247Truyen.com

Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận Chương 95: Chương 95

Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận Chương 95: Chương 95 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

—— Là vận mệnh cứu vớt, hay là số mệnh an bài? Là gì mà để cho em và anh lựa chọn lẫn nhau, lại vì cái gì mà thúc đẩy chúng ta bất đắc dĩ chia lìa? Trời cao để cho em gặp anh, cuối cùng là thiên sứ hay là ác ma, chúng ta giữ vững tất cả niềm tin cuối cùng của mình, hay là tình yêu giữa hai bên? Anh không biết, cho nên mặc kệ như thế nào, cho dù vượt qua nghìn núi vạn sông, đi khắp sông núi bụi gai, cũng phải làm cho em đi tới bên cạnh anh, nỉ non hứa hẹn với anh, nói cho anh biết: Em yêu anh. ——

Giữa trưa, sau khi ăn cơm xong, Giản Trang nằm trên ghế sa lon nghỉ ngơi một chút.

Nữ quản gia đắp kín chăn mỏng cho cô liền lẳng lặng ra khỏi phòng, lưu lại một mình cô trong không khí trầm lặng ấy, căn phòng không có vẻ hoa lệ như bên ngoài.

Giản Ninh không hổ là người đã từng làm Thị trưởng, làm việc cẩn thận lại cẩn thận, mặc dù rời khỏi thành phố Hoa Trung, lúc rời đi vẫn dọn dẹp sạch sẽ nội tình.

Vào trận biến động lớn của năm năm trước, nhà họ Giản bởi vì có Giản Ninh đi cùng may mắn tránh thoát trận biến động chính trị kia, không có nối gót theo nhà họ Nguyễn.

Sở dĩ gia cảnh nhà họ Nguyễn sa sút, thịnh đến cực điểm mà suy, toàn bộ là vì quan hệ trong dòng họ quá phức tạp, nội đấu không ngừng, trải qua biến cố dòng họ, cộng thêm có người tính kế, nhà họ Nguyễn không ngã mới là lạ.

Mà ở thời khắc đại loạn, Giản Ninh rút người trở ra, tặng vị trí thị trưởng cho những người khác, bản thân rời xa cuộc tranh đấu ở thành phố Hoa Trung, đi tới thủ đô làm thường ủy.

Trước khi đi, đã mang Giản Trang bị thương nặng ra ngoài, nói cho cha Giản mẹ Giản là mang Giản Trang đi Bắc Kinh giải sầu, tiện chăm sóc.

Nhưng sự chăm sóc của anh ta chính là nhốt Giản Trang ở trong nhà này, tìm một nữ quản gia đã từng là cảnh sát võ trang đến giám sát cô.

Lúc còn trẻ, nữ quản gia đó là cảnh sát võ trang ở quân khu Bắc Kinh, bây giờ đã hơn 50 tuổi rồi, thân thể vẫn linh hoạt như cũ, cũng đã có bốn, năm năm kinh nghiệm làm công việc quản gia này. Chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của Giản Trang đúng là hết chỗ chê, nhưng không hề có ý gần gũi ôn hòa như quản gia khác, trừ những trao đổi cần thiết, những lời nói và tin tức thừa thãi, cũng sẽ không nói với Giản Trang một câu nào.

Giản Trang không biết đây có phải là Giản Ninh cố ý căn dặn quản gia, để cho quản gia làm như vậy hay không.

Giản Ninh nói với cô: Hiện tại anh làm tất cả đều vì tốt cho cô, đây là anh đang bảo vệ cô.

Nhưng, cô nghĩ mãi mà không hiểu rõ, giam lại như vậy, cái gì cũng phải dựa vào sự sắp xếp của anh, đến tột cùng có tính là bảo vệ không.

Giản Trang ăn cơm no xong, nằm ở trên giường êm, say ngủ rất nhanh.

Trầm mặc trong chốc lát rồi lập tức tiến vào mộng đẹp.

Nhưng trong mộng, cũng chẳng có thứ đẹp đẽ vui vẻ gì, mà là ác mộng mang đến cho cô vô tận sợ hãi và mê mang.

Trong mộng, cô ở ven hồ u tĩnh, cạnh bờ hồ là một quảng trường không lớn, đường đi trên quảng trường được làm từ gỗ cây hương bồ, dẫn ra giữa hồ thành cây cầu. Bên quảng trường có một quán cà phê kiểu phương tây.

Ở trong bầu trời gió lạnh hoàn toàn yên tĩnh, một người phụ nữ ngồi trên xe lăn, cô gái gầy như que củi đẩy xe lăn từ từ xuất hiện ở trước mặt cô, từ từ đến gần bên người cô.

Cô không biết người phụ nữ kia, hoặc là nói cô vốn không nhớ rõ người phụ nữ này. Nhưng ở trong mộng, cô lại chủ động nói với người phụ nữ này: " Hôm nay, tôi đứng ở chỗ này, không phải vì khoe khoang, cũng không phải là đồng tình cái gì, chỉ là tôi muốn đến trước mặt cô, tận mắt chứng kiến kết cục của cô. Tôi muốn biết, một người xấu đã từng trải qua gian khổ và một người tốt chịu đựng khổ sở, đến cuối cùng sẽ có kết cục gì? Có phải thật sự là ‘thiện ác hữu báo’ như lời Phật tổ đã nói, nhân quả tương báo hay không? Người tạo ra nghiệp báo hại người sẽ không được chết tử tế, sau khi chết xuống mười tám tầng địa ngục chăng? Hay là nói sự vật đều có hai mặt trái ngược nhau, thiện và ác không phải phân biệt dễ dàng như thế, nó đều có màu xám lạnh của đất, cho nên kết cục mà cô phải chịu, đối với cô mà nói chưa chắc đã là một loại trừng phạt? Tôi không biết, cho nên tôi biết rõ là cái bẫy, tôi cũng vẫn tới, bởi vì tôi muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của cô, muốn tận mắt biết, tôi và cô song đấu bấy lâu nay, rốt cuộc kết cục của quá khứ sẽ là cái gì?"

Nhưng cô gái ngồi trên xe lăn lại nhếch khóe miệng đầy ý cười âm u, không hề tiếp lời cô, mà đổi giọng bén nhọn hỏi cô: "Giản Trang, tôi biết ngay cô sẽ đến mà. Tôi biết mình hẹn cô ra ngoài thì cô nhất định sẽ đến! Cô hại tôi thảm như vậy, cô hài lòng chưa? Cô quản nhiều chuyện vớ vẩn của Lý Vận như vậy, rốt cuộc là vì cái gì? Trong nhà của cô có nhiều tiền như vậy, tại sao còn muốn đến gần Hứa Kiến Nghiệp? Có phải cô vốn chưa từng nghĩ muốn làm kẻ thứ ba à? Cô là muốn thay Lý Vận báo thù đi! Không đúng, Lý Vận không thể nào quen biết loại người như cô, cô ta sẽ không quen biết với người có tiền. . . Rốt cuộc cô là ai, tại sao cô luôn muốn vì chuyện của Lý Vận mà đối đầu với tôi! Hiện tại tôi đã trở thành phế nhân, cô hại tôi tan cửa nát nhà, mục đích của cô đã đạt được rồi, hiện tại cô là người cười cuối cùng. Vậy cô hãy nói cho tôi biết rốt cuộc tại sao cô cứ đối nghịch với tôi như vậy! Cô nói đi! Cô nhất định phải nói, nếu không hôm nay sẽ để cho cô chết ở nơi này! A a, không đúng không đúng, dù cô có nói. . . . Tôi cũng muốn cho cô chết ở nơi này, Giản Trang, đúng là tôi phái người ném Lý Vận từ mái nhà xuống, cô và cô ta có quan hệ tốt như vậy, quản chuyện của cô ta như vậy. . . . . . Không bằng cô cũng chết cùng cô ta đi!"

Cô ta vừa dứt lời, từ dưới xe lăn lấy ra một gói xốp gì đó màu đen rồi ném về phía cô, cùng lúc nắm được tay cô, không để cho cô chạy trốn. Một mùi thuốc trừ sâu từ bên trong túi lan ra, cái bọc đột nhiên nổ mạnh một tiếng!

Sức nổ kinh người đồng thời bắn cô và người phụ nữ kia bay xa, trong nháy mắt đó, trời đất quay cuồng, một luồng khí nóng bỏng như núi lửa tuôn trào cắn nuốt thân thể của cô, quay cuồng vài cái, "Cốp" một cái, gáy cô đập vào một cột kim loại hình trụ bên cạnh cầu gỗ, tiếp sau đó thân thể nghiêng đi, ở trong ngọn lửa cắn nuốt rơi vào trong nước. . . . . .

"A..."

Giản Trang đang nằm ngủ ở trên giường êm liền tỉnh lại trong nháy mắt, giấc mộng chân thực làm cho cô sợ hãi ôm chặt thân mình, kéo con gấu Teddy ở bên cạnh qua ôm vào trong ngực, trong đầu trừ hoảng sợ sợ hãi ra, chính là trống rỗng, cô cũng không nghĩ ra cái gì cả. . . . . .

Không nghĩ ra người phụ nữ kia là ai, chẳng lẽ cô biết người kia sao?

Không nghĩ ra tại sao cô lại nói những lời đó với người phụ nữ ấy, cũng không nghĩ ra tại sao người phụ nữ kia muốn hại chết cô.

Cô càng không nghĩ ra, có phải mộng cảnh đó xuất hiện là do uống thuốc hay là thật sự từng xảy ra?

Rốt cuộc cô có phải là Giản Trang hay không, có phải cô mơ về Lý Vận, liền ảo tưởng mình thành Lý Vận hay không?

Cô không nghĩ ra được gì, cái gì cũng không biết, giống như chứng si ngốc, khi cố nhớ lại cuộc sống trong những năm đã qua, trong ký ức của cô chỉ toàn hỗn loạn, lại mơ hồ.

Mỗi ngày cô đều nghĩ tới nghĩ lui, lại không nghĩ ra nguyên nhân vì sao, không nghĩ ra được quá khứ đã xảy ra chuyện gì.

Ban đêm.

Giản Ninh trở lại.

Nữ quản gia cho tăng thêm một chút thuốc vào trong cơm của Giản Trang, như vậy buổi tối cô ngủ sẽ không thấy ác mộng nữa, sẽ ngủ được an ổn một chút.

Năm năm trước, vụ tai nạn xe cộ xảy ra với Triệu Bội Bội, sau lại trải qua biến cố của nhà họ Nguyễn, rốt cuộc chân tướng thật sự đã nổi lên mặt nước. Vậy mà người biết nội tình ngoài anh ra thì chả còn ai nữa.

Vụ tai nạn xe cộ đó đúng là được lên kế hoạch rất tốt, nhưng chủ mưu không phải là Triệu Mẫn, cũng không phải là lão đại Lôi Tranh của hắc đạo, mà là. . . . . . người yêu của Nguyễn Hàn Thành, Tô Vi.

Một chiêu mượn đao giết người này, là hành động thông minh nhất của Tô Vi. Bởi vì chuôi đao kia là mượn từ trong tay mọi người, còn liên luỵ quá nhiều người. Trừ khi phải tra tận gốc rễ, nếu không căn bản không tra đến trên đầu Tô Vi.

Mà người hợp tác cùng Tô Vi, cũng không chỉ có mỗi Lôi Tranh! Còn có hai anh em nhà họ Nguyễn, Nguyễn Bắc Thần, Nguyễn Thiếu Dật!

Mục tiêu Tô Vi muốn diệt trừ không phải là Triệu Mẫn, cũng không phải là Triệu Bội Bội, càng không phải là muốn ném đá giấu tay, mượn tay người khác đưa Giản Trang đến ngục giam, mà là. . . . . .

Muốn dẫn tới nội đấu trong nhà họ Nguyễn, cho nên bắt đầu thật sự có ý hợp tác cùng hai anh em nhà họ Nguyễn.

Bạn trai Tô Vi là Lôi Nặc, Lôi Nặc là em trai ruột của Lôi Tranh, Lôi Tranh xông pha ngoài xã hội nhiều năm như vậy, người thân bên cạnh chân chính chỉ có duy nhất người em trai này. Mà Lôi Nặc vô cùng yêu Tô Vi, nguyện vọng của Tô Vi, Lôi Nặc đều tranh thủ đạt được bằng mọi cách.

Tô Vi nói cho Lôi Nặc về kế hoạch, Lôi Nặc tự mình đi tìm tài xế đụng người, mà Lôi Tranh vì được em trai nhờ vả, đành phải giúp đỡ cùng nhau xử lý, tìm người đến nói chuyện hợp tác với Triệu Mẫn, bao gồm cả giải quyết tốt chuyện xử lý thi thể của Triệu Mẫn đều là do một tay gã sắp đặt.

Cây đao mà Tô Vi chân chính muốn mượn kia, cũng không phải là Lôi Nặc hoặc là Lôi Tranh, mà là Triệu Bội Bội!

Cô ta nghe nói Triệu Bội Bội và Giản Trang bất hòa, lại thấy không thể quá đơn giản, như thế nào mới có thể thần không biết quỷ không hay diệt trừ cái gai trong lòng, dĩ nhiên là lợi dụng mâu thuẫn giữa bọn họ rồi.

Cái gì mà đụng xe sinh non, toàn bộ những thứ này chỉ là bước nhạc đệm nhằm gia tăng mâu thuẫn giữa Triệu Bội Bội với Giản Trang.

Cô ta tự mình từng bước từng bước ở trong bóng tối nắm giữ toàn cục, tự mình bức Triệu Bội Bội đến tan cửa nát nhà, ép vào viện tâm thần. Lúc này, cô ta ra mặt hiện thân, cho Triệu Bội Bội đã tuyệt vọng một chút hi vọng, giả vờ trợ giúp Triệu Bội Bội báo thù.

Mặc dù Triệu Bội Bội không phải là ngu ngốc, nhưng dưới tình huống tứ cố vô thân đó, Triệu Bội Bội trừ việc nghe theo sắp xếp của cô ta, cũng không có khả năng ngóc đầu trở mình lần nữa. Triệu Bội Bội là người thông minh, biết tận dụng, cô ta cũng không bỏ qua cơ hội không dễ có được này, cho nên cô ta hớn hở đón nhận sự sắp xếp của Tô Vi.

Mặc dù Tô Vi thoạt nhìn thấy rất tầm thường, vóc người gầy yếu mỏng manh, nhưng đầu óc của cô ta là thông minh nhất trong nhà họ Tô.

Nhất định là một nhân vật quân sự có cấp bậc cao.

Dưới gương mặt không quan tâm mọi chuyện là ẩn giấu tâm cơ vô tận.

Lòng dạ sâu xa, không phải người bình thường có thể tưởng tượng, có thể với tới.

Ở đại học Lý Công, chuyên ngành của Tô Vi, chương trình học chủ yếu chính là vũ khí điện tử cùng công trình kiến trúc, đã từng cảm thấy rất hứng thú đối với nghiên cứu thuốc nổ hẹn giờ.

Bản thân Lôi Nặc là người của xã hội đen, tìm được những thứ hàng cấm kia trong xã hội là không quá khó đối với Lôi Nặc. Hơn nữa cô ta chế tạo thuốc nổ cũng rất đơn giản, nếu như làm quá phức tạp, quá nhiêu thành phần hóa học, cảnh sát điều tra sự cố, lúc truy tìm nguồn chế ra thuốc nổ, sẽ làm cô ta bại lộ.

Cho nên thuốc nổ chỉ là một loại thuốc nổ rất đơn giản, chế tạo đơn giản, thao tác dễ dàng, người bình thường muốn mua, chỉ cần tiêu ít tiền tìm đường dây, cũng có thể mua lại.

Cả kế hoạch, cô ta vẫn luôn âm thầm bố trí, nhưng đến một bước mấu chốt nhất, cô ta vẫn muốn tự thân động thủ.

Cô ta muốn dùng thuốc nổ do mình làm ra, đi phá hủy cuộc sống của Giản Trang.

Cô ta toàn chọn những nông dược đã bị cấm từ mấy năm trước, dùng ( NH4NO3) để chế tạo thuốc nổ đơn giản. Loại nông dược Amoni nitrat này là nông dược được kiểm soát trên thị trường, sau khi được rang trên nhiệt độ cực nóng, có thể chế thành thuốc nổ.

Tô Vi làm xong bao thuốc nổ, rồi lấy danh nghĩa người thân đón Triệu Bội Bội từ viện tâm thần ra, để Triệu Bội Bội mang theo thuốc nổ cô ta tự mình làm, hẹn Giản Trang ra ngoài.

Triệu Bội Bội biết bên trong là thuốc nổ, nhưng đồng thời, cô ta cũng rất muốn trả thù Giản Trang, thân thể bị tàn phế đau đớn khắc cốt ghi tâm, nợ máu phải trả bằng máu.

Dù Triệu Bội Bội biết mình rất có thể cũng bị nổ tan xương nát thịt, cô ta cũng không thèm quan tâm.

Nửa người dưới của cô ta bị tê liệt, đã không còn cảm thấy đau đớn, thay vì sống không có chút ý nghĩa nào như vậy, cô ta thà cùng kẻ thù Giản Trang đồng quy vu tận!

Nhưng sức mạnh của nông dược chế tạo ra thuốc nổ cũng không lớn, dĩ nhiên, mục đích của Tô Vi cũng không phải muốn để Giản Trang thật sự đi tìm chết, mà là khiến Giản Trang trí tàn hủy dung gì gì đó. Như vậy Nguyễn Hàn Thành sẽ rời bỏ cô, mà nhà họ Giản cũng chỉ có duy nhất một khuê nữ bảo bối, nhà họ Giản biết nhà họ Nguyễn không bảo vệ tốt Giản Trang, nhất định sẽ đưa Giản Trang đi.

Tô Vi chính là Tô Vi, cô ta thông minh, giỏi về mưu tính. Sự thật quả nhiên không ngoài dự đoán của Tô Vi, sau khi thuốc nổ nổ tung, nổ bay hoàn toàn tay phải của Triệu Bội Bội, mà tay trái của Giản Trang cũng bị tổn thương dưới sức nổ của thuốc nổ. Mấy đầu ngón tay bị gãy coi như có nối được thì tay trái cũng thành đồ trang trí, căn bản không thể xách nổi vật

Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận Chương 95: Chương 95

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận Chương 95: Chương 95

Bạn đang xem Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận. Truyện được dịch bởi nhóm DD Lê Quý Đôn Edit: Băng. Tác giả: Tam Thiên Trường Ca. Chapter này đã được 86 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.