247Truyen.com

Phát Sóng Trực Tiếp Sinh Hoạt Của Địa Cầu Chương 80: Khoảng Cách Xa Xôi Trong Vũ Trụ

Phát Sóng Trực Tiếp Sinh Hoạt Của Địa Cầu - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phát Sóng Trực Tiếp Sinh Hoạt Của Địa Cầu Chương 80: Khoảng Cách Xa Xôi Trong Vũ Trụ online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Convert: Bến

Editor: Manh

Hôm nay edit hai chương truyện nên bị ngộ chữ rồi, không thể nào beta tử tế, ai muốn đọc bản beta hoàn chỉnh thì chờ ngày mai nhé.

*

Giữa ngân hàng mênh mông, nhất định có một ngôi sao lấp lánh nào đó là hành tinh của Kaka. Khi ngẩng đầu lên nhìn, mọi thứ xung quanh đều trở nên nhỏ bé.

Kiều Hân Hân sững sờ, Lý Mục phải hô ba lần thì mới kéo được hồn cô về.

"A, anh vừa nói gì thế?"

"Cô đã ngủ chưa? Tôi đang chuẩn đi đến gặp cô đây"

"Tôi chưa ngủ..." Kiều Hân Hân còn chưa nói xong, đã trông thấy Ly Mục bước ra từ khúc quanh, cả hai cùng sửng sốt.

Bốn mắt nhìn nhau, Lý Mục từ từ buông di động, anh nhếch môi cười: "Chúng ta ăn ý như thế cơ à?"

Kiêu Hân Hân cũng buông di động, cô gật đầu: "Ừm, tôi đang định qua quán bar đây."

Tới đó để ăn cơm chùa.

Lý Mục cười ha hả, anh bước qua, khoác vai Kiều Hân Hân, hỏi: "Nếu cô đói thì cứ gọi cho tôi là được, không cần phải ra ngoài đâu. Tôi tưởng cô không không thích nơi đông người chứ?"

Kiều Hân Hân vốn muốn đẩy anh ra, nhưng cô phát hiện hô hấp của anh có phần bất ổn, khi ngẩng đầu nhìn, sắc mặt anh rất kém.

Lý Mục khoác lên vai Kiều Hân Hân, nửa trọng lượng cơ thể gần như ép lên người cô.

"Anh... Làm sao thế?"

"Không quen với khí hậu ấy mà."

"Hả?"

Đã tới trái đất lâu vậy mà vẫn chưa quen với khí hậu sao?

Tuy cô thường xuyên gặp Lý Mục, nhưng hai người rất ít khi nói chuyện phiếm với nhau. Cô chỉ tình cờ biết anh đã tới trái đất được năm năm.

Anh chưa bao giờ nói về quá khứ của mình, cô chỉ biết, anh là một người quản lý cực kỳ lợi hại.

Không biết có bao nhiêu chủ kênh hâm mộ Kiều Hân Hân muốn chết...

Lý Mục dường như không nói dối, trông anh có vẻ rất khác với ngày thường.

Hai người bước vào ngõ nhỏ, tối hè có người ngồi hóng mát trong sân. Sau khi nhìn thấy hai người, không nhịn được trêu ghẹo: "Ông chủ Lý, đây là bạn gái của cậu đấy à?"

Kiều Hân Hân cứng người, vội vàng lắc đầu: "Không không không không phải!"

Lý Mục lại cười: "Ha ha, xinh không? Em gái của cháu đấy."

"A, em ruột sao?"

"Em họ ạ."

"Bảo sao hai người ở chung! Em gái của cậu làm nghề gì?"

"Vẽ tranh ạ."

"Ôi chao, tài năng quá, đã có bạn trai chưa?"

"Chưa ạ, bây giờ con bé chỉ tập trung vào công việc thôi, cháu đã khuyên mấy lần rồi."

"Thế thì tốt, đầu năm nay chẳng mấy cô gái trẻ cố gắng như vậy đâu. Dù sao vẫn còn trẻ mà, phấn đấu thêm mấy năm nữa cũng được! Nếu thấy người nào thích hợp thì dì sẽ giới thiệu cho!"

"Ha ha ha, vâng vâng, dì Ngưu lưu ý giúp chúng cháu nhé!"

Lý Mục đã ở đây nhiều năm nên rất thân thiết với hàng xóm láng giềng. Khi Kiều Hân Hân đến, cô rất ít khi ra ngoài nên ai ai cũng tò mò về cô.

Nếu nói là khách ở trọ, gần như ngày nào Lý Mục cũng về nhà, nếu việc hai người không có quan hệ máu mủ ở chung mà truyền ra thì sẽ ảnh hưởng tới danh dự của cô, dù sao cô cũng chỉ mới là một cô gái hai mươi tuổi.

Đừng thấy bình thường Lý Mục không đứng đắn, anh vẫn rất chu đáo khi suy xét vấn đề. Không biết có phải vì sai lầm lần trước hại cô tham gia trò chơi tử vong, sau khi cô về, Lý Mục vô tình đối xử tốt hơn với cô, tựa như đang bồi thường.

Không phải Kiều Hân Hân không cảm nhận được điều này, nhiều lúc cô rất muốn nói với Lý Mục là đừng để ý đến chuyện này, bởi vì không ai muốn nó xảy ra.

Thế nhưng...

Cô vẫn không nói thành lời.

Dường như hành động của anh không chỉ xuất phát từ tâm lý muốn bù đắp cho cô, mà còn nhiều hơn một chút gì đó.

Thỉnh thoảng, Kiều Hân Hân thậm chí còn cảm thấy, nhất định Lý Mục đã từng hổ thẹn vì người nào đó nên mới chuyển sự tử tế dành cho người đó sang cô.

Kể từ khi quen anh, sự chiếu cố tỉ mẩn của anh dường như... Đều là vì một người nào đó.

Vì sao cô lại cảm thấy thế?

Kiều Hân Hân đã từng thấy Lý Mục ngồi ngẩn người trong một góc nào đó nhiều lần.

Tay anh kẹp điếu thuốc, có đôi khi, thuốc phải cháy đến ngón tay, anh mới hoàn hồn.

Chắc hẳn anh có một quá khứ rất ly kỳ.

Ví dụ như, vì sao anh lại đến trái đất, hơn nữa còn ở lại nhiều năm như vậy?

Về đến nhà, Lý Mục nằm trên sô pha, ngón tay phát run, cái trán nóng hổi như bị cảm lạnh.

Khi Kiều Hân Hân hỏi anh có muốn uống thuốc hoặc tới bệnh viện hay không, anh trực tiếp từ chối.

"Không cần đâu, chỉ cần ngủ một giấc là được."

"Nhưng bệnh của anh có vẻ nặng..." Ngay cả sức cũng chẳng có.

"Đây không phải bệnh, chỉ là không hợp với khí hậu thôi. Tháng nào cũng có mấy ngày cơ thể tôi khó chịu, chân tay bủn rủn giống phát sốt như vậy, không sao đâu."

Chỉ cần chờ một thời gian là được, không cần phải uống thuốc để chữa.

Có lẽ là vì thể chất của người ngoài hành tinh không hợp với trái đất, dù ngày thường rất tốt, cũng sẽ cần chuyển đổi năng lượng trong mấy ngày.

Lý Mục đã sớm quen với việc này, nhưng đây là lần đầu tiên Kiều Hân Hân nhìn thấy nên khó tránh khỏi lo lắng.

Hôm nay anh chắc chắn không thể ở quán bar, nên buổi tối chỉ có thể đến đây.Tuy nhiên, anh đến tìm Kiều Hân Hân không chỉ vì bảo dưỡng cơ thể.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, cảm thấy bản thân đã khôi phục chút sức lực, anh gắng ngồi dậy, bắt đầu lục lọi bốn phía.Kiều Hân Hân đang nấu cháo ở trong phòng bếp, nghe được tiếng động, cô ló đầu nhìn thoáng quá, không nhịn được nói: "Anh đừng đi loạn nữa."

"Tôi có việc..."

Lý Mục lục lọi, hận không thể lật ngược cả nhà lên, cuối cùng tìm được một chiếc điện thoại bàn dính đầy bụi ở tầng dưới cùng của ngăn tủ.

Anh thổi một cái, ho khù khụ vì sặc bụi.

Kiều Hân Hân tắt bếp, nhanh chóng chạy qua để đỡ Lý Mục. Một tay Lý Mục ôm điện thoại, tay kia vịn tường, từ từ đứng dậy.

"Vào phòng cô đi."

"Bây giờ á?"

Lý Mục nhìn đồng hồ, hiện tại mới 9 giờ, quả thực vẫn còn sớm. Anh trầm ngâm trong chốc lát, đoạn khoát tay: "Cô đi ăn cơm trước đi, ăn xong rồi lên nhé."

"Để tôi dìu anh."

"Đừng đừng, dù gì tôi cũng là một người đàn ông trưởng thành, leo thang không tốn bao nhiêu sức đâu. Cô mau làm việc của cô đi, đừng đốt rụi phòng bếp của tôi nhé."

Đi được nửa đường, Lý Mục quay đầu nhìn thoáng qua phòng bếp, không nhịn được hỏi: "Cháo thơm thật đấy, có phần của tôi không?"

"Có chứ, tí nữa tôi sẽ bưng lên cho anh."

Chính vì thấy thân thể Lý Mục không tốt, Kiều Hân Hân mới nấu riêng mấy món thanh đạm. Cháo gạo thơm ngào ngạt, ăn cháo chăm sóc dạ dày, tốt cho cơ thể.

Sau khi Lý Mục lên tầng, Kiều Hân Hân thu dọn nhà dưới rồi múc hai bát cháo, đặt vào khay, bưng lên tầng, cùng chút củ cải muối để tránh nhạt miệng.

Khi cô lên tầng, Lý Mục vẫn ở cạnh điện thoại, đã cắm dây. Chiếc điện thoại bàn màu đỏ được đặt trên tủ đầu giường của Kiều Hân Hân, sau khi được lau sạch nom có vẻ rất đẹp.

Kỳ thực, đã nhiều năm Kiều Hân Hân chưa dùng điện thoại bàn, di động hiện đang thống trị, mà cô lại luôn làm việc ở nhà.

Cô có phần lạ lẫm với điện thoại bàn.

"Sao lại để nó trng phòng tôi thế?"

Lý Mục cười, duỗi tay vuốt ve chiếc điện thoại, hoài niệm nói: "Thứ này từng là vật sở hữu của bạn tôi, trước kia cô ấy rất hay dùng đến nó."

"Hả?"

"Sau này không cần dùng đến nó, tôi nhớ là tôi đã tiện tay đặt nó ở đâu đấy, không ngờ vẫn luôn nằm trong này. Ôi, cô không thu dọn phòng nhỉ."

"Không, có rất nhiều đồ trong phòng anh tôi không chạm vào."

Khi Kiều Hân Hân dọn nhà, cô chỉ lau sạch những ngăn tủ đó, tuy cũng từng tò mò mở tủ ra xem, nhưng bên trong cũng chỉ là một số đồ sinh hoạt.

Đúng rồi, quả thực có một chiếc điện thoại bàn nom rất cũ kỹ, dính đầy bụi bặm như đã bị hỏng.

Cô cảm thấy, dù sao mình cũng chỉ là một khách thuê trọ, không thể tùy tiện động vào đồ của Lý Mục, nên không dọn hộp đồ kia.

Lý Mục vuốt ve chiếc điện thoại, không biết đang nghĩ gì, trong mắt ẩn hiện vẻ dịu dàng.

Kiều Hân Hân đẩy bát cháo về phía anh, nhỏ giọng nói: "Mau ăn lúc cháo còn nóng."

"Cảm ơn cô."

Hai người ăn cháo trong yên lặng.

Kỳ thực, Lý Mục rất bội phục tài nấu nướng của Kiều Hân Hân, dù là những món lúc trước hay là món cháo này, cô đều nấu ngon vô cùng.

Dường như bát cháo này còn ngon hơn cả cháo ngoài hàng bán.

"Cô nấu ngon thật đấy."

"À, vì tôi thường xuyên nấu mà."

Kiều Hân Hân hay tự nấu cơm, biết nấu rất nhiều món sở trường. Khi dư dả tiền nhuận bút, cô thường tự khao chính mình một bữa tại nhà.

Cơm nước xong sau, Kiều Hân Hân đang định xuống bếp thì bị Lý Mục ngăn lại.

Anh chỉ đồng hồ báo thức ở trên bàn, nói: "9 giờ 20 rồi."

"Ừm, 9 giờ 20 rồi."

"Mười phút nữa, điện thoại sẽ reo."

"Vậy sao..."

Kiều Hân Hân không biết anh định làm gì, chỉ cảm thấy anh có phần là lạ. Ừm... Có lẽ là vì sắc mặt của anh không tốt chăng? Nhưng cô vẫn lưu ý đến "cú điện thoại" sắp được gọi đến.

Lý Mục cười nói: "Không phải vừa rồi tôi nói đây là đồ của bạn tôi sao? Hiện tại tôi tặng cho cô đấy."

"..."

Kiều Hân Hân không biết phải nói gì... Anh tặng cho cô một chiếc điện thoại bàn sao?

Nếu đã là quà tặng, dù có tác dụng hay không thì vẫn nên nói, "Cảm ơn anh."

"Cái điện thoại này không rẻ đâu, bạn tôi mua từ trung tâm thương mại Thái Dương đấy. Chắc cô cũng biết chỉ có chủ kênh ba sao mới có quyền mua sắm tại đó nhỉ."

"Hả? Thứ này được mua ở trung tâm thương mại Thái Dương sao?"

Kiều Hân Hân chớp mắt, chiếc điện thoại bàn nom tầm thường này thực sự được mua từ đó ư?

"Đúng vậy, điện thoại trên trái đất không thể liên lạc với liên minh các hành tinh, món đồ huyền bí đến từ vũ trụ này rất đắt đỏ. Tôi nhớ lúc đó cô ấy phải tiêu tiền lương một tháng, phải mấy triệu tệ đấy."

Một chiếc điện thoại trị giá mấy triệu tệ nhất định không tầm thường chút nào.

Tay Kiều Hân Hân khẽ run lên, cô không nhịn được mà rút ra một tờ giấy, cẩn thận lau món đồ có đắt giá này.

Cô không biết người Lý Mục nói là ai, nhưng hẳn cũng là một vị chủ kênh như cô.

Khi nhắc đến người kia, giọng Lý Mục dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.

Hẳn là... Một người rất quan trọng.

"Tức là chiếc di động này có thể kết nối với hành tinh khác?"

"Đúng thế."

"Vậy..." Kiều Hân Hân xâu chuỗi tất cả những hành động của Lý Mục lại, cô bỗng nghĩ đến một khả năng: "Có phải chiếc điện thoại này có thể liên hệ được với Kaka không?"

Lý Mục cười tủm tỉm nhìn Kiều Hân Hân, vừa lòng nói: "Không hổ là nghệ sĩ mà tôi ký hợp đồng, thật thông minh."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phát Sóng Trực Tiếp Sinh Hoạt Của Địa Cầu Chương 80: Khoảng Cách Xa Xôi Trong Vũ Trụ

Bạn đang xem Phát Sóng Trực Tiếp Sinh Hoạt Của Địa Cầu. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Cửu Thiên Giáng. Chapter này đã được 16 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.