247Truyen.com

Sự Trả Thù Của Cô Gái Vô Cảm (The Revenge Of Emotionless Girl) Chương 15...16....

Sự Trả Thù Của Cô Gái Vô Cảm (The Revenge Of Emotionless Girl) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Sự Trả Thù Của Cô Gái Vô Cảm (The Revenge Of Emotionless Girl) Chương 15...16.... online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

15. Mở dần thân phận

Đã về khuya, nó một mình lặng lẽ bắt taxi đến sân bay. Trông nó vô cùng đơn giản và gọn gàng với quần jean xanh, áo sơ mi trắng form dài tay lỡ, giày nike trắng, trên người chỉ duy nhất một chiếc túi xách dạng cặp và cầm trên tay passport. Từng bước đi nó rất nhẹ nhàng để không ảnh hưởng đến bà Thụy nhưng khi ánh đèn xe đã khuất dần, bà Thụy lại bước ra lắc đầu. Tính nó vẫn luôn như vậy.

........................................................

Ting...ting....

Bà Thụy ra mở cửa thì đã thấy Ann cùng hắn và Lucas, họ nghe tiếng xe và xoay lại thì lại thấy anh, Thế Minh. Hắn thấy anh thì lòng chợt khó chịu nhưng vẫn không thể hiện.

- Jade có nhà không bác Thụy. Hôm nay tụi cháu muốn dẫn cậu ấy đi chơi Tết.- Ann nhẹ nhàng nói, nhìn quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng của nó.

- À...vì có chúc công việc nên tiểu thư đã về nước đêm qua rồi, các cháu vào nhà chơi đi. - bà Thụy mời bọn hắn vào. Thế Minh cũng vào theo, anh vừa ngồi xuống thì anh đã ngồi lên gì đó, nhưng đã lỡ rồi anh cũng k nên đứng lên. Bà Thụy rất thân thiện với tụi bạn nó, nhưng đa phần là Ann và Lucas nói, lâu lắm hắn mới chen vào 1 câu, nhưng riêng anh anh vẫn im lặng và lắng nghe mọi người trò chuyện. Nói một hùi, Ann cũng chúc Tết bà Thụy sau đó cùng hắn và Lucas ra về, riêng anh vẫn ngồi đó. làm hắn ngạc nhiên.

- Anh không về à...- hắn hỏi anh.

- Các cậu về trước đi, tôi còn có việc nhờ bác Thụy đây. - anh nói xong cũng thôi trả lời nữa, Ann huýt tay Lucas bảo hắn về, với thái độ của hắn cũng đủ biết, hắn luôn có ác cảm hay khó chịu với Thế Minh.

- Vậy anh Thế Minh ở lại về sau nhé..bọn em về trước....đi thôi...đứng đó làm gì nữa..- Ann kéo tay hắn về.

Bà Thụy ra tiễn Ann cùng hắn về thì trong này anh đứng lên, lấy xấp giấy mình đã ngồi lên. Anh muốn biết chuyện gì đang xảy ra, và cũng muốn biết nó có thân phận gì. Bởi anh cảm nhận được một điều gì đó ẩn sâu trong con người nó. Nên hôm nay anh mới đến đây để tìm đáp án.

- Cậu nhờ tôi việc gì, cứ việc nói đi. -

- Cháu muốn biết sự thật về Triệu Tử An. Và những thứ này là thế nào? - anh cũng lấy trong người mình ra xấp giấy bên trong là việc nó là con nuôi của Triệu gia. Bà Thụy nhìn anh đầy nghi ngờ, tại sao anh lại có những thứ này, tại sao anh lại muốn tìm hiểu về nó như vậy. Tiểu thư của bà có làm gì sai sao?

- Tôi không biết...

- Bác Thụy, cháu biết bác biết hết tất cả mọi chuyện, chuyện này rất quan trọng với cháu. Cháu xin bác...- ánh mắt anh vừa cầu khẩn vừa van xin làm bà Thụy động lòng, bà thấy được anh là người tốt, khi nhìn vào đôi mắt kia có gì đó gọi là sự chân thành.

- Phải...Tử An là được Triệu gia chúng tôi nhận nuôi, tôi là Triệu Thụy em của ông ấy. Tử An được anh tôi cứu vào một đêm mưa bão, vì anh tôi rất quý con bé nên đã nhận nuôi có luật pháp chứng nhận, lúc mới về con bé lạ lẫm nhưng anh tôi đã định Tử An là người thừa kế duy nhất của Triệu gia nên đã bắt con bé luyện tập đầy đủ tất cả. Trước đó con bé đã hoảng loạn và có một thời gian trầm cảm, gia đình người thân của con bé ta cũng không rõ. - bà Thụy chậm rãi kể lại, bà cũng giống như anh mình vô cùng yêu thương nó.

- Vậy trong thời gian hoảng loạn..bác có nghe Tử An nhắc gì về gia đình không mình không? - Anh cố gặng hỏi, anh muốn tìm một tia hy vọng cho mình.

- Con bé luôn nói "tại sao mọi người lại bỏ Vy" ...chỉ duy nhất một câu đó, bởi mỗi lúc ta dỗ nó ngủ, vừa nhắm mắt lại mắt con bé tự dưng lại trào nước mắt, con bé lại hoảng loạn, trông vô cùng thảm.

Lòng anh chợt chấn động khi nghe bà Thụy kể lại.

................................................................

16. Màn chào sân ấn tượng? (Nhân vật mới)

Tại tập đoàn LUCKY, nới có một cô gái mảnh khảnh, chân đi giày thân hình nhỏ nhắn đi vào.

- Xin lỗi...cô không thể vào được ạ...- Cô nhân viên ngăn cản nó, nó cũng không nói nhiều và cũng k cãi lại vì nó từng quản lí Lucky một thời gian nhưng chỉ có mình Angus biết nó thôi, còn tất cả đều không biết. Nó lấy điện thoại ra và gọi cho ai đó. Một lát sau, Angus đã có mặt, khuôn mặt anh vô cùng điển trai và lịch lãm trong bộ vest đen, anh ra vẻ kính cẩn mời nó vào trong làm cô nhân viên kia cũng không nói nữa mà toát mồ hôi, nhưng may thay nó chỉ đi thẳng không quay lại cô.

- Chủ tịch bí ẩn giờ ra mặt rồi he...? - trên đường đến phòng họp, Angus mở lời chăm chọc nó.

- Anh chào đón em gái về bằng cách này à...- nó cũng quay sang Angus nói, quan hệ của nó và anh cũng rất tốt, ngoài làm trợ lí, đại diện cho nó, anh còn là anh họ nó, lúc nhỏ cùng bà Thụy dỗ dành nó, giúp nó qua khỏi giai đoạn hoảng loạn, anh như người bạn đầu tiên của nó.

- Thôi...thôi..miệng lưỡi anh không bằng Tử An tiểu thư đây...- anh quay sang nó nở nụ cười tỏa nắng, nhưng nụ cười ấy không có chút gì ảnh hưởng đến nó cả.

- Thôi...chúng ta bắt đầu thôi...- Nó ho khan vài tiếng, vì thời tiết khá lạnh khiến cổ họng nó khô khốc.

- Chào tất cả các cổ đông đã về đây dự cuộc họp cổ đông này. Hôm nay, chúng ta sẽ chào đón chủ tịch mới của LUCKY, cô Triệu Tử An, người thừa kế duy nhất của nhà họ Triệu. - Angus giới thiệu, mọi người trong phòng ai cũng vỗ tay nhưng chỉ có người đàn ông trung niên ngồi trong hàng ghế cổ đông ở cuối góc phòng kia vỗ tay ra vẻ cười khinh."Người thừa kế duy nhất sao, Tử Anh thì sao?" ông ta đang suy nghĩ gì đó.

Nó bước vào, mọi người vô cùng ngạc nhiên, có người thì gật đầu tán thưởng vì độ xinh đẹp của nó, còn khinh nó vì nghĩ nó là con nhóc đáng tuổi con cháu của họ mà lại quản lí tập đoàn, giúp họ kiến tiền sao?

- Như trợ lí Phong đã nói, từ giờ tôi sẽ tiếp quản LUCKY, đưa LUCKY lên top của thế giới. Trong thời gian tôi k có ở đây, Triệu Diệu Phong, anh ấy sẽ là đại diện của tôi thay tôi giải quyết mọi việc trong tập đoàn này. - Nó kiêu ngạo nói, không còn vẻ tự nhiên tươi cười như lúc nãy với anh nữa, mà thay vào đó là thái độ nghiêm túc và vô cùng kiêu ngạo.

- Hahahah...Triệu tiểu thư, tôi nghe nói cô còn đi học, Triệu phu nhân cũng đang quản lí tập đoàn này rất tốt....cô quản lí tập đoàn này, bộ tính không đi học sao? - Mạc Danh lên tiếng , ông chính là người đàn ông trong lúc vỗ tay lộ ra vẻ mặt khinh thường nó.

- Cổ đông Mạc, xin ông hãy cẩn ngôn....- người con trai với mái tóc màu bạch kim ngồi gần nó lên tiếng.

- Tổng giám đốc Dinh...những lời tôi nói không đúng sao? Triệu gia, tôi không nên xen vào nhưng nếu là ngươi thừa kế thì tôi nghĩ tiểu thư Tử Anh là người thừa kế mới đúng, người trước mặt các vị đây chỉ được Triệu gia nhận nuôi. - Mạc Danh tức giận lên tiếng, ông đang bênh vực cho ai vậy. Triệu Dinh nghe ông ta nói thế thì quay sang chỗ khác, anh rất khó chịu, nhất là nói về người con gái ở kia. Nãy giờ anh đang im lặng để quan sát nó, dù là anh họ nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp được nó. Qủa thật nó rất đẹp nhưng trong công việc nó rất nghiêm nghị và toát lên vẻ lạnh lùng, qua từng cử chỉ vừa rồi.

"Mạc Danh, là ông sao? Ông cùng Quỳnh Mai gạt ba tôi, còn đục khoét tập đoàn nhà tôi...ông chờ xem..."

- Ý cổ đông Mạc đây là tôi không có khả năng quản lí tập đoàn này à. - nó nhìn thẳng vào con người kia. Triệu Dinh vẫn không ngừng quan sát nó.

- Đúng. cô không đáng.

- Tôi biết đây là chuyện riêng tư của nhà tôi, nhưng nếu cổ đông Mạc đây muốn biết thì tôi cũng không dấu làm gì. Phải, tôi là con nuôi của Triệu gia nhưng tôi được pháp luật công nhận rõ ràng, tôi tiếp nhận quản lí tập đoàn này là vì tôi muốn thực hiện theo di nguyện của ba tôi. Còn về việc vì sao tôi là người thừa kế duy nhất thì tôi nghĩ mọi người nên đọc báo hoặc xem tin tức mới đi....Về cổ đông Mạc, đúng, có thể tôi sẽ không đủ khả năng để quản lí tốt LUCKY bằng Quỳnh Mai, nhưng ít ra tôi vẫn giúp được ba tôi bắt được một con chuột già đã đục khóe dần tiền vốn của tập đoàn này. - nó nói một tràn dài, chất giọng 10 vẫn như 1, lạnh lùng và nghiêm túc, cách nói thong thả tự nhiên k mấy tức giận cũng k rụt rè nhưng ngược lại trong lời nói của nó chứa một thứ gì đó gọi là sự kiêu ngạo và thách thức.

- Khẩu khí của con bé lớn thật....rất giống tác phong của Triệu Chấn Nam khi làm việc. - một vài vị cổ đông lớn tuổi nói nhỏ với nhau. Nó vẫn đứng nhìn Mnạc Danh, sắc mặt ông đang tối sầm lại thì điện thoại ông đã có tin nhắn...

- Cô......

- Mạc Danh...tôi không có thể không quản lí tập đoàn này tốt như ông nói, nhưng tôi có thể khiến cho ông phải ăn cơm tù suốt đời đó.. - lời nói đanh thép, cùng với ánh mắt sắc bén nhìn Mạc Danh, cùng lúc đó, mọi người trong phòng đều nghe tiếng báo hiệu của tin nhắn mở lên xem, họ đồng loạt đổ ánh nhìn vào Mạc Danh..con chuột nó nói là ông ta à...

- Con ranh....- Mạc Danh tức giận đỏ mặt định giơ tay tác nó nhưng Triệu Dinh đã bắt tay ông lại.

- Làm việc các anh cần làm đi..- nó quay sang ngoài cửa, thấy cô nhân viên đứng đó cùng 4 vị cảnh sát, mà không vào, cô ấy đứng một chỗ mà trán đã đổ mồ hôi.

- Con...ranh.....mày chờ đó....tao...không tha cho mày đâu.......- thế là Mạc Danh bị bắt đi, nó quay sang Angus mắt hiện ý cười, sắc mặt dịu hơn, Triệu Dinh cũng đã thấy được ánh mắt ấy.

- Tân chủ tịch...cô có quản lí tập đoàn này được không. - Một vị cổ đông thắc mắc hỏi.

- Nếu được sự hợp tác và ủng hộ của mọi người đây cộng với sự hướng dẫn của trợ lí Phong cùng giám đốc thì tôi nghĩ lời hứa lức nãy sẽ thực hiện rất nhanh. - nó lấy lại sự tự tin nói.

Mọi người thấy thế liền quay sang nhìn nhau gật đầu.

- Được...chúng tôi ủng hộ tân chủ tịch.. - mọi người đều ủng hộ nó.

- Cảm ơn các bậc trưởng bối, tôi sẽ không làm mọi người thất vọng, không còn gì nữa thì chúng ta tan họp.

- Chúng tôi về trước nhé chủ tịch..

- Bác hai...mọi người cũng thế, ngoài giờ mọi người cứ gọi là Tử An là được rồi..- Bác hai- ba của Diệu Phong chọc nó, nó chợt cười, Triệu Dinh thấy nó cười, anh cảm nhận đượ tim mình hình như bị lệch nhịp mất rồi.

- Cha...cha...hôm nay em chào sân, công nhận lúc nãy nhìn em ngầu thật nha....- nó cùng Angus rời khỏi phòng họp và định xuống can teen. Nó và anh nói với nhau rất tự nhiên làm tất cả các nhân viên nhìn nó ganh ghét, tưởng nó là bạn gái của trợ lí soái ca của họ.

- Nè...làm gì mọi người ngoài kia nói anh dữ vậy. -

- ............

- Ai nói chuyện linh tinh trong giờ làm việc trừ nửa ngày lương. - nó lạnh lùng tuên bố làm bọn người đang bàn tán giật mình. Một "người đẹp" lại đứng trước nó hất tóc nói.

- Cô đừng tưởng mình là bạn gái của trợ lí Phong đây mà lênh mặt, dù là trợ lí nhưng cũng đâu có quyền bằng tổng giám đốc của chúng ta....cô là ai mà đòi trừ lương chúng tôi, vả lại cô không phải là nhân viên trong này thì đừng lên tiếng. - cô ta nghênh mặt lên nói, nó nhìn bảng tên của cô ta thì nhếch môi, Angus đứng kế bên định lên tiếng thì nó ra hiệu im lặng, anh đành im lặng và thầm tiếc thay cho cô gái trước mặt. Nó điềm tĩnh, nhưng nó vô cùng căm ghét những loại người có bản tính thế này, trong mắt họ chỉ có danh lợi, sống được nhờ sự nịnh nọt, dù không phải nhân viên thì cũng phải có thái độ sao cho hợp với một khách hàng hay gì đó...đằng này lại. Nó cần phải chấn chỉnh lại thái độ của đội ngũ nhân viên ở đây, xem ra Quỳnh Mai quản lí LUCKY này "vô cùng tốt"

- Từ nay, cô không cần đến đây làm nữa. - Nó nói làm cô ta bật cười ha hả.. Nó vẫn giữ thái độ ấy, lạh lùng bình thản.

- Mấy người có nghe gì không? Một con k nhóc mà đòi đuổi trưởng phòng như tôi kìa...có đáng cười không...- cô ta nói xong, cả đám cười rộ lên.

- Đây là chủ tịch của các người đó. - Angus lên tiếng, nhưng giờ lời nói của anh dường như không chúc trọng lượng.

- TRợ lí Phong à...tôi không ngờ anh đẹp trai vậy mà lại hùa theo con điên này..

- Làm gì thế..Sao không làm việc đi. - tiếng của thư kí Lâm, tiếng bước chân khô khốc càng đến gần. Mọi người đều rung sợ khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc ấy. Nó cũng khẽ nhìn snag thì ra là người giúp nó lúc nãy.

- Có chuyện gì. - thanh âm lạnh băng, nó nghe cũng chợt lạnh trong lòng. Nhưng nó là ai chứ.

- Tổng giám đốc...con nhóc này nó nói sẽ cho tôi nghỉ việc kìa...có buồn cười không chứ..- cô ta nói xong tiếp tục cười. Triệu Dinh nhìn sang nó, nó khoanh tay nhìn về hướng nào đó. Anh khẽ cười trong lòng. "cô gái nhỏ, mới đến đã gây chuyện rồi.."

- Lời cô ấy nói không sai...cô về nhà đi...cô chính thức bị đuổi. - lại một lần nữa, mọi người đều rùn mình. Nụ cười của cô ta cứng ngắc, người như đông cứng lại. Cô ta chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra...

- Lời của trợ lí...Phong....n..ó..i....l..à...thật...- cô ta bắt đầu nói lấp bấp. Triệu Dinh không trả lời như câu hỏi vừa rồi cô ta hỏi quá dư thừa..quay snag Angus, anh chỉ gật đầu...mọi người cũng hiểu luôn...đúng là đừng trông mặt mà bắt hình dong mà.

- Xin...lỗi....chủ...tị..ch.....tô..i

- Người có thái độ bẩn như cô không đáng làm việc trong môi trường thế này...- nó cắt ngang lời van xin của cô ta và trở lại bàn cafe lúc nãy. Cô ta vẫn đứng đó, nhưng khi nghe thanh âm ấy thì đã co chân dọn đồ rời khỏi.

- Cho cô 3 phút để rời khỏi đây. - Triệu Dinh vừa nói, thì cô ta đã mất dạng. Nó đưa mắt nhìn Triệu Dinh, có phần thắc mắc.

- Sao..mọi người lại nghe lời anh ta thế...anh ta là ai...- nó hỏi một câu ngây ngô...nhưng thật sự nó không nhớ được con người này là ai. Triệu Dinh tiến lại bàn của nó và Angus đang ngồi. Angus thấy Triệu Dinh chỉ cười nhẹ. Còn nó chẳng hiểu chuyện gì.

- Anh Phong....anh ta là ai vậy...sao anh phải cười với anh ta...- nó hỏi làm Triệu Dinh nhăn mặt nhưng vội dãn ra, anh cũng kéo ghế ngồi xuống.

- Chẳng phải vừa rồi vừa cứu em thoát khỏi cái tát của Mạc Danh chứ.. - Angus nói.

- Ai cần chứ...em cũng có thể tự tránh được mà..- tính bướng của nó lại nổi lên.

- Mà...nè..anh chưa trả lời em..

- Anh ấy là tổng giám đốc tại thượng...Triệu Dinh, cũng là anh hai của anh....- Angus lên tiếng giới thiệu, nó quan sát Triệu Dinh...

- Anh em...một người như mặt trời một người như tảng băng vậy trời..- nó nói thầm nhưng hai người còn lại nghe được mất rồi.

- Hoo...hô...- Angus ho khan..Triệu Đình chỉ im lặng...nhìn nó khuấy ly cafe kia, khuấy nhưng lại không uống.

.................................................................

GTNV:

Triệu Dinh (Otis) : 19t, anh họ nó, anh của Phong, là giám đốc Lucky, tính anh từ nhỏ đã lạnh lùng, rất thích đấu võ với nó và luôn bảo vệ nó thậm chí có thể là yêu.

Triệu Diệu Phong (Angus) : 18t, anh họ nó, em Dinh là trợ lí, đại diện cho nó, là cánh tay đắc lực của nó. Tính anh ôn hòa và rất thân với nó, xem nó như em gái ruột mà thương yêu bảo vệ.

.......

Vì Triệu Dinh lúc nhỏ đã đi du học nên không biết việc nhận nuôi. Khi anh trở về và giúp ba mình và chú mình tiếp quản Lucky và quản lí công ty nhà mình thì mới biết việc nhận nuôi và biết được chú mình nhận nuôi và cô gái ấy trở thảnh người thừa kế duy nhất tên Triệu Tử An, nhưng đúng lúc nó lại trở về nên anh chỉ biết duy nhất được cái tên, mọi thứ còn lại, anh đều không biết và cũng không quan tâm lắm. Nhưng hôm nay, cô gái ấy đã xuất hiện mà còn có một màn chào sân rất ngầu và rất khiêu khích nữa khiến Triệu Dinh nah61t định phải quan tâm đặc bei6t5 đến cô gái này.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Sự Trả Thù Của Cô Gái Vô Cảm (The Revenge Of Emotionless Girl) Chương 15...16....

Bạn đang xem Sự Trả Thù Của Cô Gái Vô Cảm (The Revenge Of Emotionless Girl). Truyện được dịch bởi nhóm Sàn Truyện. Tác giả: Ngọc Linh. Chapter này đã được 126 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.