247Truyen.com

Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 350: Chúng ta bại bởi nàng mà không phải ngươi

Tại Hạ Không Phải Là Nữ - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 350: Chúng ta bại bởi nàng mà không phải ngươi online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Bác Thông đạo trưởng ở bên sân đều thấy choáng váng.

Chính Bác Thông Lưu Phất Trần pháp của mình, liền như thế bị một cái ba sao huyền khí nữ hài tử nhìn thấu?

Đừng nói học được, là nhìn thấu nhìn thấu kẽ hở!

Không có công pháp nào là hoàn mỹ, tất nhiên đều sẽ tồn tại kẽ hở. Điểm ấy Bác Thông đạo trưởng làm cao thủ nhất lưu tương đối rõ ràng,

Trên sân hai người công thủ tạm thời vừa trao đổi qua mấy chiêu, Mã Chuyên lại muốn công tới, lại nghe được thanh âm nữ hài nhi thốt lên: “Lấy đầu gối đỉnh phong thị, huyết hải!”

Lữ Nham không chút do dự, căn bản không để ý phất trần xông tới mặt, lớn mật trực tiếp nghiêng người mà lên, đem đầu gối hướng về trong hai chân Mã Chuyên lên thúc một cái.

Mã Chuyên giờ khắc này chính đang đạp bước đổi chiêu trong nháy mắt, phất trần chỉ lát nữa là sẽ rơi xuống bả vai Lữ Nham, lại bị hắn thừa cơ tốt lên gối, mình giống như bị thúc bay lên vậy, cả người đều mất đi cân bằng, phất trần cũng lại không hạ xuống được đi.

Mã Chuyên lảo đảo một cái lui lại hai bước, vung phất trần che ở trước người, phù phù thở dốc kinh hãi không thôi.

Lữ Nham cũng không tham công, đứng ở tại chỗ theo dõi hắn.

“Này! Ngươi thế nào lại đi giúp người nước Vũ?!” Mã Chuyên không chịu được, quay về Ngô Minh bên sân kêu to.

“Ách… Ngươi nói đúng, ta nên giúp ngươi mới phải.” Ngô Minh gãi gãi đầu, thật giống như mới vừa nhớ tới điểm ấy.

Hôn mê, không ít người cảm thấy đầu một trận choáng váng, nàng hỗ trợ nhầm bên sao? Hiện tại mới phát hiện. Đương nhiên rất nhiều người trong lòng rõ ràng biết nàng là giả ngu.

Thiếu nữ có năng lực nhìn thấu sơ hở trong võ kỹ người khác, thậm chí sớm kiên định làm ra dự phán, sẽ hồ đồ đến giúp sai người?

Lừa ai đó?

Bất quá trong lòng mọi người tuy rằng nắm chắc, giờ khắc này nhưng không tiện nói nhiều.

Người Vũ quốc chiếm tiện nghi, đương nhiên sẽ không mở miệng, liền Lữ Nham mới vừa rồi được nàng nhắc nhở giúp đè lại đạo nhân đều thật không tiện nhắc lại tình huống vừa nãy.

Bọn thị vệ Thiên Ba phủ cùng Ngô Minh quan hệ không tệ, tự nhiên trầm mặc tập thể.

Tông chủ ba người đẳng cấp quá cao. Hoàn toàn là đang đánh tương du (*xem chơi). Đương nhiên tông chủ là chỗ dựa cho Ngô Minh, thậm chí còn muốn làm rối lên một chút.

“Được rồi được rồi, ta hẳn là nên giúp đồng minh nước Tề —— đại biểu nước Tấn ngươi.” Ngô Minh thật giống như đang nhận sai, nhưng trong miệng nói rằng: “Nhưng cái này cũng chỉ là một hồi luận bàn, ngươi nghiêm túc như vậy làm cái gì? Con đường tu luyện huyền võ mênh mông. Hà tất xoắn xuýt ở thắng bại nhất thời?”

“Nói thật dễ nghe, nếu như ngươi ở trên đây liền sẽ không nghĩ như thế.” Mã Chuyên hừ một tiếng nói.

“Coi như không nghe thấy đi.” Ngô Minh bất đắc dĩ nói: “Hảo hảo, ta giúp ngươi. Ai bảo ngươi là đồng minh của chúng ta bên này chứ?”

Mã Chuyên chưa kịp nói cái gì, ở một bên khác Lữ Nham đột nhiên cướp lời nói trước: “Long cô nương ngôn ngữ tinh tế ý nghĩa sâu xa, Lữ mỗ ta thụ giáo.”

Đám người Vũ quốc sững sờ.

Lữ Nham không để ý tới Mã Chuyên đang đứng trước mặt, trái lại hướng về phương hướng Ngô Minh đi mấy bước. Chắp tay thi lễ: “Long cô nương nói tới thật đúng. Võ học vô bờ, hà tất xoắn xuýt ở thành bại nhất thời. Hôm nay Lữ mỗ ta chịu thua.”

Hắn thốt ra lời này, các đệ tử du học ngoại trú Vũ quốc một trận ồ lên.

Lữ Nham còn chưa hết lời, chắp tay nói: “Long cô nương, hôm nay khiến Lữ mỗ bội phục, là đại bản lĩnh của ngươi. Thấy chiêu phá chiêu. Càng có thể dự đoán ra chiêu thức sau của đối thủ, cái này mới có thể làm người phục sát đất.”

Nghe hắn nói như thế, đám người Vũ quốc lại rất nhanh yên lặng xuống.

Bởi vì tất cả mọi người cũng đều rõ ràng: Nếu tiếp tục đánh, đừng nói chiêu thức sẽ bị nữ hài nhi bên kia phá giải, coi như là chỉ đạo sĩ trẻ tuổi sợ cũng khó có thể đánh thắng.

Lữ Nham làm như thế, kỳ thực là cử chỉ sáng suốt.

Hắn nói như thế, nói rõ mình không phải thua dưới tay đạo nhân trẻ tuổi Mã Chuyên. Mà là khả năng thấy chiêu phá chiêu của cô gái tên là Long Ngạo Kiều này. Có thể nói không phải giao chiến thua, sẽ không luận tội.

Nói xong lời nói này, Lữ Nham vừa chắp tay, trở về bên trong đám người Vũ quốc.

Các đệ tử Vũ quốc cũng không thể nói gì được, ngày hôm nay mặc kệ ai đi lên, chỉ sợ cũng không thể có cái gì tốt để mà phát huy.

Chỉ cần cô bé kia ở đây, chiêu thức đều bị nhìn thấu mà gọi ra, còn muốn đánh cái gì?

May là như vậy liền hình thành một cái cớ, tựa là nước Tề có một cái cô nương thần bí giúp một chút, nói đạo sĩ nước Tấn thắng mà không vẻ vang gì.

“Long cô nương rất lợi hại. Chúng ta bội phục!”

“Thắng ở Long cô nương, chúng ta không lời nào để nói!”

Đám người Vũ quốc không thể làm gì khác hơn là dùng phương thức ca ngợi Ngô Minh, để che dấu tình cảnh bại trận bi thương, biểu thị rõ ràng: Chúng ta bại bởi nàng, không phải là ngươi!

Lúc rời đi. Một đám người có cúi đầu ủ rũ, cũng có thấp giọng thở dài, lặng lẽ không nói gì theo Lữ Nham rời đi.

Lý đạo trưởng mang theo mấy người bồi tiếp bọn họ đi ra ngoài, trên đường tự có một phen trấn an.

Mã Chuyên sững sờ bị bỏ lại trên sân, không có ai phản ứng hắn.

“Cái này, chuyện này…” Mã Chuyên uất ức hầu như giậm chân.

Là ta liên tục đánh nhiều tràng, thắng ba người Vũ quốc a! Làm sao lại đều coi thường ta?!

Hắn hận không thể đuổi tới tóm chặt Lữ Nham, muốn phân cái thắng bại với hắn. Nhưng mới vừa cất bước, Bác Thông đạo trưởng hô gọi lại: “Chuyên tiểu tử, lỗ mãng cái gì?”

Mã Chuyên vội la lên: “Sư phụ, liền để bọn họ đi như thế? Còn chưa phân ra cái thắng bại đây!”

“Ngươi nhưng lớn tuổi hơn so với nàng, lại còn không rõ đạo lý luận bàn lần này không có thắng bại?” Bác Thông đạo trưởng trách cứ: “Hơn nữa làm sao còn chưa nhận ra, ngươi cùng cái tráng hán nước Vũ kia đều thất bại rồi sao? Thành thật ở lại cho ta!”

Mã Chuyên hít sâu mấy ngụm khí, nhưng trong lòng không bỏ xuống được.

Chỉ là sư phụ thường ngày rất khoan dung lại nói đến như thế, đã là khiển trách rất nặng, hắn không dám la lối nữa.

Tông chủ mọi người liền ngồi ở chỗ này, nhàn nhã uống non nửa chén trà nhỏ, Lý đạo trưởng cùng mấy tên thị vệ trở về, nhưng lại không chỉ có bọn họ.

“Ai nha nha, ta mới rời khỏi một lúc như thế, lại thì có người tới cửa đánh nhau, quấy rối hai vị quốc sư, thực sự là tội lỗi của tại hạ.” Thanh âm của một người nam tử còn trẻ tuổi xa xa truyền đến.

Thế tử vội vã đi lại, mang theo Thu Buồn ông lão, Dương tướng quân cùng mấy vị phụ tá chạy trở về.

Mọi người liền vội vàng đứng lên, mặc dù là tông chủ cũng khá là cấp mặt mũi cho thế tử, chớ nói chi là Bác Thông đạo trưởng tả quốc sư nước Tấn nguyên lai tới đây thăm hỏi.

Mọi người chào nhau, thế tử làm lễ cúc cung nói: “Phụ vương thân thể mệt mỏi, chỉ cần ngày mai sẽ có thể cùng quốc sư hội kiến, thực sự đắc tội, mong rằng thứ lỗi.”

Bác Thông đạo trưởng vội vã làm lễ tương tự trả về: “Thế tử không cần xin lỗi? Bần đạo đến sớm, thất lễ là ở chỗ ta. Tề vương thân thể đáng vạn kim, cần bảo trọng nhiều hơn.”

Song phương đều là người hiểu biết, lời nói khách khí đầu môi tuy rằng có tính lễ nghi phiền phức nhưng cũng không thể thiếu.

Một phen khách sáo đơn giản, mọi người tựa như bằng hữu bình thường vậy phân chủ khách ngồi xuống, ở bên sân đấu hàn huyên.

Tất cả quốc gia sự vụ đều cần Tề vương bên kia định đoạt, cho nên thế tử liền không nói chuyện quốc sự, trái lại hỏi chuyện náo nhiệt cảu đám đệ tử du học ngoại trú Vũ quốc vừa nãy.

Lý đạo trưởng đem sự tình nói một phen, nhưng phi thường có hàm dưỡng tỉnh lược tình tiết Ngô Minh nói nhắc nhở vân vân, ngược lại làm nổi bật lên tình huống Mã Chuyên một người độc chiến ba người đối phương.

“… Thì ra là như vậy, thực sự làm phiền Mã đạo trưởng.” Thế tử nghe xong tình huống, phi thường khách khí đứng dậy hướng về Mã Chuyên chắp tay: “Đạo trưởng công pháp thâm sâu, lại lấy sức lực của một người đánh thắng liền ba trận với Vũ quốc, coi quả thật là giúp nước Tề ta diễu võ dương oai. Có minh hữu bậc này, tại hạ cảm giác sâu sắc vinh hạnh.”

Bác Thông đạo trưởng trong lòng phán xét, cái vị thế tử này nửa điểm không có làm giá lại vui lòng khen người, so với lần đầu gặp gỡ mấy năm trước đã trưởng thành hơn không ít.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 350: Chúng ta bại bởi nàng mà không phải ngươi

Bạn đang xem Tại Hạ Không Phải Là Nữ. Truyện được dịch bởi nhóm dongruong.wordpress.com. Tác giả: Nguyệt Hạ Tiểu Dương. Chapter này đã được 100 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.