247Truyen.com

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi Chương 247: Chương 19

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi Chương 247: Chương 19 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: Preiya

Đại viện Y gia, gió mát mê người, lá rơi lả tả.

Dạ Nhược Ly đột ngột dừng bước lại, dung nhan lập tức tái nhợt, ngón tay khẽ che lên vùng đan điền, bởi vì nàng cảm nhận được rất rõ ràng, Thánh Châu chữa thương trước sau vẫn luôn lẳng lặng đứng ở trong đan điền phát ra cảm giác nóng ran.

Thánh Châu chữa thương này là vật thuộc sở hữu của Thiên Lưu, xảy ra tình trạng như thế, cũng liền đại biểu một chuyện…

Cảm giác được nữ tử bên cạnh khác thường, bước chân của Cung Vô Y hơi chậm lại, mâu quang nhìn về phía Dạ Nhược Ly, hỏi: "Tiểu Dạ Nhi, làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi hả?"

"Thiên Lưu, đã xảy ra chuyện…" Nắm quả đấm thật chặc, sắc mặt của Dạ Nhược Ly trầm xuống, vậy mà hai tròng mắt đen kia lại bình tĩnh như nước, nhưng càng là như thế, càng làm cho tâm người ta run sợ.

"Bất kể là ai, dám đụng đến người của ta, nhất định phải có giác ngộ chịu đựng lửa giận của ta! Yêu nghiệt, chúng ta đi tìm Y Ân Lạc, chỉ có Y gia, mới có thể dùng tốc độ nhanh nhất tìm được tung tích của Thiên Lưu thay ta!"

Y gia không hổ là thế lực siêu cường tại Hoàng Thành, rất nhanh liền tra được là Triệu gia bắt đi Thiên Lưu, hơn nữa còn đánh Thiên Lưu bị trọng thương, dò thăm được tin tức này, Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y cũng chưa từng nói chuyện, chỉ là đồng thời biến mất ở trong phòng khách Y gia.

"Ai," lắc đầu thở dài một hơi, Y Ân Lạc đứng lên, mắt không chớp nhìn phương hướng hai người rời đi, lạnh nhạt nói: "Phi Phàm, chuẩn bị nhân thủ, đây là thời điểm chúng ta tỏ rõ quyết tâm của mình, hơn nữa cục diện hai nhà cùng tồn tại cũng là thời điểm phá vỡ, mặt khác lại đi thông báo cho lão gia hỏa Trịnh Thiên Nhiên kia một tiếng, nói cho hắn biết, Nhược Ly đại sư đi tìm Triệu gia tính sổ…"

Mâu quang chợt lóe lên, trên mặt của Y Ân Lạc giương lên nụ cười giảo hoạt như hồ ly.

Dựa vào sự si mê đối với luyện đan của lão gia hỏa Trịnh Thiên Nhiên kia, tất nhiên sẽ lựa chọn đứng ở phía bên này của bọn họ, dù sao đại chiến giữa hai gia tộc ảnh hưởng quá lớn, có lão ta ra mặt, chắc hẳn hoàng tộc cũng sẽ không hỏi tới chuyện giữa bọn họ.

Lúc này ở bên trong phòng khách Triệu gia, nam tử trung niên đứng chắp tay sau lưng, tay áo khẽ tung bay, nhíu mày thật chặt, thần sắc lộ ra một chút âm lãnh, sau khi thấy nữ tử đi vào từ đối diện, ấn đường nhíu chặt liền thả lỏng.

"Lâm Nhi, vi phụ nghe nói con bắt một nữ hài về đây?"

"Đúng vậy," Triệu Lâm mị hoặc cười một tiếng, trong đôi mắt đẹp thoáng qua một tia oán độc, "Kẻ tiện nhân kia lại dám đả thương con, lại làm con mất hết thể diện ở nơi đông người, con không giết nàng, đã là đủ tốt rồi."

Huống chi, nam nhân nàng ta nhìn trúng đi cùng một chỗ với con tiện nhân kia, nói không chừng là nữ nhi của bọn họ, như thế, làm sao nàng ta có thể cho phép loại tạp chủng này sống trên đời chứ?

Nam nhân mà Triệu Lâm nàng ta nhìn trúng, đời này chỉ có thể thuộc về nàng ta, bất kỳ người nào làm bẩn hắn thì chắc chắn là phải chết!

Dù cho bọn họ là khách nhân của Y gia thì như thế nào? Lúc trước, bởi vì bọn họ làm khách ở Y gia, vì thể diện của gia tộc, Y gia mới có thể che chở bọn họ, thế nhưng cũng chỉ có như thế thôi, đường đường là Y gia sẽ ra mặt cho mấy tiện dân sao? Thật là chuyện vô cùng buồn cười, chuyện này tuyệt đối không có khả năng!

"Lâm Nhi, gần đây con có nghe nói chuyện Kiền gia bị diệt môn không?" ** thở dài một hơi, lại khẽ nhíu mày lần nữa, "Nghe nói là bởi vì một nữ nhân mà đắc tội Thiên Nhiên Đại sư, cho nên, trong khoảng thời gian này con vẫn là ngừng tiêu khiển đi, tránh cho Triệu gia chúng ta sẽ có kết cục giống như Kiền gia, chúng ta không đắc tội với Thiên Nhiên Đại sư nổi."

"Phụ thân, người hãy yên tâm đi," khẽ mỉm cười, vẻ mặt Triệu Lâm tràn đầy tự tin, "Thiên Nhiên Đại sư tôn quý cỡ nào? Làm sao sẽ có quan hệ với những tiện dân kia chứ? Hơn nữa, con còn nghe nói, người Kiền gia đắc tội là Luyện Đan Đại Sư còn lợi hại hơn Thiên Nhiên Đại sư, điều này phải trách bọn họ không có mắt, đắc tội với nhân vật tôn quý như thế."

Phất phất tay áo, ** vuốt vuốt huyệt thái dương, thở dài một hơi: "Vô luận như thế nào, đoạn thời gian này cũng cần phải cẩn thận một chút, được rồi, vi phụ mệt mỏi, con đi xuống trước đi."

"Dạ, phụ thân!" Chắp tay ôm quyền, Triệu Lâm chậm rãi lui ra đại sảnh.

Trong đôi mắt đẹp của nàng ta lặng lẽ xẹt qua quang mang âm ngoan, đôi môi đỏ mọng nhàn nhạt giương lên thành một độ cong âm lãnh.

Cũng là thời điểm cho xú nha đầu này xem một chút lợi hại, để cho nàng biết, chính là tiện dân thì không thể nào so sánh với những quyền quý như bọn họ.

Trong địa lao âm u ẩm ướt, gió thổi không lọt, không thấy ánh sáng, thân thể nhỏ nhắn của Thiên Lưu nằm trên mặt đất lạnh lẽo, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc trác tái nhợt như tuyết, lông mày lá liễu khẽ nhíu lại, cắn chặt đôi môi anh đào, giữa lông mày có thể thấy được thấp thoáng một chút đau đớn.

Ngay tại lúc này, cửa sắt địa lao từ từ bị đẩy ra, một luồng ánh sáng chiếu rọi vào, chiếu tới trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Thiên Lưu.

"Làm nàng tỉnh cho ta!"

Trong địa lao yên tĩnh chợt vang lên một giọng nói âm ngoan.

Lập tức có người múc một gáo nước lạnh giội thẳng vào trên người Thiên Lưu.

Cảm giác lạnh lẽo thấu xương lan khắp toàn thân, Thiên Lưu lạnh run cả người, từ từ mở mắt ra, sau khi nhìn rõ nữ tử trước mặt, nắm hai quả đấm thật chặt, chống đỡ thân thể đứng dậy, trên khuôn mặt tinh xảo đều là thù hận.

"Triệu gia, sớm muộn cũng sẽ bị tiêu diệt, các ngươi xong rồi, ha ha ha…"

Tiếng cười non nớt truyền khắp cả địa lao, nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác rợn cả tóc gáy.

Nàng cảm giác được, cự ly Nhược Ly cách nàng là gần như thế, chắc hẳn rất nhanh sẽ chạy tới, lúc đó chính là ngày tiêu diệt Triệu gia.

Triệu Lâm giơ chân lên, hung hăng đá vào trên bụng Thiên Lưu, phịch một tiếng, thân thể Thiên Lưu lập tức bay ra ngoài, đập xuống đất thật mạnh, phát ra một tiếng vang nặng nề.

Khóe miệng tràn ra một tia máu, nhưng Thiên Lưu lại không hề phát ra tiếng hừ nào, chỉ dùng một đôi mắt đồng tình nhìn Triệu Lâm.

"Muốn chết!" Sắc mặt của Triệu Lâm đại biến, chân lại dùng sức dẫm trên thân thể nhỏ nhắn của Thiên Lưu lần nữa, dồn sức dùng lực, thậm chí có thể nghe được tiếng xương cốt gãy vỡ giòn vang.

Tiện nhân này, rõ ràng là tù binh của nàng ta, lại dám dùng loại ánh mắt này nhìn nàng ta, quả thực là sống không kiên nhẫn nữa rồi.

Máu tươi không ngừng tuôn từ trong miệng ra, Thiên Lưu lại ngoảnh mặt làm ngơ, nàng ngước mắt lên, trong đôi mắt to tròn trong suốt bình tĩnh như nước, ánh mắt kia của nàng giống như là đang nhìn một người chết.

"Ầm!"

Vậy mà, vào thời khắc này, bên ngoài đại môn Triệu gia, chợt vang lên một tiếng vang mãnh liệt.

Chỉ thấy hai cánh cửa lớn sơn đỏ này bị đánh sập xuống đất, bụi đất bay khắp nơi, tầm mắt của mọi người chuyển từ cánh cửa dưới đất sang hai bóng dáng phong hoa tuyệt đại, vẻ mặt hiện ra khiếp sợ thật sâu.

"Hai người này là ai, thế nào lại cả gan tới Triệu gia khiêu khích?"

"Bọn họ không phải là không biết thân phận của Triệu gia tại Lạc Nguyệt Quốc chứ? Lá gan cũng thật là quá lớn rồi."

"Đáng tiếc, sau đó hai người kia sẽ trở thành vong hồn dưới kiếm Triệu gia."

Chung quanh chẳng biết lúc nào đã tụ tập một đám người, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y, đều là tiếc hận hoặc là vui sướng khi người gặp họa, theo bọn họ nghĩ, có lá gan khiêu khích Triệu gia, hai người này tuyệt đối không có kết cục tốt.

Không cần trong chốc lát, một hàng người Triệu gia bước nhanh từ bên trong đi ra, đương nhiên người dẫn đầu đó là Gia chủ Triệu gia **.

"Là các ngươi?" Dừng lại bước chân, ánh mắt của ** xẹt qua trên người của hai người, âm lãnh cười một tiếng, "Các ngươi thật sự là rất to gan, dám đến Triệu gia ta khiêu khích, lần này chính là Y gia cũng tuyệt đối không bảo vệ được các ngươi, bất kỳ kẻ nào tới khiêu khích Triệu gia ta, chỉ có một kết cục, đó chính là —— chết!"

"Ầm!"

Sát khí mãnh liệt lập tức bạo phát ra, thổi quét toàn bộ trên đường phố trước gia môn Triệu gia.

Những người kia thân chỉ là Thần Tướng hoặc là thấp hơn, lúc này hô hấp hơi chậm lại, mặt lộ vẻ hoảng sợ, hiển nhiên sát khí của Thần Vương cường giả không phải là những người như bọn họ có thể chịu đựng được.

Cuồng phong nổi lên, Dạ Nhược Ly đứng thẳng trong gió, bạch y tung bay, vẻ mặt lạnh lùng túc sát, chỉ có hai tròng mắt đen kia vẫn bình tĩnh như nước, nhưng bất luận kẻ nào đều có thể cảm nhận được sóng lớn cuộn trào mãnh liệt trong lòng nàng.

"Thiên Lưu ở đâu?"

Giọng điệu nhàn nhạt mang theo sát khí không thể át chế, nhẹ nhàng vang lên sau giữa trưa dưới bầu trời.

"Hừ, không tìm được người của ngươi thì có liên quan gì tới Triệu gia ta chứ?" ** cười lạnh một tiếng, mâu quang càng lúc càng âm u, "Cho dù là Triệu gia ta bắt nàng thì như thế nào? Chỉ bằng các ngươi, còn có bản lĩnh khiến Triệu gia ta thế nào sao? Ha ha ha, bổn gia chủ nói cho các ngươi biết, hôm nay, các ngươi sẽ phải chết ở chỗ này, bất luận kẻ nào cũng không thể khiêu khích uy nghiêm của Triệu gia ta!"

Tròng mắt đen nhìn về phía **, vẻ mặt của Dạ Nhược Ly không chút thay đổi, nói: "Ngươi đã không muốn giao Thiên Lưu ra đây, như vậy… Triệu gia cũng không cần thiết tồn tại nữa!"

"Ha ha, ngươi đang nói đùa sao?"

** khinh thường cười to hai tiếng, bỗng nhiên tiếng cười của ông ta ngưng lại, sững sờ nhìn mười khôi lỗi và một đầu Kim Văn Hổ hình thể khổng lồ xuất hiện trước mặt Dạ Nhược Ly.

Đương nhiên khiến ông ta sững sờ không phải là mười khôi lỗi cấp bậc Thần Tướng, dẫu sao thực lực như thế không xứng được ông ta để vào mắt.

Thế nhưng làm ông ta không nghĩ tới chính là kẻ tiện dân này lại có một đầu Kim Văn Hổ cấp bậc Thần Vương, bất quá vậy thì thế nào? Chỉ dựa vào chút thực lực này, liền muốn giết Triệu gia ông ta sao? Quả thực là ý nghĩ viễn vông.

Chậm rãi duỗi thẳng lưng, ** âm lãnh cười một tiếng, trong mắt xẹt qua châm chọc: "Ta không thể không thừa nhận là ngươi khiến ta kinh ngạc, thế nhưng ngươi vẫn là quá coi thường Triệu gia ta, một đầu Kim Văn Hổ liền muốn diệt cả nhà Triệu gia ta, ngươi xác định không phải là ngươi đang nằm mơ?"

Trong Triệu gia, trừ Lão tổ Triệu gia là Thần Hoàng cường giả ra, còn có mấy Thần Vương cường giả, thế nào chỉ là một đầu Kim Văn Hổ đã đủ để rung chuyển rồi chứ? Nếu không thì làm sao Triệu gia có thể trở thành đại thế lực tại Lạc Nguyệt Quốc chứ?

Tựa hồ như không nghe được lời ** nói, Dạ Nhược Ly lạnh lùng phun ra một chữ: "Giết! Không chừa một tên nào!"

Hoàng hôn chạng vạng tối giống như bị nhiễm lên vết máu bầm, càng rực rỡ chói mắt hơn dĩ vãng, mà dưới cảnh sắc xinh đẹp như thế, một cuộc chém giết lặng lẽ kéo lên màn mở đầu.

Mười khôi lỗi bày ra Thập Dương Trận, vây nhốt một Thần Vương cường giả Triệu gia vào bên trong, chỉ thấy vị Thần Vương cường giả kia nhếch nhác chạy trốn tứ phía, nhưng không cách nào tránh thoát khỏi trói buộc của mười khôi lỗi.

"Này… đây không phải là mười khôi lỗi cấp bậc Thần Tướng cấp sao? Thế mà có thể vây lại Thần Vương cường giả."

"Hơn nữa, thoạt nhìn nữ tử này chỉ có hơn hai mươi tuổi đi? Thế nhưng lại có thể không phân cao thấp với một vị Thần Tướng cao cấp."

"Nàng không chỉ có mười khôi lỗi, còn có huyền thú cấp bậc Thần vương, với thực lực của nàng cũng có thể xếp hạng trung đẳng ở Lạc Nguyệt Quốc, đáng tiếc, nàng đắc tội Triệu gia, một giới thiên tài chắc chắn sẽ ngã xuống tại đây."

Tiếng nghị luận kèm theo cuồng phong vang lên dưới bầu trời, từ đầu tới cuối, Cung Vô Y chỉ đứng chắp tay sau lưng, hồng y như lửa, một đường cong xẹt qua trên không trung khiến người ta kinh diễm.

Mắt phượng hẹp dài hơi híp lại, ánh mắt của hắn hướng tới bầu trời chỗ không xa, khóe môi câu lên một độ cong âm lãnh.

Bởi vì, ở chỗ đó có một cỗ khí tức cường đại, chắc hẳn chính là Thần Hoàng cường giả của Triệu gia, bởi vì có loại cường giả này ở phương xa xem cuộc chiến, Cung Vô Y nhất định phải cảm giác chặt chẽ hành vi của lão ta, vì vậy không thể gia nhập chiến đấu.

"Chết tiệt!"

** nắm quả đấm thật chặt, ông ta vốn tưởng rằng, đối phó với những người này chỉ cần một Thần Vương là đủ rồi, nhưng cuối cùng là ông ta xem thường bọn họ…

Quả đấm nắm chặt chậm rãi buông ra, ** mắt lạnh nhìn qua những người còn lại bên cạnh, quát lên: "Đều lên cho ta, giết bọn họ!"

"Dạ, Gia chủ!"

Lập tức, toàn bộ Thần Vương cường giả Triệu gia ra tay, mục tiêu bắt đầu của bọn họ chính là Dạ Nhược Ly.

Trong mắt xẹt qua hồng quang khát máu, Cung Vô Y chậm rãi giơ tay lên, oanh một tiếng, một đạo khí lưu mạnh mẽ xông về Thần Vương đứng đầu, chỉ là trong nháy mắt, liền cắn nuốt cả người hắn ta sạch sẽ.

"Hí!"

Mọi người cũng hít một hơi khí lạnh, trợn mắt há hốc mồm nhìn chăm chú vào Cung Vô Y.

Người nam nhân này lại là ai, thậm chí có thể giết thực lực Thần Vương trong nháy mắt, cũng quá con mẹ nó cường đại.

"Cái gì?" ** đột nhiên cả kinh, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt, áp chế hoảng sợ trong nội tâm, nói, "Ngươi rốt cuộc là ai? Ở Hoàng Thành này, là có thể xem pháp kỷ như không mà giết người lung tung sao?"

Lần này, ông ta đúng là sợ hãi, giết thực lực Thần Vương trong nháy mắt, cũng liền đại biểu, nam nhân này có thể giết ông ta dễ như trở bàn tay rồi.

"Pháp kỷ sao? Đó là cái gì?" Bên khóe môi đỏ mọng giương lên độ cong khát máu, Cung Vô Y chậm rãi thu hồi bàn tay, mắt phượng âm lãnh hướng tới **, trong mắt hàm chứa sát khí không hề che giấu.

"Ta chỉ biết, người đả thương nữ nhân của ta, chết! Đả thương người mà nữ nhân của ta quan tâm, cũng chính là chết!"

Có lẽ Cung Vô Y không có bao nhiêu tình cảm với Thiên Lưu, e rằng trừ Dạ Nhược Ly ra, hắn không còn quan tâm người nào nữa, thế nhưng hắn lại hiểu, với Dạ Nhược Ly mà nói, Thiên Lưu là quan trọng cỡ nào.

Cho nên, động vào người mà nàng quan tâm, mặc kệ là ai, nhất định phải chết!

"Tiểu tử, quá mức cuồng vọng cũng không phải là chuyện tốt gì."

Tiếng nói mờ mịt hư vô theo gió thổi tới, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, lão giả bạch y rơi vào trước mặt của **, dù cho bề ngoài của lão ta rất có cảm giác tiên phong đạo cốt*, vậy mà, trong mắt lại thoáng hiện ra một tia ác độc.

*tiên phong đạo cốt: hình dung thần thái không giống người thường

"Phụ thân!"

Trong nội tâm vui vẻ, ** vội vàng trốn sau lưng lão giả, âm lãnh nhìn Cung Vô Y: "Hắn đã giết Trưởng lão Triệu gia ta, phụ thân, vô luận như thế nào, cũng không thể lưu hắn!"

Nghe được ** gọi, mọi người mới biết người vừa tới là ai.

Lão ta chính là Lão tổ Triệu gia, một Thần Hoàng cường giả cường đại…

Cho dù thực lực của nam nhân này có cường hãn hơn nữa, cũng không phải là đối thủ của Thần Hoàng cường giả, thấy vậy lần này bọn họ chết chắc, bởi vì bất kỳ kẻ nào đắc tội Triệu gia, cũng tuyệt đối không có khả năng còn sống.

Vào đúng lúc này, ở chỗ không xa, truyền đến một giọng nói thương lão: "Ha ha, lão cẩu Triệu gia, ngươi thật là càng sống càng đi lùi, thế nhưng lại ra tay với một vài tiểu bối."

Dưới trời chiều, Y Ân Lạc chắp tay đi đến, khuôn mặt già nua treo lên ý cười nhợt nhạt, trong hai mắt kia chứa đựng châm chọc, ngay cả giọng nói đều tràn đầy ý vị châm chọc.

Cả đám người Y gia đi theo phía sau lão, đều là khí thế hung hăng đi đến.

"Y gia? Sao bọn họ lại tới đây?"

"Không rõ ràng lắm, bất quá tựa hồ như cũng không phải là hữu hảo."

Nhìn thấy người tới, mọi người đều sững sờ, trên mặt thoáng qua vẻ không hiểu.

"Y Ân Lạc!" Cái mặt già nua của Lão tổ Triệu

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi Chương 247: Chương 19

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi Chương 247: Chương 19

Bạn đang xem Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Qúy Đôn. Tác giả: Tiêu Thất Gia. Chapter này đã được 73 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.