247Truyen.com

Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 479: Chết no gan lớn, thử một chút xem!

Tại Hạ Không Phải Là Nữ - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 479: Chết no gan lớn, thử một chút xem! online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Độc tố của thế tử phát tác nhanh hơn so với tưởng tượng, huyết đan của Ngô Minh chỉ là nổi lên tác dụng áp chế nhất thời. Thế tử sau khi khao quân an ủi, rất nhanh độc tính liền phát tác nghiêm trọng lên.

Ngô Minh trước đây trong lúc đang trợ giúp Tông Trí Liên mọi người khai thông huyền khí, phát hiện thân thể có trình độ khống chế nhất định khi tiến vào kinh mạch của người khác.

Còn có đoạn thời gian Bạch trưlão giả từng giáo huấn Ngô Minh, khiến cho nàng ở trong giếng bị rắn độc cắn một cái, tiến hóa khung máy móc từng ở địa phương đặc biệt trong người sinh thành huyết thanh!

Đây chính là kinh nghiệm thực tiễn to lớn nhất của Ngô Minh, nàng định dùng lực khống chế siêu tuyệt của tiến hóa khung máy móc, đem huyết thanh sinh thành trong cơ thể mình truyền vào đến bên trong cơ thể thế tử!

Thôi cung thay máu, đối với Ngô Minh tới nói, dùng tình cảnh Mục Niệm Từ cứu Dương Khang bản Xạ Điêu Anh Hùng Truyện năm tám ba để lý giải là tốt nhất, tựa là hai người cắt ra lòng bàn tay, tay đối phương vận công, tay trái tiến vào tay phải đẩy ra, hình thành một loại tuần hoàn.

Trên phương diện võ học, đây là nội công hoặc huyền khí đang trợ giúp giải độc, nếu như từ góc độ khoa học mà nói, chẳng khác nào hệ thống máu hai người tuần hoàn hòa tan độc tố, hơn nữa có phần gan thận các loại bộ phận giải độc của hai người đang tiêu độc, như vậy liền yếu đi độc tố nguy hại rất nhiều. Then chốt là máu của hai người có thể kết hợp lại ở một mức độ nào đó, tỷ như nhóm máu hai người có tương đồng hay không? Không có phản ứng bài xích đi?

Nhưng là, thôi cung thay máu ở trên một mặt ý nghĩa khác, nhưng là một loại công pháp song tu. Đặc biệt ở trong quan niệm đám người Bi Thu lão giả, cung là đại diện chỉ tử cung thiếu nữ… Khụ khụ, cái này nhưng là bao hàm quá nhiều ý vị. Lý đạo trưởng cùng Bi Thu lão giả còn muốn đầu mày cuối mắt đại biểu tán thành, thậm chí còn nghĩ tới có hay không muốn tìm cái nơi tốt hơn để bọn họ thôi cung thay máu.

Bất quá Tiêu Nhược Dao cũng không nói những người khác lùi ra, Lý đạo trưởng cùng Bi Thu lão giả liền hiểu rồi, tựa hồ cũng không phải tình huống như trong tưởng tượng kia.

Ừm… Hai người đều cảm thấy có chút tiếc nuối không tên…

Liếc nhìn thế tử, thậm chí hắn còn tính là tỉnh táo tựa hồ cũng có chút suy nghĩ sai lệch, một mặt sắc thái quái dị. Mà ở lúc Ngô Minh gọi Lý đạo trưởng đi tìm Du Du quận chúa đến, trên vẻ mặt hắn liền càng quái dị hơn.

Việc dính líu tới mình sẽ bị loạn. Thế tử phí hết đại tâm tư mới kéo tư tưởng về đường chính.

Ở trong quá trình Ngô Minh chuẩn bị, Lý đạo trưởng đã mang Du Du quận chúa đến.

“Thương độc của vương huynh thế nào rồi? Các ngươi dám to gan đánh ngất ta…” Du Du quận chúa còn có chút dáng vẻ mệt mỏi, đặc biệt đối với người đem nàng đánh ngất phi thường bất mãn, muốn nổi nóng rồi lại biết bọn họ là có ý tốt, chỉ có thể hít sâu một hơi: “Ai, lần tới tuyệt đối không thể làm như vậy. Ta có thể chịu đựng được. Cũng sẽ không thêm phiền.”

“Bọn họ là hi vọng ngươi nghỉ ngơi thật tốt.” Ngô Minh cười bắt chuyện Du Du quận chúa đi vào.

“Ca!” Du Du quận chúa vội vàng đi tới bên người thế tử. Mới vừa rồi còn xưng hô vương huynh đây, vừa nhìn hắn độc chứng phát tác nghiêm trọng, sắc mặt thâm đen đáng sợ, ngay lập tức liền quên phải lấy xưng hô vương huynh ra. Dù sao cũng là tiểu hài tử, không thể yêu cầu nghiêm khắc mọi thời điểm đều có thể duy trì một cái tôn xưng chính thức.

Ngô Minh cũng là nghĩ đến một khả năng. Thế tử hẳn là ở lúc không có người, liền để Du Du quận chúa gọi hắn là ca ca.

Đối với một cái nhà vương thất, cái xưng hô ca ca này thật không đơn giản. Vương huynh cùng ca ca hai từ nhân xưng này, tuy rằng chỉ đại diện cho một người, nhưng người trước là mang theo giai cấp địa vị. Người sau càng tràn ngập hàm ý tình thân, cảm giác thực sự là khác nhau một trời một vực.

Chỉ có thế tử tên gia hỏa như vậy, mới đáng giá để ta nghiêm túc giúp hắn giải độc đi. Ngô Minh nghĩ, rồi đối với Du Du quận chúa nói: “Du Du, ca ngươi hiện tại trúng độc, ta phải giúp hắn thôi cung thay máu, có thể cần lấy một ít máu huyết trên người ngươi. Ngươi là em gái của hắn, khả năng máu tương thích là lớn nhất.”

Tuy rằng không nhất định sẽ thích hợp. Nhưng độ khả thi là to lớn nhất. Ngô Minh thầm nghĩ.

“Lấy máu của Du Du? Không thể, tuyệt đối không thể!” Thế tử lập tức kinh ngạc thốt lên một tiếng: “Nàng nguyên bản thể nhược hư thoát. Tại sao có thể thương tổn thân thể của nàng?”

Lý đạo trưởng, Bi Thu lão giả ở bên cạnh nghe vậy, cũng cảm thấy điểm thương tổn này đối với hài tử quá lớn. Nhưng thân phận cùng quan hệ của bọn họ, nhưng là không thích hợp tỏ thái độ vào lúc này.

“Không thành vấn đề! Truyền máu cho ca ca, ta tuyệt đối có thể làm được!” Du Du vỗ bộ ngực đảm bảo.

Thế tử nhưng kiên quyết không đồng ý.

“Lại không phải kêu nàng hiến thận, cắt nửa lá gan, ngươi căng thẳng cái gì? Hơn nữa không nhất định phải dùng. Có thể hiệu quả tốt, trực tiếp liền hoàn tất xong rồi. Liền căn bản không cần nhờ đến Du Du.” Ngô Minh nhún nhún vai, lại giải thích: “Máu huyết vật này a, thích hợp để mất đi một ít, ngược lại cũng có thể kích thích sự trao đổi chất của thân thể, a. Ý tứ tựa là một loại tuần hoàn tự nhiên trong thân thể.”

“Tại hạ biết Tiêu cô nương lần này trừ độc, tất nhiên là đối với thân mình hao tổn rất lớn.” Thế tử chậm rãi nghiêm túc nói rằng: “Nhưng ta vẫn là nói ra một yêu cầu quá đáng, nếu không phải là tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, còn muốn hi vọng không dùng tới máu của Du Du.”

“Vậy ta liền thiếu hụt lớn. Nếu là huyền khí bởi vậy rơi xuống một tinh hay nửa tinh gì đó, thì xử lý như thế nào?” Ngô Minh lườm một cái.

“A, thì ra là như vậy. Cái này thực sự là… Xin lỗi Tiêu cô nương. Nếu là có thể, tại hạ tất nhiên cử gia tương báo*.” Thế tử bừng tỉnh. Xem ra nếu là không phải dùng tới máu của Du Du quận chúa, tổn hao trên thân thể Tiêu Nhược Dao sẽ lớn vô cùng? (*ý là đem hết gia tài ra báo đáp)

Hắn không biết, Ngô Minh nói như vậy, tựa là làm cho đối phương càng ghi nhận ân tình của mình. Đồng thời cũng có thể phân tán một điểm chú ý, khiến người ta cảm thấy nàng lần này trừ độc cũng không phải dựa vào tính đặc dị của thân thể, mà là hao tổn huyền khí.

Lý đạo trưởng cùng Bi Thu lão giả ở phía sau Ngô Minh, nghe thế tử nói nâng nhà báo đáp xong, không khỏi hai bên lại liếc mắt nhìn nhau, hơn nữa còn mang ý tứ nháy mắt.

“Quên đi, Du Du cũng chọc người yêu thích như vậy, ta tận lực đi.” Ngô Minh bắt chuyện kêu Lý đạo trưởng cùng Bi Thu lão giả đi ra ngoài hộ pháp, liền chỉ lưu lại Du Du quận chúa ở trong lều.

Du Du quận chúa tuổi tuy nhỏ, nhưng là nhỏ tuổi mà ma mãnh trưởng thành sớm đến kinh người, là cái tiểu tử tin tưởng được.

“Tiêu cô nương cực khổ rồi.” Lý đạo trưởng cùng Bi Thu lão giả chắp tay xin cáo lui.

Cỗ thái độ khách khí này, không hề giống như là phụ tá thủ lĩnh Thiên Ba phủ cùng thân phận của Nguyệt Giai Thánh Giả.

“Đúng rồi, làm chút nước sôi luộc qua vải sạch đi.” Ngô Minh đột nhiên lại nghĩ đến một điểm: “Còn có không cho nhìn lén, vải đun sôi qua thời gian uống cạn nửa chén trà sau, đem thủy đổ đi chờ dùng, không cho chạm loạn.”

Hai người vội vã xưng phải.

“Còn có, tình huống bên trong lều không cho nhìn lén.” Ngô Minh lại căn dặn một câu.

“Phải phải.” Hai người càng là liên thanh đáp ứng.

Ngô Minh chuẩn bị một vài thứ, tỷ như viên thuốc lưu làm huyền khí đề phòng gì đó, còn muốn ở trong phòng điểm một cái chậu lửa nhỏ.

Ngô Minh lấy ra bảo kiếm của Tề phi.

Lay động lưỡi kiếm ở trên hỏa diễm một lát, xem như là tiêu độc, nâng lên ở trong tay chờ hơi nguội sau lại dùng.

Thay toàn bộ máu trên người?

Cái này không thể nào!

Ngô Minh nói thôi cung thay máu chỉ là nói khoác, đem công lao của mình phóng đại một chút, nói phức tạp một điểm, lấy đó che giấu chân tướng việc tiến hóa khung máy móc của mình có thể sản sinh kháng thể.

Ngô Minh để Du Du đỡ thế tử ngồi dậy, chính mình đưa tay ở chỗ miệng vết thương trên bả vai của hắn so đo.

Ở thời đại này, điều kiện tiêu độc là đừng nghĩ, chỉ có thể dựa vào tiến hóa khung máy móc cùng hệ thống miễn dịch của chính thế tử.

Ngô Minh lấy lưỡi kiếm ở trên tay trái nhẹ nhàng cắt ra cái miệng hoa thập tự, cũng không quá sâu chỉ có hơi chảy máu, sau đó dán lên bả vai trái thế tử càng thêm chuẩn xác đúng vị trí một chút. Tay trái tương ứng với bả vai trái, như vậy vừa có thể tránh cho cùng thế tử mặt đối mặt, nàng vẫn là rất chú ý.

“Kiên nhẫn nhịn đau một chút a, cũng đừng sợ thấy máu.” Ngô Minh nhắc nhở một tiếng, giơ lên bảo kiếm: “Đây là kiếm của mẹ ruột ngươi a, đau cũng đừng trách ta.”

Nàng vẫy vẫy kiếm liền hướng bả vai thế tử vạch tới.

Thế nào cảm giác như là mắng chửi người? thế tử sửng sốt một chút, mới hiểu được đầy đủ, hơi hơi nhíu mày nhịn đau, lại cười nói: “Cô nương nhà ngươi đều không chê ngại không chê máu tanh, ta nam tử hán đại trượng phu còn muốn không chịu được sao?”

“Xí, ngươi cau mày kìa, có bản lĩnh lại như có câu nói lưỡi kiếm gia* thân lông mày đều không nhíu một cái.” Ngô Minh vừa cùng hắn đấu võ mồm phân tán tinh lực, vừa trên bả vai thế tử hơi dùng sức đem lưỡi kiếm nhập thịt, cắt ra miệng vết thương giống như hoa mai. (*ý là kiếm đi vào người)

Lúc này thế tử thật giống như chỉ lo làm mất đi mặt mũi, cứng rắn khiến lông mày đều không nhíu một cái.

“Trang*, nhường ngươi trang.” Ngô Minh tựa hồ tức giận hắn cố làm ra vẻ không sợ đau, lại gia tăng khí lực. (*giả bộ, giả vờ)

Vết thương bị đâm vào được càng sâu.

Hiện tại cổ tay ta chỉ cần run lên một cái, thế tử ngay lập tức sẽ mất mạng. Ngô Minh trong lòng than một câu, cái tên này vẫn đúng là tín nhiệm người.

Du Du quận chúa hai tay nâng phía sau lưng thế tử, ngậm miệng quá chặt, chỉ lo phát ra tiếng quấy rối. Ánh mắt của nàng gần trong gang tấc mà nhìn lưỡi kiếm ở trên người ca ca hoa một lỗ hổng, căng thẳng đến khuôn mặt nhỏ trắng xanh tới không còn nửa điểm màu máu.

Bả vai vốn là trúng độc, máu huyết chảy ra, nhưng cũng không nhiều như trong tưởng tượng.

Hiển nhiên Ngô Minh lạc nhận* không phải lung tung. (*hạ lưỡi kiếm tinh chuẩn)

Thế tử cũng phát hiện điểm ấy, trong lòng càng thêm vào đảm bảo hơn.

Đây là Ngô Minh lấy tiến hóa khung máy móc đối với thân thể người hiểu rõ, thêm vào lực khống chế cổ tay đạt đến cấp độ gần như tỉ mỉ, mới có thể đạt đến trình độ như giải phẫu ngoại khoa.

Đương nhiên Tề phi ban cho bảo kiếm sắc bén cũng nổi lên tác dụng to lớn.

Ngô Minh đưa lưỡi kiếm xuống mấy lần, đẩy ra da thịt tĩnh mạch, mà tách ra hết thảy động mạch.

“Đừng nhúc nhích a.” Ngô Minh đảo ngược bảo kiếm, ở trên tay trái mình bắt đầu cắt một đường.

Trong lòng bàn tay trắng nõn hơi hiện ra phấn nộn, rất nhanh nhìn thấy máu tươi tuôn ra. Nàng cắt nhưng là động mạch, hơn nữa so với vết cắt lúc trước càng thêm sâu.

Tiến hóa khung máy móc bắt đầu nhắc nhở vì phần da thịt bị hao tổn cấp tốc chữa trị, Ngô Minh cố hết sức hạ lệnh giảm bớt tốc độ chữa trị.

Tiếp đó, nàng đưa tay lên trên chỗ miệng vết thương, kề sát tới vết thương trên bả vai thế tử.

( cảnh cáo, lần thứ hai phát hiện hỗn hợp độc tố!) Âm thanh tiến hóa khung máy móc cảnh cáo vang lên ở trong đầu Ngô Minh: ( độc tố đã lẫn vào miệng vết thương chính đang thong thả chữa trị, hòa vào tuần hoàn máu, kiến nghị lập tức sinh thành kháng thể. Có hay không sản sinh?)

Đương nhiên sản sinh! Ngô Minh lập tức mệnh lệnh tiến hóa khung máy móc bắt đầu phân tích đối với độc tố.

Uy lực sinh học của tiến hóa khung máy móc, liền ngay cả hạt nhân nổ tung cũng khó có thể so với.

Những độc tố này lại là tiến hóa khung máy móc ở một canh giờ trước đã sớm tiếp xúc qua, tốc độ phân tích đều nhanh hơn so với tưởng tượng, ở không tới một phần ba thời gian uống cạn chén trà liền phân tích hoàn tất.

( kháng thể bắt đầu sinh thành.)

Giờ khắc này ở dưới tâm niệm chưởng khống của nàng, vị trí tiến hóa khung máy móc sinh thành kháng thể ở tại nơi lòng bàn tay.

Ngô Minh đem tay rút trở về, dùng dao găm lại là cắt một đường thật sâu.

Tiếp theo nửa nắm bàn tay, đem đựng độ lượng máu kháng thể tuôn ra, đột nhiên dán vào vết thương trên bả vai thế tử.

Chết no gan lớn, chết đói nhát gan.

Không biết có hữu hiệu hay không, chỉ có thể thử nhìn xem một chút rồi!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 479: Chết no gan lớn, thử một chút xem!

Bạn đang xem Tại Hạ Không Phải Là Nữ. Truyện được dịch bởi nhóm dongruong.wordpress.com. Tác giả: Nguyệt Hạ Tiểu Dương. Chapter này đã được 30 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.