247Truyen.com

Sô Cô La Đen Chương 13

Sô Cô La Đen - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Sô Cô La Đen Chương 13 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Nơi nào có thể khiến tâm trạng nhẹ nhàng hơn?

Nơi nào có thể khiến đầu óc bớt suy nghĩ và rơi vào khoảng lặng được?

Nơi nào có thể khiến bản thân cảm thấy an toàn hơn?

Nơi nào khiến cho cảm giác tội lỗi được vơi nhẹ đi một chút???

Rảo bước chân trên đường, một cảm giác khó chịu đang tràn khắp cơ thể, Hàn Nhi cảm thấy bức bối đến khó chịu.... Dây dưa vào những loại người như thế này, càng khiến nó nhớ về quá khứ nhiều hơn… càng khiến nó khó dứt khỏi những cảm giác tội lỗi lần đó….không hẳn là kí ức đau khổ nhưng nó ghét dính líu đến những nhân vật có tiền…… cơ mà công việc của nó – luôn phải qua lại với những người nhà giàu đáng ghét đó

Cái hành động trẻ con của tên Dương Phong đó càng lúc càng khiến nó thấy mất thiện cảm… Dù Hàn Nhi cũng chỉ hơn 1 tuổi nhưng cái cách suy nghĩ của nó thì có lẽ phải khiến người ta bái phục….Haiz, thở dài thiểu não rồi quẹo thẳng ra mọt con đường lớn.. Một hội chợ đang diễn ra ở đây.....

Một nơi đông đúc, giờ này đã quá 10h mà nơi này vẫn còn khá đông người qua lại. Hóa ra thời buổi hiện nay, không phải chỉ có Hàn Nhi là sống về đêm….Cố gắng giữ vững người để không bị xô ngã giữa đám người đông đúc, kể cả việc muốn nhìn thấy xung quanh cũng là một vấn đề lớn. Thật là một quyết định sai lầm khi đi vào đây với mong muốn giải tỏa bực bội. Hàn Nhi bị xô qua đẩy lại, và rồi, cú knock out cuối cùng là nó đã bị đẩy ra hẳn một quầy hàng ven đường và đụng trúng một ai đó.. à không là hai người…..

Cú đẩy ra khá mạnh, khiến Hàn Nhi nhắm chặt đôi mắt mình lại, lúc mở mắt ra thì nó có thể an tâm được phần nào, chỉ một phần nào đó thôi.. Nơi vì này có vẻ không đông cho lắm, nhưng cũng không vắng vẻ gì cho cam, chỉ đủ để hít thở mà thôi…

Trước mắt nó bây giờ là một cặp đôi nam nữ đẹp sang lóa cả một khu…hình ảnh một người con trai mặc bộ vest đã cởi bỏ hết nút ngoài, ca ra vát thì tuột tới nút áo thứ 2... và kế bên cạnh là một người con gái trông rất xinh. Chiếc đầm voan trắng và điểm them vài nét hồng dài đến gối, khiến cho cô gái có gương mặt đã xinh nay lại càng xinh khó tả…

Chợt khẽ, Hàn Nhi chau đôi mày lại, rồi ánh nhìn nó dò xét cặp đôi đó. Sao lại có thể trùng hợp đến mức đi đâu cũng có thể gặp mấy người này vậy nhỉ, đợt trước là Dương Phong và Khang Luân.. và đợt này là Lạc Thiên và… ai đó….nó cũng chẳng biết nữa

Trong lúc nhìn vào cặp đôi đó, nó lại mải suy nghĩ. Đúng thế một con người sống nội tâm thì việc suy nghĩ sẽ thay thế lời nói. Nó đủ thông minh để hình dung ra vấn đề đó và giải quyết ngay.. trong đầu nó. Chìm đắm bản thân trong suy nghĩ về vấn đề đó, lại khiến ánh mắt Hàn Nhi không kiểm soát được, trơ mắt ra nhìn vào Lạc Thiên và cô nàng đó chăm chăm. Nhìn có vẻ rất xứng đôi. Cũng đúng, người như Lạc Thiên lại không có bạn gái mới lạ, nhưng một người giàu như anh ta mà lại có thể mặc đồ vest đi đến cái hội chợ này cùng một cô gái xinh thế kia, thật quả khiến người khác phải khó hiểu

Khác với vẻ mặt đăm chiêu, dò hỏi của nó, Lạc Thiên lại có chút bối rối và lo lắng, anh sợ nó sẽ lại hiểu lầm. Vẻ bối rối, gượng gạo đó dù không được thể hiện bên ngoài nhưng cũng khiến Lạc Thiên phải đứng hình mấy giây. Cả 3 người nhìn nhau rồi chẳng hề mở lời....

Nhìn càng lâu, vẻ mặt Hàn Nhi lại đăm chiêu hơn, thật sự nhìn anh ta rất quen... cảm giác rất quen đó đã cảm nhận đuợc ngay lần gặp đầu tiên, thế mà giờ, nó lại không tài nào nhớ nổi...

"Ax" - thật là tốn thời gian khi chỉ đứng nhìn chăm chăm vào những người này. Dạo này đầu óc Hàn Nhi hay bị phân tâm bởi những việc cỏn con, nó hừ một tiếng rồi bước đi vụt qua cặp đôi kia

"Đợi đã..." - Cũng như lần trước, để chặn Hàn Nhi lại, theo một phản xạ, Lạc Thiên giơ tay mình lên và may mắn thay, kì này, cánh tay không trúng vào cổ nữa, anh chỉ đang nắm nhẹ vai bên kia của nó lại..... Nhìn hành động vừa rồi của Lạc Thiên, cô gái cũng dần hiểu được một phần sự việc nên đã nhẹ nhàng cúi chào rồi rời khỏi đó

"Chuyện gì?"

"Cô đừng hiểu lầm, đó chỉ là..."

Lạc Thiên vừa nói được vài từ với ý muốn giải thích thì nó tiếp tục lên tiếng...

"Quan hệ của anh với tôi đủ để tôi phải hiểu lầm việc này sao?"

Bỗng chốc khuôn mặt không biểu cảm của Hàn Nhi nở một nụ cười nhẹ. Đơn giản là khi nó nhìn vào anh để trả lời thì nét mặt Lạc Thiên lúc này thật sự rất buồn cười. Cứ như một người nào đó, vừa làm việc gì xấu, giờ đang hối lỗi vậy, như vẻ mặt của mấy đứa em ở nhà nó...

Nhìn Hàn Nhi, Lạc Thiên lại đâm ra khó hiểu. Chỉ riêng câu trả lời quá thẳng thắn của Hàn Nhi thôi đã khiến anh phải ngượng rồi, giờ lại thêm cả hành động cười khẩy nhẹ đó, anh lại càng lo lắng hơn...Nhưng, đây lại là lần đầu tiên, anh thấy Hàn Nhi cười như thế....

"Hay là.. đã đến đây rồi, thì chúng ta dạo một vòng xem thử luôn đi" - Một lời đề nghị rỡ gối cho câu giải thích bị hố lúc nãy, Lạc Thiên nhanh chóng trở lại với phong thái ban đầu rồi kéo tay Hàn Nhi thẳng tiến. Con người này sao lại có thể bạo dạn đến thế. Và nó tại sao lại có thể ngoan ngoãn đến vậy? Chẳng lẽ thời gian tôi luyện cảm giác thành đá của nó bấy lâu nay đã tiêu tan rồi ư??

Một hội chợ náo nhiệt, bán mọi loại mặt hàng, từ đồ ăn thức uống, quần áo, đến cả đồ dùng hay vật dụng trang trí, tất cả đều chuẩn bị ột mùa giáng Sinh se lạnh sắp đến. Từng cơn gió thổi qua nhẹ nhàng nhưng lại khiến mọi người đều phải hít hà thở ra những làn khói phả vào dòng người đông đúc ấy..... Cặp đôi trai tài gái sắc lúc nãy, giờ đã có sự thay đổi, cô gái xinh đẹp, luôn nở trên môi nụ cười thì bây giờ lại đỗi thành một con người cứng nhắc, gương mặt không biểu lộ chút biểu cảm... thật sự là đang làm giá trị của anh chàng kế bên chùn xuống..

“Cô không thắc mắc vì sao tôi lại ở đây à?” – Đang đi, bỗng Lạc Thiên quay hẳn 180 độ nhìn nó chằm chằm. Vốn dĩ anh muốn nói cho nó biết rõ hơn, sợ nó hiểu lầm

“Tôi không có cái thú vui đó”

“Tôi không có cái thú vui đó”

Hàn Nhi trả lời một cách hờ hững, không quan tâm đến. Đúng, nó không hứng thú gì với việc này cả, chuyện riêng của anh ta, nó không cần phải quan tâm, đó giờ là thế… Câu trả lời này đã chấm dứt cuộc nói chuyện nhanh chóng đó. Lạc Thiên cũng không nói gì thêm, vì anh hiểu tính cách của nó….

Vẫn đi theo sau lưng nhưng không nói lời nào, suy cho cùng, Hàn Nhi vẫn hứng thú với việc suy nghĩ, cố gắng lục lọi trong trí óc xem mình đã từng gặp người này ở đâu. Một thời gian sống bên ngoài cái xã hội này đã khiến nó khép mình và loại bỏ dần các kí ức không đáng có trong quá khứ, thế mà bây giờ lại phải lôi những kí ức đó ra trở lại, thế có ép người quá không??? Nhưng nếu không suy nghĩ để tìm ra sự thật thì nguy cơ người này có thể gây khó khăn cho nó về sau, nó phải luôn dè chừng mọi thứ xung quanh... Vừa đi vừa suy nghĩ, Hàn Nhi cúi rạp đầu xuống dõi theo từng bước chân của mình, ánh mắt nhìn vào con đường một cách vô hồn, không chú ý gì xung quanh. Bỗng người đi trước khựng lại và hậu quả khiến mặt nó quá trớn mà đập thẳng vào tấm lưng đó không thương tiếc..

Chỉ vừa kịp xoa xoa cái đầu, đôi long mày Hàn Nhi bắt đầu chau lại như muốn dính vào nhau. Nó thật sự là một đứa khó chịu, chưa kịp mở lời hỏi sự tình thì Lạc Thiên cũng quay người lại, trên tay cầm một con gấu bông to hơn lòng bàn tay một chút, lông màu nâu, hơi xù và mềm mại, cực kì dễ thương, xem thái độ và hành động của Lạc Thiên có thể chắc rằng, anh không cảm nhận được cú va chạm lúc nãy…

Hàn Nhi trợn tròn mắt, nhìn con gấu bông trên tay mà sượng cứng người. Mọi người xung quanh bắt đầu cuộc bàn tán, các cô gái thì mong người được tặng là mình, các cô dì thì mong ước mình trẻ thêm vài (chục) tuổi, các cụ bà thì cảm thấy đời tươi đẹp hơn

"Cô gái này may mắn quá"

"Bọn họ cũng đẹp đôi đấy chứ"

"Nhưng cô gái có chút gì đó…." [??!??]

"Hạnh phúc thật"

Đến cả những người chủ quầy hàng xung quanh cũng trầm trồ... Điên tiết thật, bộ đây là lần đầu tiên thấy trai đẹp mà cầm gấu bông sao chứ???

Lạc Thiên vẫn đứng đó, anh cười tươi, rõ ràng anh muốn người đối diện mình nhận món quà nhỏ này. Đây vốn dĩ không phải là tính cách của anh, nhưng khi đối với phái yếu thì phải galant – đây là điều mà cha anh đã dạy, một gia đính hoàn toàn nghiêm khắc và gia giáo… Và giờ đây, trước mặt anh, không chỉ là một người thuộc phái nữ mà còn là cô gái mà hiện giờ anh đang quan tâm….

Mọi người xung quanh ai cũng nhìn, còn Hàn Nhi thì vẫn đứng đó....

"Tôi... không có lí do gì để nhận cái này cả" - nói rồi, nó gạt tay Lạc Thiên ra bước thẳng về trước, để mặc cho anh ngẩn người đứng phía sau. Sao cô gái này lại có thể bất cần như thế. Trước đây, dù tính cách cô có lạnh mấy cũng không đến độ hờ hững đến vậy…. Anh để con gấu bông ấy xuống quầy hàng, giờ thì đến lượt anh phải suy nghĩ….

Bước được vài bước thì có ai đó chạy xe đạp len lỏi giữa đám đông phía sau rồi vụt lên giật chiếc balo của nó, chiếc balo đeo trên vai thế mà lại bị lấy một cách dễ dàng. Nhưng với cái đà chiếc balo bị giật, đã khiến Hàn Nhi mất thăng bằng, ngã sập người xuống nền đường. Những vết sẹo trên gương mặt của nó vừa mới lành, vết thương của nó cũng vừa tháo băng vậy mà giờ đây, nó lại sắp phải chuẩn bị tâm lí với những vết thương mới

Sự việc xảy ra quá nhanh, Hàn Nhi chỉ kịp té một cách làm sao hạn chế xảy ra gãy tay gãy chân chứ việc trày xướt, rướm máu là việc không tránh khỏi. Ngước mặt lên nhìn xung quanh, định hình việc gì vừa mới xảy ra, mọi người xung quanh đều la hét lên dùm khi thấy mặt mũi nó đầy máu.." Ăn cướp, ăn cướp"

"Chậc, la gì chứ" - nó thở dài, rồi bật đứng dậy thật nhanh, định bụng sẽ rượt theo lấy lại, ai đó thật to gan vì đã dám giật chiếc balo của nó… Thế nhưng, vết thương ở chân lại tái phát... khiến nó nhíu mắt lại, kìm nén cái đau, chỉ thốt ra tiếng “á” thật nhẹ…. Sao lại là lúc này cơ chứ, tiền lương tháng này và cả sấp tiền chưa kịp trả nợ cho thằng Vương đều nằm trong đó, nói thẳng ra cái balo là sinh mạng tháng này của nó và mấy đứa em ở nhà nữa.... Vậy mà bây giờ đành bất lực nhìn nó ngày càng xa dần tầm mắt sao??

Trong lúc Hàn Nhi vẫn đang bất lực với vết thương đang nhói lên từng cơn của mình, nó mím chặt môi. Người ta vẫn nói, vào mùa đông xương khớp còn nhức mỏi huống gì là vết thương có 16 mũi kim đâm vào như nó..... Hết rồi!!

Hàn Nhi ngồi bẹp luôn xuống đường, ánh mắt chỉ nhìn mãi về một phía....

"Này, giữ hộ tôi" - Lạc Thiên cũng từ phía sau chạy vụt lên, thảy chiếc áo vest vào người nó.... à không, chiếc áo ấy đã phủ gọn cả đầu của nó rồi. Hàn Nhi vội vén chiếc áo ra khỏi tầm mắt... Cái gì chứ?? Anh ta đang chạy xe đạp sao???

Chẳng biết lấy đâu chiếc xe đạp mà Lạc Thiên lại ngồi lên nó và phóng như tên bay, không kém gì Hàn Nhi lúc trước, cũng lâu lắm rồi nó không đi xe đạp, từ cái ngày tiệm sửa xe từ chối nó một cách “tế nhị” mà đến nay nó vẫn khó hiểu nguyên nhân là như thế nào….

Hội chợ lại thêm một phen hú vía khi có một màn rượt đuổi siêu tốc độ với xe đạp diễn ra. Mọi người đều tản ra 2 bên ven đường và nép hẳn vào các sạp.. tạo thành một đường trống chính giữa.. 2 chiếc xe đạp ấy thừa sức mà tung hoành. Người ta hoàn toàn không chú ý gì đến người chạy chiếc xe đầu tiên mà bao nhiêu ánh mắt chỉ đang đổ dồn về phía anh chàng chạy phía sau.... chiếc áo sơ mi trắng phong phanh cùng chiếc quần tây, hẳn phải khó vận động lắm.... Với một tốc độ rượt đuổi như thế, hẳn phải có sự va chạm giữa không khí và vạn vật. Những luồng gió xung quanh cứ như được cơ hội lại len lỏi qua mái tóc của Lạc Thiên khiến phần mái cứ xõa xuống, dưới ánh đèn mờ buổi đêm... vẻ đẹp của anh lại thêm phần nổi bật. Nhưng cái mọi người đang nhìn phần nhiều vẫn là chiếc áo tháo nút phong phanh kia....

Cứ thế này không ổn... cứ rượt đuổi thế này mải rồi cũng sẽ đuối sức. Một quyết định sai lầm ngay từ đầu khi anh định làm gì đó cho Hàn Nhi... . Nghĩ rồi Lạc Thiên quyết kết thúc một cách nhanh gọn, dù cách này có thể gây ra thương tích. Nghĩ là làm, Lạc Thiên phóng lên cao cùng với chiếc xe và quay đầu xe thẳng đến cái lưng của tên cướp.....

Tiếp đất một cách an toàn, chiếc xe đạp mà Lạc Thiên chạy lúc nãy cũng tiếp đất nhẹ nhàng trên người tên cướp kia. Không vội vàng, anh nhẹ nhàng đứng lên rồi tiến gần lại tên cướp, lấy lại chiếc túi balo. Balo này đâu có nhỏ nhắn gì, to đến thế mà cũng ăn cướp được. Đúng là thời buổi ngày nay..chuyện gì cũng có thể xảy ra... Mọi người cũng đang bu kín lại thành một vòng tròn tóm gọn xung quanh 2 nhân vật chính của màn biểu diễn tốc độ xe đạp....

Thật sự cứ như trêu ngươi, khi mọi việc đã được giải quyết xong, người Lạc Thiên bịn rịn mồ hôi thì lúc này người quản lí hội chợ mới đến, sau lưng còn dắt thêm vài ba người mặc đồ bảo vệ. Mọi việc cứ như được sắp đặt theo một trình tự, tạo cơ hội để Lạc Thiên trổ tài bắt cướp. Nhìn thấy đám người mới tới lúc này, anh lại càng điên tiết hơn. anh xách chiếc balo nép sang một phía rồi phủi phủi bộ quần áo...

Từ xa, người quản lí khó chịu ra mặt, gượng mặt hầm hầm sát khí trông thật sự đáng sợ, nhưng càng đến gần "hiện trường" , gương mặt ông ta lại giãn ta một cách nhanh chóng, chỉ nhìn phớt qua tên trộm đang nằm dưới đất rồi bước thẳng đến chỗ Lạc Thiên đang đứng. Ông ta nở một nụ cười "thông cảm"

"Tổng giám đốc, sao anh lại đến đây vậy?" - miệng ông ta dẻo đến độ muốn toác cả ra, thái độ cười xuề xòa xem như chưa từng có chuyện gì, hay nếu có đi chăng nữa thì hãy quên nó đi, cái điệu bộ nom nom lưng xuống phủi phủi bộ quần áo cho Lạc Thiên của ông ta lúc này cộng thêm những lời nói " dụ ngọt" như thế, khiến anh càng lúc càng khó chịu ra mặt

"Tôi đến không được à, an ninh như vậy mà còn dám bảo tôi yên tâm với kế hoạch lần này sao?" - gạt phắt tay lão ra, mặt Lạc Thiên trừng mắt tức giận. Lâu lâu đi khảo sát thị trường, một kế hoạch hội chợ vừa mới được đưa vào hoạt động mà an ninh đã lỏng lẻo thế này, bản thân là một tổng giám đốc, Lạc Thiên cảm thấy bực tức khi thấy chính mình lại là nạn nhân....

"À dạ, nơi này khá rộng nên chúng tôi chưa kiểm soát được hết ạ" - lão quản lí vội bào chữa, cúi gầm mặt xuống, người run run

"Chưa kiểm soát được thì phải ráng kiểm soát bằng mọi cách, mai lên phòng tôi"

Âu Lạc Thiên - đại thiếu gia nhà họ Âu - một gia đình điều hành cả một hệ thống lớn trung tâm thương mại đa quốc gia lớn nhất nước - một mỹ nam đẹp toàn diện trong mắt mọi người, từ gia cảnh đến học lực, rồi cả những mối quan hệ.... nhưng không ai biết trong giới kinh doanh, anh nổi tiếng là một "quỉ vương" - là một trong những giám đốc trẻ hàng đầu thế giới. Anh làm việc một cách tự do, thoải mái.. thích thì làm không thích thì thôi, lâu lâu mới đến công ty một lần vì thời gian phần lớn Lạc Thiên vẫn phải đi học... Nhưng kế hoạch mà đã vạch ra, nhiệm vụ đã giao thì đúng thời hạn hoặc lâu nhất là đến ngày anh trở về công ty thì mọi việc phải hoàn thành xong. Tất cả đều phải hoàn mỹ không một chút sai sót..... Và lần này lại là một lỗi lầm đáng trách trong con mắt hoàn mỹ của Lạc Thiên... anh tức giận chỉnh trang lại quần áo rồi xách chiếc túi ba lô lên đi về phía Hàn Nhi, đám đông bu xung quanh cũng từ từ mà dãn ra

Từ đằng xa, Hàn Nhi tay cầm chiếc áo vest, chạy một cách cực khổ.... người toát hết cả mồ hôi... mặt nó không còn chút sắc máu.... nó khụy 2 tay xuống đầu gối, thở hồng hộc. Dù thời gian rượt đuổi cũng không quá một phút nhưng mà sao cái quãng cách nó lại xa đến vậy, đến hơn 200 mét chứ không ít....

"Coi như không quen biết tôi" - Lạc Thiên nói thật nhanh vào tai người quản lí rồi bước lại gần Hàn Nhi, tạo một khoảng cách khá xa với ông ta

Hàn Nhi chưa cần biết thân phận của anh, cô lại không nhớ đến anh, vậy thì cứ từ từ mà tính. Vả lại nếu biết Lạc Thiên là giám đốc khu này, mà an ninh lỏng lẻo thế kia thì mất mặt lắm....

“Không sao chứ? Của cô đây…”

Lạc Thiên nói rồi đưa cái balo cho Hàn Nhi, xong thì giật phăng chiếc áo vest mà Hàn Nhi đang cầm trên tay…. Chỉ ngước lên nhìn bằng nửa con mắt, chiếc áo sơ mi phong phanh tung bay theo làn gió đông, nhưng nó hầu như đã bị ướt và bịn rịn mồ hôi. Những giọt mồ hôi trên trán vẫn đang lăn dài rồi đọng lại và rơi xuống đất.

Hàn Nhi giữ chặt chiếc áo lại

"Người anh thế kia mà đòi mặc áo sao, hong khô trước đi"

Đứng thẳng người, Hàn Nhi giật hẳn chiếc áo giữ trên tay mình rồi xách balo đeo vào vai. Cái tên Lạc Thiên này, có lẽ đang khiến trái tim đã nguội lạnh từ lâu của nó ấm dần ấm lại....

Hong khô?? Lạc Thiên đứng im lặng tại chỗ một hồi rồi nụ cười lóe sáng trên môi. Cô gái này thật sự muốn đợi đến khi anh hong khô chiếc áo rồi mới trả áo vest lại sao. Phì cười một cái rõ nhẹ, anh bước nhanh gần theo Hàn Nhi rồi nắm khủy tay cô kéo đi, vì anh bít nếu nắm bàn tay, 99% sẽ bị vật ngã lăn ra đất mất thôi....

"Nếu muốn hong khô, thì đi theo tôi" - Nói rồi Lạc Thiên kéo hẳn nó ra khỏi hội chợ, vào bãi đậu xe

****

Căn nhà phố Quang Đông sáng đèn, nhưng lại không ồn ào tấp nập như trước. Những con người lản vản xung quanh căn nhà lại một phen náo loạn- thường là những tên do thám của băng hội khác, chúng hùa rồi kéo nhau về thông báo cho các chủ bang khác để chuẩn bị trận chiến. Đúng thế, Black luôn khiến những băng hội khác phải dè chừng, phòng thủ mọi lúc

Thành viên Black đứng kín khắp nhà, toàn một màu đen bao trùm, trên tay mỗi người đều cầm một tờ giấy cỡ A4, in hình một cô gái kèm theo một ái tên duy nhất - Dương Hàn Nhi. tờ giấy ấy, nhìn y hệt một tờ giấy truy nã mà người ta vẫn thường dùng để truy tìm tội phạm

"Thằng nhóc này, mày tập hợp mọi người chỉ để đi tìm một cái địa chỉ nhà hay sao???"

"Muốn cái địa chỉ nhà mà đến cái thông tin chủ nhà cũng không có, chú mày muốn chết sao??"

Khi Black tụ họp, đồng nghĩa với việc nhiều quyết định quan trọng được đưa ra và cả những kế hoạch của băng nhóm. Mọi việc đều được đưa ra và thống nhất trong nhanh gọn. Nhưng không phải tất cả đều tuân theo " chủ tướng". Những thành viên luôn có những ý kiến trái chiều nhau khi có một quyết định nào đó - đây là quyền tự do ngôn luận. Cũng vì đa phần những thành viên Black dều lớn tuổi hơn Dương Phong.. Nhưng tất cả lại để Dương Phong làm chủ tướng - câu trả lời duy nhất " tên này không giống với vẻ ngoài của hắn"

“Đây là nhiêm vụ ngày hôm nay, nó có ý nghĩa rất lớn đối với những cuộc đấu tranh về sau đấy”

Đứng lên một bậc thang cao hơn những thành viên khác, tay Dương Phong cũng cầm một tờ giấy A4 đó, giọng dõng dạc tuyên bố..

“Gì mà ảnh hưởng về sau, nói quá thế Phong??”

“Bạn gái à??”- Câu nói vừa dứt, thì cả căn nhà cũng rầm rộ lên tiếng cười. Có thể là mỉa mai, cũng có thể là chúc mừng....

Đứng trên bục Dương Phong bất chợt giật mình. Chậc, thật sự thì đó giờ, hắn chưa từng có ý nghĩ đó trong đầu?? Hàn Nhi là bạn gái ư?? Không thể nào, chỉ là hắn đang đùa giỡn thôi mà.. Nhưng sao hắn lại có thể đùa giỡn với một đứa con gái lâu đến thế này.. Chỉ là đùa giỡn, thế mà sao mấy ngày nay trong đầu hắn vẫn cứ lởn vởn những việc liênn quan đến Hàn Nhi. Và lại vui khi được nhìn thấy và hôn Hàn nhi dù bị nó ột trận như thế…. Chủ tướng của Black nổi tiếng với việc giải quyết nhanh gọn. Trong chuyện này cũng thế....

Hay là, cứ thế đi nhỉ…..

“Có thể sau này đó sẽ là “ phu nhân chủ tướng Black” đấy” - một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý sau câu nói vừa rồi, cả ánh mắt cũng toát lên một vẻ gì đó... ngạo mạn

Đến cả Khang Luân cũng giật mình vì câu nói này huống hồ gì cả bọn đứng dưới kia nghe xong đã hoàn toàn biến thành đá

“Còn Du Y thì sao?”

Thêm một câu hỏi vô tình được thốt ra, thái độ của Dương Phong thay đổi hẳn. Hình như hắn vẫn chưa quên được Du Y thì phải. Tâm trạng hắn bổng nhiên trầm lại, khác hẳn với lúc đắc ý ngạo mạn khi gặp Hàn Nhi. Bầu không khí xung quanh chùn xuống…..

“Được rồi, chúng ta đi nào”

Để phá tan bầu không khí ngột ngạt đó, Khang Luân đứng lên vỗ tay vài cái rồi bước xuống đi ra cửa, mọi người cũng hiểu tình hình lúc này và từ từ dãn ra, từng bước ra cửa

Dương Phong ngồi phịch xuống chiếc ghế salon màu gỗ phía sau, ngả người thẳng trên ghế… thở dài một cách mệt mỏi. Hắn thật sự bất lực với tình cảnh của mình lúc này, trông thật thảm hại…..

Dương Phong trước đây…từng làm nhiều việc vì người con gái ấy, hắn yêu một cách cuồng nhiệt. Làm mọi việc để thể hiện tình yêu của mình. Sự nồng nhiệt của anh lại khiến ngườ ta cảm thấy trẻ con. Nhưng Dương Phong lại không nghĩ vậy, cái mà hắn cố làm là tạo được sự vui vẻ, đơn giản nhẹ nhàng, một tình yêu luôn hiện diện nụ cười..

thế mà… cái mà Dương Phong nhân được là sự bất lực như hiện giờ. Có lẽ khi yêu Du Y, hắn quá đề cao tình cảm của mình, đề cao Du Y, rồi tự biến mình thành một người hoàn toàn khác. Còn Du Y, cô đề cao Lạc Thiên, đề cao bản thân…

Suy cho cùng, Dương Phong và Du Y giống nhau ở cái cách mà họ yêu bản thân và đề cao bản thân, đề cao người mình yêu. Chính cái sự giống nhau đó, khiến bức tường mâu thuẫn ngày càng được xây cao. Du Y mãi không có tình yêu của Lạc Thiên, và cũng tự mình làm mất tình yêu của Dương Phong. Và Dương Phong, khi bức tường mâu thuẫn đó được xây lên mức cao nhất, cũng là lúc nó che lấp tất cả mọi thứ mãi mãi, thay vào đó, lại là một tia nắng – không sáng chói, chỉ là một tia sáng nhẹ, đang giúp hắn thoát ra khỏi bức tường mâu thuẫn đó…..

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Sô Cô La Đen Chương 13

Bạn đang xem Sô Cô La Đen. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: just.lyn. Chapter này đã được 35 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.