247Truyen.com

Phì Lũ Đại Náo Dị Giới Chương 206: Cứu ta hay giết người diệt khẩu đây??

Phì Lũ Đại Náo Dị Giới - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phì Lũ Đại Náo Dị Giới Chương 206: Cứu ta hay giết người diệt khẩu đây?? online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chỉ thấy Triệu Thiên Phúc mang theo vẻ mặt thản nhiên từ dưới đất đứng bật dậy, thậm chí còn dùng tay phủi phủi mông quần của mình, với điệu bộ ung dung tự tin từ từ bước ra bên ngoài hang động.

Nhìn thấy thái độ của Triệu Thiên Phúc, Dương Kiệt cũng tỏ ra an tâm lại đôi chút, vội vã đi theo phía sau hắn bước ra ngoài hang động xem xem tình hình như thế nào.

Vửa bước ra ngoài cửa hang, cả hai ngẩng cao đầu lên nhìn về phía xa. Chỉ thấy dưới bầu trời âm u tối tăm xuất hiện một “ hạt cát trắng” ở đường chân trời phía xa, mắt thường có thể nhìn thấy “ hạt cát trắng” đó đang dần phình to với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

Không cần hỏi, đó chính là thân thể “ khổng lồ” của Ngân Vũ Ưng, nhưng do ở quá xa nên lúc này chỉ nhỏ bé như một hạt cát nhỏ treo trên không trung.

Nhìn thấy “ hạt cát trắng” nhỏ bé đang dần phình to, chứng tỏ nó đang bay về hang động của mình với tốc độ nhanh như tia chớp, theo dự tính của Dương Kiệt, chỉ khoảng hai khắc giờ nữa thôi, nó sẽ xuất hiện ngay trên đỉnh đầu của cửa hang này cho mà xem.

Còn hai khắc giờ để đưa ra quyết định ~~!!

Bỏ trốn?? Hay ở lại tử chiến với Ngân Vũ Ưng??

“ Triệu ca …..” “ bình tĩnh, lão đệ cứ bình tĩnh, dù không muốn lão ta lại phải nói thêm lần nữa, mẹ ta từng nói rằng, quân tử lâm nguy bất loạn, cho dù rơi vào bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng phải giữ cho bản thân cái đầu lạnh, sợ hãi, hoảng hốt, rối loạn chẳng khác nào kẻ thù đẩy mình vào cửa tử cả.” Triệu Thiên Phúc tỏ vẻ không thèm quan tâm qua nhiều tới con ma thú cấp 6 đang lao về xé xác mình, vẫn mang theo giọng điệu giảng đạo giáo huấn Dương Kiệt.

“ ma thú cấp 6?? Thú vị đấy!! Mẹ ta nói rằng, nếu như gặp phải những con ma thú đáng sợ như thế này thì….” “ Thì sao ạ???” Dương Kiệt mang theo vẻ mặt kỳ vọng nhìn chằm chằm vào Triệu Thiên Phúc đang đưa tay thò vào ngực áo như đang lấy thứ gì đó, tò mò hỏi.

Tới rồi đây!! Vũ khí bí mật, bảo bối giữ mạng của hắn, cuối cùng cũng tới lúc xuất đầu lộ diện rồi đây!! Chắc là báu vật đáng sợ có thể dễ dàng “ xử đẹp” ma thú cấp 6 do “ bà mẹ vĩ đại” của hắn giao cho hắn khi gặp những trường hợp nguy hiểm tới tính mạng như thế này chứ gì.

“ Thì quay đầu bỏ chạy chứ sao nữa?? Có thế mà cũng phải hỏi sao?? Chạy mau đồ ngốc, nó mà quay về xé xác chúng ta ra bay giờ

~!!!” Dưới ánh mắt và vẻ mặt “ không thể tin nổi” của Dương Kiệt, Triệu Thiên Phúc từ trong ngực áo rút ra một tờ “ gia tốc phù” dán thẳng vào ngực mình, trực tiếp tung người trượt thẳng xuống núi bỏ chạy.

Vũ khí bí mật đâu?? Bảo bối giữ mạng của ngươi đâu?? Mẹ kiếp

!! Ngươi đang giỡn mặt với ta đó hả

???

Dương Kiệt không thể tưởng tượng được đối phương có thể “ diễn sâu” như vậy, cái vẻ mặt tự tin thản nhiên, mọi thứ đều nằm hết trong sự tính toán của mình gì gì đó, thì ra chính là cặp giò dùng để bỏ chạy của hắn thôi sao??

AAAAAA

~!! Đồ khốn, lần này bị hắn hại chết thật rồi

~!!

Nhanh chóng từ cơn hoang mang khó tin bừng tỉnh lại, không chút do dự tung người trượt thẳng xuống núi để bỏ trốn theo Triệu Thiên Hành.

Lúc trèo lên thì tốn nhiều thời gian, nhưng khi trượt xuống chỉ tốn có nửa khắc giờ đã nhanh chóng đáp xuống chân núi, nghĩa là còn hơn một khắc rưỡi giờ để cả hai bỏ trốn. Và lúc này nếu như quay đầu nhìn về phía Ngân Vũ Ưng đang bay tới lúc nãy, sẽ phát hiện thể tích của nó đã to bằng một quả bóng rổ rồi.

“ Triệu ca, đợi, đợi với

~!!!” cả hai chạy theo hướng ngược lại so với hướng Ngân Vũ Ưng đang bay tới, Dương Kiệt vừa chạy theo phía sau Triệu Thiên Phúc vừa gào thét.

“ Dương đệ à, lão ca cũng muốn đợi lắm, nhưng mà gia tốc phù một khi đã kích hoạt thì không thể giảm tốc hay ngưng lại được nữa, cho nên …” Triệu Thiên Phúc đầu cũng không thèm quay lại, cắm đầu bỏ chạy thục mạng lớn tiếng đáp lại.

“ vả lại, mẹ ta nói rằng, chết một người đỡ hơn chết cả hai, ít ra vẫn còn một người phụ trách thờ cúng, cho nên, Dương đệ hãy yên tâm, ngày này năm sau, lão ca sẽ tới cúng bái cho đệ, thậm chí khi đó lão ca lớn mạnh rồi, sẽ giúp đệ báo thù, nhổ lông xẻ thịt con Ngân Vũ Ưng đó làm thành chim bảy món để cúng tế cho đệ. Còn bây giờ, tạm biệt, à không, vĩnh biệt mới đúng, ta đi đây

~~!!!” Dứt câu, tốc độ gia tăng tới cực đỉnh, chỉ trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của Dương Kiệt, thậm chí trong lúc chạy còn từ trong nhẫn Càn Khôn lấy ra một hủ bột đổ hết lên người.

Bột khử mùi

!!!

Một loại bột có thể khử hết mọi mùi vị trên cơ thể, biến người sử dụng trở nên tàng hình trước những con ma thú nếu như chúng không phát hiện bằng mắt thường.

Đê tiện, vô liêm sỉ

!!! Dương Kiệt có đánh chết cũng không thể tin được đối phương lại vô liêm sỉ như vậy! Rõ rằng hắn định phủi hết mọi tội lỗi, để mặc một mình mình hứng chịu cơn thịnh nộ của Ngân Vũ Ưng đây mà!!!

Thì ra sự tự tin, mọi thứ nằm hết trong tính toán của hắn chính là thứ này sao? Đúng là hắn tính toán kỹ rồi đấy, nhưng hắn chỉ tính toán cho bản thân hắn mà thôi, còn mình thì sao?? Trở thành con tốt thí cho hắn chắc??

Cái gì mà cúng bái báo thù, chim bảy món?? Ai thèm ba cái thứ đó của ngươi chứ đồ khốn

~!!!

Trong lòng Dương Kiệt không ngừng phẫn nộ gào thét chửi rủa tên khốn Triệu Thiên Phúc.

“ Được, được, ngươi bất nhân đừng trách ta bất nghĩ, ta sẽ sử dụng dịch chuyển tức thời hay dùng Càn Khôn Tháp tạo không gian ảo để bỏ trốn, để xem cái bột khử mùi kia có cứu mạng được ngươi hay không??” Cảm nhận được khí thế đáng sợ của Ngân Vũ Ưng càng lúc càng đáng sợ, càng lúc càng đè nặng lên người, biết rõ dùng cặp giò “ khốn khổ” này tuyệt đối không thể bỏ trốn thành công, Dương Kiệt quyết định sử dụng bí thuật bỏ trốn của mình.

“ Dính dong, hệ thống kích hoạt nhiệm vụ cưỡng chế!!”

“ Nhiệm vụ cưỡng chế “ đùa với tử thần”: hệ thống vô cùng cảm phục dũng khí của bạn khi không lại đi chọc điên một con ma thú cấp 6 đáng sợ, nên đã chủ động kích hoạt nhiệm vụ cưỡng chế để khích lệ cho sự gan dạ của bạn.

Điều kiện hoàn thành: hoàn toàn thoát khỏi sự truy sát của Ngân Vũ Ưng.

Phần thưởng nhiệm vụ: tăng cấp kỹ năng X1, lv X 2, cơ hội quay số X1.

Điều kiện bắt buộc: nghiêm cấm sử dụng Dịch Chuyển Tức Thời và không gian ảo của Càn Khôn Tháp.

Nhiệm vụ thất bại: tử vong.”

Nghe xong câu thông báo của hệ thống, Dương Kiệt có chút muốn ngất xỉu tại chỗ.

Mẹ kiếp

~!! Cả năm trời từ lúc xuyên không tới thế giới này, số lần hệ thống kích hoạt nhiệm vụ có thể nói là đếm trong đầu ngón tay, khi không hôm nay đột nhiên lại nổi điên lên đi kích hoạt cái nhiệm vụ cưỡng chế trời đánh như thế này, thà mày yên luôn từ nay khỏi cho nhiệm vụ còn hơn.

Không cho sử dụng Dịch Chuyển Tức Thời và không gian ảo?? Chỉ dùng cặp giò này thoát khỏi sự truy sát của Ngân Vũ Ưng?? Rõ ràng con quỷ hút máu trời đánh kia muốn đẩy mình vào chỗ chết kia mà.

Ê, ê, nên nhớ tao còn đang thiếu tiền mày đó, mày chơi chết tao như vậy ai trả tiền cho mày đây đồ ngốc??

Mặc dù trong lòng nguyền rủa tổ tiên 18 đời tên hệ thống trời đánh kia, nhưng Dương Kiệt tuyệt đối không dám làm trái lời hắn, chỉ còn cách cắm đầu tiếp tục bỏ chạy không dám sử dụng Dịch Chuyển Tức Thời và không gian ảo.

Áp lực càng lúc càng đè nặng lên người khiến bước chạy của Dương Kiệt khó khăn vô cùng, mấy lần loạng choạng suýt ngã. Cũng may là áp lực đó không phân biệt người nào, ngay cả những con ma thú cấp 3 cấp 4 cũng đều nằm quỵ phục trên mặt đất, toàn thân run rẩy không dám nhúc nhích, nếu không thì lâu lâu trên đường chạy nhảy ra một con ma thú cản đường, thì chi có nước quỳ mà thôi.

Nếu như lúc này quay đầu lại nhìn, sẽ giật mình phát hiện thân thể của Ngân Vũ Ưng đã to bằng một chiếc xe ở đường chân trời phía xa, thậm chí có thể nhìn rõ vẻ mặt đầy câm phẫn, hận không thể phang thây xẻ thịt kẻ thù của nó, chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi nó sẽ đuổi kịp Dương Kiệt cho mà xem.

Két

~~!!

Dương Kiệt cắm đầu bỏ chạy đột nhiên giật mình biến sắc hai chân giẫm mạnh xuống đất kéo lê trên mặt đất bắt cơ thể phải thắng lại ngay tức khắc.

Vì ngay trước mặt của anh ta đột nhiên xuất hiện một vực sâu vạn trượng đáng sợ, tựa như bị một thanh kiếm khổng lồ cắt ngang hai bên đồi núi ra vậy.

Cũng may là Dương Kiệt thắng kịp ngay sát mép vực sâu, chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi lập tức rơi thẳng xuống cái vực thẳm tựa như cái miệng há to của một con quái thú khổng lồ vậy.

Nhìn thấy vực sâu không đáy ở trước mặt, Dương Kiệt đã khóc không thành tiếng.

Chẳng lẽ chết thật rồi sao???

Lần trước bị Đoàn Chánh Hùng truy sát tới gần vực thẳm ở Thiên Sơn, cũng may là lần đó nhảy xuống ngay một con sông sâu thẳm mới tránh bi kịch tan xương nát thịt, Dương Kiệt không tin rằng lần nào mình cũng may mắn được như vậy.

Cái gì mà theo mô tả trong những cuốn tiểu thuyết, nếu như trước mặt của bạn là một vực thẳm. Đừng sợ, cứ bước về phía trước hai bước, chắc chắn anh sẽ trở thành một kẻ mạnh số một trong thiên hạ gì đó, chỉ là thứ nhảm nhí lừa trẻ mới lên ba mà thôi, tin mới là thằng ngu á

!!

Chỉ là, sau lưng có truy binh, phía trước bị tắc đường, giờ phải làm sao đây???

Nhảy xuống có thể bị tan xương nát thịt. Còn nếu không nhảy, Ngân Vũ Ưng đuổi tới nơi này, tuyệt đối không chỉ tan xương nát thịt thôi đâu.

“ Dương đệ, lão ca tới đây

!!” Trong lúc Dương Kiệt đang do dự nhảy hay không nhảy, đột nhiên từ phía xa vang lên tiếng hét của một tên khốn mà Dương Kiệt hận không thể nhai tươi nuốt sống.

Triệu Thiên Phúc?? Tên khốn đó không phải bỏ chạy rồi sao??? Chẳng lẽ lương tâm cắn rứt nên quay lại cứu mình??

Cái cơ thể mập ú thù lù của Triệu Thiên Phúc nhanh chóng xuất hiện trong tầm nhìn của Dương Kiệt và đang lao về phía mình với tốc độ cực nhanh.

tên khốn không chỉ sử dụng bột khử mùi, ngay cả thủy tinh phát sáng cũng đã vứt bỏ đi, nếu như không phải chạy tới gần còn lâu mới nhìn thấy được hình bóng của hắn.

Chẳng lẽ mình đoán đúng?? Hắn quay lại để cứu mình?? Đáng chết, quả thật đáng chết, thế mà lúc nãy mình lại đi hiểu lầm người ta, đúng là lấy lòng dạ tiểu nhân đi đo với quân tử mà.

“ Đây, đây, suýt chút nữa thì quên, lão ca lục lại nhẫn Càn Khôn mới nhớ ra là vẫn còn dư một hủ bột khử mùi, mau mau đổ lên người rồi bỏ trốn đi

!!!” Triệu Thiên Phúc vừa chạy vừa vẫy múa hủ bột trên tay.

“ Cám ơn Triệu …… không, không, ngừng lại mau, ngừng lại mau, phía sau đệ là ……không

~~!!!” lẽ ra còn mang theo vẻ mặt vui mừng khi Triệu Thiên Phúc quay lại, nhưng nhanh chóng biến sắc khi phát hiện tên khốn đang lao tới như tên bắn và không có dấu hiệu sẽ ngưng lại, và nên nhớ rằng phía sau Dương Kiệt lúc này là vực sâu thâm thẩm, nếu như hắn tông thẳng vào người mình thì ….. vội vã xua tay lắc đầu hét lớn kêu gào đối phương thắng gấp.

Két

~~!!!

Triệu Thiên Phúc dường như cũng phát hiện ra vấn đề, làm y như hệt động tác thắng gấp như Dương Kiệt lúc nãy, hai chân kéo lê một đường dài thậm chí xuất hiện lửa đóm trên mặt đất. Chỉ là đối phương đang di chuyển với tốc độ quá nhanh do sử dụng gia tốc phù, cho dù đã cố gắng thắng gấp, thế nhưng …….

Pằng

~!!! AAAAAAAAAAAAAA

!!!

Triệu Thiên Phúc trực tiếp tông thẳng vào người Dương Kiệt, có lực cản ở phía trước khiến cơ thể của hắn lập tức ngưng lại ngay sát mép vực thẳm, thầm thở phào nhẹ nhõm dùng tay lau sạch những giọt mồ hôi lạnh trên trán vì suýt chút nữa thì rơi thẳng xuống mẹ cái vực sâu kia rồi. Chỉ là, hắn thì được an toàn, còn Dương Kiệt thì ……..

“ Triệu Thiên Phúc, đồ khốn

~~!! Ngươi quay lại cứu ta hay muốn giết ta để diệt khẩu đây, AAAAAAAAAAAAAA

~!!!” Dương Kiệt trực tiếp bị tông thẳng ra khỏi mép vực thẳm, chỉ kịp làm động tác vơ vẫy hai tay hai chân như đang bơi lội vài cái, cơ thể như bị sức hút đáng sợ ở cái vực thẳm sâu kéo thẳng xuống màn đêm vô tận, tiếng chửi rủa gào thét từ dưới vực vang lên càng lúc càng thưa dần và cuối cùng tắt tiếng hoàn toàn.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phì Lũ Đại Náo Dị Giới Chương 206: Cứu ta hay giết người diệt khẩu đây??

Bạn đang xem Phì Lũ Đại Náo Dị Giới. Truyện được dịch bởi nhóm Diễn Đàn Lê Qúy Đôn. Tác giả: JunWei. Chapter này đã được 36 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.