụt card đồ họa, liền cấu hình VGA tiêu chuẩn cũng không thể chạy, đây chính là nỗi khổ khi khuyết thiếu drive.

Nhưng khung máy móc tràn ngập tất cả các tính năng, ở thời đại chiến loạn tự nhiên hy vọng có thể thu được drive chiến đấu đến bảo đảm sinh tồn. Lấy phương thức giết chóc mưu cầu tự hoàn thiện, hình thành mô phỏng drive chiến đấu tựa là một loại phương thức trong đó.

Khi Ngô Minh chấp nhận thực tế trình độ huyền khí của Lộc lão cao hơn mình, trong lòng nhất thời gảy bàn tính.

Giết được không? Không có đầy đủ chắc chắn. Mặc dù sẽ hai tay hỗ bác vẫn rất có thể chiếm được thượng phong, nhưng hạn chế thời gian nhưng là một cái vấn đề.

Còn sót lại chút ít thời gian, mình nhất định phải ở trong thời hạn đánh tan Vũ quân. Tình huống lý tưởng nhất tựa là đánh chết Lộc lão, uy chấn Vũ quân tự sụp đổ. Hoặc là giết không chết Lộc lão, liền giết chết Tuyên vương tử. Để bọn họ ở sau khi mất đi phó thống soái lại không có thống soái, như vậy chí ít có thể làm yếu bớt phương diện chiến lược của đội quân tập kích Vũ quốc này.

“Ngươi không phải hộ vệ của Vũ Tuyên sao? Hắn ở đây chỉ sợ Lộc lão ngươi không tiện chuyên tâm cùng ta quyết đấu. Ta liền giết chủ nhân của ngươi, giúp ngươi không còn nỗi lo về sau!” Ngô Minh nghĩ tới đây. Nhất thời nảy ra ý hay, kêu to đánh úp về phía Tuyên vương tử.

Lộc lão thân hình mới vừa lên, Ngô Minh nhanh như tia chớp đã đi vòng một cái đường vòng cung nhằm phía Tuyên vương tử.

Nàng tuy rằng đi vòng một cái đường vòng cung, nhưng tốc độ cũng không chậm hơn so với Lộc lão.

“Khốn nạn! Ngươi dám to gan tập kích Tuyên vương tử?!” Trời ơi! Lộc lão sợ đến vội vã ngừng lại thân hình, lập tức xoay người lại cứu viện chủ nhân của mình. Tuyên vương tử làm sao có thể chết? Hắn chết rồi, chính mình cũng đừng hòng sống. Không khéo toàn gia cũng đều bị chôn cùng!

Lộc lão xuất thân nước Vũ. Chính mình thân là cận vệ của Tuyên vương tử hưởng bao nhiêu vinh hoa phú quý, cái này đều là xuất phát từ thân phận hộ vệ vương tử. Nếu là căn nguyên thân phận mình không còn, chính mình cũng không có giá trị tồn tại. Chí ít Huyền Vũ Vương nhất định sẽ đem mình đi xử tử, sau đó hướng về phía đám thị vệ, hết thảy sẽ đồng loạt mở ra lời thề sống chết hộ chủ.

“Đê tiện a!” Lộc lão bởi quay lại gấp mà tinh lực cuồn cuộn, may là tinh thông huyền khí nên vấn đề không lớn, nhanh chóng xoay người đi chặn Ngô Minh.

Thế này sao lại là cái trận quyết đấu không công bằng? Không công bằng nhất chính là ngươi cái nha đầu chết tiệt này còn không phải sao?

Lộc lão giận không chỗ phát tiết. Rõ ràng tựa là lấy Tuyên vương tử ra uy hiếp ta, lấy cái này làm người luống cuống tay chân, lại còn luôn miệng nói cái gì công bằng? Có thể lúc này hắn nào có ở không bác bỏ cái gì, chỉ có thể vội vàng đi ứng cứu chủ nhân của mình.

Vào lúc này. Di chứng thị vệ bị diệt sạch về sau liền biểu hiện ra.

Nếu là thị vệ vẫn còn, dù cho là không địch lại Ngô Minh, chí ít cũng có thể ngăn cản tập kích, để Lộc lão có thể cuốn lấy nàng. Hiện tại hơn trăm thị vệ đã biến thành một bãi thi thể, trên thế giới không có thuốc hối hận, nói những điều này đều không có tác dụng.

“Cứu mạng!” Tuyên vương tử nhìn ra Ngô Minh muốn tới giết mình. Mắt thấy Ngô Minh vẽ ra cái đạo lam mang tàn ảnh kia, đã đến kế bên mình.

Ngô Minh ra tay đánh úp về phía Tuyên vương tử, thậm chí trong miệng còn hô gọi một tiếng: “Vì để cho quyết đấu công bằng. Vũ Tuyên ngươi liền đi chết đi!”

“Lớn mật!” Lộc lão hai tay cấp bách duỗi ra, hoảng loạn chặn lại một quyền của Ngô Minh.

Nắm tay trái của Ngô Minh ở cách trước người Tuyên vương tử khoảng trên dưới một bước chân. Bị hai tay của Lộc lão cật lực ôm lấy.

Huyền khí hai người thậm chí bởi vì cùng lúc một kéo một xả, phát sinh một tiếng nổ lớn.

Hiểm hiểm a, Tuyên vương tử thậm chí cũng đã cảm thấy kình phong đập vào mặt. Thậm chí dưới ánh trăng có thể thấy rõ, hai tay già nua màu nâu đen của Lộc lão cùng nắm đấm trắng nõn non mềm của nữ hài nhi tương phản.

“Thực sự là một tên gia hỏa trung thành.” Ngô Minh cười hì hì khích lệ vừa nói ra khỏi miệng, nắm đấm đã đột nhiên hoá quyền thành chưởng, đánh ngược trở lại.

Là cái nắm đấm nào?

Chính là cái nắm đấm đánh về phía Tuyên vương tử.

Đổi hướng thật nhanh! Lộc lão trong lòng cả kinh. Chính mình vốn là kéo ngược quả đấm của nàng, nhưng không nghĩ nàng có thể trong nháy mắt nghịch chuyển quyền lộ biến thành chưởng pháp, mình cố sức kéo về tiếp theo liền biến thành trợ lực cho nàng kích hướng mình.

Lộc lão bận bịu hay tay vung lên, đem tay trái Ngô Minh đẩy ra hướng ngoài.

“Cảm tạ.” Ngô Minh nhanh chóng nói một câu, đưa bàn tay lại theo hướng hắn đẩy ra mượn sức mạnh đánh về phía trước.

“Khốn nạn!” Lộc lão phiền muộn muốn thổ huyết.

Từ trước tới nay chưa từng gặp qua người vận khí chuyển hướng nhanh chóng như vậy. Làm sao huyền khí của nàng lại như là bắp thịt có thể trong nháy mắt nói chuyển hướng liền chuyển hướng? Làm sao nói thay đổi liền thay đổi ngay?

Lộc lão không kịp kéo nắm đấm tay trái của Ngô Minh lại, chỉ có thể đột nhiên hướng về phía trước phóng đi, nỗ lực va chạm Ngô Minh khiến quyền đầu của nàng chệch hướng.

Nhưng ở tại trong giây lát Lộc lão va về phía nữ hài này, hắn sợ hãi nhìn thấy trên mặt của cô gái vẫn là mang theo nụ cười.

Hắn còn chưa kịp nghĩ đến cái gì, chỉ thấy một đạo lục mang hướng về phía cổ họng của mình.

Không xong! Lộc lão kinh hãi gần chết, nàng lại để ta tự va mũi kiếm!

Ngô Minh công kích Tuyên vương tử luôn luôn là dùng nắm đấm trái, tay phải nắm giữ Lưu Bích Kiếm vào lúc này thật giống như sớm biết Lộc lão sẽ xông lại vậy, trực tiếp hướng chênh chếch phía sau đã đâm tới.

Võ giả bình thường lúc giao đấu thướng lấy một tay rót vào huyền khí tung một đòn toàn lực, còn một cái tay khác thì không quản đến. Nhưng Ngô Minh tuyệt nhiên không giống, lực khống chế của tiến hóa khung máy móc hoàn toàn có thể dùng phương thức giống như máy tính chạy đa nhân, để tay trái tay phải thậm chí chân trái chân phải đều có thể làm từng việc riêng biệt.

Ở thời điểm tông chủ còn chưa có dạy nàng khái niệm tùy cơ ứng biến, Ngô Minh cũng đã có thể làm được giống như con sao biển vậy dùng cả hai tay hai chân đồng thời tiến công. Huống chi hiện tại dưới sự vận hành mô phỏng drive chiến đấu, bản lĩnh hai tay hỗ bác càng là phát huy xuất thần nhập hóa.

May nhờ Lộc lão ở trên giang hồ lăn lộn mấy chục năm, trong lúc chớp nhoáng đó đột nhiên ưỡn bụng một cái, cổ rướn về sau cuối cùng cũng coi như miễn cưỡng né tránh mũi kiếm.

Lục mang của mũi kiếm ở trên mũi hắn xẹt qua, thậm chí mang đến một tia cảm giác lạnh lẽo.

Đột nhiên nghe oành một tiếng, chân trái Ngô Minh đã đạp ra, mạnh mẽ đá vào dưới sườn phải Lộc lão.

Đây chính là công pháp sao biển, trong thiên hạ độc nhất vô nhị, chỉ có Ngô Minh có thể làm được. Ngày hôm nay vẫn là lần thứ nhất ở trong thực chiến triển lộ ra.

Đau thấu tim gan, Lộc lão oa một tiếng kêu đau, thân hình lảo đảo hai bước lùi về sau.

Đổi lại lúc bình thường, với kinh nghiệm cùng uy lực huyền khí đều vượt quá Ngô Minh như Lộc lão, làm sao có khả năng vừa chạm mặt liền ăn thiệt thòi lớn như vậy?

Nhưng Ngô Minh luôn luôn năng động suy nghĩ mượn các loại chi tiết nhỏ, đạt được đến lợi ích tối đa nhất.

Để Lộc lão ăn lần thiệt thòi này, tựa là nàng nắm lấy Tuyên vương tử làm uy hiếp, cùng dựa vào thân pháp và tốc độ của mình, khiến cho Lộc lão hoảng sợ thay đổi đường tiến công. Lộc lão vội vã chuyển hướng, tinh lực tự nhiên bất ổn, huyền khí phát huy không đầy đủ. Tiếp theo lại bị Ngô Minh liên tục hai lần lấy khống chế lực tinh mĩ thay đổi động tác tấn công, càng là lòng rối như tơ vò, lúc này mới để cho Ngô Minh tập kích được một cước.

Lộc lão trúng một cước của Ngô Minh, chỉ cảm thấy một luồng huyền khí cổ quái đột nhiên từ chỗ yếu hại dọc theo dưới sườn nhảy trong vào kinh mạch của mình, khác nào một tia nước băng lạnh thấu xương, bắt đầu ở dọc theo tuyến kinh mạch tàn phá bừa bãi.

Trong lục phủ ngũ tạng huyết khí rung động không yên, Lộc lão nỗ lực đè nén đan điền một hơi, mới không có thổ huyết, nhưng mà kinh mạch chịu đến thương tích cũng không nhỏ.

Tàn Đông Cố Phách Chưởng?!

Trước nhìn thấy nàng triển khai chiêu số cảu Tàn Đông lão giả, quả nhiên không phải trò mèo. Lộc lão trong lòng nhất thời hít một tiếng.

Thậm chí ngay cả cảnh giới biến chưởng thành quyền đều vượt qua, dĩ nhiên lấy huyền khí phát sinh ra hàn băng giống như thật.

Tuyên vương tử lúc này đã sợ đến gần như tè ra quần, lảo đảo trốn vào sâu trong đám kỵ binh.

“Ngươi là đệ tử của Tàn Đông lão giả?” Lộc lão hít mạnh một hơi bình tức huyền khí sau hỏi một tiếng.

Kỳ thực hắn cũng không cần nhận được đáp án gì, chỉ là muốn làm lỡ chút thời gian.

Nào nghĩ tới Ngô Minh đến lý đều không có lý đến hắn, căn bản không chừa ra một điểm nhàn rỗi, thân hình thướt tha tiếp tục vọt tới trước, trực tiếp đâm vào bên trong đám kỵ binh.

“Người đâu cứu mạng a!” Tuyên vương tử chật vật ở dưới bụng ngựa xuyên loạn. Dùng cả tay chân lăn lê bò trườn, còn dính nhiễm không ít phân ngựa các loại uế vật.

Sự tình phát sinh quá nhanh, các kỵ binh thậm chí đều không có năng lực đúng lúc làm ra phản ứng, từng cái từng cái còn muốn cứ thế ở trên ngựa, chỉ có thể theo bản năng mà ghìm dây cương lại không cho ngựa loạn động để tránh dẫm phải Tuyên vương tử.

Ngô Minh huyền khí hộ thân, tay phải cầm kiếm, tay trái nắm nhuyễn tiên cứng rắn đạp phá vào.

Ngựa cùng kỵ binh che ở trước người của nàng, đều bị chấn động đến mức văng ra. Thời khắc này, nàng làm sao có thể rảnh rỗi lo tới việc sát thương nhầm binh sĩ bình thường? Mục tiêu chiến lược vẫn là hàng đầu.

Huyền võ cao thủ sợ quân đội, then chốt ở chỗ quân đội được huấn luyện nghiêm chỉnh dẫn đến chỉnh tề như một, cùng sét đánh chết người không đền mạng biển người đông nghìn nghịt.

Nhưng không phải là không có kỵ binh bắt đầu trốn chạy, dù sao bây giờ bọn họ cũng chỉ là một đống tấm chắn. Huống hồ người xông trận hiện tại là thực lực nguyệt giai thánh giả, mặc dù bọn họ rút ra đại đao hoặc giương cung cài tên, cũng hoàn toàn không thể thương tổn được Ngô Minh.

Hơn nữa biểu hiện kinh người trước đó của Ngô Minh, bọn thị vệ dĩ nhiên lại bị diệt sạch, tinh thần sĩ khí của kỵ binh Vũ quốc xuống thấp đến mức độ gần như muốn tan vỡ, huống hồ thống soái hiện tại là Tuyên vương tử còn muốn đem các kỵ binh xem như là bia đỡ đạn, chật vật ở dưới bụng đám chiến mã di chuyển tán loạn chung quanh?

Đám kỵ binh Vũ quốc, một trận người ngã ngựa đổ.

“Ngột nha đầu kia, chớ có hung hăng!” Lộc lão không lo được áp chế hoàn toàn băng hàn huyền khí trong cơ thể, thân hình gấp rút xông lại thu thập Ngô Minh.

Tâm tình Lộc lão như thiêu như đốt, gấp xông lại hai tay đánh về phía sau lưng Ngô Minh.

Hắn không còn dám giống như vừa nãy vậy, biến chiêu của nàng nhanh đến khó có thể tin, không bằng công kích nàng tới cứu Tuyên vương tử phía dưới.

Thịch

Nhưng không nghĩ tới, Lộc lão đột nhiên cảm thấy dưới chân hụt hẫng một cái, cả người liền mất đi cân bằng.

Trong lúc lảo đảo, hắn chú ý tới là một cái roi như dây thừng ngáng chân ngựa vậy, chẳng biết lúc nào nằm ngang trên đất cao nửa thước, chặn lại hai chân của mình rồi. (chưa xong còn tiếp…)

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 535: Quyết đấu không công bằng

Bạn đang xem Tại Hạ Không Phải Là Nữ. Truyện được dịch bởi nhóm dongruong.wordpress.com. Tác giả: Nguyệt Hạ Tiểu Dương. Chapter này đã được 24 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.