247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 832: Xuất quan

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 832: Xuất quan online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch giả: Độc Hành

"Đạo hữu đã hiểu lầm, ta muốn tìm chính là vị Khang đại sư kia, cũng không phải là Thiên Đan Sư gì" Hàn Lập vuốt vuốt mũi, bình tĩnh nói.

"Vị Khang đại sư này không chỉ am hiểu luyện đan, mà về phương diện chữa thương cũng hiểu biết nhiều, am hiểu trị liệu tổn thương thần hồn do các loại tạp chứng nghi nan mang đến. Chỉ là sợ không đúng với sự tình Lệ đạo hữu ngươi cầu, chẳng qua là phí công mà thôi." Thanh niên nam tử tự xưng là Cao Phong cười cười, chậm rãi mở miệng nói ra.

"Ngươi nhận ra ta?" Hàn Lập nghe vậy, thần sắc hơi đổi.

"Sự tình Lệ đạo hữu sở cầu, có lẽ Cao mỗ có biện pháp hỗ trợ, không bằng mời Lệ đạo hữu dời bước tới hàn xá một chút, như thế nào?" Cao Phong mỉm cười chân thành, tiếp tục nói.

Hàn Lập nghe vậy, thần sắc bên ngoài không động, nhưng trong nội tâm lại đấu tranh một hồi.

Thanh niên áo tím trước mắt này hiển nhiên có dụng ý khác, không cần nghĩ cũng biết có liên quan đến huynh đệ tỷ muội Thạch Xuyên Không, chẳng qua không biết mục đích thực sự của gã là gì?

Nhưng trước mắt Đề Hồn một mực lâm vào hôn mê, chung quy không phải kế lâu dài, càng kéo dài càng khó tránh đêm dài lắm mộng.

Cho nên, do dự liên tục một hồi, Hàn Lập vẫn quyết định đi theo gã kia một chuyến.

Nếu thân ở trong Dạ Dương Thành này, tin tưởng bọn họ cũng không dám xằng bậy, huống hồ cho dù đối mặt tu sĩ Đại La, hắn không dám khẳng định đủ sức bảo vệ, nhưng tối thiểu cũng có chút kinh nghiệm trốn chạy.

"Tốt, ta đây..."

Hàn Lập còn chưa nói hết, bên cạnh đột nhiên có một thanh âm khác vang lên, cắt đứt lời của hắn.

"A, đây không phải Cao huynh sao? Như thế nào và tại chỗ nào săn bắt được đầu dị thú "Thái Phỉ" kia vậy?" Một nữ tử tóc trắng dung mạo xinh đẹp, tư thái lung linh từ bên cạnh Hàn Lập bước tới, mở miệng nói ra.

Nữ nhân này không phải ai khác, chính là nữ tử mà ngày ấy sau khi Hàn Lập rời khỏi, xuất hiện ở Kinh Vật Phường, chẳng qua hôm nay nàng thay một thân áo giáp, mặc vào một bộ váy dài tuyết trắng, thoạt nhìn lại đẹp thêm vài phần mềm mại đáng yêu.

"Ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Ta hiện tại không rãnh nói chuyện với ngươi. Lệ đạo hữu, chúng ta đi thôi." Cao Phong thấy nữ tử này xuất hiện có vẻ không vui, lông mày nhăn lại, nhìn Hàn Lập nói ra.

Hàn Lập nghe được hai chữ "Thái Phỉ", trong nội tâm âm thầm khẽ động, đã minh bạch dụng ý vị nữ tử tóc trắng này, lòng cảnh giác trong nội tâm áp chế nhu cầu khẩn thiết cứu chữa Đề Hồn.

"Thật có lỗi, ta đột nhiên nhớ tới, còn có chút chuyện quan trọng cần phải xử lý, không đến làm phiền ngươi được." Hắn ôm quyền một cái, nói ra.

Dứt lời, hắn lập tức quay người rời đi, trực tiếp rời khỏi Kiến Thiên Nhai, phản hồi Lạc Già Khu.

...

Lúc màn đêm buông xuống, Hàn Lập về tới phủ đệ Tam hoàng tử.

Lúc hắn đi ngang qua chính giữa một tòa hoa viên, lại đúng lúc gặp phải Thạch Phá Không đang ngồi trong một tòa đình đá đối nguyệt độc ẩm.

"Lệ đạo hữu, đã lâu không gặp, không bằng đến uống một chén?" Thạch Phá Không vừa thấy Hàn Lập, liền mỉm cười nói.

Hàn Lập do dự một chút, đi vào đình đá, tới bên cạnh cái bàn.

Nhìn thấy Thạch Phá Không đã đặt một ly rượu ở vị trí đối diện, hắn liền thi lễ với gã một cái rồi ngồi xuống.

"Điện hạ hôm nay sao lại có hứng thú ngồi dưới ánh trăng uống rượu như vậy?" Hàn Lập cười hỏi.

Thạch Phá Không rót trước cho Hàn Lập một chén rượu, tiếp theo nói ra:

"Thời gian qua sự vụ quấn thân, một mực không thoát ra được để đi bái phỏng Lệ đạo hữu, thật sự là làm mất cấp bậc lễ nghĩa. Hôm nay vừa mới rãnh rỗi, nghe được Lệ đạo hữu cũng yêu thích uống rượu, liền ôm một bình Tiên Nhân Tuý trân tàng nghìn năm, định đến cùng ngươi đối ẩm mấy chén, lại không trùng hợp ngươi đã đi ra ngoài rồi, đành phải một mình ở đây tự rót tự uống thôi."

"Như vậy là Lệ mỗ đã để Điện hạ đợi hồi lâu rồi, nên tự phạt một chén." Hàn Lập dứt lời, liền bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

"Ha ha, sảng khoái! Tính tình Lệ đạo hữu như vậy, khó trách Thập Tam đệ chọn làm hảo hữu chí giao." Thạch Phá Không cười vang nói.

"Thạch huynh bế quan cũng đã nhiều ngày rồi, không biết lúc nào mới có thể xuất quan?" Hàn Lập tùy ý hỏi.

"Lúc trước Thập Tam đệ trải qua khó khăn trắc trở không ngừng, trên đường đi tích góp từng tí một không ít nội thương, đồng thời cũng nhiều lần gặp đại kiếp nạn sinh tử, cảm ngộ đối với tu hành không giống trước kia, lần này phá cảnh, về sau thu hoạch chỉ sợ vượt xa lúc trước." Thạch Phá Không gật đầu nhẹ, nói ra.

"Như vậy là nên sớm vì Thạch huynh ăn mừng một chút..." Hàn Lập dứt lời, nâng chén rượu lên cụng một cái với chén của Thạch Phá Không, uống một hơi cạn sạch.

"Lệ đạo hữu, về chuyện cứu chữa Đề Hồn đạo hữu, Thạch mỗ nghĩ nên giải thích với ngươi một chút. Việc này có chút phức tạp, không phải là ta không chịu xuất lực, mà là lúc này thời cơ chưa tới, hy vọng ngươi có thể hiểu cho ta." Thạch Phá Không lay động nhẹ chén rượu nhưng không có uống, nói ra.

"Vậy làm phiền điện hạ rồi." Hàn Lập nghe vậy, sau một phen suy tính, gật đầu nói.

Thạch Phá Không nghe vậy, lúc này mới đưa chén rượu trong tay lên uống cạn, cáo từ một tiếng rồi rời đi.

Hàn Lập ngồi trong nội viện tĩnh tọa một lát, sau đó mới trở về Trường Đình Uyển.

Tiến vào trong phòng, hắn liền mở ra tất cả cấm chế, lấy ra miếng Thái Phỉ Độc Mục hợp trong lòng bàn tay, yên lặng vận chuyển công pháp Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết.

Từ đó về sau, hắn một mực bế quan trong phủ đệ Tam hoàng tử, không có ra ngoài nữa.

...

Thời gian nhoáng một cái lại qua mười năm.

Một ngày này, Hàn Lập đang tu luyện trong phòng, quanh thân bên ngoài có kim sắc quang mang dũng động như thủy triều.

Dưới thân hắn có một tầng cát vàng óng phủ kín mặt đất, bên trái thân thì kim diễm cuồn cuộn, trên đỉnh đầu thì bảo bình treo cao, sau lưng còn có một đạo Kim Luân xoay tròn chầm chậm, chỉ còn lại hư không phía bên phải thì ngưng tụ tơ vàng, hiện ra một đạo bóng cây hình thức ban đầu.

Toàn bộ căn phòng, chấn động Thời Gian pháp tắc bành trướng mãnh liệt, ánh sáng trong phòng giống như bị bóp méo, có nhiều chỗ đen tối không rõ, có nhiều chỗ lại hào quang chói mắt.

Đúng lúc này, Hàn Lập bấm niệm pháp quyết, hai tay bỗng nhiên thu lại, ngoài thân ngưng tụ tất cả vật tượng đều lập tức chui vào trong cơ thể hắn biến mất không thấy gì nữa, kim quang tràn ngập toàn bộ gian phòng cũng lập tức biến mất không thấy nữa.

Đến lúc này, ánh sáng của gian phòng mới khôi phục lại bình thường, nhìn có chút u ám, cũng đã gần sát hoàng hôn rồi.

Hai mắt Hàn Lập chậm rãi mở ra, trong miệng thở nhẹ ra một hơi, đứng lên.

Đi tới cửa phòng, hắn sửa sang lại quần áo thoáng một chút, mở ra tất cả cấm chế trong phòng, đẩy cửa đi ra ngoài.

Chỉ thấy ngoài cửa Trường Đình Uyển, đứng đấy một gã nam tử áo tím tóc trắng, không phải Thạch Xuyên Không thì là ai?

Vừa thấy Hàn Lập đi ra, trên mặt Thạch Xuyên Không vui vẻ, bước nhanh đến nghênh đón.

"Chúc mừng Thạch đạo hữu thành công tiến giai Thái Ất cảnh." Hàn Lập thấy thế, mở miệng chúc mừng.

"Cùng vui cùng vui, ta xem tu vi Lệ huynh cũng tinh tiến không ít a. Ta đã xuất quan hơn nửa tháng rồi, muốn gặp ngươi một chút lại thủy chung không được. Nếu không phải tiếp theo có việc muốn thương lượng cùng ngươi, nếu không thật không muốn đến quấy rầy ngươi." Thạch Xuyên Không cười nói.

"Không sao, ta bế quan lâu ngày, vừa vặn đi ra hoạt động một chút. Chẳng qua là không biết có chuyện gì muốn thương lượng?" Hàn Lập khoát tay áo, hỏi.

"Mấy ngày trước đây, Tam ca đến báo cho ta biết, khả năng phụ thân sắp xuất quan, đến lúc đó chuyện cứu chữa Đề Hồn, có lẽ sẽ chuyển cơ." Thạch Xuyên Không nói ra.

"A, chuyện này là thật?" Hàn Lập nghe xong lời ấy, lập tức hỏi.

"Ta cùng với Tam ca đã tìm ra phương án tốt rồi, đợi cho phụ thân xuất quan gặp trên khánh điển, ta sẽ hướng người tuyên dương chiến công của ngươi, đồng thời cũng nói cho tất cả mọi người biết là nhờ ngươi phụ trợ, ta mới có thể tìm về được La Trá Tỳ Bà, một trong chí bảo bổn tộc. Hơn nữa để cho bọn chúng biết rõ, nếu không có ngươi bảo hộ, ta căn bản không thể ra khỏi Thập Hoạn Sơn Mạch, càng tránh không khỏi những lần bị ám sát sau đó." Thạch Xuyên Không tràn đầy tự tin nói.

"Thạch huynh, ngươi đem tất cả công lao ghi trên đầu ta, công lao của ngươi không còn một mảnh, là muốn làm gì? Những huynh đệ tỷ muội kia của ngươi vốn nhìn chằm chằm, dù trước kia ngươi vẫn là một hảo đệ đệ không tranh giành đấy?" Hàn Lập nghe vậy, trầm mặc một lát mới mở miệng nói.

"Ha ha, ta nói cái gì bọn hắn cũng sẽ không tin. Sở dĩ làm như vậy, chẳng qua là muốn vì ngươi cầu từ chỗ phụ thân một lần khen thưởng." Thạch Xuyên Không cười nói.

"Ngươi nói là... Lại để cho Ma Chủ mở miệng, lệnh cho Đại Tế Ti cứu chữa Đề Hồn?" Hàn Lập chợt nói.

"Đúng vậy, chỉ cần miệng vàng phụ thân nói ra, cho dù là Đại ca cũng không cách nào cự tuyệt." Thạch Xuyên Không cười nói.

"Trách không được lúc trước Tam hoàng tử đã từng nói, việc này hắn đã có đối sách, nguyên lai là thời cơ hắn đợi chính là cái này." Khoé miệng Hàn Lập nhếch một cái, lộ ra một vòng tiếu ý, nói.

"Tam ca làm việc luôn luôn cẩn thận chặt chẽ, Lệ huynh ngươi có thể yên tâm." Thạch Xuyên Không nói ra.

Hai người đã lâu không gặp, lại nói chuyện phiếm nửa ngày, sau đó mỗi người mới phản hồi.

Trở lại trong phòng, Hàn Lập không cách nào yên tĩnh tu hành, liền mở ra Động Thiên Hoa Chi đi xem Đề Hồn một lần.

Những năm qua, hắn ngoại trừ tu luyện, vẫn không đình chỉ tìm kiếm phương pháp cứu chữa Đề Hồn, khổ nỗi một mực không tiến triển, vốn định nếu Thạch Xuyên Không xuất quan, chính mình sẽ rời đi trước rồi.

Hôm nay đã có Thạch Xuyên Không cam đoan, ngược lại khiến nội tâm hắn an tâm không ít.

...

Trong nháy mắt lại qua hơn nửa năm.

Một ngày này, Hàn Lập đang tu luyện trong phủ đệ, tiếng chuông "đinh" "đinh" to lớn đột nhiên từ bên ngoài truyền đến, đơn giản xuyên thấu cấm chế trong phòng do hắn bố trí.

Tiếng chuông này có loại lực lượng không hiểu, làm cho Tiên Linh Lực trong cơ thể hắn rung động, phảng phất như gợn nước nhấp nhô không thôi.

Bất quá loại rung động này cũng không có nguy hại, ngược lại làm cho Hàn Lập thấy khoan khoái dễ chịu.

Hắn đình chỉ tu luyện, ra khỏi phòng, đi vào trong Trường Đình Uyển

Tiếng chuông vang dội từ đỉnh Thánh sơn không ngừng truyền đến. Nương theo tiếng chuông là từng vòng sáng màu bạc không ngừng từ đỉnh núi hiển hiện ra, tràn ngập ra chung quanh.

Những người hầu trong phủ đệ Tam hoàng tử nghe được tiếng chuông này, đều lộ ra vẻ đại hỉ, nhao nhao ngừng công việc đang làm, khoanh chân ngồi xuống tại chỗ.

Từng tiếng chuông vang lên không ngừng, vang lên trọn vẹn uống cạn một chén trà mới hoàn toàn dừng lại.

Những người hầu trong phủ đệ nhao nhao tỉnh lại, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng, khí tức trên thân rõ ràng tinh thuần hơn một chút.

Hàn Lập cảm ứng được tình huống này, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc.

"Đây là Tam Thánh Trấn Nguyên Chung tộc ta, có công hiệu tẩy rửa nguyên khí, chẳng qua thúc giục nó tiêu hao nguyên khí không nhỏ, chỉ có lúc phát sinh chuyện trọng đại mới có thể rung vang." Vào thời khắc này, một thanh âm từ trước người hắn truyền đến.

Tiếp theo thanh âm này, trong hư không hiện ra từng đạo ngân quang, hội tụ về một chỗ, trong nháy mắt hình thành một thân ảnh hơi mờ, chính là Thạch Xuyên Không.

"Đây là không gian phân thân? Thạch đạo hữu tiến giai Thái Ất cảnh, về sau điều khiển Không Gian pháp tắc càng thêm tinh diệu, bội phục." Hàn Lập cười nói.

"Ha ha, Lệ đạo hữu quá khen, chỉ là một cái kính tượng phân thân mà thôi, chỉ có thực lực một hai thành so với bản thể, chỗ tốt duy nhất là có thể hình chiếu cự ly xa, có tác dụng trao đổi tin tức." Trên mặt Thạch Xuyên Không lộ vẻ tự đắc.

Hàn Lập tấm tắc khen kỳ lạ, trong đầu chợt nhớ lại lần kia dùng Chưởng Thiên Bình xuyên thẳng đến Ma Vực, ngày đó Ma Chủ hàng lâm chiến trường, thi triển thần thông giống như là kính tượng phân thân, nhưng hiển nhiên so với Thạch Xuyên Không thi triển thì tinh diệu cao thâm hơn nhiều.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 832: Xuất quan

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 56 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.