247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 672: Kinh Thiên chỉ

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 672: Kinh Thiên chỉ online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch giả: Mặc Mặc Phi Ngữ

Biên: Độc Hành

Hàn Lập vừa phi độn, vừa lật tay lấy ra từng kiện pháp khí trữ vật, đưa thần thức chui vào từng cái.

Những pháp khí trữ vật này chính là đồ vật của những đệ tử Chân Ngôn Môn vừa rồi, hắn cũng không phải ham trân bảo bên trong, mà là muốn tìm ra một chút tin tức có quan hệ đến Chân Ngôn Môn, để cho bản thân dễ dàng tránh được phong hiểm, vừa tiếp tục tầm bảo dễ hơn.

Nói đi cũng phải nói lại, hắn tiến vào di tích không có bao lâu, không chỉ đạt được công pháp “Thủy Diễn Tứ Thời Quyết” cùng “Chân Ngôn Hóa Luân Kinh”, còn được hai kiện Tiên khí thời gian là lệnh kỳ kim sắc, tiểu thuẫn màu lam, vừa rồi lại tăng thêm mười ba sợi tơ Thời gian pháp tắc, nhặt được mấy chục kiện pháp khí trữ vật, thu hoạch khiến cho hắn có chút hài lòng.

Bây giờ, trong lòng của hắn tràn ngập chờ mong tiếp theo sẽ gặp thêm gì, về phần nhiệm vụ Luân Hồi Điện, ngược lại không còn quan trọng, cùng lắm nhiệm vụ thất bại, nộp lên trên mấy vạn Tiên Nguyên Thạch là được.

Hàn Lập nhanh chóng kiểm tra những cái pháp khí trữ vật kia, rất nhanh xem xét qua một lần, thế nhưng điều khiến hắn tiếc nuối là, bên trong chỉ có một ít vật liệu, pháp bảo, các loại đan dược, cũng không có tin tức Chân Ngôn Môn mà hắn muốn nhất.

Trong lòng của hắn có chút thất vọng, cất kỹ các loại pháp khí trữ vật này, trong lòng khẽ động, lấy những pháp khí trữ vật của những tu sĩ Thiên Đình ban nãy ra, kiểm tra một lần.

"Ồ!"

Hàn Lập đột nhiên kêu nhẹ một tiếng, trong tay loé lên bạch quang, nhiều ra một khối ngọc giản.

Đây là một ngọc giản địa đồ Chân Ngôn Môn, là từ bên trong pháp khí trữ vật của tên tu sĩ Kim Tiên Thiên Đình.

Hắn vốn chỉ ôm suy nghĩ vạn nhất, mới kiểm tra một chút những pháp khí trữ vật của tu sĩ Thiên Đình, không nghĩ tới lại tìm được một phần địa đồ, thật là niềm vui ngoài ý muốn.

Đoán chừng là tên Kim Tiên Thiên Đình kia muốn thừa dịp Thiên Đình xâm lấn, vơ vét kiếm chác một chút, mới thông qua đường tắt nào đó vẽ ra một phần địa đồ, hôm nay lại vừa vặn tiện nghi cho Hàn Lập.

Thân hình hắn dừng phi độn, rơi vào một chỗ trên ngọn núi, thần thức chui vào bên trong ngọc giản, cẩn thận xem xét địa đồ trong đó.

Có lẽ miếng địa đồ này chế tác trong lúc vội vàng nên có chút đơn sơ, chỉ đánh dấu địa hình và khu vực chủ yếu của Chân Ngôn Môn.

Căn cứ trên địa đồ, năm đó tông môn Chân Ngôn Môn chiếm diện tích cực lớn, hơn xa Chúc Long Đạo, chủ yếu chia làm năm khu vực: Thủy Diễn, Chân Ngôn, Lưu Hỏa, Thổ Thần, Mộc Hoàng, diện tích mỗi khu vực cực lớn, gấp mấy lần tông môn Chúc Long Đạo.

Ngũ đại khu vực, lấy Chân Ngôn Vực ở giữa, còn lại tứ đại khu vực phân đà chia ra ở đông tây nam bắc.

"Thì ra là thế, lúc trước ta đến Thủy Diễn cung, hẳn là bên trong Thủy Diễn vực, hiện tại chắc là Chân Ngôn Vực." Hàn Lập xem hết thảy, tự lẩm bẩm.

Hắn thu hồi ngọc giản, thân hình bay vụt lên giữa không trung, nhìn lại chung quanh.

Hư không nơi đây cũng có một màn sương mù mỏng màu trắng, nhưng mỏng manh hơn nhiều so với Thủy Diễn vực lúc trước, tầm mắt Cửu U Ma Đồng cũng tăng lên nhiều.

Phía dưới là một dãy núi, địa hình cũng không có gì kì lạ, mà địa đồ ngọc giản này lại quá mức đơn sơ, hắn cũng vô pháp phán đoán hiện tại đang ở chỗ nào của Chân Ngôn Vực.

Hàn Lập cũng không để ý, tiếp tục bay tới phía trước.

Biết đại khái phân bố khu vực đã rất tốt rồi, tối thiểu cũng không phải xông loạn khắp nơi như kẻ mù, mà trên ngọc giản này có đánh dấu một ít vị trí trọng yếu trong năm khu vực lớn, chỉ cần có thể xác định đại khái phương vị, rồi cứ đi theo, sẽ tìm được một ít trọng địa Chân Ngôn Môn.

Trong nháy mắt lại trôi qua bảy tám ngày.

Một đạo thanh quang từ đằng xa bay vụt đến, rơi vào phía trên một ngọn núi.

Thanh quang lóe lên, hiện ra thân ảnh Hàn Lập.

Những ngày qua, hắn một đường tìm kiếm, lại có chút thu hoạch.

Căn cứ tình huống dò xét vừa qua, hắn càng vững tin mình đang ở tại một mảnh vỡ nào đó trên Chân Ngôn Vực, chỉ tiếc vẫn không gặp phải địa phương được đánh dấu trên bản đồ, như cũ vô pháp xác định đang ở nơi nào của Chân Ngôn Vực.

Giờ phút này trên mặt Hàn Lập ẩn hiện vẻ mệt mỏi, lật tay lấy ra một viên đan dược ăn vào, khoanh chân điều tức một lát, rất nhanh lại lập tức tiến lên.

Bay về phía trước một lát, thần sắc hắn hơi đổi, thân hình chếch về hướng bên cạnh một chút.

Hư không phía trước có một vết nứt không gian dài mười mấy trượng, tản mát ra lớp lớp u quang.

Hàn Lập cẩn thận vòng qua vết nứt không gian này, lúc này lại tiếp tục đi tới.

Lúc trước bản thân vô ý bị vết nứt không gian thôn phệ vào, suýt nữa mất mạng, cho nên bây giờ hắn càng thêm cẩn thận.

Đi không được bao lâu, phía trước lại xuất hiện thêm một khe hở không gian, càng có lớp lớp dao động không gian từ phía trước truyền đến.

"Chẳng lẽ..." đuôi lông mày Hàn Lập khẽ động, thân hình cẩn thận phi độn về phía trước, rất nhanh rơi xuống một chỗ vách núi.

Đến nơi đây, phiến đại lục này đạt tới điểm cuối cùng.

Đằng sau vách núi rõ ràng là một mảnh hư không mênh mông, trong đó hiện ra vô số vết nứt không gian to to nhỏ nhỏ, u quang chớp động, phảng phất từng cái miệng lớn đáng sợ có thể thôn phệ hết thảy.

Trong hư không phía xa, thình lình có một tầng màn sáng óng ánh to lớn liền trời tiếp đất, chính là không gian bích chướng hắn gặp phải trước đó.

Mà bên ngoài không gian bích chướng, có vô số hư không loạn lưu đang nhanh chóng càn quét.

Hàn Lập nhìn về hư không phía trước, nhưng không có để ý tới những vết nứt không gian trước mắt này hay không gian bích chướng kia, mà nhìn về phía chỗ sâu trong hư không.

Trong chỗ sâu hư không loạn lưu có thể nhìn thấy một màn sáng óng ánh, lại là một không gian bích chướng khác.

Mà đằng sau bích chướng kia lại có một phiến đen, tựa hồ là một khối đại lục khác.

Mặc dù cách hư không loạn lưu cùng không gian bích chướng, vẫn có thể cảm giác được từng tia dao động Thời gian pháp tắc từ mảnh đại lục đó truyền tới.

Hàn Lập nhìn về hư không loạn lưu cuồn cuộn phía trước, mặt lộ vẻ do dự.

Bất quá rất nhanh, thần sắc hắn trở nên kiên định, tay vung lên bấm niệm pháp quyết.

Hào quang kim lam loé lên, bên cạnh hắn nhiều ra một lá cờ màu vàng cùng một tiểu thuẫn màu xanh, chính là hai kiện tiên khí thời gian đạt được lúc trước.

Những ngày qua Hàn Lập không ngừng luyện hóa, đã tế luyện hai kiện tiên khí được bảy tám phần.

Trong miệng hắn lẩm bẩm, mặt ngoài tiểu thuẫn màu xanh đại phóng lam quang, từ phía trên dâng lên từng đường như gợn nước, bảo vệ toàn thân hắn.

Lá cờ màu vàng cũng tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, phồng lớn lên đến mấy lần.

Vô số điểm sáng màu vàng óng từ bên trong lá cờ phun ra ngoài, nhanh chóng chuyển động vây quanh thân thể hắn, hình thành một đường tinh hà màu vàng chảy ù ù, nhìn cực kì hùng vĩ.

Hàn Lập nhìn hai kiện tiên khí quanh người, gật gật đầu, thân hình bắn ra, trực tiếp bay vào trong hư không phía trước.

Hư không nơi đây cực không ổn định, lơ lửng từng vết nứt không gian, tản mát ra trận trận u quang.

Vết nứt không gian nơi đây trống rỗng, ở giữa có những khe hở hư không loạn lưu, cứ thế lăn lộn du tẩu, nhưng cũng không ổn định, rung động không thôi.

Hắn vận chuyển Cửu U Ma Đồng tới cực hạn, cẩn thận bay qua giữa từng đạo khe hở này.

Phía trước mặc dù vết nứt không gian dày đặc, ngẫu nhiên còn có một ít khe hở du động, cũng không làm khó được Hàn Lập.

Thân hình hắn thoáng như một sợi khói xanh, rất nhanh liền xuyên qua từng vết nứt không gian phía trước, đến gần không gian bích chướng.

"Chém!" Cánh tay hắn nhấc lên, kết kiếm quyết bắn ra.

Một thanh kiếm quang xanh mờ từ đầu ngón tay Hàn Lập bắn ra, lóe lên liền chém vào trên không gian bích chướng.

"Phanh" một tiếng vang thật lớn!

Ánh kiếm màu xanh lập tức vỡ vụn, hóa thành một chuôi phi kiếm màu xanh, bắn ngược về.

Không gian bích chướng chỉ hơi run lên, sau đó lập tức khôi phục bình thường.

Hàn Lập thấy cảnh này, trong lòng thoáng có chút kinh ngạc, lật tay thu hồi phi kiếm, bỗng nhiên đưa tay điểm một chỉ.

Trên người hắn đại phóng kim quang, có ba mươi sáu sợi kim sắc tinh ti nổi lên, sau đó hội tụ đến ngón tay hắn.

Một đạo chỉ ảnh màu vàng mơ hồ từ đầu ngón tay hắn bắn ra, đánh tới không gian bích chướng.

Đạo chỉ ảnh này cô đọng từ ba mươi sáu sợi thời gian pháp tắc tinh ti, xen lẫn từng đạo thời gian pháp tắc chi lực trong đó, kiệt lực bắt chước thần thông chỉ ảnh màu vàng kia, bất quá giữa cả hai vẫn còn chênh lệch cực lớn.

Hàn Lập thi triển đạo chỉ ảnh này phi thường mơ hồ, trong đó vận chuyển thời gian tinh ti, còn có thời gian pháp tắc vẫn còn trăm ngàn thiếu sót, bắt chước không đến một thành.

Mặc dù như thế, đạo chỉ ảnh mơ hồ này tản mát ra một cỗ khí tức cực kỳ sắc bén, hơn xa một kiếm vừa mới chém kia.

"Phốc" một tiếng vang nhỏ truyền đến, phảng phất ngón tay đâm xuyên một trang giấy vậy, không gian bích chướng bị xuyên thủng ra một cái động lớn.

"Đúng vậy, gọi là "Kinh thiên chỉ" đi." nét mặt Hàn lập lộ vẻ vui mừng, buông cánh tay xuống.

Vừa mới nói xong, thân hình hắn nhoáng một cái hóa thành một đạo thanh quang từ bên trong động lớn kia bắn ra, đi vào bên trong hư không loạn lưu.

Ầm ầm!

Một cỗ gió lốc màu xám to lớn từ bên cạnh cuốn tới, hung hăng xung kích lên thân Hàn Lập, lập tức cuốn thân thể hắn bay ra ngoài.

Hàn Lập đã sớm chuẩn bị, tế ra hai kiện Tiên Khí hộ thể, cũng không có trở ngại.

Hắn khẽ quát một tiếng, tinh hà màu vàng quanh người bỗng nhiên phóng lớn, ầm ầm lao nhanh, thoáng chốc đánh tan cỗ gió lốc màu xám kia.

Lá cờ màu vàng này lại là một kiện tiên khí vừa công vừa thủ hiếm thấy.

Hàn Lập đánh tan gió lốc màu xám, không dừng lại chút nào, lập tức bay đến khối đại lục phía xa.

Từng trận cuồng phong gào thét, thanh âm gió lốc lao nhanh từ bốn phía không ngừng truyền đến, từng đạo gió lốc, khí lạnh, thậm chí hỏa diễm, nước lũ từ bốn phương tám hướng đánh thẳng tới, trong đó còn xen lẫn một vòng xoáy không gian hoặc một kẽ nứt không gian, phô thiên cái địa mà tới.

Hư không loạn lưu ở đây, so với hư không loạn lưu hắn gặp lúc trước, uy lực lớn hơn không ít.

Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, trong lòng âm thầm cảm thấy kỳ quái.

Hắn tiến vào di tích Chân Ngôn Môn này, trước sau ba lần tiến vào hư không loạn lưu, uy lực hư không loạn lưu lại càng ngày càng lớn.

Trong lòng hắn suy nghĩ liên tục, động tác trên tay lại không chậm chút nào, toàn lực thôi động tinh hà màu vàng quanh người, ngăn trở từng đạo hư không loạn lưu, toàn lực tiến lên.

Hư không loạn lưu thực ra cũng không nguy hiểm lắm, tinh hà màu vàng có thể đủ ngăn trở, nhưng trong hư không loạn lưu lại có những vết nứt không gian uy lực cực kỳ to lớn, trong đó ẩn chứa không gian chi lực cường đại, phảng phất từng chuôi đao không gian, mỗi lần chém vào trong tinh hà màu vàng, tinh hà màu vàng cũng rất khó đánh tan được, Hàn Lập chỉ có thể thi pháp miễn cưỡng đẩy ra, tốc độ đi tới cực kì chậm chạp.

Cũng may khoảng cách giữa hai khối đại lục không xa, hắn ra sức tiến lên, rất nhanh đã đi được nửa lộ trình.

Vào thời khắc này, một đợt thanh âm ô ô truyền đến, giống như cự long gầm thét.

Hàn Lập quay đầu nhìn lại, sắc mặt lập tức biến đổi.

Chỉ thấy một không gian phong bạo màu trắng lớn chừng trăm dặm vắt ngang tuỳ tiện xé mở hư không loạn lưu chung quanh, gào thét lao nhanh đến.

Cỗ không gian phong bạo này so với hư không loạn lưu lần trước hắn tiến vào càng thêm lợi hại, trong gió lốc tràn ngập từng đạo bạch sắc quang nhận, mỗi một đạo quang nhận đều tràn ngập không gian chi lực cuồng bạo, xoắn nát hết thảy những nơi nó đi qua.

Tốc độ không gian phong bạo cực nhanh, trong nháy mắt đã mãnh liệt tới, cuốn hắn vào trong.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 672: Kinh Thiên chỉ

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 93 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.