247Truyen.com

Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 396: Cùng thế tử đàm luận ít điều kiện

Tại Hạ Không Phải Là Nữ - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 396: Cùng thế tử đàm luận ít điều kiện online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Thế tử mang theo tiểu quận chúa mới có năm tuổi đi sứ, đây là sự tình to lớn nhất của nước Tề hiện nay, thậm chí so với thế tử tuyển phi càng trọng yếu hơn.

Vì lẽ đó tông chủ sắp xếp nhiệm vụ cho Ngô Minh đi tiêu diệt sơn tặc, chính là làm công tác chuẩn bị vì lần đi sứ nước Tấn này.

Người được một vài thứ, khó tránh khỏi không trả giá một điểm đánh đổi. Ngô Minh có thể thu được ưu ái cùng thần công tông chủ truyền cho, đương nhiên phải bị cuốn vào trong vòng xoáy tranh đoạt quốc gia.

Tam đại quốc đang lúc gió nổi mây vần, Ngô Minh làm sao có khả năng miễn tránh?

Ngày hôm sau, Ngô Minh lại đi Thiên Ba phủ.

Thế tử đã sớm chờ ở Thiên Ba phủ nghị sự đường, thấy Ngô Minh đến, đứng dậy tiếp đón nói: “Tiêu cô nương, việc mã tặc lần này có thể phiền phức ngươi.”

Ngô Minh nói: “Dễ bàn dễ bàn. Nhưng ta cũng phải nhắc nhở thế tử một chút, Vũ quốc đem mã tặc đuổi ra địa giới, e sợ không phải đơn giản vì nguyên cớ trị an trong nước, rất có thể sẽ có cử động đưa quân tập kích đánh chớp nhoáng, vạn lần mong lưu ý.”

“Ồ? Làm khó Tiêu cô nương càng có dự đoán như thế.” Thế tử hơi hơi vừa nghĩ liền thay đổi sắc mặt: “Loại khả năng này nếu không là nhờ cô nương cảnh tỉnh, tại hạ quả thật là lơ là. Một lễ* này là cảm tạ ân nhắc nhở phòng ngừa chu đáo của cô nương.” (*vái chào)

Bên người thế tử không thiếu mưu sĩ, kỳ thực đã sớm cẩn thận phân tích qua tất cả loại khả năng, trên giường bệnh Phật Soái liền hoài nghi loại khả năng tiêu trừ mã tặc để phòng tiết lộ tin tức này. Thế tử cảm kích Ngô Minh như vậy, không chỉ là một loại khách khí đối với kiến nghị của khách khanh, càng là đối với chuyện Ngô Minh ở tuổi như vậy đã có thể nghĩ đến mưu lược cấp độ ảnh hưởng sâu như vậy mà kinh ngạc.

Bên trong đông đảo mưu sĩ, Lý đạo trưởng, Dương tướng quân cũng không nghĩ tới, chỉ có Phật Soái mới có dự tính sâu xa như thế. Vậy mà Tiêu Nhược Dao dĩ nhiên nghĩ đến cùng một chỗ, loại kiến thức cùng năng lực phân tích này khiến thế tử trong lòng bội phục.

Tiếp đó, thế tử cùng Ngô Minh ngồi đối diện nhau. Bắt đầu thương lượng sự tình đối phó mã tặc.

Ngô Minh là có tư cách cùng thế tử bình tọa, nhưng từ góc độ quân chủ, khách khanh tới nói. Vẫn là nên khiêm nhường một đoạn, vì lẽ đó Ngô Minh phi thường khiêm tốn lựa chọn đem cái ghế hơi di chuyển xuống dưới.

Nhưng nàng trên cử chỉ là khiêm tốn, nhưng lời nói lại có điểm không khách khí: “Xin hỏi thế tử, lúc này tiêu diệt mã tặc, ngài bên này dự định phái ra bao nhiêu cao thủ a? Tỷ như Nguyệt giai mấy vị, chín sao mấy vị?”

Thế tử nghe được đều hoảng hốt. A? Ngươi cho là nguyệt giai không đáng giá sao? Đừng nói chín sao, chính là thị vệ bảy sao trở lên đều không thể tùy ý điều động, ta cần hai bàn tay đều đã đếm ra đủ.

Thế tử yên lặng chốc lát. Cười nói: “Tiêu cô nương, Thiên Ba phủ rất nghèo, không xuất nổi bảy sao trở lên cao thủ cùng phối hợp a.”

Ngô Minh không để ý lắm, lại hỏi: “Mã tặc phỏng chừng không có cái huyền khí cao thủ gì, như vậy phái ra mười vạn đại quân?”

Ngươi trước đó còn có thể mưu tính sâu xa nghĩ đến khả năng Vũ quốc đánh lén, làm sao vào lúc này lại không có cái khái niệm số lượng quân đội? Thế tử khóe miệng quất thẳng tới giật: “Tiêu cô nương đùa giỡn. Nhiều nhất phái ra năm ngàn tinh binh, ba trăm kỵ binh hạng nhẹ. Nhiều hơn nữa khó mà có thể điều động.”

Ngô Minh cau mày: “Mã tặc có bao nhiêu người?”

“Thám tử bẩm báo là hơn năm mươi người.”

“Như muốn tiêu diệt thế lực mã tặc, thừa sức. Nhưng muốn diệt sạch không chừa một tên nào chạy…”

“Tại hạ biết như vậy thật khó, vì lẽ đó mời tông môn hiệp trợ.” Thế tử bày ra một bộ ta những ngày này trải qua rất nhiều khó khăn: “Vận dụng binh lực kỳ thực thật không dễ dàng, ”

Thế tử thay đổi một bộ khuôn mặt, từ bên hông móc ra một khối thuốc cao hướng về trên mặt đùng một cái vỗ lên, tựa hồ liền che kín mặt mũi. Bắt đầu cười hắc hắc nói: “Tiêu cô nương, kỳ thực nhiệm vụ lần này nói rõ là thử thách cùng cơ hội luyện tập tông chủ đưa cho ngươi, ngươi nói như vậy ta cũng không dám đáp ứng. Coi như ta không phái nhân thủ đi ra, ngươi bên này cũng phải làm cho xong.”

“Ha, ngươi nói như vậy lại không thấy ngoại a. Chúng ta chân thành hợp tác mới có tiền đồ mà.” Ngô Minh cảm thấy cái tên thế tử này vẫn đúng là khó nhằn. Đối phó hắn so với chết sĩ diện tông chủ có thể mất nhiều công sức hơn.

Thế tử nói: “Như vậy, xuất binh năm ngàn. Phía ta bên này đều muốn thua lỗ đến túi tiền lộn ngược lên trời. Nếu chỉ phải xuất binh một ngàn và tiêu hao một ngày công, cơ bản thu chi cân bằng.”

Ngô Minh con mắt hơi chuyển động: “Nếu như có thể đem việc xuất binh khống chế ở một trăm người trở xuống, ngươi đưa lại ta tiền sao?”

Thế tử nghe được trợn tròn mắt, nhưng chưa chắc không thể, gật đầu nói: “Nếu thật có thể chỉ cần một ngày xuất binh với một trăm người trở xuống, phía ta bên này bỏ ra năm trăm lạng bạc ngân làm thù lao khổ cực cho Tiêu cô nương, được chứ?”

Ngô Minh vỗ tay: “Một lời đã định.”

Thế tử lúc này mới đem thuốc cao da chó trên mặt kéo xuống đến, nghiêm mặt nói: “Một lời đã định.”

Ngô Minh đứng dậy cáo từ.

Thu Buồn ông lão vẫn luôn ở bên nghe xong, giờ khắc này nhìn bóng lưng Ngô Minh đối với thế tử nói: “Chủ nhân, cái Tiêu Nhược Dao này cùng ngươi cò kè mặc cả, không khỏi bất kính.”

Thế tử cười nói: “Người có tài có bao nhiêu cổ quái, nếu đã tin dùng thì không nên nghĩ được hay không được. Mặc dù nàng hành tung có chút không tôn kính, nhưng có năng lực vì dân vì nước xuất lực, vì sao không dùng? Nếu nàng thật là có bản lĩnh để ta không phải động đến binh lực, liền thưởng năm trăm lạng bạc ngân cũng là chuyện đương nhiên.”

Thu Buồn ông lão gật đầu tán thành, thầm nghĩ cái này cũng là một trong những nguyên nhân thế tử có thể tụ lại nhiều chí sĩ tài năng bên người như thế. Cái này cùng tính tình Tề vương năm đó xấp xỉ, không hổ là huyết mạch truyền thừa.

Thế tử lại chậm rãi nói: “Nhìn tư thế cùng tự tin của nàng, chúng ta không cần lo lắng chuyện mã tặc nữa. Gọi Lý đạo trưởng, Dương tướng quân đến, chúng ta toàn lực chuẩn bị chuyện đi sứ nước Tấn mới phải.”

Thu Buồn ông lão đáp một tiếng lùi ở một bên.

Ngô Minh từ thế tử nghị sự đường đi ra, vòng qua hành lang liền đến chỗ tông chủ bên kia.

Hai người tiếp tục đánh quyền.

Vẻn vẹn một ngày, Ngô Minh tiến bộ đã bằng mắt thường có thể thấy.

Động tác võ thuật cứng nhắc đã dần dần không thấy tăm hơi, tuy rằng tùy cơ ứng biến có chút mới lạ, nhưng tổng thể đã nắm rõ.

Đầu óc Ngô Minh khi đổi mới giới tính còn có tiến hóa khung máy móc hiệp trợ mà nói, riêng là ở một thế giới khác tính phát triển cùng tầm mắt, liền tuyệt không thua kém gì tông chủ.

Cái này chỉ vẻn vẹn là nàng mới biểu hiện trên hành động, nếu để cho nàng mở miệng tới nói, cái gì lý luận [ tại ý bất tại lực ], [ lấy vô chiêu thắng hữu chiêu ], [ trong tay không có đao trong lòng có đao ] tuyệt đối để cao thủ nhất lưu nghe được đều phải trợn mắt ngoác mồm.

Thầy trò hai người lại luyện đến trời sắp tối mới thôi, Ngô Minh vội vàng cáo từ, liền cơm cũng không kịp ăn.

Bạch trưởng lão mọi người thấy Ngô Minh liền cơm đều không ăn, không khỏi cười nói: “Nha đầu này còn biết bận bịu a, ta còn tưởng rằng nàng tựa là không có tim không có phổi đây.”

“Ngọc thô chưa mài dũa có thể điêu khắc.” Đại trưởng lão mọi người khen, tông chủ cũng gật đầu không ngớt.

Bọn họ nhưng lại không biết, nguyên nhân Ngô Minh không ở lại ăn cơm là buổi tối không muốn phải ăn tới căng da bụng đây…

Trời gần đen, Ngô Minh chạy đến hiệu thuốc trong thành, chọn mua một phen.

Lúc ra khỏi thành nàng đã đeo cái bao lớn, suýt nữa bị binh sĩ tuần thành cho là tặc nhân. May là có lệnh bài khách khanh Thiên Ba phủ cùng Trượng Kiếm Tông đệ tử thân truyền bài, hơn nữa không ít thủ thành binh sĩ cũng dần dần nhận thức nàng, giảm thiểu rất nhiều phiền phức.

Trở lại Thu Diệp Viên, Ngô Minh ở dưới sự chăm sóc của Tiêu Mai ăn uống vô tận một trận, lại tiêu diệt đùi gà Mục Thanh Nhã chuyên môn lưu lại sau, bắt đầu oa ở trong phòng nghiên cứu phối dược.

“Khà khà, xem các ngươi có chết hay không ——” Tiếng cười thinh thích của Ngô Minh theo cửa sổ truyền ra.

“Tại sao ta có cảm giác không rét mà run.” Tông Trí Liên mọi người ở bên ngoài nghe trộm, không khỏi run lập cập.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 396: Cùng thế tử đàm luận ít điều kiện

Bạn đang xem Tại Hạ Không Phải Là Nữ. Truyện được dịch bởi nhóm dongruong.wordpress.com. Tác giả: Nguyệt Hạ Tiểu Dương. Chapter này đã được 43 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.