247Truyen.com

Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 526: Quần ẩu!

Tại Hạ Không Phải Là Nữ - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 526: Quần ẩu! online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Trong một cuộc chiến, quan chỉ huy sợ nhất là cái gì? Trên mặt sĩ khí kiêng kị nhất chính là quân tâm không có ý chí chiến đấu.

Sau khi Tuyên vương tử chú ý tới phản ứng của bọn thủ hạ, hai hàng lông mày vội nhíu chặt trong lòng lo lắng.

Suy nghĩ lại một chút phản ứng chán chường như chim sợ cành cong của vài tên thị vệ vừa mới nãy, hắn liền biết cái chiến thuật đẩy xác ngựa này của mình bị Tiêu Nhược Dao phá…

Tiêu Nhược Dao đáng chết, một tiểu nha đầu lợi hại như vậy để làm cái gì? Sau này làm sao giúp chồng dạy con? Không ai thèm lấy coi ngươi sẽ làm sao bây giờ!

Tuyên vương tử trong lòng nguyền rủa các kiểu lời nói ác độc căm phẫn, nhưng không có khả năng thực sự như mụ đàn bà chanh chua chửi đổng vậy tại chỗ kêu gào ra miệng.

Hắn đưa ánh mắt về phía Lộc lão.

Lộc lão cũng nhìn ra vấn đề sĩ khí, tự nhiên minh bạch ý tứ Tuyên vương tử, đây là hi vọng bản thân tiến lên cùng Tiêu Nhược Dao so chiêu, vãn hồi sĩ khí suy bại.

Cắn răng, Lộc lão chậm rãi nói: “Điện hạ, ngài xác định để lão hủ rời đi?”

“Cái này…” Tuyên vương tử nghe xong, không khỏi do dự thật lâu.

Dám sao? Bản thân dám sao?

Hạc lão trọng thương không ở đây, Lộc lão thế nhưng là cao thủ áp đáy hòm. Vạn nhất Tề quốc có nguyệt giai thánh giả khác mai phục, chỉ sợ hắn công tới nữ hài sau cũng không kịp quay lại cứu viện.

Trong ngày thường nếu là đụng phải loại sự tình này, một trăm lần cũng sẽ có một trăm lần quyết đoán hạ lệnh cho Lộc lão tiến lên động thủ. Nhưng bây giờ cũng không giống, bởi vì bảo vệ đầu đường vào cốc đối diện chính là Tiêu Nhược Dao.

Như nàng thực sự có cao thủ khác đang mai phục, tỷ như lúc uống rượu trở mặt, có cái nguyệt giai thánh giả đã từng chạy qua tới bên này. Kẻ đó nếu như ẩn thân ở phụ cận, chờ đợi Lộc lão ly khai liền tới bắt giết mình thì phải làm sao?

Nếu là lần thứ hai bị bắt, thật là không còn mặt mũi để sống, so với bị chém giết tại chỗ không khác gì nhau.

“Chủ tử, nếu không có vạn bất đắc dĩ, lão hủ không dám cuồng vọng rời ngài nửa bước.” Biểu hiện trên mặt Lộc lão căng thẳng.

Tuyên vương tử thở dài một hơi: “Mặc dù biết rõ có hiểm, nhưng thế cục bức nhân…”

Lộc lão nói: “Chủ tử tọa ủng vạn kỵ. Chẳng lẽ còn cũng không xông qua được một tiểu nha đầu?”

Tọa ủng vạn kỵ? Đúng rồi. Tuyên vương tử sửng sốt, rất nhanh ngửa mặt lên trời cười to: “Đúng đúng, ưu thế lớn nhất không đi phát huy, quả thật ngu ngốc.”

Nghe đến tiếng cười bên này, ánh mắt mọi người bắt đầu hướng Tuyên vương tử hội tụ.

Rất nhiều người không giải thích được. Tình thế kém như vậy. Bị đối phương một tiểu nha đầu chấn nhiếp không khí ngột ngạt như thế, Tuyên vương tử còn cười?

Cũng không có thiếu người trong lòng thầm khen. Cười rất tốt, Tuyên vương tử cười như thế, coi như là ám chỉ binh mã phe mình, Tiêu Nhược Dao phía đối diện kia căn bản không đủ sợ hãi. Chủ tướng có lá gan, thuộc hạ mới có thể dám hợp lại.

Tuyên vương tử ngắm nhìn bốn phía: “Kỵ binh sẽ để lại cho Tề thế tử hưởng thụ. Tất cả thị vệ bây giờ nghe quân lệnh của ta!”

Bọn thị vệ theo thói quen đem thân hình vặn một cái.

“Tất cả thị vệ, tiến công! Tiến công ——!” Tuyên vương tử chợt đưa tay vung mạnh, tiếng hét lớn vang vọng dãy núi: “Toàn lực tiến công! Hoặc bỏ ngựa, hoặc phóng ám khí, hay là mấy chục người vây công cũng được. Một cái tinh cấp huyền võ tiểu cô nương như thế, làm sao ngăn được nhiều võ giả của chúng ta như vậy?! Bắt giết đều có thể!”

Bọn thị vệ nghe được sửng sốt, rất nhanh hùng tâm đẩu khởi.

Không sai! Thị vệ ở đây có ít nhất hơn một trăm người. Cao thủ bảy tám tinh trở lên cũng có chừng mười người, trên dưới ngũ tinh có hơn ba mươi người, lo gì không thu thập được một tiểu nha đầu? Mặc dù là Lộc lão tại thủ miệng cổ đạo, nhiều người đi tới vây công như vậy, cũng sẽ là qua một chốc liền không chịu nổi.

Bọn thị vệ đồng thời thét gào, bắt đầu từ trong hàng binh mã Vũ quốc vượt mà ra.

“Lên!”

“Vương tử có lệnh!”

“Mọi người sóng vai sống chất cùng lên, một tiểu nha đầu thì chống đỡ được bao nhiêu người của chúng ta?!”

Bọn thị vệ bao lâu nay chịu ơn Tuyên vương tử. Lúc này nghe được hắn phát lệnh như vậy, tự nhiên mỗi người anh dũng không thể thua kém.

Ai dám vào thời khắc này do dự? Thời khắc cần phấn chấn sĩ khí nhất nếu là kinh sợ không lên, không thể nghi ngờ tất định là chém không buông tha.

Bọn thị vệ lấy ra binh khí cầm ở nơi tay, tay kia giật cương ngựa, thúc giục chiến mã tiến lên.

Rất nhanh liền có mấy chục thớt ngựa phóng lên trước, bởi vì cốc đạo dần dần hẹp lại, không cho phép nhiều ngựa cùng chạy song song. Huống chi phía trước lập tức chính là lượng lớn cây hòe che trời cắm ngược, phóng ngựa trùng kích lung tung sẽ chỉ đụng cây ngã lăn.

Nơi này nơi hiểm yếu thực sự thật tốt quá, bọn thị vệ tiến công hàng loạt, lại phải từ bỏ ngựa. Hơn trăm người đánh về phía Ngô Minh.

Tuyên vương tử cùng Lộc lão, tại trong hàng kỵ binh sắc mặt nghiêm túc nhìn bọn thị vệ xung phong.

Tại thời điểm Tuyên vương tử hạ lệnh, Ngô Minh đã đem roi bên hông vung ra, ba ba ba cuốn lấy vô số mũi tên ném lên cho mọi người trên vách núi.

Ngô Minh cao giọng quát: “Kim thị vệ tìm người giỏi cung tiễn, lấy vũ tiễn ngăn chặn vị trí đầu trận tuyến cho ta. Không được lao xuống thêm phiền!”

Loại thời khắc mấu chốt này. Lời nói của nàng không chút khách khí.

Những lời này tự nhiên là cho đám người Kim thị vệ trên vách núi nghe.

Đích xác, bọn họ coi như là lao xuống trợ trận cũng phát huy không được tác dụng gì quá lớn.

Hơn hai trăm người trợ trận người vội vàng tiếp được mũi tên ném lên, bỏ thêm vào trong túi đựng tên của mình.

Có thị vệ bắt đầu giương cung cài tên, Kim thị vệ lại quát nhẹ một tiếng: “Chớ có hoảng loạn, ngăn chặn đầu trận tuyến là được. Tiêu cô nương là bảo chúng ta chú ý địch thủ ở đầu trận tuyến giở trò xấu!”

Mọi người giờ mới hiểu được.

Có ba cái thị vệ vội vàng đi tới bên cạnh Kim thị vệ:

“Tài bắn cung của ta không sai!”

“Ta tới vì Tiêu cô nương trợ tiễn!”

“Thị vệ trưởng, ta tới hỗ trợ ngăn chặn đầu trận tuyến!”

Kim thị vệ vừa thấy ba người này cũng đều có tiếng hảo thủ bắn tên, còn có chút lòng tin, lập tức để cho bọn họ chiếm vị trí có lợi, cũng do mọi người cung cấp mũi tên mà dùng.

Ba người giương cung cài tên, từ trên cao bắt đầu nỗ lực bắn vào thị vệ Vũ quốc lao ra dưới chân núi.

Bọn họ làm không được chuyện bắn mà không hao phí tên, nhưng bởi vị trí địa lý không tệ, cho nên cũng có thu hoạch. Nhưng phần lớn thị vệ Vũ quốc phía dưới cũng không quá sợ cái việc đánh lén này, dù sao tốc độ cùng lực cương mãnh của mũi tên đều không phải là trình độ trước.

Tiễn thuật của Ngô Minh làm cho bọn hắn rung động quá lớn.

Hiện tại, vào lúc bọn thị vệ Vũ quốc đều reo hò xông lên, đã lại có tám gã thị vệ bị Ngô Minh bắn ngã.

Đây chỉ là trong thời gian mấy hơi thở, kính cung trong tay Ngô Minh phát ra mũi tên nhọn, đã lấy đi tính mệnh tám gã thị vệ. Giết chết có lục tinh, cũng có ngũ tinh, còn bao gồm một cái thất tinh cao thủ.

Chỉ bát tinh võ giả mới tương đối né mũi tên của Ngô Minh một cách tự tin, nhưng cũng nửa điểm không dám khinh thường.

Mà Ngô Minh cũng chuyên chọn những thứ người yếu kém kia, không muốn lãng phí mũi tên. Cho nên tại trong thời gian đối phương vọt tới này, lại giết chết tám cái thị vệ.

Cũng như thế giới kia mạo hiểm tại trong mưa bom bão đạn xung phong, bọn thị vệ cuối cùng cũng vọt tới gần Ngô Minh.

Xoeng —— Ngô Minh cấp tốc đem kính cung đeo ở sau lưng, rút ra Lưu Bích Kiếm.

Lục mang chợt nổi lên, leng keng một tiếng chém tại trên binh khí gã bát tinh thị vệ đến gần nhất.

Khảm sơn đao của tên thị vệ bát tinh này bị chém bắn ra hoa lửa, mắt thấy xuất hiện một cái vết nứt. Thua thiệt chính là hậu bối khảm sơn đao như hắn đang cầm chính là một thanh bảo kiếm dùng vật liệu kém, lúc này đã sớm thành kiếm đoạn người vong.

“Ộc ——” Thị vệ bị huyền khí cương mãnh trên thân kiếm của Ngô Minh đánh tới, chỉ cảm thấy cổ họng phát ngọt, hiểm hiểm một búng máu liền phun ra.

Trong lòng hắn kinh hãi, nghĩ không ra Tiêu Nhược Dao không chỉ là ỷ vào mũi kiếm sắc bén, càng đem huyền khí làm thủ đoạn gia tăng sức công.

Cái này khó tránh quá lớn mật, cũng quá lỗ mãng. Lẽ nào nàng đối mặt với vây công, liền không lo lắng huyền khí cạn kiệt sao?

Ý niệm này mới vừa toát ra tới, hắn chỉ cảm thấy mắt hoa lên. Lại là cái gì lợi nhận từ trong tay trái Ngô Minh lóe lên.

Kế tiếp hắn đã không còn ý thức. Bởi vì một cái phi tiêu từ tay trái Ngô Minh đã đâm vào cổ họng hắn, thậm chí trên nó còn mang thêm huyền khí, cũng phát huy hiệu quả như sừng tê giác vậy, đem cổ họng của hắn hoàn toàn đâm thủng thành một cái lỗ máu. Suýt nữa phần da thịt nối liền đầu và cổ còn lại quá mỏng, dẫn đến tình huống thủ cấp rơi xuống.

Bọn thị vệ thấy thoáng cái có chín người bị mất mạng, trong lúc cấp thiết trái lại nổi hung tợn, gào khóc chen chúc hướng về phía Ngô Minh.

Ngô Minh căn bản không kịp lấy lại phi tiêu, thân hình nhanh quay ngược trở lại kịp thời tránh khỏi hai thị vệ, ngay sau đó lại là thân nhảy lộn ngược một cái.

Tại trong lúc lộn ngược, thân hình nàng lại vẫn dưới trạng thái treo ngược vung ra roi, ba một tiếng mà đánh nát đốt sống cổ của hai thị vệ lao tới.

Kế tiếp trong nháy mắt, Ngô Minh trong lúc nhảy ngược về tới, đồng thời kiếm trong tay phải thẳng tắp đâm ra, vừa lúc xen vào ngực cái gã thị vệ thứ ba xông lên.

Lúc này cái tên thị vệ thứ ba bị vật nhọn đâm vào chỗ hiểm bên ngực trái, ngã vào thi thể cái thị thứ nhất mới vừa ngã xuống.

Trong thời gian như của một tia đá lửa phát ra, chỉ ra bốn chiêu, lập tức giết ba thị vệ.

Xa xa Tuyên vương tử nhìn thấy mà mặt xám ngắt.

Nghĩ không ra thị vệ thủ hạ của mình, lại có thể vô dụng như thế!

Lộc lão cũng là thầm hút một hơi khí lạnh.

Mặc dù mình thu thập ba cái thị vệ này là không cần tốn nhiều sức, nhưng nếu muốn như nữ hài vậy trong lúc giơ tay nhấc chân không để lại nửa điểm thời gian cho đối thủ đánh trả, thì bản thân lại khó có thể làm được.

Mặc dù ở trong mắt của Lộc lão, giữa những động tác của nữ hài tựa hồ còn có kẽ hở có thể tìm ra, nhưng cũng không phải tinh cấp võ giả thông thường có thể bắt được. Loại sơ hở này thậm chí đều không coi là tì vết gì, bởi vì phàm là vũ kỹ, chỉ cần ra chiêu thì có kẽ hở. Hoàn mỹ chỉ là tương đối với địch thủ mà nói, kẽ hở mà không tài nào nắm bắt được thì đó mới chính là hoàn mỹ.

“Nạp mạng đi!” Bọn thị vệ khí phách dũng mãnh bộc phát, các khí giới nhanh chóng xông đến.

Nếu đã hơn trăm người vọt tới, tuyệt sẽ không bởi vì tám gã bị bắn ngã, tuỳ tiện đánh chết ba cái liền khiếp đảm. Thậm chí có thị vệ vô cùng kiêng kỵ Ngô Minh, mà bị những người khác cho ngựa xông qua đụng vào.

Ba cái thị vệ trước đẳng cấp huyền khí không đạt bát tinh, không coi là có thể làm khó đối thủ. Đương lúc giao thủ với tên thứ tư, Ngô Minh khó mà dễ dàng tiện sát như trước.

Đang ——

Lợi kiếm trong tay Ngô Minh cùng thiết chùy của đối phương vừa đụng, tuy Lưu Bích Kiếm sắc bén, nhưng cũng không chém nổi binh khí nặng như vậy.

Huyền khí của hai người đã ở trong nháy mắt lúc binh khí giao nhau va chạm, ngực Ngô Minh một trận buồn bực, biết đối phương là cửu tinh cấp bậc hãn mãnh cao thủ.

Ba cái thị vệ trước đều là kiểu hình nhanh nhẹn, dù sao có thể vượt lên trước mọi người mà đến, đều là một thân công phu khinh công nổi tiếng mới có thể làm được. Nhưng đối mặt với tiến hóa khung máy móc có lực khống chế cùng sức quan sát tỉ mỉ, tự nhiên không có nửa điểm ưu thế, cho nên qua mấy chiêu liền bị chém giết.

Nhưng cái vị thị vệ thứ tư này đạt tới cửu tinh, cùng cấp độ huyền khí với Ngô Minh, tiến hóa khung máy móc lấy đối chiến làm thu thập. Trong lúc nhất thời không sao xử lý được, thấy vị thứ năm, thứ sáu thậm chí là thị vệ thứ bảy đều đã sóng vai công tới, Ngô Minh cũng không ham chiến, thân hình cấp động chui vào vô số râu ria vụn vặt ngang dọc trong rừng cây hòe che trời trồng ngược.

Lúc này, trong đầu Ngô Minh đã vang lên tiếng nhắc nhở: ( lấy giết chóc vì danh, tiến hóa khung máy móc bắt chước drive chiến đấu tiến độ 99%…)

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 526: Quần ẩu!

Bạn đang xem Tại Hạ Không Phải Là Nữ. Truyện được dịch bởi nhóm dongruong.wordpress.com. Tác giả: Nguyệt Hạ Tiểu Dương. Chapter này đã được 41 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.