247Truyen.com

Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 338: Ngã!

Tại Hạ Không Phải Là Nữ - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 338: Ngã! online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

“Ván đầu tiên, cho tiểu nhân cả gan tới xông trận đi.” Người đại diện Thiên Ba phủ được sàng lọc kia, trước tiên hướng về tông chủ mọi người chắp tay xin phép: “Tiểu nhân thuở nhỏ ngưỡng mộ Trượng Kiếm Tông nhưng vẫn không thể đầu nhập vào môn hộ, bây giờ có thể đứng ra luận bàn tận một phần sức lực, quả thật là một chuyện may mắn.”

Hắn ngoài miệng nói như thế, nhưng thực tế trong lòng không phải vậy. Lý đạo trưởng sắp đặt để hắn đánh trận đầu, nhắm mắt cũng phải lên.

Lý đạo trưởng là người cố vấn trong Thiên Ba phủ. Cẩn thận quan sát lại nghe tông chủ cùng Bạch trưởng lão bọn họ vừa nãy nói mấy câu, đã hiểu ra ngay: Trước mắt không phải vấn đề mặt mũi Thiên Ba phủ, mà là tông chủ muốn dùng cái sự việc này để cho đồ đệ thí luyện.

Cái nữ tử che mặt này hiển nhiên chính là Tiêu Nhược Dao, đây là tông chủ muốn cho Tiêu Nhược Dao cùng với chư vị đệ tử du học ngoại trú Vũ quốc luyện tay nghề một chút. Đã như vậy, cũng nên tận lực hiệp trợ ý định của tông chủ.

Thay vì để nàng đi mạo hiểm tiếp xúc với võ giả cùng võ kỹ chưa quen thuộc, không bằng để cho người Thiên Ba phủ lên trước thăm dò thực lực đối phương, như vậy càng chắc chắn.

Tuổi trẻ thị vệ Thiên Ba phủ vững bước tiến lên, huyền khí toàn thân cũng từ từ lưu chuyển.

Huyền khí của võ giả thông thường, ở trạng thái nghỉ ngơi cũng không vận hành hết tốc lực, cũng không có gợn sóng hoặc rung động huyền khí nào đặc biệt mãnh liệt. Nhưng người thật tinh mắt hoặc lão sư phụ chuyên nghiên cứu môn đạo này, có thể thấy được tu vi của đối phương sâu cạn ra sao.

Ở trong mắt mọi người, vị thị vệ trẻ tuổi này là huyền khí năm sao đỉnh cao, so với Hoắc Kính nắm giữ Tung Hoành Quyền lục tinh huyền khí có hơi không theo kịp, nhưng không hẳn không có sức đánh một trận.

Hoắc Kính cũng là người tương đối thận trọng bên trong đám người Vũ quốc, hắn một thân trang phục võ giả nạm một chút thải ban* màu đen, cùng thị vệ trẻ tuổi Thiên Ba phủ trên người mặc trang phục đa phần là màu trắng cách nhau ba bốn bước thì đứng lại, từng người chắp tay chào. (*hoa văn lốm đốm)

“Ngàn vạn lần đừng nên đả thương tính mạng đối phương, cũng không nên phát sinh tai nạn gãy tay gãy chân.” Lý đạo trưởng cất cao giọng nói.

Đối diện người cầm đầu Vũ quốc Lữ Nham cũng gật đầu: “Đúng là như thế. Luận bàn là hơn.”

Trong lòng mọi người đều muốn thắng, nhưng ở bề ngoài vẫn là phải làm đến nơi đến chốn. Vũ quốc chư vị đệ tử du học ngoại trú cũng không dám quá phận quá đáng. Dù sao đây cũng là sân nhà người ta. Nếu như thật sự xảy ra thiệt nhân mạng hoặc dẫn đến trọng thương, chỉ sợ muốn đi cũng không có dễ dàng như vậy.

Lữ Nham, Sở Khứ Hương hai người đều là công tử thế gia Vũ quốc. Tuy rằng một cái thật ác, một cái thật tốt, nhưng trăm sông đổ về một biển đều muốn ở trở khi về nước tạo được chút tiếng tăm đánh bóng bản thân.

Nếu là hôm nay đắc thắng có thể toàn thân mà về, trở lại Vũ quốc tự nhiên có thể tự do nói khoác về bản thân. Cái gì mà quyền đầu chấn động Thiên Ba phủ, kiếm đãng Tề đô thành… Gió hãy thổi đi đi!

Về mưu là lấy được lòng mỹ nhân, về trí là kiếm lời được danh tiếng cho gia tộc, Sở Khứ Hương hận không thể ở đây đại sát tứ phương mới tốt.

Đương nhiên hắn biết nước Tề cao thủ nhiều như mây, vì lẽ đó cố ý dùng ngôn ngữ dồn ép đối phương, miễn cho có cao thủ tới.

Giới hạn ở nước Tề, nước Tấn không quá hai mươi tuổi, đệ tử bên dưới nguyệt giai. Hắn thương lượng với Lữ Nham một thoáng, cảm thấy phần thắng vẫn là không nhỏ.

Ở trong mắt bọn họ, hai người bọn họ đã xem mình như là thiên tài bên trong những người kiệt xuất. Hôm nay không hề có một thông báo trước, đột ngột đi tới làm cho Thiên Ba phủ không ứng phó kịp, tuyệt đối sẽ không có nhiều đệ tử tài năng xuất chúng ở đây.

Nhìn Thiên Ba phủ phía đối diện sàng lọc ra người dự thi, hầu như khó tìm kiếm người phù hợp điều kiện. Cuối cùng chon ra được một người thị vệ phổ thông bình thường, đều tiêu tốn nhiều khí lực như vậy mới tìm được cái người thích hợp này. Hiển nhiên đối phương hoàn toàn không có chuẩn bị.

Lấy hữu tâm công vô tâm, quả nhiên có rất nhiều điểm lợi. Sở công tử nhìn đối diện đi ra vị thị vệ tuổi trẻ này liền trộm mừng không ngớt.

Huyền khí cao hơn một cấp, chung quy vẫn là chiếm tiện nghi. Tuy rằng cấp năm cùng cấp sáu chênh lệch không tới mức một trời một vực, nhưng nếu so sánh võ kỹ song phương, cũng liền nhất định phân được cao thấp.

Tung Hoành Quyền Hoắc Kính giơ tay làm lễ: “Huynh đài, mời.”

“Không dám nhận hai chữ huynh đài.” Thị vệ trẻ tuổi Thiên Ba phủ cũng ôm quyền chắp tay: “Ta thuộc bên phía chủ nhà. Trước tiên nhường ba chiêu.”

Song phương chào hỏi tương đối khách khí. Thị vệ trẻ tuổi thậm chí còn lễ phép lấy thủ thế bắt đầu.

Tông chủ vừa thấy, thấp giọng nói: “Cổ hủ.”

Bạch trưởng lão ở bên gật đầu: “Nếu là nàng đi tới, liệu cũng sẽ như vậy?”

“Vậy ngươi phải hỏi nàng.” Tông chủ thoáng quay đầu lại nhìn Ngô Minh: “Ngươi tiến lên đây, ở bên cạnh ta quan sát rồi nói một chút cái nhìn của ngươi.”

“Xin nghe sư mệnh.” Ngô Minh đáp một tiếng là, cúi đầu đi về phía trước hai bước. Đứng ở bên cạnh cái ghế tông chủ.

Như vậy, bên tay phải Ngô Minh tựa là Bác Thông đạo trưởng. Nàng hiện tại đứng ở giữa hai người.

Bác Thông đạo trưởng có chút đẽo gọt ý vị câu nói vừa nãy. Nghi hoặc nói: “Chờ đã, vừa nãy ta nghe thì có điểm không đúng. Ngươi cùng lão Bạch vừa nãy nói cái gì mà tâm tính, là nói nha đầu này?”

Tông chủ cười nói: “Ngươi cho là ta đang nói ai? Ta thu đồ đệ nhưng cẩn thận cực kì.”

Hai người nói chuyện đều lấy huyền khí hết sức áp chế, âm lượng truyền ra ngoài ba bước liền trầm lắng xuống, không còn nghe thấy tiếng. Chỉ có Ngô Minh, Bạch trưởng lão cùng Mã Chuyên ba người ở bên trong phạm vi mới nghe được.

“Ngươi không phải là không muốn thu nàng làm đồ đệ sao?” Bác Thông đạo trưởng nghi hoặc.

Tông chủ bày ra hai tay: “Đúng vậy, đến giờ cũng chưa có nhận lễ kính trà. Nàng thích gọi sư phụ là chuyện tự do của nàng, ta lại không có lý do nào để đi bịt miệng một tiểu cô nương.”

“Cái này tính là lời gì?” Bác Thông đạo trưởng đảo* cái mí mắt: “Tiểu nha đầu này có năng lực gì, lại khiến ngươi cái lão mộc đầu này động tâm thu đồ đệ?” (*con nít làm trò lật mí mắt lên ấy, phổ biến ở thế hệ 8x đầu 9x)

Tông chủ hít một tiếng: “Ta đoán chừng, nếu là so ngộ tính của đồ đệ ngươi Mã Chuyên cùng nàng, sợ là không ở cùng một cấp bậc.”

Bác Thông đạo trưởng giương cằm lên: “Coi như ngươi thật tinh mắt.”

Mã Chuyên ở bên nghe xong, cũng là giương cằm lên với biên độ càng cao hơn.

Bạch trưởng lão ở bên hầu như nhịn không được cười.

Đúng nha, không cùng một đẳng cấp. Thế gian này có thể có mấy người sẽ cùng một cấp độ thiên phú với nha đầu này? Đạo sĩ trẻ tuổi Mã Chuyên này đương nhiên không phải rồi.

Bọn họ ở chỗ này nói chuyện, trên sân hai người đã đánh vào một chỗ chừng hai mươi lần giáp công.

Tung Hoành Quyền Hoắc Kính tự nhiên là sử dụng quyền pháp, trẻ tuổi thị vệ nhưng là chưởng pháp.

“Được rồi, nhường đồ nhi Mã Chuyên của ngươi giảng giải tâm đắc của hắn đối với việc song phương luận bàn được chứ?” Tông chủ đề nghị.

Bác Thông đạo trưởng đem phất trần vung một cái: “Được, Chuyên tiểu tử, ngươi liền đến nói một chút ngươi nhìn ra chút gì?”

“Vậy tiểu đạo liền khoe khoang.” Mã Chuyên nghe vậy ngoài miệng khiêm tốn, nhưng làm lại không tương xứng mà cao giọng nói: “Hai người giao đấu trên sân, đều là sử dụng tài nghệ gia tổ truyền lại. Một người là Tung Hoành Quyền, một người là Phân Vân Chưởng.”

Thanh âm của hắn không có nửa điểm tiết chế, thậm chí hơi dùng lực lượng huyền khí, lưu truyền đến mức toàn trường đều có thể nghe.

Mặc kệ là người đang xem cuộc chiến chung quanh Thiên Ba phủ, hay là một ít thị kiếm đệ tử Trượng Kiếm Tông, thậm chí ngay cả các đệ tử du học ngoại trú Vũ quốc cũng đều nhìn Mã Chuyên phân tích nói.

Đám người tông chủ cũng không ngăn cản, cười hì hì nghe.

Mã Chuyên thấy tất cả mọi người đều đang chú ý vào mình, không khỏi hưng phấn đến mặt đỏ lừ lừ, miệng lưỡi lưu loát: “Người trước chú ý khí thế thẳng thắn thoải mái, chú ý góc viền rõ ràng, trực đến trực đi, lấy biến hóa mãnh liệt nhằm đánh bại kẻ địch giành chiến thắng. Người sau nhưng là xảo kình tỉ mỉ, chỉ chờ địch thủ sơ hở, nắm bắt mà đánh trả…”

Hắn oang oang một phen, một lúc lâu mới dừng. Động tác võ thuật của song phương bị hắn phân tích đến nửa điểm không sai biệt lắm.

“Nha đầu, đến lượt ngươi tới nói rồi.” Tông chủ liếc nhìn Ngô Minh.

“Ách… Không biết nói thế nào.” Ngô Minh lúng túng sờ sờ sau gáy.

“Vậy biết được cái gì? Cứ nói ra đi.”

“Ta sẽ đếm xem…”

“Đếm cái gì?”

“Bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một… Ngã!” Ngô Minh mặt hướng về tông chủ, tựa hồ không có xem trận đấu trên sân, trong miệng nói như thế.

Oành một tiếng, trên sân trẻ tuổi thị vệ ngã nhào trên đất…

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Tại Hạ Không Phải Là Nữ Chương 338: Ngã!

Bạn đang xem Tại Hạ Không Phải Là Nữ. Truyện được dịch bởi nhóm dongruong.wordpress.com. Tác giả: Nguyệt Hạ Tiểu Dương. Chapter này đã được 89 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.