247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 785: Xua hổ nuốt sói

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 785: Xua hổ nuốt sói online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch giả: Độc Hành

Nhưng ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc, một tầng sóng ánh sáng màu bạc quỷ dị đột nhiên từ bên cạnh Hàn Lập sáng lên.

Chỉ thấy chỗ mi tâm Thạch Xuyên Không có một đạo phù lục ngân quang lập tức bay ra, "Phanh" một tiếng nổ tung ra!

Sóng ánh sáng nhộn nhạo lướt qua, thân ảnh hai người bị bao phủ vào, lập tức biến mất.

"Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn!

Bích ngọc phi xa bị hào quang màu vàng trên bàn chân đè ép cuống, trực tiếp bạo liệt ra, biến thành một đoàn bột mịn màu xanh đậm.

Trong không khí, còn lưu lại uy lực từng trận kim quang cùng từng sợi chấn động không gian không rõ ràng lắm, nhưng thân ảnh hai người Hàn Lập cũng đã hoàn toàn không thấy.

Kim Tê Đại Vương phát hiện hai người trốn chạy, trong miệng phát ra một tiếng thét dài giận dữ.

Gã đưa mắt nhìn qua dãy núi phía trước, ánh mắt nhìn ra cực xa, muốn tiếp tục truy kích theo.

Nhưng mà, thân hình gã vừa khẽ động, thần sắc bỗng nhiên biến đổi, đột nhiên dừng lại.

Chẳng biết lúc nào, tại chỗ rất xa màn trời bỗng nhiên xuất hiện một đoàn mây đen vô cùng dày đặc.

Nhìn đám mây đen thật lâu, thần sắc gã biến đổi nhiều lần, cuối cùng vẫn không có đuổi theo, ngược lại thân hình lướt về, rơi vào trên toà ngự liễn màu vàng, quay về.

...

Hơn mười vạn dặm bên ngoài.

Một mảnh đồi núi mọc các bụi cỏ xanh tươi khắp nơi, mặt đất đột nhiên phồng lên, hai đạo nhân ảnh từ dưới đất chui lên, chính là hai người Hàn Lập.

Giờ phút này cả hai dính đầy bụi đất, đặc biệt là Thạch Xuyên Không, khóe miệng còn dính một vết máu đỏ thẫm, hiển nhiên là lúc trước gấp rút chạy trốn trối chết, căn bản không kịp lau chùi.

"Kim Tê Đại Vương này vậy mà không có đuổi theo?" Hàn Lập phất ống tay áo một vòng, bụi bặm trên người đều biến mất, mở miệng nói ra.

"Hắn một đường đuổi theo chúng ta, đã xâm nhập địa bàn Hắc Dứu Đại Vương, lúc trước nhảy qua một phát kia, đoán chừng là không cam lòng để chúng ta chạy thoát, mới tính dùng một kích đắc thủ, nhưng dù sao hắn cũng không dám thâm nhập quá sâu. Nếu không, một khi Hắc Dứu dốc toàn bộ lực lượng, hắn muốn dứt ra đào tẩu, chỉ sợ sẽ không dễ dàng như vậy." Thạch Xuyên Không thở hổn hển nói ra.

"Vừa rồi trong mi tâm của ngươi bay ra cái gì vậy, vậy mà có thể thoáng một phát mang bọn ta thuấn di hơn mười vạn dặm?" Hàn Lập gật gật đầu, lại hỏi.

"Là một trong những bảo mệnh phù mà phụ thân cho ta, số lượng cũng không nhiều lắm, cũng chỉ có thể dùng một lần thôi." Thạch Xuyên Không lắc đầu, cười khổ nói.

"Vừa rồi lúc mới thuấn di, ta còn cảm thấy một cỗ khí tức cường đại như ẩn như hiện giống như Kim Tê kia, chẳng qua chưa kịp xem kỹ thì đã truyền vào dưới mặt đất rồi. Chúng ta không phải là mới ra hang sói, lại rơi vào miệng cọp chứ?" Hàn Lập nhíu mày, nói ra.

"Lúc trước sở dĩ chạy trốn đến đây, ngoại trừ cân nhắc đến việc mâu thuẫn giữa Hắc Dứu cùng Kim Tê, nghĩ đến việc xua hổ nuốt sói, trên thực tế còn có suy tính khác. Tuy Hắc Dứu Đại Vương này cũng là một trong Thập Hoạn, bất quá có chút khác biệt với những người khác." Thạch Xuyên Không lau vết máu nơi khoé miệng, chậm rãi nói ra.

"A, có gì khác biệt?" Lông mày Hàn Lập chau lên, lộ ra vẻ nghi hoặc.

"Tuy Hắc Dứu Đại Vương cũng xuất thân là hung thú thích ăn tươi nuốt sống, bất quá nghe nói năm xưa lúc đắc đạo có chút đặc biệt, công pháp tu luyện thực sự không phải là của Thánh Vực chúng ta, ngược lại là Tam Thanh đạo pháp từ Tiên Giới các ngươi. Cho nên tâm tính cũng không giống với các Thập Hoạn khác thích giết chóc, ngược lại yêu thích học đòi phong nhã, đọc thi thư lễ nghĩa. Nghe nói còn từng mấy lần cải trang học trò, du lịch đến một ít thế tục Vương triều." Trên mặt Thạch Xuyên Không hiện ra vẻ buồn cười, nói ra.

"Hung thú lại đọc đủ thứ thi thơ, ngược lại đúng là có chút kỳ lạ." Lông mày Hàn Lập chau lên, nói ra.

"Bất quá là hành vi buồn cười vượn đội mũ người mà thôi... Trong truyền thuyết, trước kia hắn còn từng tham gia thi cử ở một nước, bất quá ba lần dự thi đều không trúng, không thể lấy được thân phận cử nhân. Sau đó hung tính đại phát, hắn liền ăn sạch sẽ một nước từ Hoàng Đế triều đình đến lục bộ quan viên." Trong mắt Thạch Xuyên Không hiện ra vẻ xem thường, nhếch miệng nói ra.

"Dù sao cũng là xuất thân Hung Thú, tính tình bất định. Ta xem chúng ta vẫn là nên nhanh chóng ly khai a." Hàn Lập trầm ngâm một lát, nói ra.

"Lệ huynh có chỗ không biết, những năm gần đây, Hắc Dứu Đại Vương một mực có quan hệ mờ ám với Hùng Cứ Thành bên kia, cả hai âm thầm giao dịch với nhau, có thể thấy được là hắn cố ý bỏ qua thân phận Thập Hoạn này, cho nên chúng ta chỉ cần không cố ý gây ra rắc rối, trong vùng quản lý của hắn cũng không mạo hiểm quá lớn. Hơn nữa, ta còn muốn đi một chuyến đến Hắc Dứu Thành bọn hắn." Thạch Xuyên Không chuyển chủ đề nói.

"Hắc Dứu Thành?" Hàn Lập hơi ngẩn ra.

"Tuy Thập Hoạn Sơn Mạch là chỗ Man Hoang, nhưng lại sản xuất ra một loại Linh tài đặc biệt tên là Tử Dương Noãn Ngọc. Vật này chính là bảo vật cực kỳ hiếm thấy, có thể điều tiết trình độ phù hợp giữa Nguyên Anh cùng thân hồn, có thể giảm bớt nguy cơ đoạt xá Nguyên Anh cùng thân thể mài giũa theo thời gian. Một vị cấp dưới của ta... Ngươi hẳn là đã nhìn thấy trong di tích Chân Ngôn Môn, chính là Phong Lâm đạo hữu, nàng đang cần vật này. Hơn nữa vật này cũng có ích lợi thần hồn, nói không chừng có thể làm cho Đề Hồn đạo hữu tỉnh lại." Thạch Xuyên Không giải thích.

Hàn Lập nghe vậy, do dự một chút, sau đó mở miệng hỏi:

"Ta cũng không phải là người trong Ma tộc các ngươi, điểm này sẽ không khiến gây phiền toái chứ?"

"Lệ huynh, nếu ta nhìn không lầm, ngươi đã từng tu luyện qua công pháp Ma tộc a? Thoáng đem khí tức công pháp lộ ra ngoài một chút, mặc dù hoá hình không sinh ra lân phiến hay lân giác, cũng sẽ không có việc gì đâu." Thạch Xuyên Không cười cười nói ra.

Hàn Lập nghe vậy, âm thầm vận chuyển Phạm Thánh Chân Ma Công, bên ngoài thân loé lên kim quang, ngoài làn da hiện ra từng mảnh kim lân.

"Như vậy chắc không có vấn đề rồi."

"Đi thôi, nơi đây cách Hắc Dứu Thành cũng khá xa, phi xa của Lệ đạo hữu ngươi đã bị hủy, tiếp theo hãy cưỡi Ô Thần phi toa của ta, Lệ đạo hữu cũng có thể tranh thủ thời gian nghỉ ngơi một chút." Thạch Xuyên Không nói ra, vung tay lên.

Một đoàn ô quang hiện lên, một chiếc phi toa đen nhánh hiển hiện ra, toàn thân loé sáng ô quang, thân toa khắc lên từng đạo Ma văn màu đen hình dạng phi điểu, thoạt nhìn cũng không kém so với bích ngọc phi xa.

"Vậy thì không khách khí." Hàn Lập cười nói, thả người bay lên phi toa.

Thạch Xuyên Không cũng bay lên nhẹ nhàng, trong tay bấm niệm pháp quyết, bên ngoài Ô Thần phi toa loé lên hắc quang, hóa thành một đạo huyễn ảnh màu đen phá không rời đi, bay về hướng tây bắc.

Trong nháy mắt, hơn một tháng đã trôi qua.

Mặc dù không có truy binh, Thạch Xuyên Không cùng Hàn Lập cũng không buông lỏng, một mực di chuyển với tốc độ cao nhất, rốt cuộc đã tới nơi.

Khu vực Hắc Dứu Đại Vương thống trị đã đến gần biên giới Thập Hoạn Sơn Mạch, số lượng Hung Thú nơi này rõ ràng ít hơn rất nhiều so với Kim Tê Lĩnh, đoạn đường này so với trước thuận lợi hơn rất nhiều, cũng không gặp quá nhiều Hung Thú tập kích.

"Cuối cùng đã tới." Hàn Lập đứng trong hư không nhìn tới phía trước.

Chỉ thấy vài dặm phía trước thình lình có một mảnh ao hồ to lớn rộng mênh mông bát ngát.

Nước trong hồ hiện ra màu tím đậm, thoạt nhìn cực kỳ quái dị.

Hồ nước tuy rằng đặc dị, nhưng cũng không có vẻ gì nguy hại, tôm cá trong hồ rất nhiều, mặt hồ lại nổi lơ lửng từng đoàn từng đoàn bèo rong xanh biếc, khắp nơi đều một bộ dạng sinh cơ bừng bừng.

"Hồ này tên là Tử Phần Hồ, nghe nói là do một loại Phần Ngọc dư ra, cho nên được đặt tên như vậy. Nguyên nhân là vì đáy hồ có một khoáng mạch Phần Ngọc to lớn, nguyên khí trong đó tiết ra ngoài, nhuộm trọn cả mảnh ao hồ thành màu tím, mà Phần Ngọc cùng Tử Dương Noãn Ngọc chính là Linh tài cộng sinh, lúc khai thác Phần Ngọc, ngẫu nhiên sẽ đào được một hai khối Tử Dương Noãn Ngọc. Số lượng khoáng mạch Phần Ngọc cực ít, tại toàn bộ Thánh Vực cũng không có mấy cái. Mà khoáng mạch Phần Ngọc có thể sinh ra Tử Dương Noãn Ngọc cỡ lớn, theo ta được biết chỉ có nơi đây." Thạch Xuyên Không đứng ở bên cạnh, giải thích.

"Đã như vậy, chúng ta đi nhanh đi." Hàn Lập nghe vậy, có chút không thể chờ đợi được nói ra.

Đề Hồn vẫn cứ hôn mê, hơn nữa khí tức mơ hồ có xu thế giảm xuống, hắn tạm thời cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể trông chờ Tử Dương Noãn Ngọc có thể có một ít tác dụng.

"Trước chờ một chút, tướng mạo chúng ta có chút nổi bật, hay là nên biến ảo một chút." Thạch Xuyên Không nói xong, trong miệng lẩm bẩm.

Trên người gã lập tức hiện ra một tầng hắc quang như gợn nước, chớp động một hồi liền như thủy triều rút đi.

Hình dáng bên ngoài của Thạch Xuyên Không thình lình đã thay đổi, hóa thành một đại hán mặt đen cường tráng, tay chân... mấy chỗ sinh trưởng ra từng đám lông màu đen, thoạt nhìn rất giống một Lang tộc trong Thập Hoạn Sơn Mạch.

Hàn Lập thấy vậy, cũng bấm niệm pháp quyết biến ảo dung mạo, kim quang lóe lên hóa thành một thanh niên độc giác tóc tím mắt xanh biếc.

Hắn thi triển huyễn hình bí thuật cực kỳ tinh diệu, trong đó còn tăng thêm một ít "Pháp Ngôn Thiên Địa" huyền diệu, lại thêm Phạm Thánh Chân Ma Công sinh trưởng ra từng mảnh kim lân, mặc dù là tồn tại Đại La cảnh cũng chưa chắc nhận ra chân thân của hắn.

Sau khi biến ảo dung mạo, Hàn Lập lập tức giậm chân một cái, hóa thành một đạo độn quang phóng về hướng chỗ sâu trong ao hồ.

Thân hình Thạch Xuyên Không nhoáng một cái, theo sát phía sau.

Dùng độc tốc của hai người, trong chốc lát đã đi tới mấy chục vạn dặm.

Vào thời khắc này, chân trời phía trước hiện ra một đoàn bóng đen mơ hồ, rất nhanh biến lớn, hiện ra một hòn đảo màu đen lớn mấy trăm dặm.

Một tòa thành trì to lớn cao chót vót ở trên đó, chiếm cứ toàn bộ hòn đảo.

Toàn thân tường thành dùng một loại tinh thạch màu đen xếp chồng thành, cao ngất chừng trăm trượng, thoạt nhìn cực kỳ hùng vĩ.

Trên tường thành khắc ấn một ít đường vân màu tím không biết tên, tựa hồ là một loại trận văn gia cố nào đó, tán phát ra từng trận tử quang, làm cho thành này tăng thêm mấy phần sắc thái thần bí.

Thành này chính là Hắc Dứu Thành, nơi cư ngụ của Hắc Dứu Đại Vương.

Hai người Hàn Lập giảm lại độn quang, bởi vì chung quanh không chỉ có hai người bọn họ, từng đạo độn quang xuất hiện ở gần hoặc xa.

Phía dưới mặt hồ cũng xuất hiện từng đội thuyền to lớn, lướt về thành trì phía trước.

Càng đến gần Hắc Dứu Thành, độn quang chung quang cùng đội thuyền càng nhiều, hội tụ lại hướng Hắc Dứu Thành như vạn chim vào rừng.

Hai người không muốn gây chú ý, liền thu liễm độn quang, khí tức trên thân cũng bảo trì tại cấp độ Chân Tiên cảnh.

Ánh mắt Hàn Lập nhìn những cự chu kia, đuôi lông mày chợt nhảy lên, lộ ra một tia kinh ngạc.

"Lệ đạo hữu, làm sao vậy?" Thạch Xuyên Không hỏi.

"Không có gì, chỉ là đoạn đường chúng ta đi tới, Hung Thú gặp phải đều là hình người, nhưng theo ta biết chỉ có tu vi đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể hóa thành hình người, hung thú phía dưới những cự chu này có tu vi tương đối thấp, lại đã hóa hình thành người trưởng thành, cho nên cảm thấy hơi kỳ quái." Hàn Lập có chút nghi hoặc nói.

"Hung Thú tộc tu luyện tới cảnh giới nhất định, cơ bản cũng có thể biến thành hình người, bất quá bởi vì huyết mạch hung thú bất đồng, cảnh giới để biến thành hình người cũng đều không giống nhau. Thông thường, thú tộc càng dễ dàng biến thành hình người, đẳng cấp huyết mạch cùng thực lực sẽ càng thấp, phía dưới cự chu đều là tộc quần cấp thấp. Kỳ thật không chỉ Hung Thú tộc, quần tộc Thánh Vực khác cũng đều như vậy." Thạch Xuyên Không lơ đễnh giải thích.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 785: Xua hổ nuốt sói

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 20 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.