247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 778: Chặn đường

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 778: Chặn đường online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch giả: Độc Hành

Phía dưới thấp trong một mảnh rừng rậm u ám ở Thập Hoạn Sơn Mạch, hai đạo độn quang đang lao đi vùn vụt, chính là Hàn Lập cùng Thạch Xuyên Không.

Rừng rậm nơi này lờ mờ dị thường, cây cối đều hiện ra màu đen kịt, hư không phụ cận tựa hồ cũng bị lây nhiễm, khắp nơi đều là một màu u ám.

Phiến rừng rậm này tản mát ra khí tức cổ quái dị thường, cũng không phải là thiên địa linh khí, hoặc là Ma khí, mà là một loại khí tức âm u đặc thù, không ít dị thú sinh sống trong rừng này cũng đều tản mát ra loại khí tức này.

Hai người Hàn Lập thi pháp ẩn nặc độn quang, hầu như dung nhập hoàn mỹ vào mảnh không gian này, tuy tốc độ bọn hắn rất nhanh, nhưng không dẫn phát bao nhiêu chấn động khí tức.

"Hoàn cảnh Thập Hoạn Sơn Mạch thật đúng là kỳ lạ, thậm chí có loại hoàn cảnh đặc thù này." Ánh mắt Hàn Lập nhìn xuống phía dưới, trong miệng nói ra.

Hai người cứ chạy trên đường như vậy đã được mười mấy ngày, trên đường đi tuy gặp một ít hung thú tập kích, nhưng đều bị bọn hắn đơn giản đuổi đi, cũng không tái xuất hiện loại tình huống nguy hiểm tính mạng như trước.

Hai người vốn căng cứng tinh thần, dần hơi buông lỏng một chút.

"Thánh Vực nơi đây so với các nơi khác ở Chân Tiên giới, khí mạch dưới mặt đất tương đối hỗn loạn, Thập Hoạn Sơn Mạch này càng thêm nghiêm trọng, thiên địa linh khí, ma khí, còn có các loại nguyên khí khác đan xen vào, tạo thành rất nhiều hoàn cảnh đặc thù. Lệ đạo hữu ngươi vừa mới tới đây có thể sẽ cảm thấy mới lạ, qua một đoạn thời gian sẽ thấy quen thuộc." Thạch Xuyên Không cười nói.

Hàn Lập ừ một tiếng, đang muốn nói gì, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, thân hình đang phi độn đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn về một chỗ rừng rậm phía dưới.

"Lệ đạo hữu, làm sao vậy?" Thạch Xuyên Không thấy vậy, cũng lập tức dừng lại, nhìn theo ánh mắt Hàn Lập, nhưng lại không phát hiện được gì.

"Không có gì, có lẽ cảm giác của ta bị sai a." Trong mắt Hàn Lập nổi lên một tia nghi hoặc, nói ra.

Hắn nhìn kỹ lại chỗ kia vài lần, không phát hiện gì, liền cùng Thạch Xuyên Không đi tiếp.

Thân ảnh hai người liền biến mất ở phía xa chân trời. Nơi ánh mắt Hàn Lập vừa mới nhìn qua là một gốc đại thụ đen kịt.

Gốc đại thụ này có lá cực dày, giữa lá cây có không ít trái cây màu đen cao cỡ nửa người, trái cây này cũng hơi giống hình người, thoạt nhìn có chút quỷ dị.

Giờ phút này một trái cây màu đen trong đó đột nhiên hiện ra từng trận hắc mang, hắc mang chớp động, trái cây màu đen kia chậm rãi biến hình, nhất là bộ mặt hiện ra ngũ quan, chậm rãi mở to mắt, nhìn về hướng hai người Hàn Lập vừa đi qua.

Trong ánh mắt màu đen nổi lên từng vòng rung động màu đen, không ngừng chớp động.

Giờ khắc này, cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, một mảnh mây đen lớn mấy chục mẫu đang cuồn cuộn lao vụt về phía trước.

Phía trên mây đen đứng gần trăm thân ảnh nửa người nửa thú, người đầu lĩnh chính là Thiết Vũ.

Giờ phút này sắc mặt gã lạnh lùng, mơ hồ lộ ra một cỗ sát khí xanh đen.

Những người bên cạnh thấy bộ dạng Thiết Vũ đều tránh xa ra, không người nào dám đứng gần gã.

Không ít người khoanh chân ngồi các nơi trên mây đen, tựa hồ đang thi triển các loại bí thuật, trên người cuồn cuộn các màu quang mang kỳ lạ.

"Như thế nào, còn không có tin tức gì?" Thiết Vũ chợt mở miệng hỏi.

Gã cam đoan với Kim Tê Đại Vương kỳ hạn một tháng, hôm nay đã qua một nửa thời gian, nhưng tung tích hai người vẫn không tìm thấy.

"Thiết Vũ đại nhân, chúng tôi đang dùng hết toàn lực tìm kiếm, thế nhưng phạm vi quá lớn, hai người kia tựa hồ cũng rất giảo hoạt, không để lại chút manh mối nào... Cho nên tạm thời còn chưa tra ra được tung tích bọn hắn." Một nam tử áo vàng cắn răng tiến lên hai bước, thấp giọng nói ra.

"Phế vật!" Thiết Vũ bỗng nhiên quát lớn một tiếng chói tai, trên người nổi lên một tầng lục quang, ngưng tụ thành một mảnh xà ảnh hẹp dài màu xanh, mắt rắn băng lãnh nhìn lại nam tử áo vàng, như muốn cắn nuốt gã.

"Thuộc hạ biết sai, thuộc hạ lập tức tăng thêm lực lượng dò xét..." Tựa hồ nam tử áo vàng rất là kinh sợ Xà ảnh này, toàn thân run rẩy, bịch một tiếng quỳ xuống, dập đầu không ngừng.

"Cút xuống dưới tiếp tục tìm kiếm cho ta, cho ngươi thêm ba ngày, nếu tìm không được thì đi chết đi!" Thiết Vũ lạnh lùng nói.

Nam tử áo vàng như được đại xá, té cứt té đái lui xuống.

"Thiết Vũ đại nhân, đã tìm được bọn họ!" Vào thời khắc này, một đại hán mặt đen đang khoanh chân ngồi bỗng nhiên đứng lên, trên mặt lộ vẻ vui mừng, bước nhanh về phía trước.

Trong tay đại hán mặt đen cầm một mộc nhân màu đen, thoạt nhìn rất giống một cỗ Mộc Nhân được điêu khắc.

Giờ phút này con mắt mộc nhân mở ra, bên trong chớp động lên từng vòng rung động màu đen.

"Nói mau, ở nơi nào?" Trên mặt Thiết Vũ lộ vẻ vui mừng, hỏi.

"Ngay tại Hắc Lân Thụ Hải, hai người kia đang đi về hướng bắc." Đại hán mặt đen vội vàng bẩm báo.

"Đi về hướng bắc, xem ra là tính ly khai Thập Hoạn Sơn Mạch, chúng ta lại vừa vặn tiện đường ngăn cản bọn hắn!" Thiết Vũ nghe vậy cười lạnh một tiếng, hai tay lập tức bấm niệm pháp quyết.

Mây đen dưới chân bọn họ lập tức thay đổi phương hướng, hơn nữa cuồn cuộn kịch liệt, phát ra từng trận thanh âm như sấm rền, lao vùn vụt về phía trước.

...

Hàn Lập cùng Thạch Xuyên Không tiếp tục phi độn về phía trước, trong nháy mắt đã qua hơn nửa ngày.

Sâm lâm màu đen phía trước dần dần trở nên thưa thớt, tựa hồ đã đến phần cuối, một mảnh sơn mạch xanh biếc xuất hiện ở trước mặt.

Ánh mặt trời rọi xuống, không khí cũng ấm áp thoải mái dễ chịu hơn nhiều, từng trận thanh phong ấm áp phả vào mặt, quất qua thân thể hai người.

Tầm mắt trước mặt trở nên bao la, dãy núi liên miên mênh mông bát ngát, một tòa nối tiếp một tòa, một mực kéo dài đến cuối tầm mắt, làm cho lòng người cảm thấy khoan khoái.

Thạch Xuyên Không mở căng lồng ngực ra, thỏa mãn hít sâu một hơi.

Sâm lâm màu đen phía sau làm cho người ta có loại cảm giác âm lãnh, mặc dù gã là Ma tộc nhưng cũng cảm thấy không dễ chịu.

Mà trên mặt Hàn Lập ngày thường vốn bình tĩnh, cũng thay đổi nhẹ nhàng thở ra một hơi.

"Đi thôi..." Thạch Xuyên Không thở ra một hơi, sau đó đang tính nói tiếp.

"Cẩn thận!" Hàn Lập bỗng nhiên kéo cổ áo phía sau Thạch Xuyên Không lại, bắn ngược ra đằng sau.

Thân thể Thạch Xuyên Không vừa mới tránh khỏi chỗ cũ, lập tức một mũi tên dài màu xanh lá vừa thô vừa to lăng không hiển hiện ra, xuyên thủng qua chỗ đó.

Mũi tên màu xanh lá này dài chừng ba bốn trượng, to cỡ cánh tay, thân tên khắc lên vô số hoa văn màu xanh lá, tách ra từng đạo lục quang vặn vẹo, mơ hồ hình thành một mảnh Xà ảnh dài hẹp màu xanh lá, phát ra ngàn vạn thanh âm độc xà thổ tín.

Tốc độ mũi tên dài cực nhanh, đâm rách hư không, phát ra âm thanh nổ đùng chói tai.

Thạch Xuyên Không bị Hàn Lập kéo ngược lui sau, hiểm hiểm tránh thoát mũi tên này, bất quá trong mũi gã chợt ngửi thấy một cỗ mùi ngọt, trên mặt lập tức nổi lên một tia lục quang, thân thể như nhũn ra.

"Độc!" Trong lòng gã cả kinh, vội vàng lật tay lấy ra hai miếng đan dược màu trắng to như quả long nhãn, tán phát ra từng mùi hương kỳ dị, ăn vào.

Sau khi nuốt đan dược, trên người Thạch Xuyên Không lập tức nổi lên một hồi bạch quang, lục quang trên mặt lập tức tản đi, thân thể bủn rủn liền biến mất.

"Không sao chứ?" Hàn Lập hỏi.

Tuy hắn cũng ngửi thấy một chút độc khí, bất quá hắn đã từng tu luyện qua Vạn Độc Hỗn Nguyên Thân chuyên khắc chế kỳ độc, thân thể lại cực kỳ mạnh mẽ, hôm nay lại tu thành thân thể Thái Ất Ngọc Tiên, chút độc khí ấy không làm gì được hắn.

"Không sao." Thạch Xuyên Không lắc đầu.

"Người nào? Không nên trốn nữa, xuất hiện đi!" Hàn Lập quay đầu nhìn về một chỗ phía trước, thần sắc bình tĩnh nói.

"A!" Trong hư không phía trước bỗng vang lên một tiếng kinh ngạc, tiếp theo hào quang màu đen chớp động, một mảnh đám mây màu đen hiện ra, phía trên đám mây đứng gần trăm tên nửa người nửa thú, chính là đám người Thiết Vũ.

"Có thể tránh thoát Độc Thần Tiễn này của ta, ngược lại là có mấy phần bổn sự." Thiết Vũ nhìn Hàn Lập, chậm rãi nói ra.

Trong lúc nói chuyện, y đưa tay vẫy, mũi tên dài màu xanh lá kia liền đổi hướng bay vụt về, nhanh chóng thu nhỏ lại hóa thành một tiểu tiễn màu xanh lá chui vào trong tay áo y, không thấy bóng dáng.

Hàn Lập cùng Thạch Xuyên Không nhìn đám người trước mắt, sắc mặt khẽ biến đổi thoáng một chút.

"Không biết chư vị là dưới trướng vị Đại Vương nào? Hai người chúng ta ngộ nhập Thập Hoạn Sơn Mạch, đang định ly khai, cũng không có địch ý với Thập Hoạn Đại Vương, chúng ta nguyện ý dâng ra hai mươi vạn Ma Nguyên Thạch, kính xin chư vị giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho hai người chúng ta." Thạch Xuyên Không tiến lên một bước, chắp tay nói.

"Dưới tay vị Đại Vương nào cũng không biết, còn dám tiến nhập Thập Hoạn Sơn Mạch, thật là đáng chết!"

"Kiệt kiệt... Chẳng lẽ người này đang đùa giỡn với chúng ta? Chỉ hai mươi vạn Ma Nguyên Thạch, lại muốn đuổi chúng ta đi!"

"Phì!"

"Lưu lại đầu lâu các ngươi, chúng ta có thể rủ lòng từ bi, tha cho thân thể các ngươi đi tiếp!"

"Ha ha..."

Phía trên mây đen, đám thuộc hạ Thiết Vũ cười quái dị kiệt kiệt, có ít người càng nháy mắt ra hiệu, làm ra một ít biểu lộ quái dị.

Hàn Lập cùng Thạch Xuyên Không thấy vậy, sắc mặt đều trầm xuống.

Thiết Vũ nhấc tay lên, đám thuộc hạ lập tức im lặng, sau đó gã lạnh giọng nói ra:

"Các ngươi là dị tộc nhân đến từ bên ngoài ngọn núi phía trước?"

"Đúng vậy, không biết các hạ là..." Tâm niệm Thạch Xuyên Không khẽ động, vẫn trấn định hỏi.

"Bất luận dị tộc nhân nào bên ngoài đều đáng chết, hai người các ngươi cũng vậy! Giết bọn chúng đi, thi thể không nên đánh quá nát, lưu lại đầu lâu!" Trong mắt Thiết Vũ đột nhiên hiện lên vẻ oán hận khắc cốt, đồng thời thanh âm băng lãnh nói ra.

"Vâng!"

Đám thuộc hạ phía sau y nhao nhao nhe răng cười cùng lên tiếng đáp ứng, lập tức ùn ùn kéo ra, phần đông các loại binh khí đồng loạt tế ra, hóa thành các màu hào quang hùng hổ đánh tới hai người Hàn Lập.

Đám thủ hạ này đều là bản thể Hung Thú, thực lực đều không kém, tu vi Kim Tiên có chừng mười mấy người.

Ba người cầm đầu, một đại hán độc giác tóc bạc mắt xanh biếc, một lão giả tóc đỏ thân hình cao gầy, làn da thô ráp như vỏ cây khô héo, còn có một thiếu phụ tóc vàng sau lưng mọc lên hai cánh, ba người đều đạt đến cảnh giới Thái Ất, bất quá chỉ là Thái Ất sơ kỳ.

Cỗ thế lực này, đối phó Hàn Lập cùng Thạch Xuyên Không, một tên Nhân tộc vừa mới tiến giai Thái Ất cùng một tên Ma tộc Kim Tiên đỉnh phong, tất nhiên là thừa sức đè bẹp.

Hai tay đại hán độc giác bấm niệm pháp quyết, trên người toát ra bích quang kinh người, lập tức hóa thành một quang đoàn xanh biếc chói mắt, sau đó quang đoàn màu xanh lá lập tức rời khỏi thân thể bắn ra, biến thành một đám mây màu xanh lá.

Sau đó đại hán bấm niệm pháp quyết điểm một cái, một đạo lục quang rời tay bắn ra, chui vào trong đám mây màu xanh lá kia.

"Phốc xuy" một tiếng, đám mây màu xanh lá như dầu hỏa đốt lên, lập tức hóa thành một đoàn hoả vân xanh biếc, tản mát ra chấn động pháp tắc mãnh liệt, chụp xuống hai người Hàn Lập.

Trong miệng lão già tóc đỏ nói lẩm bẩm, trên người đại phóng hồng mang, sau đó đỉnh đầu lão chấn động, ba khối hư ảnh đầu hổ dữ tợn to cỡ căn phòng lóe lên hiển hiện ra, rồi nhoáng một cái hóa thành ba đạo huyết ảnh mơ hồ biến mất không thấy gì nữa.

Hư không phía trước hai người Hàn Lập chấn động cùng một chỗ, ba khối hư ảnh đầu hổ vô cùng to lớn lóe lên hiện ra, sau đó miệng lớn dính máu há ra, hung hăng cắn xuống hai người.

Ba cái đầu hổ còn chưa rơi xuống, một cỗ khí tức pháp tắc làm cho người sởn hết cả gai ốc đã truyền đến trước, làm cho lòng người cảm thấy run lên, tự dưng phát ra vài phần sợ hãi.

Hai cánh sau lưng thiếu phụ tóc vàng mở ra mãnh liệt, vô số kim quang chói mắt từ phía trên dâng lên, cực kỳ chói mắt, giống như một vòng mặt trời màu vàng nở rộ ra.

Theo hai cánh vỗ mãnh liệt một cái, lập tức thanh âm đại tác, vô số đạo kim quang từ hai cánh điên cuồng phun ra, giống như mưa chụp xuống hai người Hàn Lập.

Mỗi một đạo kim quang thình lình đều là một cây lông vũ màu vàng, tản mát ra pháp tắc chi lực cực kỳ ác liệt.

Ba gã tu sĩ Thái Ất cảnh liên thủ, khí thế lập tức vượt qua công kích của những Hung Thú còn lại, ma khí trong phạm vi trăm dặm lập tức kích động kịch liệt, hư không cũng phát ra thanh âm run rẩy ông ông, tựa hồ không chịu nổi chấn động của cỗ lực lượng khổng lồ này.

Thạch Xuyên Không đối mặt thế công hùng hổ đó, biến sắc, trên người chớp động hào quang tím đen, đang tính ra tay.

"Giao cho ta!" Thân hình Hàn Lập nhoáng một cái, ngăn trước người Thạch Xuyên Không, sau đó mười ngón liên tục bắn ra.

Sưu sưu tiếng rít gào, mười tám đạo thanh quang trong tay áo hắn bắn ra liên tiếp, quay tròn đọng lại biến thành mười tám thanh phi kiếm màu xanh, chính là Thanh Trúc Phong Vân Kiếm.

Hàn Lập tiến giai Thái Ất cảnh, Tiên Linh Lực trong cơ thể tăng lên nhiều, thình lình có thể khu động số lượng Thanh Trúc Phong Vân Kiếm tăng lên đến mười tám thanh!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 778: Chặn đường

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.